|
LTS: Cám ơn nhà văn Hoa Hoàng Lan đă gởi tặng chuyện này cho anh Chủ Nhiệm, một đoản văn rất nhiều ư nghĩa xin được đăng tải để gởi đến bạn đọc bốn phương cùng thưởng lăm… Hoa Hoàng Lan (San Jose, USA) Tạp chí Dân Văn, số 104, Germany
Động ngập ngừng trước câu hỏi của người phỏng-vấn buổi thi vào quốc tịch Mỹ: - Trong đơn xin vào quốc-tịch Mỹ, anh có ghi xin được đổi tên. Nếu c̣n giữ ư định đó, cho biết tên anh muốn đổi? Động liếm môi suy nghĩ trước cái nh́n có ư chờ đợi của phỏng-vấn-viên là một người Mỹ trắng trung-niên, đẹp trai và vô cùng lịch-sự. Mười lăm phút trước đây, những câu hỏi lung tung, không ăn nhập ǵ đến việc phỏng-vấn thi vào quốc-tịch của Động đă được đặt ra. Và Động đă trả lời trôi chẩy, đôi khi pha chút dí-dỏm khiến cho không khí trở nên thân mật. Động đă vất bỏ được những lo ngại ban đầu khi bước chân vào pḥng. Phỏng-vấn-viên cũng linh hoạt hẳn lên và không c̣n nghiêm nghị nữa. Một quyết định nhanh như chớp xẹt qua trí óc Động. H́nh ảnh người cha oai hùng trong quân-phục Biệt-Động-Quân đă khiến cho Động thay đổi ư định. Động trả lời ngay: - Dạ thôi. Bây giờ tôi không muốn thay đổi tên nữa. Xin cho tôi được giữ lại tên cũ. Họ là Hoàng. Tên là Động và chữ lót là Biệt. Người phỏng-vấn ghi chép trên giấy rồi đưa chàng kư tên sau khi tuyên-bố Động đă đậu. Chàng thở phào nhẹ nhơm. May mà ông ta không hỏi tại sao như những câu hỏi lúc năy. Nếu không, Động lại phải mất công dài ḍng giải thích. Sau khi nghe ông chúc mừng. Động cảm ơn và ra về. Trên đường về, Động sung sướng và hài ḷng trước quyết định giữ nguyên tên của cha Động đă đặt cho là Hoàng Biệt Động, không có ǵ thay đổi. Động cảm ơn h́nh ảnh người cha đă đến kịp lúc để anh có một quyết định sáng suốt: giữ lại kỷ-vật của cha đă cho chàng, cái tên mà cha chàng đă đặt cho với niềm đam-mê binh-nghiệp thuở sinh tiền của Người. Chữ Người, chàng luôn viết hoa để tỏ ḷng trân quư người cha đă không c̣n nữa. Động vô cùng yêu quư cha chàng, thế mà suưt chút nữa, chàng đă bồng bột xóa bỏ kỷ-vật cuối cùng của cha để lại cho chàng, cho đời một tên gọi đặc biệt, không bao giờ trùng giống với tên người khác. Mặc dù, khi c̣n đi học, tên họ của Động đă gây cho chàng không biết bao nhiêu sự chọc ghẹo của bè bạn, trai cũng như gái. Các bạn đă cười hô hố khi tên chàng được xướng lên. Thôi th́ đủ thứ, nào là: - Động! Động ǵ? Động đ́nh hay động... chùa? Hoặc: - Này, động ǵ thế? Động đất hay động... mả? Những lúc đó, chàng chỉ muốn thu tay đấm vỡ mấy cái miệng cười rộng đến mang tai ấy. Nhưng rồi chàng đành cười x̣a tha thứ, khi biết bạn bè chỉ chọc cho vui. V́ sau đó, các bạn đă bảo chàng: - Cậu dở quá! Nếu có ai hỏi thế, cậu cứ nói cậu là Động-Đ́nh-Hồ có phải hay mà lại thơ mộng không? Ḿnh lại thích có cái tên thơ mộng như cậu. Khi ra đời, tên của Động cũng đă gây cho Động những phiền toái, ngộ nhận trong nhiều trường-hợp. Nhất là thời-gian ở đảo tỵ-nạn. Có người cứ nhất quyết tên chàng phải c̣n ǵ nữa chứ không thể chỉ là... Hoàng-Biệt-Động. Anh chàng trưởng toán cứ nhất định: - Th́ ai chả biết ông là lính Biệt-Động-Quân tên Hoàng. Nhưng c̣n cái họ của ông, nói rơ để tôi ghi vào sổ chứ! Động nhấn mạnh từng tiếng một: - Th́ tôi họ Hoàng, tên là Biệt-Động mà lại. Tôi lưu ư ông là tôi không hề đi lính Biệt Động Quân một ngày nào hết. Đó là binh-chủng của bố tôi. Khi Việt-cộng chiếm Saigon th́ tôi mới chín tuổi, làm sao đi lính Biệt Động Quân được? Anh chàng trưởng toán tṛn mắt kinh ngạc. Nhưng trước một sự thật hiển nhiên như vậy, anh vội cúi xuống, nắn nót ghi tên Động vào sổ với ba chữ: Hoàng-Biệt-Động. Một chuỗi dài những kỷ-niệm trong gia-đ́nh với người cha đă quá cố đang tuần tự diễn ra trong trí Động. Anh nhớ như in, như là mới hôm qua đây, sau chuyến hành-quân về, cha chàng đă bế đứa em gái út của chàng - con bé Thiên-Nga - tung nó lên cao rồi lại gh́ chặt lấy nó và hôn như mưa lên khuôn mặt bụ sữa của nó, khiến con bé thích chí, cười như nắc nẻ. Đó là những h́nh ảnh hạnh-phúc cuối cùng của gia-đ́nh Động trong Tết năm 1975. Cha Động là một sĩ-quan Biệt-Động-Quân, quanh năm suốt tháng đi hành-quân xa. Ông say mê đánh giặc c̣n hơn cả say mê gia-đ́nh với người vợ trẻ cùng năm đứa con - ba trai hai gái - mà ông đă đặt cho những cái tên rất đặc biệt và rất... lính Việt-Nam Cộng-Ḥa như Động là đứa con đầu ḷng, mang tên binh-chủng hào-hùng của cha: Hoàng-Biệt-Động. Đứa con trai thứ hai, Hoàng-Lôi-Hổ, và đứa thứ ba Hoàng-Thám-Báo. Hai cô con gái xinh xinh, ông đặt tên con chị là Hoàng-Phượng-Hoàng, và con bé út là Hoàng-Thiên-Nga. Khi cha Động đặt tên cho hai con gái là Phượng-Hoàng và Thiên-Nga, mẹ Động tưởng cha Động say mê chim muông, cầm thú, nhưng mẹ Động đă lầm khi nghe chồng giải thích Phượng-Hoàng là tên một chiến-dịch của Cảnh-Sát Quốc-Gia, nhằm tiêu-diệt tận gốc rễ bọn Việt-cộng, gọi là hạ tầng cơ-sở của chúng, từ các đợn-vị xă ấp trở lên. C̣n Thiên-Nga, cha Động đă cười duyên dáng mà bảo: - Thiên-Nga là tên của chiến-dịch t́nh-báo cũng của Cảnh-Sát Quốc-Gia, do toàn Nữ Cảnh-Sát có nhiệm-vụ theo dơi để khám phá những hang ổ Việt-cộng nằm vùng. Mẹ Động bật cười khi nghĩ rằng gia-đ́nh của ḿnh như một quân-đội với các binh-chủng dữ dằn như Biệt-Động-Quân, Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng và Thiên-Nga. Mẹ chàng thắc mắc nếu c̣n sinh đẻ nữa, cha Động sẽ đặt tên những binh-chủng nào cho các con đây? Mẹ nói đùa: - Đừng có ngông-nghênh đặt tên con là Nhẩy Dù với Thiết-Giáp nhé! Nếu hết tên đặt th́... cột buồng trứng lại, chứ đừng đặt tên con mà gọi không thuận tai đấy! Cha Động đă cười vui với vợ: - Thiếu ǵ tên hay. C̣n biết bao nhiêu tên tuổi dữ dằn, vang danh chiến-trường, Việt-cộng nghe thôi cũng đủ ra... chiêu-hồi hết, như Thám-Kích, Thám-Sát, Trinh-Sát, Biệt-Kích, Beo Gấm hoặc Thủy-Quân. Em đẻ đến năm... 2000, anh cũng chưa hết tên để đặt cho con! Mẹ Động nguưt yêu cha Động: - Th́ anh đẻ thử một lần đi. Tự đẻ th́ tha hồ đặt tên. Em hết... trứng rồi! Nhưng rồi mẹ Động không có cơ-hội để sinh thêm con cho chồng đặt tên nữa, và gia-đ́nh quân-đội của anh không có cơ-hội để thêm những binh-chủng hào-hùng, khét tiếng trên chiến-trường nữa, v́ tháng 5 năm 1975, cha Động đă bị lùa vào trại cải-tạo, bỏ lại Saigon cho mẹ Động những đứa con mang những tên tuổi mà Việt-cộng không bao giờ muốn nghe được như Biệt-Động, Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng và Thiên-Nga . Những Biệt Động, Lôi Hổ, Thám Báo, Phượng Hoàng và Thiên Nga đă phải bỏ học “xếp bút nghiên lên đường... kiếm gạo’’ với mẹ để sống c̣n và nuôi cha Biệt-Động-Quân chính hiệu, một “Cọp Ba Đầu Rằn’’ đang sa cơ, mắc bẫy trong trại tù cải-tạo miền Bắc. Một người hùng của Biệt-Động-Quân với phương-châm “hoặc xanh cỏ, hoặc đỏ ngực’’ khi giết giặc Cộng. Những chiến-công hiển-hách, lẫy-lừng đă như một đam-mê bất tuyệt của cha Động. Động c̣n nhớ một kỷ-niệm cha chàng thường kể: trong khi toán quân đánh xáp lá cà với Việt-cộng, một tân sĩ-quan đi phía trước bị trúng hỏa-lực mạnh của địch và vết thương phá nát bụng. Một tiếng hét thất-thanh, xé ḷng: - Đại-Úy... Em rồi... Rồi thu hết sức tàn, sĩ-quan đó dùng đôi tay cố nhét ruột gan đang đổ ra, ḷng tḥng phía trước bụng, rồi ngă vật xuống. Cha của Động đau đớn và bất lực nh́n đôi tay với mười ngón nhuộm đỏ máu tươi của chiến-hữu ḿnh quơ quào trên mặt đất trước khi tắt thở. Ông vuốt mắt cho bạn và điên cuồng nhào lên phía trước. Sau lần hành quân đó, cha Động đă yêu cầu mẹ của Động đừng bao giờ sơn đỏ móng tay, để không nhắc lại h́nh ảnh đau thương với mười ngón tay nhuộm máu của chiến-hữu vừa nằm xuống. Từ đó, không bao giờ mẹ của Động sơn đỏ móng tay để làm đẹp nữa. Nghe lời chồng, và cũng yêu lính như chồng, nên mẹ Động đă vất hết những lọ thuốc sơn móng tay đỏ đỏ, hồng hồng. Động c̣n nhớ như in những ngày phép sau đợt hành-quân, cha của Động từ chiến-trường trở về, trong nhà vui biết bao. Cha chàng thường đưa cả nhà đi ăn nhà hàng, để mẹ chàng khỏi nấu nướng vất vả. Cha chàng nói trong tiếng cười vang: - Đời lính mà! Que sera sera? Biết ra sao ngày mai? Vui được ngày nào cứ vui. Ngày mai? Chết lúc nào, ai biết? Thây kệ! Mẹ chàng thường trách chồng nói gở. Nhưng cha Động chỉ cười, nụ cười thật tươi, khoe hai hàm răng trắng và đều như những hạt bắp. Thế là hết Bát-Đạt, Arc-En-Ciel, Đồng-Khánh, Soái-Ḱnh-Lâm trong Chợ-Lớn, đến cơm gà Siu-Siu, cơm thố Đức-Minh Chợ Cũ, ḿ Cây Nhăn, thịt ḅ bẩy món Ánh-Hồng, phở Tàu Bay cho đến những quán cóc ở Hàm-Nghi hoặc Nguyễn-Tri-Phương, từ cua, ṣ, vịt lộn, đều in dấu chân gia-đ́nh Động. Cha của Động vui thật vui, ông luôn cười rạng rỡ với vợ con. Rồi ca nhạc ở Queen Bee với Khánh-Ly, Đêm Mầu Hồng với anh chị em Hoài-Bắc, Hoài-Trung, Thái-Thanh, với cuộc vui đến khuya. Ngày mai, cha Động lại rời xa vợ con, đi vào cơi chân mây, đi vào nơi khói súng với binh-chủng Biệt-Động-Quân suốt đời quân-ngũ chỉ chuyên đi tăng phái cho những đơn-vị nào cần đến. Động thuộc ḷng những chiến-công do cha chàng kể lại. Động đă say sưa kể lại cho bạn bè trong lớp học nghe những chiến-thắng của Tiểu-Đoàn 42 Biệt-Động-Quân của cha chàng, mà trong những buổi văn-nghệ của trường, các bạn chàng đă phải gân cổ lên để hát bài ca tụng trung-đoàn 307 của Việt-cộng với những câu “bốc phét’’ như: - Đây Trung-đoàn ba trăm lẻ bẩy! Ba lẻ bẩy oai hùng biết mấy! Ba lẻ bẩy đánh đâu thắng đấy! Ba lẻ bẩy đánh đâu được đấy. Động đă bật cười thành tiếng và nói nhỏ vào tai người bạn bên cạnh rằng: - Chính Tiểu-Đoàn 42 Biệt-Động-Quân của Bố ḿnh đă khai-tử Trung-đoàn 307 của Việt-cộng đấy. Bây giờ tha hồ khoác lác, nói dóc! Rồi lẫn trong đám đông, Động cũng cao giọng cất lời ca: - Đây Trung-đoàn ba trăm lé bấy! Ba lé bấy đánh đâu thua đấy!... Ba lé bấy đánh đâu chết đấy!... Ba... lé... bấy!... Ba... lé... bấy!... Ba... lé... bấy!... Bạn Động cứ bịt miệng cười, tiếng cười sặc sụa bị nghẽn lại như người bị bóp cổ. Dứt bài ca, hai đứa lăn ra băi cỏ mà cười. Ôi! “Trung-đoàn ba lé bấy! Ba... lé... bấy... Ba... lé... bấy... đánh đâu thua đấy!... Ba.. lé... bấy... Ba ... lé... bấy đánh đâu chết đấy!...’’ Khi cha của Động đang khổ sai trong các trại tù ở miền Bắc, th́ h́nh ảnh kiêu-hùng của cha chàng đă được mẹ chàng lưu giữ trong tủ áo quần. Thường xuyên, anh em Động vẫn hằng ngày nh́n thấy bộ quân-phục rằn ri hoa rừng, với phù hiệu con cọp đen nhe đủ mười ba chiếc răng nhọn, với chiếc mũ bê-rê mầu nâu treo trong tủ, cùng với đôi bốt-đờ-sô dựng bên góc tủ phủ bụi mờ lâu ngày, v́ không có ai dùng đến. Tất cả mầu cờ, sắc áo của cha đều được mẹ giữ ǵn cẩn thận như những kỷ-vật. Những cuốn an-bum đời lính trong suốt mười hai năm dài dưới chế-độ mới, đều được kín đáo cất giữ, để thỉnh thoảng mở ra xem, mẹ Động lại giọt ngắn giọt dài thương nhớ. Sau khi bị giam cầm suốt chín năm dài, cha của Động bị một chứng bệnh lạ nên được chúng cho về. Chỉ tám tháng sau, cha Động từ-trần trên tay mẹ chàng đang lạc giọng kêu gào: - Không! Không thể được! Anh không thể chết được! Không! Không thể được! Không! Trời ơi! Không thể được! V́ mới hôm nào đây, cha mẹ Động c̣n lo lắng trước tương-lai mờ mịt của gia-đ́nh. Bàn chuyện bán nhà cho đám con Biệt-Động, Lôi-Hổ, Thám-Báo vượt biển, t́m tự-do. Sáng qua, cha Động trở bệnh. Bác-sĩ cho đổi thuốc, nhưng những hạch nho nhỏ đă hiện lên khắp ḿnh cha chàng. Mẹ Động nghe tiếng chồng thở nghẹn, vội chạy vào vực chồng dậy, th́ cũng là lúc Người trút hơi thở cuối cùng trên tay vợ đang gào khóc. Năm anh em Biệt-Động, Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng và Thiên-Nga chạy ào vào. Họ đứng như năm pho tượng đá nh́n cha bất động trên tay mẹ đang kêu gào hoảng loạn. Chôn cất cha xong, gia-đ́nh Động như vừa trải qua một cơn băo lốc kinh hoàng. Mẹ Động khủng-hoảng tinh-thần và việc mưu-sinh khó khăn vô vàn đă phải giao lại cho hai em gái Phượng-Hoàng và Thiên-Nga lo liệu. Không kiếm được đồng lời, th́ phải ăn dần đồng vốn đi. Cuộc sống của gia-đ́nh trở nên bi-đát vô cùng. Rồi Biệt-Động bị gọi đi nghĩa-vụ quân-sự. Trước những khó khăn không lối thoát của gia-đ́nh, mẹ Động đành để cho Động đi lính, phó mặc cho thần may rủi. Mẹ của Động buồn lắm, nhưng không thể làm hơn được, chỉ biết đêm đêm trước di-ảnh của chồng, bà khấn vái van xin chồng che chở cho đám con, và giúp bà có đủ nghị-lực đi hết con đường mà ông đă bỏ lại. Cuộc chiến trên đất nước láng giềng Cao-Miên ngày càng trở nên khốc-liệt với sự tham-chiến của cộng-sản Việt-Nam. Biệt-Động đă có mặt trong đoàn quân viễn-chinh này. Không lư-tưởng, không mục-đích, nên Biệt-Động chỉ c̣n biết lo lắng để sống c̣n. Không quan tâm đến thắng, bại, nên trong một đợt giao tranh, Biệt-Động đă cùng vài bè bạn nhanh chân trốn sang được biên-giới Thái-Lan. Bị giam giữ một thời-gian dài, và được đưa đến trại tỵ-nạn tại Songkhla. Rồi may mắn qua lư-lịch của người cha - một “Cọp Ba Đầu Rằn’’ dữ dội - Biệt-Động được cho định-cư tại Mỹ đúng như ư nguyện của chàng. Lá thư nhỏ được một tu-sĩ có ḷng chuyển về Việt-Nam giùm, đă như một liều thuốc hồi-sinh cho mẹ Động và các em chàng có sức sống vươn lên như một Phù-Đổng Thiên-Vương trong chốn địa-ngục trần-gian. Hai năm sau. Hai năm dài đằng đẵng, Biệt-Động được đặt chân lên thiên-đường Mỹ-Quốc. Niềm vui xen lẫn nỗi buồn thiếu vắng người thân khiến Biệt-Động tủi thân muốn khóc. Người con trai của “Cọp Ba Đầu Rằn’’ năm xưa đă phấn-đấu học hành thành đạt để người cha ngoài chân mây được mỉm cười hănh-diện. V́ khi c̣n sống, cha Động thường mong ước cả gia-đ́nh t́m đường thoát khỏi ngục tù cộng-sản. Những ngày cuối cùng bên vợ con, không một dấu hiệu báo trước cái chết, cha Động đă ao ước những binh-chủng quân-đội của... gia-đ́nh như Biệt-Động, Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng, Thiên-Nga phải được tập-trung trên đất nước Hoa-Kỳ, và phải sống oai hùng như những Biệt-Động, Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng, Thiên-Nga của Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa đă sống. Về nhà, việc trước tiên của Động là viết cho mẹ một lá thư. Anh nhẹ đưa cây viết trên mặt giấy trắng gửi về mẹ hiền những ḍng chữ: “Mẹ và các em yêu quư, Con kính báo Mẹ và gia-đ́nh một tin vui mà con vừa có được: Con vừa thi đậu vào quốc-tịch Hoa-Kỳ sáng nay. Nhưng đó chưa phải là tin mà con muốn khoe với Mẹ. Mà điều quan-trọng con muốn Mẹ biết là con đă có thêm một yếu-tố cần-thiết để bảo-lănh cho Mẹ và Lôi-Hổ, Thám-Báo, Phượng-Hoàng và Thiên-Nga sớm được đoàn-tụ với con ở Mỹ. Mẹ biết không? Suốt buổi sáng nay, trong pḥng phỏng-vấn, người ta đă hỏi con rất nhiều về Ba cùng những chiến-công lẫy-lừng mà Người đă tham-dự. Con đă vô cùng hănh-diện kể lại những ǵ con biết về Ba, tuy ít ỏi nhưng những kỷ-niệm đó luôn luôn đậm nét trong con. Và trái với ư định ban đầu là con muốn đổi tên con cho dễ gọi. Nhưng sau khi h́nh ảnh Ba được sống lại mănh-liệt, con đă quyết định giữ lại tên cũ của con, cái tên mà Ba đă đặt cho con để gửi gắm tất cả đam-mê, lư-tưởng của Người . Con đă nghe được tiếng gọi thân thương, cùng với cái vẫy tay tŕu-mến của Ba tít ngoài chân mây xa vời kia. Và thưa Mẹ, như thế tên con vẫn là Hoàng-Biệt-Động của Ba Mẹ đă đặt cho con ngày mớí sinh. Con kính báo tin để Mẹ và các em mừng. Kính chúc Mẹ và các em an vui, khỏe mạnh. Kính thư, Con: Hoàng-Biệt-Động.’’ Biệt-Động ra bưu-điện gửi gấp lá thư về cho mẹ và các em ở quê nhà. Chàng tin rằng lá thư ngắn ngủi này sẽ là niềm vui tột cùng của cả nhà. Giấc mộng đoàn-tụ với mẹ và các em ám ảnh Biệt-Động đêm ngày, nay đă ló dạng, đă cận kề, đă thấy h́nh thấy bóng. Biệt-Động chỉ tiếc rằng cha chàng đă không c̣n. Nếu c̣n, Biệt-Động nhất định sẽ đưa cha chàng đến thăm Trường Ranger của Mỹ, nơi đă huấn-luyện cha chàng thành một “Cọp Ba Đầu Rằn’’ khét tiếng. Và nhiều nơi nữa trên đất nước Mỹ rộng lớn này. Nhưng thôi... Cha của chàng đă không c̣n nữa. Những nuối tiếc không nguôi về người cha oai-hùng chỉ c̣n là kỷ-niệm, với cái tên Hoàng-Biệt-Động, mà chàng sẽ đem theo bên ḿnh cho đến hơi thở cuối cùng. *Trích từ Tạp Chí Dân Văn số 104, Germany |