|
Hồn Thiêng Sông Núi
Trần Ngọc Nguyên Vũ
Tôi đứng lặng giữa trời mưa tháng sáu
Lòng trĩu buồn nhìn nấm mộ vô danh
Kèn truy điệu trổi âm hờn u-uất
Thoảng bên tai nghe tưởng khúc quân-hành.
Ai sừng-sững thân làm bia đỡ đạn
Cản bước thù em hãy thoát theo cha
Rối mai mốt trở nên người hữu-dụng
Nhớ về đây vá lại mảnh sơn-hà.
Ai bốc cháy giữa trời đêm tang tóc
nhắn nhủ lời dao nhọn xoáy trong lòng
Đi đi nhé lo chu toàn đại-cuộc
Để sau này tô thắm lại non sông.
Bao lâu rồi bao nhiêu mùa lá rụng
Mà tưởng chừng như mới thoáng hôm qua
Cả dân-tộc vẫn ngày đêm khắc-khoải
Đợi đoàn quân về giải-thoát quê nhà.
Quê-hương ta đó tiền nhân khai phá
Đổ xuống bao đời xương máu cha ông
Bồi đắp thành dải non sông gấm vóc
Cho đàn sau hãnh-diện giống Tiên Rồng.
Hỡi em bé ngày xưa giờ đã lớn
Hỡi người trai nay tóc đã phai mầu
Có nghe vọng từ những trang sử máu
Tiếng hồn thiêng sông núi réo canh thâu.
(Một thời luân-lạc)
|