Mới đó mà ta đã nửa đời.
Quê người lưu lạc mãi không thôi.
Niềm đau biệt xứ còn nguyên vẹn.
Vẫn mãi theo ta suốt cuộc đời.
Mới đó mà ta đã nửa đời.
Chuyện xưa như giác mộng mà thôi.
Áo cơm trả nợ quên ngày tháng.
Nhưng vẫn không quên một bóng người.
Mới đó mà ta đã nửa đời.
Bạn bè mỗi đứa một vài nơi.
Cùng nhau mang nỗi buồn viễn xứ.
Gánh nợ giang sơn đánh mất rồi.
Mới đó mà ta đã nửa đời.
Nửa đời còn lại có gì vui!
Tóc xanh năm cũ còn đâu nữa.
Vẫn giữ trong tim một bóng người.