Đường Em, Phượng Đỏ

Đồi Bắc


Cầm mấy lá thư cùng một nét chữ, không cần đọc tên người gửi, Hoàng cũng biết thư cuả ai. Không bóc thư vội, Hoàng mỉm cười, nói một ḿnh, “Mới có vắng hơn một tuần mà cũng tới 2 lá thư, cô bé dạo này rảnh rang quá.” Chưa mở thư vội, Hoàng vào góc pḥng, lấy chiếc áo mayo, một bộ quần áo, được xếp kỹ trong thùng sắt, rủ mấy người bạn đi tắm. Hành quân lần này khá lâu, nhưng nhẹ nhàng, không có một tiếng súng. Mấy ngày qua vùng Thanh An, vào mấy buôn thượng, rồi nằm đường, suốt ngày. Ngày nào, Hoàng cũng xuống mấy ḍng suối trong vắt tắm, vậy mà chỉ hơn hai giờ đồng hồ, quần áo, đầu, tóc, bám đầy bụi đỏ. Khi về đến hậu cứ, Hoàng và mấy người cùng đơn vị, đều độc thân, rủ nhau chạy vào ḍng suối gần sở trà biển hồ, tắm. Nước trong, và ấm. Cả bọn đuà dỡn, giặt quần áo. Hơn nưả giờ Hoàng mới chạy về hậu cứ.

Nằm ngả lưng trên chiếc giường sắp bằng mấy miếng gỗ, sang hơn khi hành quân nhờ chiếc gối. Nói đúng là hai chiếc gối, mà Hằng, cô bạn gái ở Pleiku, mua cho. Hoàng nhớ, một hôm Hằng ghé vào hậu cứ, nằm trên chiếc vơng, tay đẩy vào tấm tôn dùng làm tường đưa chiếc vơng đong đưa. C̣n Hoàng nằm trên chiếc sạp này. Hoàng lấy chiếc ba lô gối đầu, Hằng ngạc nhiên hỏi Hoàng,

- Anh không có gối ư?

- Ừ, lính mà cần ǵ gối. Hoàng trả lời.

Hằng trố mắt,

- Thật hả? Thôi hôm nào em ghé sạp vải, mua cho anh. Rồi nói tiếp. Anh hay thật. Em mà nằm thế này chắc không tài nào ngủ được. Em phải một gối đầu và một gối ôm nưă.

- Anh th́ không cần gối đầu, mà cần gối ôm. Hoàng cười.

- Thật không? Anh thích gối ôm như thế nào để em sắm cho. Hằng ngọt ngào.

Hằng vưà nói vưà lấy chân đá nhè nhẹ vào Hoàng. Hoàng hiểu ư, vừa nh́n Hằng vừa nói,

- Thôi, như vậy anh không muốn gối ôm nưă đâu. Sợ bể người lắm,

Hằng cười, đá mạnh thêm,

- Kể anh cũng thông minh đấy chứ.

Tưởng Hằng nói chơi, không ngờ Hằng mua thật, không phải một gối mà một cặp gối. Mỗi lần cô bé vào thăm là một lần áo gối đổi màu. Hằng may áo gối, lâu lâu thay đổi. Hằng mang về giặt nhưng không bao giờ thấy mang lại. Có lần Hoàng ṭ ṃ hỏi Hằng,

- Áo gối em mang về đâu rồi?

- Em bỏ đi rồi. Hằng cười.

- Sao em phí vậy? Hoàng trố mắt.

- Em ghét áo gối có nhiều người nằm chung lắm. Hằng úp mở.

- Có ai thăm anh ngoài em ra mà nằm.

Hoàng phải nhắc đi nhắc lại, nhưng Hằng vẫn cứ thay áo gối, riết rồi Hoàng chẳng bao giờ nhắc tới aó gối “đổi màu“ nữa. Hoàng mở lá thư theo thứ tự ngày gửi. Lá thư thật dài, Hoàng nh́n thấy dấu bưu điện KonTum, góc trái đề tên NT, nét chữ nắn nót, “Thân gởi Trung uư V. Hoàng, tiểu đoàn 11 BĐQ, KBC 4047”. Hoàng mở lá thư. Trâm viết:

“Anh ơi! Em mới thăm bệnh viện Dă Chiến về. Từ ngày quen anh, nghe anh kể về những ngày anh bị thương, có những nhóm học sinh vào thăm, cho những gói quà nhỏ. Mấy học sinh hồn nhiên, vui vẻ, và diụ dàng. Mỗi người tới một giường bệnh, thăm hỏi những anh lính bị thương. Em bắt đầu rủ bạn bè vào thăm như họ vậy. Lúc đầu chỉ có mấy đưa bạn thân, bây giờ th́ nhiều lắm rồi. Tụi em tổ chức thành hai nhóm thay đổi. Em bắt chước như toán học sinh Pleime. Như anh kể, anh đă gặp “Người yêu lư tưởng cuả anh“, khi anh được tản thương từ KonTum về Ngoại Thương hai cuả quân y viện Pleiku. Lúc đầu nhiều chú lính ngạc niên khi tụi em tới, bây giờ th́ họ đă quen rồi, nhất là những chú bị thương nặng, nằm lâu và không có vợ con thăm nom. Họ bắt đầu chờ đợi. Có một vài ông sĩ quan trẻ quen một vài cô trong toán tụi em. Từ đó thứ Bẩy trở thành “Thứ Bẩy hẹn ḥ“, nhiều người gọi như vậy.”

“Tụi em tới, tặng quà. Em có nguồn quà từ Tiểu Khu, từ nhà Thờ, từ Chuà, từ những tiệm buôn lớn. Em và mấy bạn thân tổ chức rất khá, và nhiệt t́nh nên những khó khăn về quà cáp cuả buổi đầu không c̣n nưă. Tụi em c̣n có ban nhạc cuả trường. Mỗi lần toán em tới thăm bệnh viện, chia nhau tặng quà, thăm hỏi thương binh, nhiều người c̣n viết thư dùm những ngưới bệnh bị băng bó cả hai tay. Em nhớ khi mới gặp anh. Anh kể ngày nằm viện tại Kon Tum. Em đă hỏi anh, “Có cô nào ghé viết thư cho anh không?” Anh trả lời, “Anh bị thương chân mà, cần ǵ phải nhờ mấy cô viết thư.” Em cười, “Anh tôi vậy mà cũng có lúc bị lừa.” Ư em nói, “Có ai viết thư cho anh không?” Anh chợt hiểu, nói lại “Ừ nhỉ. Phải lúc đó có em, anh nhờ em viết thư liền”. Em hững hờ, “Chắc ǵ anh nhờ em? Sợ anh không thèm nhờ mà cũng chẳng thèm đọc nưă chứ”. Em nhớ ngày gặp anh trên chuyến máy bay từ Dalạt, anh nói anh có người yêu rồi mà. Anh chống đỡ: “Ngày đó, anh chưa quen ai. Lính mới ra trường, về tiểu đoàn 21 ở Pleiku.” Phải công nhận, anh có khiếu nói, dù chuyện thật hay không thật. Nh́n mặt anh, em cũng tin ngay. Anh thấy không, thời gian trôi mau quá, mới đó giờ đă hơn hai năm rồi. Anh vẫn có người viết thư hằng ngày, gặp mặt hằng ngày. Em vẫn chỉ là người viết phụ, như em luôn nói. Thư cuả em luôn được xếp loại hai, hay loại ba. Nhưng thôi kệ anh. Như em nói với anh nhiều lần, em cứ viết thư, và khi có dịp đi Pleiku, em vẫn ghé t́m anh, miễn là mỗi lần gặp anh vẫn vui là được rồi. “Que sera sera“. Anh nhớ anh nói với em: “Bên kia dăy Pyréné’ là sự thật. Tội ǵ phải đi qua bên kia dăy núi để t́m sự thật. Em bằng ḷng hay chấp nhận sự thật ngay bên này cuả dăy Pyréné.”

Hoàng cười thành tiếng, “gớm cô này triết lư ghê quá”.

“Em vẫn thích mỗi lần hai đứa gặp nhau, đi biển hồ, về hậu cứ, nằm vơng nói chuyện, hay nghe nhạc, uống cà phê, tối đi Phượng Hoàng, một hai ngày, hay nhiều khi chỉ vỏn vẹn một buổi chiều. Để rồi, tối, sáng hôm sau anh lật đật về hậu cứ đi hành quân. C̣n em. chờ chuyến xe về Kon Tum. Em vẫn luôn tự hỏi, vẫn ṭ ṃ, chưa bao giờ em gặp mặt “cô ấy“ để nói chuyện và để nh́n mặt, Anh dấu thật hay. Em nhớ một lần, em hỏi: “Nếu anh và em đang ngồi uống cà phê, hay đang nhẩy ở Phượng Hoàng, t́nh cờ “người ấy“ xuất hiện, anh sẽ giới thiệu với người ta ra sao?” Anh lúng túng trả lời, “Làm ǵ có chuyện đó, có em th́ không có cô ta. Làm sao hai người gặp nhau được? Em càng chất vấn, anh càng khôn ngoan. Anh đă trả lời, “Hai người không gặp nhau một lần đươc, v́ anh sẽ mất cả hai”. Em không đồng ư. Có thể anh mất cô ta, nhưng chưa chắc mất em, hay không chừng chẳng mất ai cả, v́ em không thể ở Pleiku, em vẫn phải đi, vẫn phải về Kontum. Thật ra, em hay đặt câu hỏi cho em hơn là cho anh. Ngồi trên chiếc xe đi Pleiku, em tự hỏi ḿnh, nếu giả thử vừa xuống xe hay đang ngồi quán cà phê với anh, “Cô ấy xuất hiện“ em sẽ phản ứng ra sao? Khóc, cười, đi về, hay ở? Thật khó trả lời. Cuối cùng có lẽ em chọn một đường ngắn nhất, nhưng buồn nhất, và khó khăn nhất, chắc anh đoán ra rồi.”

“Thôi tạm dừng chuyện cuả anh, em kể chuyện tiếp về lần thăm bệnh viện Dă Chiến, em gặp một “Ông lính“ cũng trẻ, cũng “dễ thương“. Anh ta bị thuơng không nặng lắm. Em thật ái ngại khi anh ta nhờ em pha dùm ly sưă. Em hỏi, “Anh có thân nhân ở đây không?“ Anh ta buồn buồn, “Nhà tôi xa lắm, ở măi tận miền tây”. Thật t́nh, em không h́nh dung miền Tây ở đâu, nhưng chắc xa lắm. Trong khi nói chuyện, em liếc nh́n bảng bệnh t́nh treo ngay đầu giường, thiếu uư Phúc. Thật ra anh ấy trẻ, ở lưá tuổi anh. Em hỏi: ‘Thiếu uư có cần gởi thư hay đánh điện tín cho gia đ́nh không?” Phúc trả lời, “Tôi không cần lắm. Cô thấy, khi nhận được điện tín th́ cả nhà xôn xao, từ miền Tây ra đây thật là khổ. Hơn nưă tôi bị thương nhẹ mà.” Em nh́n thiếu úy Phúc, ái ngại, một cánh tay gẫy, mấy viên đạn xuyên ngang cạnh sườn, phải bó bột, mà vẫn chịu đựng. Em thấy thương mọi người lính, kể cả khi bị thương. Mấy anh vẫn nghĩ tới gia đ́nh, vẫn sợ người trong gia đ́nh lo lắng v́ nghe tin ḿnh bị thương.

Em chợt nghĩ đến anh, ngày xưa, anh cũng bị thương, chắc cũng đau như anh Phúc bây giờ. Chỉ tiếc một điều, khi anh bị thương, em chưa bao giờ thăm và uỷ lạo một bệnh nhân nào. Em biết thương lính, biết yêu lính cũng muộn hơn nhiều người anh nhỉ (tới câu này, Trâm đánh gần một chục dấu hỏi và dấu than)”

Hoàng lại cười một ḿnh, cô bé này lúc nào cũng ấm ưc v́ chuyện quen trước, quen sau). Lá thư viết tiếp, “Lúc em cùng mấy bạn chuẩn bị về, anh Phúc thật buồn, hỏi tên em. Em không dám nói thật tên ḿnh, em vẫn sợ. Em nói nhỏ, em tên Lan. Phúc hỏi nhà em ở đâu, em cũng không trả lời, chỉ nói, nếu có dịp em sẽ theo bạn bè vào thăm anh. Phúc vui hẳn lên bắt em hứa. Em không trả lời, cố tránh cặp mắt Phúc v́ em thấy ḿnh không đúng nếu hưá sai. Tuần sau, em không vào bệnh viện. Mấy con bạn em thăm viện về, bọn nó xúm lại nói, có ông thiếu uư bị bó bột ngang người hỏi thăm Lan. Tụi bạn em ngớ ngẩn, chẳng biết Lan nào, sau này khi hỏi kỹ ra, tụi nó mới chắc là em. Em bắt đầu sợ. Mối t́nh một chiều luôn luôn làm người ta đau khổ, nhất là trong hoàn cảnh anh Phúc. Không biết trong đầu “anh lính đa t́nh” này nghĩ ǵ về em. Em không muốn dây dưa nhưng vẫn thấy tội một chút. Em nhớ anh nói t́nh yêu không bao giờ nên bắt đầu bằng hai chữ tội nghiệp. Nhưng em đọc nhiều chuyện viết, thiếu ǵ t́nh yêu như vậy. Em tự hưá, thỉnh thoảng em mới ghé thăm bệnh viện Dă Chiến, mong rằng anh Phúc sẽ lành bệnh hay được 29 ngày tái khám.”

Hoàng lại ngạc nhiên, Trâm biết rành rọt về sinh hoạt cuả bệnh viện, cả về việc tái khám. Thông thường, những lính bị thương chân tay, sau một thời gian nằm bệnh viện, vết thương đă lành, nhưng chân tay vẫn không hoạt động b́nh thường, bác sĩ sẽ cho tái khám, lính được về quê nhà và sau 29 ngày sẽ trở lại bệnh viện để bác sĩ coi lại vết thương. Nếu chưa khỏi hẳn, họ lại được tái khám. Hoàng cũng đă có lệnh tái khám nhiều lần khi ở quân y viện Pleiku. Lá thư Trâm viết tiếp,

“Nếu anh Phúc về thăm gia đ́nh, anh sẽ có thiếu ǵ người sẵn sàng viết thư cho anh ta, và anh sẽ quên tên em, không c̣n nhớ tới cô Lan, học sinh ở Kon Tum này nưă, phải không anh? Tên Lan từ nguyên thuỷ đă không có mà.“

Hoàng đọc tiếp,

“À, em quên hỏi. Lâu nay anh có về quê thăm gia đ́nh không? “Người ấy“ cuả anh chắc vẫn đẹp, và vẫn c̣n đi học chứ?” Hoàng chắc lưỡi. Cô Trâm này, lá thư nào cũng nhắc tới “người ấy“, thật là đàn bà. Hoàng định bụng, khi nào viết thư cho Trâm, Hoàng sẽ viết “Em làm ơn đừng nhắc tới một người nào trong lá thư cuả em nưă.” Ư Hoàng muốn ám chỉ tới Hằng. “Em hăy kể chuyện đi thăm bệnh viện, đi tắm sông Dapla, đi nghe nhạc tại quán cà phê Duyên, hay đi chợ, đi dạo phố, kể cả đi dung dăng dung dẻ với ai đi nưă.” Hoàng nhớ, có lá thư Trâm viết “Em thấy một ông lính sư đoàn 22, giống anh ghê đi.” Anh hay chọc Trâm, “Ông nào cũng giống anh ghê đi. Anh th́ khác, chưa bao giờ gặp ai “giống em ghê đi. Em luôn hỏi lại, nếu gặp người nào giống em ghê đi, anh làm gi với người ấy“, “Anh trả lời, anh sẽ làm quen chứ sao”. Em cười, “Thế th́ không được. Một người Pleiku, một người Kontum, đă dư một, chưa đủ ư, anh tham lam lắm.” Đọc xong lá thư dài. C̣n một lá thư nưă cuả Trâm, Hoàng không mở, nghĩ bụng, để dành tới tối mới đọc. Vừa nghe chương tŕnh Dạ Lan, vưà đọc thư, thêm một chút cà phê mới thú. Hạnh phúc cuả lính, nhất là cuả những lính độc thân như Hoàng thật đơn giản, đơn giản từ chỗ nằm, từ miếng ăn, và ngay cả những suy nghĩ, những ước mơ. Trời về chiều, Hoàng đi một ṿng doanh trại, ghé một vài nhà ṿm, gặp thường vụ coi việc canh gác đêm, công việc thường ngày trước khi trời tối hẳn. Doanh trại thường chỉ c̣n những người độc thân và người trực gác, c̣n một phần ở trại gia binh, cách đó khoảng 7, 8 trăm thước. Có là lính chiến nhất là lính biệt động và có gia đ́nh, mới thông cảm được thời gian không hành quân là quí. Họ về thăm gia đ́nh, ăn một vài bưă cơm xum họp, đầm ấm, lương lính mà phải hai cảnh hai quê. Họ thật thiếu thốn. Nhiều người lính đông con, phải dành dụm, bóp chắt từng đồng lương. Vưà lănh lương xong, nếu ở gần hậu cứ, họ lật đật mang về cho vợ, nếu ở xa, phải gửi bưu điện. Mỗi lần gửi tiền lương về cho gia đ́nh, là một lần người lính cảm thấy ḿnh thật vui. C̣n lại bao nhiêu, vài anh em gom nhau, nấu cơm chung. Gạo, mắm th́ không đến nỗi thiếu, nhưng miếng ăn ngon th́ thật hăn hữu. Trời đă sập tối, tiếng muỗi vo ve bên tai. Hoàng mở chiếc radio nhỏ, thắp cây đèn câu bằng mấy viên pin C25 đă cũ, xài lại. Tiếng Dạ Lan mở đầu chương tŕnh. Hoàng cũng mở lá thư cuả Trâm, mới đọc được vài ḍng, Trâm viết “ Anh, không biết em có c̣n cơ hội nào viết thư cho anh nưă không?” Hoàng lấy chân đạp vào tường để thắng chiếc vơng khỏi đong đưa, ánh đèn pin soi trên tờ thư thật rơ. “Em muốn báo cho anh một tin quan trọng. Nhưng trước khi anh đọc tiếp, anh phải hứa với em một điều, phải làm đúng như em yêu cầu anh nghe”. Hoàng đọc thật nhanh. “Ngày 25 tháng 8 này, em mời anh tới nhà em để dự đám hỏi cuả em. Em mời rất ít người, nhưng em mong nhất là anh. Em đă tính kỹ, này nhé, thư tới tay anh chậm lắm là 7 ngày. Lỡ anh không có nhà, phải đi hành quân, thư tới tay anh theo chuyến tiếp tế cao lắm là 10 ngày nưă. Anh vẫn có thừa th́ giờ sắp xếp và xin phép để dự đám hỏi cuả em.” Hoàng nh́n ngày trên chiếc đồng hồ, quả t́nh Trâm tính chính xác. Trâm quen Hoàng cũng khá lâu, cô bé tập cách tính thời gian như lính. Hoàng nhẩm tính, “Hôm nay c̣n tới 16 ngày”. Hoàng vưà tính vặn chiếc radio nhỏ lại th́ nghe Dạ lan giới thiệu “Mời các anh chiến sĩ nghe bản nhạc thật mới cuả Đỗ Lễ, bản Sang Ngang do Lệ Thu tŕnh bầy”. Hoàng để tờ thư trên ngực, lắng nghe từng tiếng năo ḷng, bản nhạc sao thật đúng lúc, “ Thôi nín đi em, gần hết đêm rồi, buồn chi nưă thôi, em nhé đôi ḿnh, mộng nay đă tan, t́nh đă dở dang, em khóc làm ǵ, thương nhau mà chi…. nỗi buồn ai hay, khi ḿnh chia tay , thôi hết xum vầy“.

Thật t́nh, Hoàng không biết ḿnh buồn hay vui. Trâm lấy chồng. Nếu thành thật với ḷng ḿnh, Hoàng phải mừng cho Trâm, nhưng Hoàng thoang thoảng chút buồn, cũng lại buồn, có lẽ v́ tự ái. Hoàng tự trách ḿnh, sao ḿnh có thể ích kỷ như vậy. Trâm yêu Hoàng, thiệt tḥi nhiều quá. Cuối cùng Hoàng tự chấp nhận, không có quyền buồn, nếu không thể vui. Hoàng đạp nhẹ chân vào tấm tôn dừng làm tường cuả nhà ṿm, chiếc vơng đong đưa, vưà suy nghĩ, cuối cùng quyết định, phải xin đi vài ngày, phải chứng tỏ cho Trâm biết Hoàng luôn xứng đáng với t́nh cảm cuả Trâm dành cho ḿnh. Hoàng sẽ xin Hoàng Mai đi KonTum, một ngày trước, một ngày sau, như vậy là 3 ngày tất cả. Đi thứ Sáu về chủ nhật hay chậm lắm là thứ Hai, Hoàng trở lại Plei Ku. Hoàng rời chiếc vơng, tắt ngọn đèn, bước chân xuống chiếc giường, thấy thật khoan khoái, Hoàng nghĩ ḿnh quyết định như vậy là đúng. Giấc ngủ tới thật nhanh, không chập chờn, không mộng mị.

Hai ngày sau, tiểu đoàn nhận lệnh hành quân. Chưa lần nào hành quân mà vui như lần này, Hoàng mừng v́ cho dù hành quân 10 ngày, Hoàng vẫn đủ thời gian để đi KonTum. May mắn làm sao, tiểu đoàn hành quân tùng thiết với lữ đoàn 2 thiết Vận Xa, giữ đường ngay quốc lộ 14, Plei Ku - Kon Tum. Hôm sau, Hoàng mang câu chuyện nói với đại úy Đàm. Ông đồng ư ngay. Hành quân nằm đường thật khoẻ, đúng như dự tính. Hoàng xin Hoàng Mai cho mang chiếc jeep, chỉ có 3 người, Hoàng, người tài xế và một sĩ quan đi phép quá giang. Hoàng tới Kontum khoảng 11 giờ sáng. Trước khi tới nhà Trâm, Hoàng ghé mướn pḥng khách sạn gần nhà Trâm. Sau khi tắm, Hoàng dặn người tài xế, tên Tài, - Anh Tài có đi đâu th́ loanh quanh. C̣n không, cứ ở pḥng nghỉ ngơi. Nếu tôi cần, tôi sẽ trở lại khách sạn. Tối, tôi về khách sạn ngủ. Hoàng c̣n cẩn thận, viết điạ chỉ cho Tài, c̣n một ḿnh lái xe tới nhà Trâm.

Đă lâu, Hoàng không lái xe trên phố Kon Tum, nhưng đường về nhà Trâm th́ Hoàng nhớ thật kỹ. Hoàng và Trâm đă đặt tên đường là “Đường Hoa Phượng”, v́ đường có nhiều hoa phượng. Muà hè, hoa đỏ cả bầu trời. Nhiều cô cậu học tṛ khắc tên trên thân cây, chằng chịt những dấu ngang dọc như muốn xoả bỏ một kỷ niệm hay một tên đă lỡ viết cạnh tên ḿnh. Hoàng nhớ, có lần hai đưá đi bộ, Hoàng đố Trâm về những dấu khắc ngang dọc.Trâm không trả lời được. Trâm nắm tay Hoàng lắc qua lại, “Anh phải trả lời tại sao?” Hoàng làm bộ, “Anh đố nhưng anh không biết tại sao?” Trâm nhất định không đi, vưà doạ, “Anh phải trả lời, em mới đi.” Cuối cùng Hoàng vưà chỉ vào một cây phượng thật lớn, vưà nói, “Em đọc hai tên này thử. Hai tên bên cạnh nhau Trâm-Hoàng.” Trâm dăy nảy, “Trâm-Hoàng hồi nào?” Hoàng ghé sát vào vai Trâm “Th́ anh giả bộ cho em dễ hiểu mà“. Trâm cười, “Ừ, cho là Trâm-Hoàng đi, rồi sao nưă?” Hoàng chậm răi, cúi mặt buồn buồn. Trâm chăm chú theo nét mặt Hoàng, vưà nói “Mặt buồn thấy tội nghiệp“ Hoàng biết Trâm trúng kế ḿnh, bèn tiếp, “Sau muà hè, cô Trâm lấy chồng hay có người yêu mới, Hoàng quay lại cây Phượng kỷ niệm, lấy con dao xoá mất tên Trâm, nhưng tên Trâm cũng khó mất, chỉ c̣n những dấu này, nhiều người gọi là dấu dao kỷ niệm.” Trâm vưà cười vưa bịt tai, “Thôi đi, coi như chưa bao giờ em nghe anh kể nghe anh. Trâm c̣n lâu mới lấy chồng, chỉ có Hoàng sắp lấy vợ th́ có.” Cả hai cùng cười. Hoàng nắm tay Trâm, “Ừ nhỉ, em nhắc làm anh nhớ, anh sắp lấy vợ”. Trâm trố mắt hỏi “Thật không?“

Chiếc xe dừng ngay trước nhà Trâm. Hoàng ngạc nhiên v́ nhà không có vẻ ǵ là có tiệc tùng chứ đừng nói là có đám hỏi. Khác hẳn lần đám cưới trước, vưà tới nhà là thấy ngay vẻ nhộn nhịp, người ra, kẻ vào. Hoàng quay qua, quay lại, khi biết chắc, không lầm nhà, Hoàng gơ cửa. Vừa mở cửa, Trâm làm bộ hù Hoàng, vừa cười, vừa nói,

- Anh nghỉ phép hả?

Hoàng vưà tính nói tới lá thư Trâm gởi mời Hoàng ăn đám Hỏi, Hoàng vưà nhắc tới “Sao em viết cho anh..” Trâm ôm Hoàng chặn lại liền, - Th́ thư em viết biết bao nhiêu lá, biết bao nhiêu cho kể mà em nhớ.

Hoàng ph́ cười khi Trâm trả lời như không có chuyện ǵ quan trọng. Hoàng nói hơi sẵng giọng,

- Không phải mấy lá thư đó…

- Anh nói thử xem em c̣n nhớ không? -Trâm vẫn ngọt ngào, ghé thật sát má Hoàng, hôn nhẹ, vưà nói tiếp.

- Lá thư em mời anh ăn Đám Hỏi cuả em ngày hôm nay đó. Hoàng nói liên tục để Trâm không cắt ngang,

- À, em nhớ rồi. Nhưng anh không đọc kỹ câu sau cùng -Trâm vẫn diụ dàng -Em nhớ rơ ràng. Em viết, nếu anh sẵn ḷng làm chú rể. Kông có chú rể lấy ǵ làm đám Hỏi?

Hoàng vừa tức vừa buồn cười.

- Thật tiếc, nếu anh mang theo lá thư em viết th́ em khỏi căi.

Trâm nh́n Hoàng âu yếm,

- Em có bo giờ căi anh đâu? Từ sáng tới giờ, em cứ sợ chú rể không tới, biết làm đám hỏi với ai.

Hoàng lỡ cỡ, không biết nói sao, nh́n Trâm. Trâm biết ư, cười thật tươi,

- Thôi, không có đám Hỏi th́ ḿnh ở nhà nói chuyện, tối đi Bal, cũng vui chán. Nếu không, chỉ em vui thôi chắc ǵ anh vui được ư. Anh quên lá thư đó đi nghe, anh c̣n đọc nhiều thư giật gân hơn nưă đấy.

Hoàng biết Trâm ăn nói rất bạo miệng, cũng cười theo.

- Anh ngạc nhiên lắm hả? - Trâm nh́n Hoàng, vừa nói vưà đẩy Hoàng vào chiếc ghế salon, vưà ngồi cạnh Hoàng - Em pha cà phê cho anh nghe?

Không đợi Hoàng trả lời, Trâm xuống bếp, pha một phin, vưà đặt phin cà phê vưà nói,

- Đừng uống vội, c̣n nóng. Để em kể cho anh nghe. Khi em nghe ba mẹ, và em cuả em phải đi Qui Nhơn có vài công việc cho nhà Thờ, cả tuần mới về Pleiku, ở đây vài ngày, sau đó mới về KonTum, em tính đi Plei Ku thăm anh, nhưng không ai giữ nhà. Cuối cùng, em mới nghĩ ra một kế gọi anh đi KonTum, làm sao anh phải đi mới được, kế như thế mà hay thật.

Hoàng nh́n Trâm,

- Sau kế đám hỏi th́ tới kế ǵ nưă?

- Chưa biết. Chắc lần sau nói thật. Anh ơi, anh làm ơn bỏ Pleiku đi Kontum vài ngày hay vài giờ được không?

- Không được đâu cô Trâm à, một vài giây cũng không được luôn. Hoàng trả lời liền.

Trâm như chợt nhớ điều ǵ, bèn hỏi Hoàng,

- Anh đi một ḿnh hả?

Từ năy tới giờ mới có cơ hội lừa Trâm lại, Hoàng trả lời,

- Đi 3 ḿnh.

Trâm mở đôi mắt thật to nh́n Hoàng ngờ vực,

- Anh và chú tài xế là hai chứ sao là ba? Em mời anh thôi, không ai nưă hết.

Tuy nói vậy, Trâm cũng cố vặn vẹo,

- C̣n người kia đàn ông hay đàn bà? Ở đâu?

- Ở khách sạn chờ anh.

- Chờ nưă chứ. Thôi cho người đó ở khách sạn chờ vài ngày luôn đi, em quyết định rồi -Trâm tức tối, nói như muốn khóc -Cô bạn anh hả?

Hoàng chậm răi cắt nghiă, tính làm Trâm giận, Hoàng nói,

- Anh đọc thư, em mời ăn đám hỏi, suy đi nghĩ lại. Từ đó tới nay em và bạn anh chưa biết mặt, nên tính cho cô ta đi theo, một lần. V́ chỉ lần này thôi, ḿnh đâu có dịp gặp lại nhau.

Vưà nói vưà nh́n sắc mặt Trâm. Thấy Trâm muốn đỏ mắt, Hoàng lấy chiếc khăn ướt ngay treo ngay tại chiếc giây, lau nhẹ mắt Trâm, nói giả lả,

- Thôi cô bé ơi, có “Hai Ḿnh“ thôi. Anh và tài xế thôi. Anh mướn khách sạn ở ngay đường Lê Thánh Tôn. Tài xế ở đó, chờ anh. Anh trù tính, ăn đám hỏi xong về Pleiku ngay.

Trâm tươi tỉnh trở lại, ngồi lên chiếc ghế, dưạ hẳn vào người Hoàng,

- Có đám hỏi th́ ăn xong về ngay. Đằng này, không có đám hỏi th́ về nay về mai ǵ nưă.

Trâm vưà đưa ly cà phê cho Hoàng, vưà nói như không có chuyện ǵ xảy ra. Hoàng mỉm cười nh́n Trâm,

- Em thấy, anh ăn mặc sạch sẽ cỡ này để ăn đám hỏi. - Để em tính cho anh. Trâm cũng cười,

- Lại em tính cho,.Hoàng lập lại.

Trâm cứ nói theo ư Trâm, em sắp xếp chương tŕnh là hết xẩy, anh được mấy ngày phép?

Hoàng trả lời 3 ngày, Trâm cười,

- Lại 3 nưă, không 4 hay 5 được ư?

- Sao em khôn thế, người th́ cho một, mà phép th́ đ̣i thật nhiều.

Trâm dành ly cà phê trên tay Hoàng, uống một miếng nhỏ,

- Bây giờ anh nghỉ mệt đi. Từ sáng tới giờ cũng đói rồi, em cũng không biết anh có tới hay không nên chẳng chuẩn bị, nấu nướng ǵ. Nhưng em nấu cơm thật mau, thức ăn có sẵn hết, hai đưa ḿnh ăn cơm, rồi em nói tiếp cho nghe.

Hoàng hơi bực nhưng không dám tỏ ra mặt, sợ Trâm buồn, nên cứ lẳng lặng nghe Trâm. Hoàng cũng lăng xăng làm phụ. Trâm mặt ửng hồng, nh́n Hoàng,

- Tội chú rể chưa, rể hụt mới tức chứ.

- Em nói khách hụt chứ đâu phải rể hụt. Hoàng nhắc Trâm,

- Thôi em xin lỗi, khách hụt, ông khách dễ thương nhất cuả tôi đấy. Trâm ghé mặt Hoàng.

Trâm đặt hai chiếc chén, một diă xào, một tô canh, và một diă chả cá lên bàn, đon đả,

- Thôi ḿnh ăn cơm đi anh. -Trâm gắp miếng chả cá vào chén cơm cho Hoàng- Anh ăn thử xem, chả cá từ miền tây, Cần Thơ đấy. Anh phải ăn với cọng rau thià là mới ngon.

Hoàng nh́n cọng rau Thià là, làm bộ hỏi,

- Thià là Cần Thơ luôn hả?

Trâm cười luôn miệng, vưà ăn vưà nói chuyện, thôi th́ đủ thứ chuyện, từ chuyện tập hát, chuyện học hành, nhưng không đá động một chút tới đám hỏi, đám cưới, Trâm coi như màn kịch đă qua. Hoàng vưà ăn vưà nghe chuyện, vưà nh́n Trâm, nghĩ thầm, cô bé này thật liều mạng, Trâm biết Hoàng vẫn nghĩ tới lá thư Trâm viết, bèn hỏi qua chuyện khác,

- À, anh có đọc thư em viết về thiếu uư Phúc không? Anh ấy về quê nhà, nghỉ tái khám rồi. Nhà anh Phúc ở xa, bác sĩ cho đi một lần tới hai tháng. Anh Phúc c̣n nghe bác sĩ nói, sẽ chuyển anh về bệnh viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ, cho tới khi lành hẳn, mới quyết định phân loại.

Hoàng ngạc nhiên, Trâm nói đúng hết, như là một nữ trợ tá. Hoàng hỏi Trâm,

- Anh Phúc có ghé từ giă em không?

- Anh ấy không biết điạ chỉ cuả em. Nếu biết chắc, anh Phúc cũng ghé. Anh ta gửi em một lá thư tay thật dài, anh muốn coi, lát nuă em đưa coi. - Thư cuả em, ai lại đọc bao giờ. Hoàng từ chối.

Bữa cơm xong, Trâm chuẩn bị thay quần aó, nói như ra lệnh cho Hoàng,

- Em, anh về khách sạn cho biết.

- Cho biết ǵ? Khách Sạn mà xa lạ ǵ mà phải cho biết. Hoàng chọc tức Trâm.

- Th́ anh làm theo ư em đi mà. Trâm nằng nặc.

Trâm thay quần áo thật nhanh, kéo tay Hoàng,

- Anh ra xe đi, em đóng cưả.

Hoàng lái xe về khách sạn. Tài c̣n ở trong pḥng. Hoàng gơ cửa, Thấy Trâm, Tài chào, rồi lúng túng không biết làm ǵ. Hoàng nói,

- Trâm và tôi đi ngay thôi mà.

Tài bước ra ngoài khách sạn. Hoàng nh́n Trâm biết ư, vừa cười vưà hỏi:

- Sao chắc ăn chưa cô? Một ḿnh tôi với Tài là hai ḿnh, được chưa? - Được rồi. Nếu tính thêm em nưă th́ 3 ḿnh cũng đúng. Trâm ôm vai Hoàng. Nói xong Trâm như đổ cả người lên vai Hoàng, khiến Hoàng muốn té. Hoàng vưà gượng lại,

- Em nhẩy fan ǵ mà lạ quá, cả người em muốn ở trên anh.

Trâm không rời vai Hoàng, khiến Hoàng phải ngă nhào người trên chiếc nệm. Trâm vui vẻ nói, - Em nằm luôn. - Bây giờ ḿnh làm ǵ? Ḿnh về lại nhà em, hai đưa nói chuyện, tối có mục khác, Kon Tum bây giờ cũng nhiều mục hơn xưa rồi. Hoàng hỏi Trâm.

Ra cửa khách sạn, thấy Tài Hoàng hỏi, - Từ chiều tới giờ, anh cơm nước ǵ chưa?

Hoàng đă chuẩn bị tiền trong tay, vừa nói, vưà dúi mấy trăm vào tay Tài, Hoàng dặn Tài,

- Tôi và Trâm đi chơi. Anh có đi đâu cứ đi, tối tôi về.

Trâm nh́n Hoàng, liếc thật sắc, nói nhỏ bên tai Hoàng,

- Ai cho về đây mà về.

Bước lên xe, Trâm nhắc lại,

- Em ở nhà một ḿnh, sợ lắm, v́ vậy mới gọi anh thăm em. Anh nhớ lần đám cưới anh chị Trang không? Tụi ḿnh mới gặp nhau trên cùng chuyến máy bay Dalat KonTum lần đầu, em dụ khị anh về ăn đám cưới niên trưởng cuả anh vói chị em. Mới quen anh c̣n dám về nhà em. Đêm nay, anh cũng nằm ngủ ngay tại cái pḥng đêm đầu tiên anh ngủ lại.

Hoàng im lặng, vưà nghe vưà lái xe. Chiếc xe theo con đường đầy cây Phượng. Muà hoa Phượng đă qua, những tàn lá che rạp hai bên đường, mấy trái Phượng non xanh lủng lẳng theo cành. Trâm nói như reo,

- Anh ơi, anh c̣n nhớ cây Phượng anh làm thí dụ đặt tên Trâm Hoàng không? Bây giờ chắc chỉ c̣n Hoàng phải không anh? Trâm đă bị mấy lưỡi dao gạch mất rồi -Vưà nói xong, Trâm lại nh́n Hoàng -Chắc có ngày, em phải khắc lại hai tên, nhưng lần này thêm ngày tháng nưă.

Khi Hoàng hỏi ngày tháng nào, Trâm nói như mơ,

- Ngày hôm nay chứ ngày nào nưă.

- Em khắc tên Trâm thôi, để chừa một chỗ. Biết đâu chừng, mai đây khi muốn thay tên, em khỏi mất công, chỉ mây phút sau, là xong. Hoàng nh́n Trâm, ẫm ờ.

Trâm nghiêng hẳn người về phia Hoàng, hôn nhẹ vào má Hoàng,

- Em chỉ muốn tên anh thôi.

Hoàng không trả lời. Nói đúng ra Hoàng đang t́m một lối thoát, một câu trả lời. “Đêm nay ḿnh phải ngủ ở đâu?” Câu tự trả lời làm Hoàng bật cười, “Ngủ ngoài xe”.

Trâm không hiểu Hoàng cười ǵ, cũng cười theo. Lần đầu tiên, hai người cùng cựi nhưng cười khác nhau, cười v́ không hiểu nhau.

Hoàng dừng xe ngay trước cưả nhà, Trâm đưa chià khóa cho Hoàng,

- “Anh mở cưả, đi anh.”

Trâm bước cạnh Hoàng, vưà vào nhà Trâm gài cưả, vưà nói,

- Anh có mệt không? Nằm nghỉ chút đi, tối nay ḿnh đi Bal Famille. Nhóm tụi em tổ chức, vui lắm.

- Ai làm trưởng nhóm? Hoàng vui miệng hỏi tiếp.

Trâm không trả lời thành tiếng, nhưng lấy ngón tay cái chỉ ngay ngực ḿnh.

- Ai giới thiệu chương tŕnh?

Trâm cũng chỉ ngay ngực ḿnh,

- Ngon ghê hé, cái ǵ cũng Trâm cả. Vậy Trâm đi một ḿnh đi. Hoàng cười thành tiếng.

- Tụi em chuẩn bị cả tháng rồi. Bạn em, được em cho biết có cả anh nưă đấy. Nhiều đứa biết anh khi anh ở lại nhà em kỳ vưà rồi. Trâm lắc đầu.

- Sao em tin chắc có anh? Hoàng hỏi Trâm.

Trâm ngả cả người, choàng hai cánh tay qua cổ Hoàng, vưà châm chọc trả lời “Đám Hỏi“ em mà.