Nhớ ThươngNguyễn-Ngọc-HươngMột ngày bỗng nhớ Vạt nắng mơn man làn tóc, sợi nắng trong trong vào một ngày đầu Xuân, sợi nắng quyện vào đám hoa vàng viền lối đi, lối đi cuả một ngày đă xa lắc, xa lơ. Đă quá lâu, tâm trí không c̣n nhớ rơ màu nắng cuả một miền nhiệt đới ngày xưa, nhưng h́nh như bóng h́nh cuả quá khứ xen lẫn vào không gian và thời gian của hiện tại và vào một ngày cuối cùng của tháng Tư Định Mệnh dù ở bất cứ phương trời nào… **** Đă gần bốn mươi năm rồi, gần nửa thế kỷ đă trôi qua. Việc đời theo nhịp gơ của thời gian không dừng bước. Ngày tháng cũ t́m ở đâu đây? Nhưng không phải v́ thế mà quên. Trong khoảnh khắc, mọi việc hầu như đă quên, nhưng sao bỗng nhớ… Vạt nắng dệt mơ … Khanh đếm từng ngày, từng ngày một, ngày mà Khanh phải bước vào phi trường đáp chuyến bay lên Đà-Lạt… Không hiểu sao mà chóng thế, mới ngày nào chân sáo vác valise về nhà mà nay đă phải khăn gói lên đường trở lại Đại-Học-Xá. Những ngày nghỉ thần tiên, những giờ dạo phố, những phút giây không phải suy nghĩ từ bài làm sang bài học rồi đến bài thi… tất cả đă sắp sửa qua rồi. Đà-Lạt dưới màn mua… Cái lạnh bao giờ cũng t́nh cờ gói theo cái buồn… buồn ơi là buồn… Con đường từ phi trường Liên-Khương về phố chỉ có một màu xanh xanh của rừng dương liễu. Đường vắng tanh, không một bóng người, chỉ có mỗi một chiếc xe bus đưa hành khách từ phi trường về phố. Khanh vân vê lọn tóc. Chuyến bay từ Sài-G̣n lên Đà-Lạt đă làm Khanh mệt mỏi, nàng tựa người vào thành ghế, nhưng bỗng đâu trong ánh mắt Khanh lấp lánh it nhiều sợi nắng. Phải, mắt nai đă vương màu nắng, nắng đă nhuộm vành môi. Ngày tháng sắp đến đang ươm mộng, kết mơ… Những cánh thư xanh … tháng giêng, năm 1975 Cô Khanh, Chắc giờ này cô đang dạo phố, chắc giờ này cô c̣n ngồi trong lớp học, chắc giờ này cô c̣n cuộn ḿnh trong chăn… Tôi đoán lung tung, mong cô đừng giận. Thân chúc cô những ngày tháng mộng mơ nơi xứ hoa Anh-Đào. Mũ Nâu o O o
… tháng hai, năm 1975 Cô Khanh, Nhận được thư cô đă hai hôm nhưng tôi chưa có dịp hồi âm v́ phải lo cho xong ít công việc, xin cô thứ lỗi. Nghe cô tả cảnh… lối vào Đại Học Xá, tôi cứ tưởng là ḿnh đang đứng ngay truớc cổng và chỉ cần bước một bước nữa là tôi sẽ được gặp lại cô. Vâng, đúng vậy, nhưng chỉ trong mơ thôi cô Khanh ạ. Cô tả là… Đại-Học-Xá có rất nhiều cụm hoa kim châm rồi lại thêm màu xanh lục cuả cánh cửa. Tôi rất tiếc không phải là họa sĩ để họa cho được một bức tranh rồi gởi tặng riêng cô. Thân chúc cô có được thật nhiều những buổi tối đội sương mù “lội“ xuống dốc Trương Vĩnh Kư thưởng thức món chè nóng. Mong sương mù thành phố không ướt đôi má thắm, không thấm lạnh làn môi hồng. Mũ Nâu o O o … tháng hai, năm 1975 Cô Khanh, Cô cho biết cô bị ốm cho nên chỉ có vài hàng trong thư. Xin cô chịu khó giữ ǵn sức khỏe. Nếu cô chỉ gởi đến một chữ mà thôi th́ tôi cũng lấy làm hân hạnh lắm rồi. Cô bảo Soeur đem thuốc vào tận pḥng và chờ cho cô uống xong rồi Soeur mới đem ly không đi. Soeur cẩn thận như thế là đúng cô Khanh à, v́ nếu không chờ cho các cô uống xong, có thể các cô sợ uống thuốc, biết đâu các cô đổ thuốc đi rồi th́ ốm măi không khỏi. Một lần nữa xin cô chịu khó giữ ǵn sức khỏe và xin hẹn thư sau. Mũ Nâu o O o Dục-Mỹ, …, tháng hai, năm 1975 Cô Khanh, Tôi vừa xoay sở được vài ngày phép, tôi đang thu xếp, có thể tôi sẽ có dịp gặp cô vài hôm nơi xứ hoa Anh Đào. Xin cô cho phép tôi được đến thăm cô, cho tôi được nh́n tận mắt những cụm hoa kim châm viền lối đi như cô đă kể cho tôi nghe trong lá thư trước. Và c̣n nhà Thủy Tạ, ước ǵ tôi được nhâm nhi ly cà phê bốc khói… Cứ tưởng tượng được ngắm mái tóc cuả cô qua làn khói… cà phê, tôi thấy ly cà-phê đó chắc ngon không tả được và c̣n được theo cô đến thăm Viện-Đại-Học. Tháng này trời Đà-Lạt có lạnh lắm phải không cô? Chẳng bù với thời tiết ở Dục-Mỹ, lúc nào chúng tôi cũng “ấm áp” hầu như quanh năm. Anh bạn thân của tôi cho biết anh ta “biết” đường đưa tôi đến Đại Học Xá không khó khăn ǵ, và thêm nữa là tôi lại có dịp gặp lại anh ta sau nhiều năm xa cách. Mong chóng được gặp lại cô. Mũ Nâu Gởi người năm cũ … Anh, những lá thư anh gởi cho em nay chỉ c̣n lại trong trí nhớ. Làm thế nào mà quên cho được những vấn vương cuả những ngày mới học làm người lớn? Làm thế nào cho quên nhịp đập cuả con tim khi nâng nhẹ lá thư viết bằng loại giấy có tên là “pelure” màu xanh cuả thuở trước? Quả tim đă một lần rộn ră một niềm vui khó tả… Đà-Lạt ngày đó, thành phố tưng bừng chờ chiếc mũ nâu, màu áo trận ghé thăm… Anh, đă có không biết bao đêm, em ra đứng ở ngoài sân cũng chỉ v́ em muốn ngắm vài ánh đèn của những căn nhà dưới chân đồi Đ ại Học Xá. Chung quanh em là bóng tối… Ánh đèn hắt qua khung cửa sổ - biểu tượng gia đ́nh - đă làm em nhớ đến anh vô vàn. Khoảng cách giữa chúng ta xa quá là xa, xa tận từ thuở đó anh ạ. Đă gần bốn mươi năm qua rồi đó anh. Lúc từ giă, dù em đă vào trong phi cơ rồi nhưng em c̣n cố nh́n lại… Em đă nh́n lại để đến măi bây giờ em c̣n nhớ rơ h́nh ảnh một chiến sĩ oai hùng trong màu áo trận cùng màu mũ nâu qua khung cửa kính cuả phi trường ngày xa xưa. Anh, em sợ vô vàn… viễn ảnh anh đă ra người thiên cổ… từ năm định mệnh, 1975, tháng Tư của năm 1975. Anh, xin cám ơn anh đă gởi cho em những lá thư, những lời thăm hỏi. Những lá thư đă mang ánh nắng đến cho đời sống em. Những tâm t́nh gởi qua lời thư đă sưởi ấm được một đời sống cô đọng trong sách vở, không mộng, thiếu mơ, mêng mang buồn như những ngày băo tuyết cuả hiện tại… Nếu anh đă vĩnh viễn ra đi, xin thân nhân của anh cho phép em gởi đến anh những giọt lệ nhớ thương cho dù đă quá muộn màng, cho dù đă mất đi thời gian tính. Nếu anh may mắn c̣n ở lại dương gian này, em xin gởi đến anh một lời chúc lành. Anh, anh đang ở phương nao? Nơi anh ở có tràn ngập nắng vàng như căn cứ của anh tại miền Trung ngày xưa hay là thành phố đó cũng chất đầy những núi tuyết khi mùa đông đến? Nghịch cảnh đến với đời trăm h́nh, vạn dạng… Trong trăm ngàn khổ sở h́nh như điều đau đớn nhất có thể là không t́m ra được câu trả lời, một lời giải thích. Thiếu mất câu trả lời, chẳng bao giờ nhận được lời giải thích… tâm tư ray rứt không nguôi… … Nắng đă tắt. Màn đêm bao phủ thành phố. Ngọn đèn đường soi lối ban đêm đă thay cho màu nắng. Nhiệt độ xuống dần … Đêm nay lạnh lắm, chỉ c̣n đâu khoảng 15 độ F… Hơi nóng cuả máy sưởi không giúp cho tâm tư đỡ tái tê. Tay vân vê lọn tóc, căn pḥng cùng khung cảnh chung quanh bỗng mờ dần. Anh, sao chỉ c̣n có mỗi một ḿnh em và bóng đêm? Tháng Tư, năm 2010 |