50 Năm Thoáng Vội Trong Ngày

HUY VĂN


       18:15 giờ!

       Đi sớm nên đến đúng giờ, nhưng v́ khu vực đậu xe trước nhà hàng Mon Chéri đă không c̣n chỗ trống nên “tài xế“ phải ṿng tuốt qua phía bên kia Plaza mới có chỗ đậu xe ngon lành. Tội nghiệp cho d́ Năm! Tay yếu, chân rung, cây gậy trên tay bỗng nặng nề chưa từng thấy! Phải chộp đại một chiếc xe đẩy hàng shopping để từng bước thâu ngắn đoạn đường hơn trăm thước.

       Khi vào bên trong nhà hàng th́ phải len lỏi qua các dăy bàn ghế đặt sát nhau mới tới được bàn số 14. Nơi đó đă có sẵn anh chị “Nato“, Huynh Trưởng “bà con xa lắc xa lơ“ Huỳnh Lập Quốc (độc thân… tại chỗ!), và một Niên Trưởng Khóa 10 Vơ Bị Đà Lạt (Sau này mới biết là Trung Tá Bút) cùng gia đ́nh, và người thân của ông. Quan khách đă ngồi kín chỗ. Vừa chào hỏi những vị ngồi chung bàn xong là Mũ Nâu Phan Thành Đông đă xẹt tới ngay bên cạnh vừa bắt tay vừa nói: “Bản mặt tui ở đây ai cũng biết cả rồi nên phiền ông qua phía bên kia cho họ phỏng vấn một chút.” Tưởng ǵ! Chỉ là chuyện nhỏ thôi! Cuộc phỏng vấn ngắn gọn vừa thực hiện xong th́ ban Tổ Chức tuyên bố bắt đầu buổi dạ tiệc.

       Vẫn là những nghi thức thường thấy ở khắp mọi nơi: Chào Quốc Kỳ Mỹ Việt, và Mặc Niệm Tử Sĩ đă hy sinh trong cuộc chiến. Nỗi ngậm ngùi chưa kịp lắng th́ ngay sau đó nghi thức Truy Điệu Anh Linh Tử Sĩ của chiến binh Việt Mỹ do toán cựu quân nhân Hoa Kỳ, đến từ Arizona, đă làm bầu không khí đang bồi hồi càng thêm phần trang trọng.

       Đến lúc này quan khách mới để ư nh́n kỹ dăy bàn phủ khăn trắng một cách một cách trịnh trọng cùng với cách bày biện lạ mắt nhưng thâm sâu trong ư nghĩa. Đôi đũa nằm trên chén, đặt cạnh chiếc dĩa với muỗng, nĩa nằm sát bên, thêm một cánh hoa hồng và chiếc ly không ngay cạnh đó. Sáu bộ chén đĩa, muỗng... tượng trưng cho sáu quân chủng của hai quốc gia. Hai ngọn nến đỏ nằm ngay ngắn ngay giữa dăy bàn là tượng đài thu gọn để chiêu niệm những chiến sĩ quốc gia VN, và đồng minh đă hy sinh.

       Phần chiêu niệm được thực hiện thật trịnh trọng và vô cùng ư nghĩa. Đêm nay anh linh của những người Lính, đă từng chiến đấu cạnh bên nhau để bảo vệ tiền đồn chống cộng thuở xưa, chắc chắn sẽ phiêu diêu thượng hưởng. Một sự lắng đọng đến ngậm ngùi khi tiếng chuông chiêu hồn được gơ lên từng chập, kèm với lời hô đồng loạt: “Hăy nhớ!” (Remember!). Một sự trang trọng đến tuyệt vời trong từng động tác nâng đũa mời ăn, nâng ly mời rượu, nâng hoa để thiên thu thắm đượm t́nh chiến hữu cùng với những động tác chào tay, và xưng danh của toán cựu quân nhân. Sau cùng, nghi thức thắp nến chiều hồn cũng được thực hiện một cách trang trọng bởi người Trưởng Toán, và một Niên Trưởng Biệt Động Quân trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, và cũng thật bùi ngùi. Toàn buổi chiêu niệm nói chung, là h́nh ảnh đẹp bao gồm rất nhiều biểu tượng dễ thương để nói lên sự sát cánh chen vai và một khối t́nh chung giữa hai dân tộc trong việc chống giữ thành lũy tự do.

       Và:

Dẫu không cùng ngôn ngữ hay ṇi giống
Vẫn gần nhau v́ lư tưởng nhân sinh
Chung thiên cổ nối ḷng qua vạn dặm
Chiêu hồn nhau trong ngàn nỗi ân t́nh.

Hai ḍng máu nhuộm thắm nguồn chân lư
Trời Tự Do ôm mảnh đất Cộng Ḥa
Bàn tay nối đôi bến bờ Việt- Mỹ
Tranh Tiên Rồng vẽ bằng nét Cờ Hoa.
       Cảm xúc bất chợt được ghi vội ngay khi ḷng c̣n đang ngầy ngật v́ những h́nh ảnh thật ấm ḷng. Và cứ thế mà lâng lâng với thoáng hạnh phúc khi tay bắt mặt mừng với những đồng đội, chiến hữu và bạn bè sau gần 40 năm chia cách. Trong thoáng chốc, màu nắng Nha Trang, màu trời Đà Lạt, khói sương Dục Mỹ cùng lửa đạn của Nông Sơn, Tiên Phước, Mộ Đức, Núi Dài, Điện Bàn, Phong Thử và cả Pleiku, B́nh Định lần lượt lướt qua thật nhanh trong những câu chuyện hàn huyên vội vă. Sự hưng phấn len vào trong tiếng nhạc, thẩm thấu vào lời ca để “Áo Lụa Hà Đông” không ươm nắng Sàig̣n hay che nghiêng Thê Húc mà gọi hồn tôi lâng lâng trên từng cung bậc. Một hạnh phúc trọn vẹn khi đứng chung sân khấu với người bạn nhạc sĩ đúng 35 năm rồi mới gặp lại nhau!      

       Cám ơn một ngày toàn hảo với những thân t́nh cũ, mới rất nồng nàn! Nồng nàn đến mức tiếng chửi thề cũng nghe thật... êm tai làm sao! Cám ơn những xúc động chân thành đă, và đang gậm nhấm trong tôi với cường độ đủ để làm tôi bồi hồi đến... mất ngủ. Cám ơn màu hoa rừng trên các chinh y đă làm mọi người sống lại thở hoa niên mặc dù ai nấy đă điểm sương trên tóc. C̣n hạnh phúc nào hơn khi vừa t́m lại chính ḿnh cho dù 50 năm vừa thoáng vội trong ngày!

(Để nhớ Nam Cali và Chúa Nhựt, 11-07-2010)