Chuyện Tháng TưHoàng ĐứcMột Tháng Tư Đen nữa lại về với người miền Nam Việt Nam sinh sống trên vùng đất từ gịng sông Bến Hải đến Mũi Cà Mâu, đến với người Việt tỵ nạn cộng sản khắp năm Châu, đến với người miền Bắc Việt Nam đă sáng mắt sáng ḷng sau ngày 30 tháng Tư oan nghiệt của lịch sử Việt Nam oai hùng, và đến với tôi trên đất khách quê người, trên xứ Cờ Hoa, trong cuộc đời lưu vong xa quê hương yêu dấu ngàn đời thương nhớ khôn nguôi. Ngược gịng lịch sử, sáng 30 tháng Tư năm 1975, đứng trên bao lơn cư xá Thanh Đa, nh́n về cầu B́nh Triệu, một đoàn xe “molotova” chuyên chở lũ người chiến thắng bất ngờ, phơ phất ngọn cờ máu, tiến vào thành phố Saigon, ḷng tôi nao nao buồn thương lẫn lộn. Tôi không đủ chữ nghĩa để mô tả tâm trạng của tôi lúc bấy giờ, nhưng tôi biết tôi đang buồn và giận. Buồn v́ đất nước suy vong và giận lũ người tham tàn xâm chiếm quê hương tôi. Vâng, họ cũng là con cháu Tiên Rồng nhưng họ đă viết lại những trang sử oai hùng của dân tộc theo đường hướng duy vật biện chứng. Họ chối bỏ những chiến công hiển hách của tiền nhân. Họ noi gương ông già Hồ kiêu ngạo, xuẫn ngốc dám đối thoại trực diện với Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, xưng hô bác bác, tôi tôi. Trong lịch sử Việt Nam, chưa có kẻ gian hùng nào dám gọi Hưng Đạo Vương bằng Bác và tự xưng tôi để so sánh chiến công ǵn giữ quê hương chống ngoại xâm của Ngài với công “giữ nước, dựng nước” của hắn ta như tên già lếu láo chối bỏ nguồn cội mang không biết bao nhiêu là tên họ v́ sợ người đời phỉ nhổ tổ tiên. Rất tiếc tôi không ghi nhớ được những lời lẽ ngông cuồng xấc xược của tên tiểu nhân đắc chí này, nhưng tôi biết hắn ta đă từng hỗn láo trước anh linh của anh hùng dân tộc. Họ từ miền Bắc đất nước tôi tiến vào Nam, chà đạp quê hương tôi, quê hương Việt Nam không có bóng dáng người cộng sản vô thần. Tôi nghẹn ngào, uất ức đứng nh́n những kẻ chiến thắng đang nghênh ngang trên cầu B́nh Triệu một sáng mùa Xuân cây cỏ lá hoa u sầu héo úa v́ vận nước điêu linh. Chưa bao giờ tôi thấy trong tôi dâng lên một thứ t́nh cảm khác thường như buổi sáng mùa Xuân năm đó mà chiêm nghiệm ra mới biết đấy là ḷng yêu nước. Bỗng dưng tôi nhớ đến một đoạn văn trong cuốn “Tâm hồn cao thượng” do Hà Mai Anh dịch ra từ nguyên tác cuốn “Grands coeurs” của nhà văn Ư Đại Lợi. De Amicis mô tả đại khái ḷng yêu nước như khi ta đi du lịch xứ xa về, một sáng đứng tựa bao lơn tàu, nh́n thấy quê hương đang dần dần hiện ra trong tầm mắt và bỗng dưng ta thấy ngọn trào ḷng dâng lên, đấy là ḷng yêu nước. Tôi chưa bao giờ rời khỏi quê hương nên chưa bao giờ được đứng trên bao lơn một con tàu để nh́n ngắm quê hương khi tàu dần dần cập bến, nên tôi đă nghĩ rằng chắc chẳng bao giờ tôi cảm nhận được ḷng yêu quê hương, chẳng bao giờ được thấy tâm hồn xao xuyến, dạt dào ḷng ái quốc như văn hào De Amicis mô tả. Thế mà sáng ngày Ba mươi tháng Tư năm đó, tôi đă bâng khuâng ray rứt nỗi niềm thương mến quê hương. Cậu bé trong “Tâm hồn cao thượng” thấy ngọn trào ḷng dâng lên khi trở về với quê hương, c̣n tâm trạng tôi hôm đó là nỗi buồn v́ đánh mất quê hương, cũng cùng là ḷng yêu nước nhưng thể hiện dưới hai h́nh thái khác nhau. Tôi không chủ quan nhưng tôi nghĩ người ta không yêu một cái ǵ hiện có trong tay bằng người ta yêu một cái ǵ vừa đánh mất nên tôi nghĩ tôi yêu quê hương tôi hơn cậu bé An Di, một tâm hồn thiếu niên cao thượng. Vâng, tôi đă mất quê hương, dù tôi đang sống trên quê hương tôi.Tôi đă sống trên quê hương mười năm ṛng ră trong uất nghẹn, trong u sầu nuối tiếc những ngày tháng thênh thang trên đất Mẹ. Và tôi đă ngậm ngùi ĺa bỏ quê hương cũng vào tháng Tư, vào một ngày mà thế giới xem như là ngày để tha hồ phịa chuyện lếu láo tung trời một cách vô tội vạ, ngày Mồng Một Tháng Tư, c̣n gọi là April Fools’ Day hay All Fools’ Day. Theo Bách Khoa Tự Điển Wikipedia, ngày mồng Một tháng Tư tuy không phải là một ngày nghỉ lễ thường niên nhưng lại được nhiều quốc gia trên thế giới công nhận là ngày hội vui cho những câu chuyện tếu gửi cho bạn bè, thân nhân, láng giềng và ngay cả cho kẻ thù, không ngoài mục đích “quậy phá” những kẻ nhẹ dạ, dễ tin. Theo truyền thống, trong những quốc gia như Anh, Úc, Tân Tây Lan và Gia Nă Đại, những câu chuyên tếu hay bịa đặt có tính cách tiếu lâm chỉ được phép “lưu hành” cho đến giờ Ngọ. Những người vẫn c̣n muốn tếu sau giấc trưa được gọi là “April Fools” tức là khùng điên tháng Tư. Ngoài, ra ở Ái Nhĩ Lan, Pháp và Hoa Kỳ, cuộc chơi kể chuyện tếu này kéo dài suốt cả ngày hôm đó.
Một nguồn gốc khác của ngày này là: Dân Pháp có một thời đă xem ngày mồng Một tháng Tư là ngày đầu năm. Măi cho đến ngày vua Charles IX đổi lại thành ngày mồng Một tháng Giêng. Một số người vẫn c̣n tiếp tục công nhận ngày mồng Một tháng Tư là ngày đầu năm và những người này được dân chúng gọi là những kẻ điên tháng Tư “April Fools”. Người Pháp gọi ngày này là “Ngày Cá Tháng Tư’ v́ trẻ con cḥng ghẹo nhau bằng cách dán những mảnh giấy h́nh con cá vào lưng áo của nhau, và khi nạn nhân của cuộc đùa cợt phát hiện h́nh cá sau lưng th́ chúng gọi đùa là “Cá tháng Tư”. Cá được liên kết vào ngày này là v́ người ta tin rằng theo thiên văn học, ngày hôm đó, mặt trời rời khỏi cung Song Ngư tức là cung thứ mười hai trong “Hoàng Đạo”. Cũng có một số người cho rằng ngày hôm đó, dân chúng không được phép câu cá. Lại có kẻ tin rằng ngày mồng Một tháng Tư, cá rất khờ dại và dễ mắc câu. Tôi từ ghe “taxi” leo lên “Cá Lớn” (tàu dùng để vượt biên) vào đúng ngày Cá Tháng Tư nên ḷng cứ thấp thỏm lo âu v́ nghĩ rằng chuyến ra đi của tôi rời bỏ quê hương e rồi cũng chỉ là một câu chuyện đùa ngày Cá Tháng Tư, nghĩa là sẽ thất bại, bị công an biên pḥng Việt Cộng tóm gọn trọn ghe. Nhưng có ai ngờ đâu, tôi ra đi vào ngày lừa bịp nên đă đánh lừa được lũ ác ôn và thuyền chúng tôi đă đến được bến bờ tự do sau bao nhiêu gian nan khổ cực, thừa sống thiếu chết. Thuyền vượt biên dài 12 mét, rộng chừng hơn 2 mét, chứa 130 người, không lương thực, không nước uống, lênh đênh trên đại dương 5 ngày đêm trước khi tấp vào được một dàn khoan dầu ngoài khơi hải phận Nam Dương Quần Đảo. Mỗi ngày, chúng tôi được phân phát mỗi người 2 muỗng nước ngọt do gia đ́nh tài công ngồi trong buồng lái tàu cất nước biển để lấy hơi nước làm thành nước ngọt cung cấp cho bạn đồng thuyền. Để tránh cảnh hỗn lọan tranh dành nước uống, một hạ sĩ quan Hải Quân VNCH, dáng người lực lưỡng, bắp thịt cuồn cuộn đă đứng ra lănh phần phân phối nước ngot cho bạn đồng thuyền. Chúng tôi, đến giờ uống nước, đă tuần tự nối đuôi nhau đứng há miệng trước anh chàng lực sĩ Hải Quân để nhận những muỗng nước ngọt quư hơn vàng, y hệt những con chim non chờ chim mẹ mớm mồi. Tôi nhớ tôi đă hứa với anh chàng này là khi thuyền cập bến, tôi sẽ đăi anh ta một lon Cocacola mát lạnh, uống một hơi cho sặc nước ra lỗ mũi để cảm ơn anh ta cho tôi uống nước mỗi ngày và tôi đă giữ lời hứa, lúc đến trại tỵ nạn KuKu, một ḥn đảo nhỏ của xứ Nam Dương. Tôi không muốn kể ra đây câu chuyện vượt biên sợ nhàm tai độc giả v́ đă nghe lắm chuyện bi đát thương tâm trên đường vượt biên của dân Việt Nam sau Tháng Tư Đen. Hằng năm, cứ đến tháng Tư là tôi lại ngẩn ngơ buồn nản, suy nghĩ lung tung đến vận nước, đến thân phận “lưu đày”. Nhiều đêm thao thức, tôi vẫn chưa tin là tôi đang sống xa quê hương. Tôi như người nằm mộng, gặp những tai ương, những cảnh đời ngang trái và trong vô thức, trong cơn mơ, chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi cơn mơ để được thấy ḿnh an ổn trên giường và ước ao những đau thương tuyệt vọng chỉ là những ảo ảnh trong mơ. Sung sướng biết bao, khi giật ḿnh thức tỉnh, thấy ḿnh b́nh an thoát cơn mộng dữ. Nhưng khổ thay, bao giờ thức giấc, tôi cũng thấy ngày Ba Mươi Tháng Tư Đen đă đích thực xảy ra trong lịch sử của dân tộc. Chúng tôi đă mất nước và đang sống lưu vong. Chúng tôi đang sống trong cảnh thực, chứ không sống trong mơ. Tôi không chối căi là cuộc sống vật chất của tôi hiện giờ có thể sung sướng hơn mức sống của tôi khi tôi tiếp tục sống trên quê hương nếu bọn người Bắc Phương không vào Nam. Nhưng, suy đi nghĩ lại, tôi vẫn muốn sống trên quê hương v́ vào tuổi 55 tôi có thể an nhàn về hưu, vui thú điền viên, trong lúc trên đất nước Hoa Kỳ, tôi chỉ được về hưu non vào lúc tuổi đời đến 6 bó lẻ 2. Muốn đáo hạn về hưu chính thức, tôi phải cày cho đến sau 65 tuổi. Tôi có quen với một gia đ́nh, thế hệ này tiếp nối thế hệ kia, cày sâu cuốc bẫm, chân lấm tay bùn, lo việc đồng áng, thuộc thành phần bần cố nông, giai cấp được đảng cộng sản bốc thơm cho là giai cấp tiên tiến, ṇng cốt của chủ nghĩa cộng sản. Thế nhưng sau tháng Tư Đen, họ may mắn sống vùng ven biển nên đă gia nhập vào đoàn “người di tản buồn” sang đinh cư tại Hoa Kỳ. Ngày nay, con cháu họ đă đỗ đạt kỹ sư, tiến sĩ, rạng danh gịng họ và vẻ vang dân tộc Việt. Tôi hỏi đùa ông ta, “cuộc sống đổi đời này không nhiều th́ ít cũng do “công ơn” gián tiếp của bọn cầm quyền VN xua người vượt biên ra khỏi nước, vậy có bao giờ ông biết ơn họ không?” Ông mỉm cười đọc cho tôi nghe mấy câu mang tính đồng dao sau đây:
“Việt Nam có lăo già HồC̣n nhớ sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, mấy tay cán bộ ngoài Bắc Bộ Phủ vào tiếp thu miền Nam, anh nào cũng học thuộc ḷng vài câu chuyện để bốc thơm lănh tụ, chẳng hạn như lúc già Hồ lên đường đi thăm Mác, Lê. Các khoa học gia Cu Ba đă xin phép mổ óc già Hồ để t́m xem nhờ đâu mà già Hồ “vĩ đại” (tàn ác) trong suốt cuộc đời, và họ đă t́m thấy óc năo già Hồ không c̣n một ly ông cụ chất xám nào hết, v́ già Hồ đă xài tận láng. Than ôi, chẳng ai nghĩ là trong năo già Hồ vốn chẳng có tí chất xám nào, chứ không phải già Hồ xài đến cạn kiệt chất xám! Lại một huyền thoại khác có tính cách “Cá tháng Tư” được kể rằng, mỗi tháng hai lần, “Đảng“ thuê một đảng viên làm nghề hớt tóc đến lăng già Hồ để cạo râu, chỉnh trang dung nhan già Hồ cho luôn luôn tươi mát v́ dù đă tiêu đời trai từ lâu mà sức sống trong người già Hồ vẫn c̣n mănh liệt nên râu tóc vẫn tiếp tục mọc ra dài dài. Con Cá tháng Tư này chắc bự nhất thế giới! Nhân mùa Cá tháng Tư, tôi xin kể hầu độc giả một câu chuyện Cá tháng Tư có thật môt trăm phần trăm: Số là, một lần vượt biên không thành công, tôi bị công an biên pḥng tó, giam giữ tại nhà lao huyện Trà Ôn tỉnh Vĩnh Long. Ở đây tôi được nghe kể chuyện là trong giấc ngủ, dân ta anh hùng vẫn có thể “bắn máy bay” Mỹ. Tôi ngẩn ngơ không biết làm thế nào mà lại có thể bắn máy bay trong giấc ngủ. Cho đến một hôm, nửa đêm, tôi thức giấc nh́n quanh trong pḥng giam tôi thấy thằng nhóc Tám Đường (hắn bị tù v́ ăn cắp hai bao đường của cơ quan đem bán nên mới có biệt danh là Tám Đường) nằm trần truồng trên sàn gạch, hai tay lia lịa thủ dâm, mắt lim dim phê, ṇng súng nước chĩa thẳng lên trời. Chung quanh tôi, nổi lên tiếng cười khúc khích của các bạn tù, và có tiếng nói khe khẻ: “Thằng Tám Đường lại bắn máy bay!” Những câu chuyện Cá Tháng Tư xin chấm dứt tại đây v́ đă quá giờ dành cho những con cá và trên màn h́nh Computer của tôi đang xuất hiện một tin không biết có phải loại Cá Tháng Tư không v́ con cá này bự lắm: Nguyễn Tấn Dũng xin từ chức Thủ Tướng v́ không muốn ngồi trên cao, nghe dân chúng chưởi mắng, nguyền rủa v́ đă kư kết hiệp định cho mấy anh Tàu sang vùng Tây Nguyên Việt Nam khai thác Bauxite. Ăn nhiều rồi, ngập lên đến tận đầu rồi, nghỉ đi là vừa, cho dân chúng khỏi đào mồ cuốc mả tổ tiên! Tiếc thay chỉ là Cá tháng Tư nên hắn ta vẫn đang ngồi xổm trên ghế thủ tướng để hại dân hại nước! |