Phần 2

TIỂU ĐOÀN 23 BIỆT ĐỘNG QUÂN

BEN HET, ĐẦU NĂM 1971

Karl Fee, Tiểu đoàn 23 BĐQ, 70-71



   ... Chúng tôi cảm thấy rất cô đơn, mặc dầu trong trại Lực Lượng Đặc Biệt biên pḥng Ben Het có khoảng ba trăm biệt động quân.

        Tiểu đoàn 23 Biệt Động Quân được gửi lên vùng tam biên, nơi đầu thung lũng Plei Trap để bắt tay với tiểu đoàn 22/BĐQ đang hành quân trong vùng. Tiểu đoàn 22/BĐQ cũng được lệnh tiến lên phiá bắc thung lũng. Đối đầu với ba trung đoàn 28, 40 và 66 quân đội Bắc Việt. Tiểu đoàn 22/BĐQ phá vỡ trận phục kích cấp trung đoàn của địch, tiếp tuc  tiến về hướng tiền đồn Ben Het. Tiểu đoàn chịu tổn thất hai cố vấn Hoa Kỳ, trung úy Orie Dubbeld, trung sĩ nhất James Duncan v́ đạn súng cối và một số binh sĩ biệt động quân.

        Tiểu đoàn 23/BĐQ trong đó có tôi, từ Ben Het di chuyển vào trong rừng, thiết lập tuyến pḥng thủ đêm, nơi hướng nam căn cứ. Chúng tôi đă đề pḥng cẩn thận, không có chuyện ǵ xẩy ra trong đêm và sáng sớm hôm sau, chúng tôi bắt tay với tiểu đoàn 22/BĐQ. Cả hai tiểu đoàn cùng di chuyển vào bên trong trại LLĐB Ben Het, để chỉnh đốn hàng ngũ.

        Sau đó tiểu đoàn 22/BĐQ, được đưa về hậu cứ ở Biển Hồ, Pleiku v́ đă bị tổn thất trong trận phục kích vừa qua. Tiểu đoàn 23/BĐQ được lệnh nằm lại, chống giữ trại LLĐB, trong khi các binh sĩ trong trại đă được đưa về trung tâm huấn luyện BĐQ Dục Mỹ để tái bổ xung, huấn luyện. (Thực ra, lúc đó trại LLĐB Ben het đă được cải tuyển sang tiểu đoàn 95 Biệt Động Quân Biên Pḥng và được đưa về Dục Mỹ huấn luyện).

        Trong căn cứ Ben Het lúc đó chỉ có khoảng 300 binh sĩ BĐQ tiểu đoàn 23 và BCH liên đoàn 2/BĐQ. Ở bên ngoài, ba trung đoàn chính quy Bắc Việt đang siết chặt ṿng vây. Trại LLĐB biên pḥng này nằm gần khu vực ba biên giới, Lào, Miên và Việt Nam, nơi cuối con đường cũ do người Pháp xây trước đây, xa hơn trại LLĐB Dak To. Nói theo văn chương, Ben Het ở cuối con đường, hỏa ngục của các trận đánh đẫm máu. Phiá bên kia biên giới là những nhánh nhỏ trong hệ thống đường ṃn HCM.

        Xem xét lại t́nh h́nh bạn và địch, chúng tôi biết rằng cán cân nghiêng về phiá địch quân. Biệt động quân có hai khẩu 105 ly, cơ hữu của căn cứ và một pháo đội 175 ly của tiểu đoàn 1/92 Pháo Binh Hoa Kỳ. Ngoài ra có vài quân nhân LLĐB c̣n sót lại, họ thuộc đại đội công vụ, lo trông nom, giữ ǵn doanh trại.

        Sau khi tiểu đoàn 22/BĐQ vừa đi khỏi, địch quân cắt đứt con đường duy nhất lên Ben Het. Nhóm cố vấn chúng tôi vội vă yêu cầu chuẩn bị cho vấn đề không yểm khi cần thiết, nhưng được trả lời  “Không trợ đă được dành cho những mặt trận khác có độ ưu tiên cao hơn”. Chúng tôi có lẽ được một chiếc trực thăng đơn độc đến thăm, đem theo vị sĩ quan t́nh báo từ Pleiku. Ông ta sẽ di chuyển những chấm đỏ (địch) trên bản đồ và cho chúng tôi biết, trong vùng hành quân có... hàng chục ngàn quân CSBV.

        Hai ngày sau, trung tá Bùi Văn Sâm, liên đoàn trưởng LĐ2/BĐQ, đại úy Nguyễn Văn Phương, tiểu đoàn trưởng TĐ23/BĐQ quyết định, đưa một đại đội lên chiếm đóng đồi 880. Ngọn đồi chiến lược quan sát toàn khu vực Ben Het và đường xâm nhập của địch quân nằm bên kia biên giới. Tôi cùng với trung sĩ nhất Acoba đi theo đại đội biệt động quân. Trên đường di chuyển, chúng tôi thấm mệt, lên xuống những hố bom khổng lồ trước khi lên tới đỉnh đồi. Lần leo núi này mệt nhất trong đời, mặc dầu trước đây, tôi đă trải qua hai tuần lễ nơi “Căn Cứ Núi, Ranger Mountain Camp” ở Dahlonga, tiểu bang Georgia, trong khóa huấn luyện Biệt Động Quân Hoa Kỳ. Ngọn đồi này có vị trí chiến lược, là nơi có những trận đánh đẫm máu cho cả đôi bên. Trên đỉnh đồi không có một thân cây nào c̣n nguyên vẹn, chỉ c̣n lại mầu đất đỏ cùng với hầm hố, giao thông hào chiến đấu.

        Đại đội biệt động quân lên tới đỉnh đồi cũng nằm thở dốc, sau đó rải quân xung quanh ngọn đồi thiết lập tiền đồn pḥng thủ. Trên đỉnh đồi hoang tàn, nắng cháy, vấn đề nước uống rất cần thiết. Vài binh sĩ BĐQ lấy nước từ trong hố bom, đục ngầu để uống, kết qủa nằm ôm bụng. Sĩ quan BĐQ đến quan sát hố bom, dùng gậy khuấy lên mới biết, trong hố bom có xác chết mục rữa, chỉ c̣n xương. Có lẽ xác của một cán binh Bắc Việt, chết trong trận đánh năm ngoái (vùng tam biên, năm nào đến mùa khô, khoảng tháng Ba địch quân thường mở những trận tấn công lớn). May mắn, lúc đó đang có một trực thăng Hoa Kỳ đậu trong căn cứ, các cố vấn Hoa Kỳ gọi máy xin trực thăng tiếp tế nước uống cho đại đội BĐQ tiền đồn.

        Chiếc trực thăng đem nước cho BĐQ cất cánh đúng lúc địch quân pháo kích vào trại LLĐB Ben Het bằng hỏa tiễn 122 ly. Trên đỉnh đồi 880, chúng tôi quan sát rất rơ, nh́n thấy được vị trí đặt hỏa tiễn của địch. Tôi vào tần số báo cáo vào trong căn cứ. Một giọng nói lạ như hét lên, cho biết họ đang bị pháo kích, yêu cầu tôi ra khỏi hệ thống để họ làm việc. May thay, trung tá Toner, cố vấn trưởng liên đoàn 2/BĐQ nhận ra được giọng của tôi, chen vào. Ông ta ra lệnh cho tôi gọi không yểm, ông ta quên rằng, tôi đă xin nhưng không được ưu tiên... phải chờ!

        Một “chốt” Biệt động quân nằm dưới chân đồi cũng báo cáo lên cho biết, họ trông thấy lính Bắc Việt đi chặt gỗ trong rừng. Đó là một dấu hiệu không tốt cho BĐQ, điều đó chứng tỏ địch quân vẫn ung dung, không màng tới đơn vị BĐQ đang hiện diện trong vùng hành quân. Chắc chắn quân đội Bắc Việt phải có một đơn vị cỡ lớn trong thung lũng Plei Trap. Biết rơ t́nh h́nh  địch, đại đội BĐQ đang đóng trên đồi đành nằm chịu, v́ không thể bỏ tiền đồn, kéo xuống tấn công mấy tên địch lẻ tẻ... Biết đâu, địch quân chơi tṛ “điệu hổ ly sơn”. Mắc mưu là kể như vừa mất vị trí chiến lược, vừa bị rơi vào trận phục kích. Tôi gọi không yểm... và một lần nữa bị từ chối. Tôi cùng với trung sĩ nhất Acoba  ngủ một “đêm dài” nơi tiền đồn cùng với đại đội BĐQ. May thay, không có chuyện ǵ xẩy ra trong đêm. Theo sự ước đoán... Địch quân bắt buộc phải... lấy lại vị trí chiến lược bằng mọi giá. Những cảnh hoang tàn đổ nát trên đỉnh và xung quanh ngọn đồi đă chứng minh sự suy luận của tôi.

        Sáng hôm sau, một trực thăng đến đón, đưa tôi và Acoba trở vào trong trại LLĐB Ben Het. Những điều tôi đoán đă trở thành sự thực. Đại đội BĐQ chiến đấu anh dũng trong tuyệt vọng. Căn cứ Ben Het đă bị địch bao vây, pháo kích, không thể đưa quân ra ngoài tiếp cứu được, vả lại lội bộ cũng mất mấy tiếng hồng hồ (phải xử dụng trực thăng tiếp tế nước, đưa đón cố vấn Hoa Kỳ). Lính Bắc Việt xung phong lên đỉnh đồi, tràn vào tuyến pḥng thủ của đại đội biệt động quân. Hai bên đánh cận chiến bằng lưỡi lê và lựu đạn... trước khi mất liên lạc với BCH tiểu đoàn 23/BĐQ trong căn cứ Ben Het.

        Bên trong căn cứ Ben Het, t́nh h́nh rất căng thẳng, trong vùng tam biên có những đơn vị chính quy Bắc Việt cấp lớn. Quân lực VNCH tăng cường thêm quân lên Dak To và thiết lập một căn cứ hỏa lực trên một ngọn đồi nằm giữa Ben Het và Dak To. Bên trong trại LLĐB Ben Het, đồ tiếp liệu, lương thực, đạn dược cần được tiếp tế hàng ngày bằng xe từ Tân Cảnh. Ngày nào xe tiếp tế cũng bị bắn quấy rối, khi vừa qua khỏi Dak To. Cuối cùng, nhu cầu không yểm cho căn cứ được đáp ứng. Trung tá Toner ra lệnh cho tôi: “Fee, ḿnh được biệt phái trực thăng vơ trang Cobra bay bao vùng cho xe tiếp tế. Anh đi theo máy bay, quan sát coi tụi nó phục kích ở đâu, rồi điều động Cobra làm thịt”

        Được biết khu vực không được an toàn, phi công trực thăng bay là trên đầu ngọn cây dọc theo con đường để tránh hỏa lực pḥng không của địch. Từ trên không nh́n xuống một ngọn đồi nhỏ trước mặt, thay v́ bay ṿng để tránh, viên phi công tiếp tục bay thẳng, lên cao tránh ngọn đồi, rồi lại xà thấp xuống. Chúng tôi nh́n rơ trận phục kích ở dưới, ngay trước mắt là một chiếc xe GMC chở đạn đại bác đang bốc cháy và sẽ nổ tung không biết lúc nào. Viên phi công hốt hoảng bay lên cao. Chúng tôi quan sát lại cho kỹ t́nh h́nh ở dưới, có khoảng ba chiếc xe trúng đạn bốc cháy, binh sĩ VNCH hộ tống đoàn xe, nằm rải rác dọc theo con đường đang chống trả đám lính Bắc Việt từ hai bên đường, đang sửa soạn tiến lên chỗ đoàn xe đang nằm kẹt trên đường.

        Tôi báo cáo về Ben Het, và được bốn chiếc Cobra bay theo đội h́nh hàng dọc lên bao vùng. Tôi cho họ biết vị trí của địch rồi theo dơi các trực thăng vơ trang “làm việc” để báo cáo. Chợt có một chiếc máy bay quan sát FAC (Phi cơ điều không tiền tuyến, Forward Air Control) lên bao vùng. Viên phi công FAC này tôi quen trong phi trường Cù Hanh ở Pleiku, lên tiếng hỏi.

     - Tôi giúp được ǵ không?

     - Chắcchắn. Bạn có những ǵ?

     - Loại“bay nhanh” (phản lực). Trên đường “vượt rào” trở về (vượt biên thả bom trên đất Miên).

     - “Đồ chơi” (bom) cỡ nào?

     -  500 cân Anh.

- Ồ “bạn hiền” (oh, man!). Để tôi cho mấy chiếc Cobra ra khỏi vùng.

        Xin cám ơn Thượng Đế. Tôi đang kiếm “bạc cắc” đào được “vàng”. Sau khi các trực thăng Cobra làm cú chót, tôi nói họ bay về hướng quân bạn. Viên phi công FAC cũng khuyên tôi “Bạn cũng nên ra khỏi khu vực luôn”. Biết gặp “thứ dữ”, tôi nói viên phi công trực thăng, đưa tôi trở lại căn cứ Ben Het. Trung tá Sâm, liên đoàn trưởng LĐ2/BĐQ vui vẻ cho biết, trận phục kích đă thất bại và đoàn xe tiếp tế sắp vào đến căn cứ.

        Tôi đi theo trung tá Sâm, trung tá Toner, mấy sĩ quan BĐQ leo lên nóc pháo đài, dùng ống nḥm theo dơi trận oanh kích. Sau khi máy bay quan sát FAC bắn đạn khói chỉ điểm mục tiêu, hai phản lực F-4 Phantom chúi xuống thả bom. Trận đánh kết thúc nhanh chóng. Một đại đội biệt động quân được lệnh ra ngoài căn cứ, truy kích đám tàn binh của địch đang trên đường rút lui.

        Biệt động quân đem về ba tù binh. Một trong ba người cấp bậc hạ sĩ quan, anh ta có cuốn sổ tay ghi tên và vũ khí trang bị cho các cán binh trong trung đội. Cuốn sổ tay c̣n cho biết vị trí nhận tiếp tế cho đại đội anh ta. Các tù binh bắt được cùng tài liệu được trực thăng đến đưa về Pleiku. Một điều đáng nói là binh sĩ biệt động quân, đối xử với tù binh rất tốt, cho họ ăn uống và thuốc lá.

        Sau trận phục kích, địch quân dường như đă rút quân ra khỏi khu vực tam biên. Có nhiều giả thuyết, có người cho rằng quân đội Bắc Việt dự định tấn công trại LLĐB Ben Het bất ngờ. sau đó đụng tiểu đoàn 22/BĐQ trong thung lũng Plei Trap, rồi được biết có thêm TĐ23/BĐQ vào vùng hành quân, nên địch quân bỏ kế hoạch tấn công.

        Vùng tam biên với trại LLĐB Ben Het là điểm nóng trên vùng cao nguyên. Căn cứ hỏa lực vừa mới thiết lập giữa Dak To và Ben Het, chỉ được ít hôm bị địch tràn ngập. các ngọn đồi xung quanh đều thấm máu của cả hai bên. Cho đến mùa hè năm 1972, vùng này hoàn toàn lọt vào tay địch quân.

Theo tài liệu: Patrolling, Fall 2009, trang: 67-69

Dallas, Texas Feb.8, 2009               

Vũ đ́nh Hiếu