Lá Thư Pleime
Lê anh Tuyến
(Xúc động phổ thành thơ khi ông thấy lá thư của đứa con trai viết cho bạn c̣n dở dang chưa kịp gởi, lúc đi nhận
di vật do đơn vị giao hoàn cho gia đ́nh cùng với xác con, Thiếu úy Nhảy Dù Lê Anh Thái, tử trận khi tái chiếm cổ thành Quảng Trị)

Tao được thơ mày cả tháng nay
Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
Lưng không rời giáp, tay rời súng
Liên lạc th́ không có máy bay
Tao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày
Nhớ Sài G̣n đẹp nắng vàng hây
Nhớ đường Lê Lợi ngập hoa nắng
Nhớ ngơ Tam Đa tà áo bay
Pleime suốt tháng mưa dầm dề
Mày ơi, thèm quá khói cà phê
Thèm tô phở tái thơm chanh ớt
Thèm rót bọt đầy một cốc bia
Sài G̣n mày vẫn xem phim chưởng?
Băng nhựa c̣n thu nhạc Khánh Ly?
Những chiều thứ bảy c̣n đi nhót?
Hay lén ông già nhậu whisky?
Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang
Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng
Ôm nhau, hai đứa cười ha hả
Râu tóc bù xù như cái bang
Mày nghĩ, đă
lâu không được tắm
Hành quân liên tiếp giữa rừng già
Ăn th́ gạo sấy nhai qua bữa
Tối ngủ nằm sương lạnh cắt da
Hôm qua địch pháo giữa ban ngày
Tao bị thương xoàng ở bả vai
Mảnh đạn c̣n ghim trong thớ thịt
Mày đừng có nói mẹ tao hay
Mẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn
Lính kiểng châu thành, lính phất phơ
Mày nghĩ, tụi ḿnh như cánh gió
Ai đi nhốt gió được bao giờ?
Những đêm biên cảnh sống xa nhà
Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa
Cũng có đôi lần tao muốn khóc
Muốn về thăm mẹ... thế nhưng mà...
Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
Trực thăng đă đáp trong ṿng đai
Tản thương lính đă đưa lên đủ
Tao viết thơ này vội gởi ngay
|