Tuổi Vào Đời

Đồi Bắc
Cùi 20, LD 6 BĐQ


       Dừng chiếc xe vào gần tiệm tạp hoá thật lớn ngay xế chợ Di Linh, tôi thấy Thuỷ đang bận rộn bán hàng. Nh́n thoáng khuôn mặt thoang thoảng, mái tóc cắt kiểu thời trang, cuốn úp vào bờ vai, tôi chợt nhớ ngày đều tiên, gặp Thủy bất ngờ khi tôi vưà ghé mua tờ báo. Tôi và Thủy đi ngược chiều. Cô nữ sinh lướt qua, tôi chép miệng nói một ḿnh, "cô bé dễ thương quá, khuôn mặt này mà chụp h́nh th́ thật đẹp." Tôi lén nh́n cho tới khi cô bước vào tiệm bánh kẹo và đủ mặt hàng. Cô bé vào tiệm là có mấy người khách tới. Cô ta phụ một bà lớn tuổi sau này tôi biết là má cuả cô, bán hàng, cô bé là chủ quán. Tôi thấy vui vui, "như vậy rất dễ làm quen, nhưng không phải hôm nay, má cô ở đó, dễ thua lắm." Tôi lái xe về tiểu đoàn, đóng quân cạnh quốc lộ 20, gần quận. Thị trấn nhỏ, chợ nằm ngay trên đường đi Dalat. Bên phải chợ, trường trung học Lê Lợi nằm trên ngọn đồi thoai thoải. Tôi có duyên với trường học, ở đâu cũng chỉ quen với mấy cô bé c̣n e ấp tới trường, có lẽ v́ mấy bản nhạc lính ảnh hưởng với nữ sinh chăng. Mấy ngày sau, tôi quen Thủy.

       Đời lính, nhất là lính biệt động, không hành quân th́ chỉ biết vào quán cà phê, billard. Buồn t́nh th́ mấy anh em nghêu ngao vài ly rượu. Tôi không uống rượu, không đánh bài, chỉ cà phê và nhạc.

       Hành quân về, được nghỉ, vài ngày đóng quân tại chỗ, tiểu đoàn đóng dọc theo quốc lộ, ngay trên ngọn đồi trà thật lớn, nh́n bao quát cả vùng, gần quận Di linh. Chỗ này, đặc biệt có bầy dê cả trăm con, nghe nói bầy dê cuả chủ đồn điền, có hai người thượng chăn, buổi tối luà về gần chuồng ngay dưới chân đồi, đặc biệt nhiều thú rừng, như mang và mễn, thỏ rừng, màu nâu xẫm, lính nhờ vậy mà có nhiều thịt ăn. C̣n rau, khoai lang và bí th́ rẻ, nhất là chuối, loại chuối như chuối La Ba, khi chin th́ có chấm nâu, ăn thật ngon và thơm, khoai lang đỏ và mật, bắp mới hái, luộc thật ngon. Di Linh nhiều rau quả hơn cả Lâm Đồng, vui nhất là lần được đóng ngay sau nhà Thuỷ, cô nữ sinh Lê Lợi, mới quen.

       Tôi vưà dừng xe, mấy sĩ quan xuống xe, mỗi người một ngả. Thoáng thấy Thủy, tôi bước vào quán, đứng nấp sau tủ rượu, tôi muốn Thủy bất ngờ. Thuỷ lanh lẹn gói mấy món hàng cho khách, chợt quay lại thấy tôi, quên cả mấy người khách, chạy lại nắm tay tôi, thoảng thốt,

       - Anh về bao giờ? Sao không gọi em? Anh đứng đây lâu chưa?

       Tôi không trả lời, chỉ nh́n Thủy. Cô bé đỏ mặt, cười thật đẹp.Thuỷ buông vội tôi, "Anh chờ em tí nghe", rồi quay lại thối tiền cho người khách, vưà bán hàng cho người khách kế tiếp. Một người khách lớn tuổi hỏi Thủy để mua rượu, Thủy đưa chià khoá cho tôi:

       - Anh tiếp chú dùm em đi.

       Tôi mở tủ rượu và chào khách. Ông ta lấy chai martel cổ lùn, tôi vui miệng:

       - Chú mua rượu trúng gout cuả cháu quá.

       - Trung uư ở đây hả? Ông khách chào tôi.

       Tôi hiểu ư ông. Khách muốn nói khác hơn, rằng tôi và Thủy có liên hệ ǵ rồi.

       - Tôi và ba cuả Thuỷ là bạn. Tôi thích ruợu này lắm. Ông tự giới thiệu,

       - Cháu thích mùi thơm cuả Martel hơn Henessy. Tôi tiếp lời.

       Ông cười thật vui, chỉ một tiệm lớn, bán vật liệu xây cất, đối diện với tiệm cuả Thủy, mời tôi:

       - Khi nào rảnh, ghé lại tôi làm vài ly cho vui. Rồi chú hỏi tôi. Bao nhiêu tiền, trung uư?

       Tôi buồn cười, v́ ông khách nghĩ tôi ở nhà Thủy. Tôi hỏi nàng:

       - Bao nhiêu tiền, em?

       - Anh tính chú giá đặc biệt đi. Thuỷ quay lại.

       - Trời, anh có biết giá đâu mà đặc biệt với không. Tôi cười.

       Thủy nh́n tôi thật lâu, rồi mới nói giá tiền. Tôi đọc được ánh mắt Thủy thầm nói, "em yêu anh lắm". Tôi gói chai rượu đưa ông khách. Ông đưa tiền cho tôi, trước khi rời quán, c̣n dặn ḍ:

       - Trung úy nhớ nghe, rảnh là tới tôi lai rai.

       - Cháu sẽ ghé thăm chú. Tôi cảm ơn và hứa.

       Nh́n người khách trung niên, tôi thầm cảm ơn. Ông khách tốt bụng, thương lính, trái ngược với một vài người, khi thấy chúng tôi, họ nh́n vơi ánh mắt thật lạnh lùng, nếu không nói là ghét bỏ.

       Người khách cuối cùng rời khỏi quán. Thuỷ tới cầm hai tay tôi hỏi,

       - Sao anh nói 4 ngày anh về? Em đếm từng ngày. Hôm nay, anh biết mấy ngày không ? Bảy ngày rồi đó. Anh nói dối.

       - Em hỏi hoài, anh trả lời cho qua. Chứ ai biết hành quân mấy ngày mà nói. Tôi cười. Em biết, tiểu đoàn anh rời khỏi Pleiku sau trận đánh trong thành phố, mấy người lính có gia đ́nh khi xa vợ con, có ai biết họ phải xa những người thân tới bây giờ, hơn 3 tháng.

       - Làm sao họ chiụ đựng được nhỉ? Thuỷ buồn buồn.

       - Th́ riết rồi cũng quen.

       - Anh biết không, mỗi lần nghe tiếng trực thăng em cứ ngó lên trời, em mong anh về. Thuỷ nói tiếp.

       Tôi thấy tội nghiệp cô bé ngây thơ. Tôi hỏi Thủy,

       - Sao lại trực thăng?

       - Bữa anh đi, trực thăng đáp ngay băi trống cạnh trường em mà. Thuỷ trả lời không suy nghĩ,

       - Trực thăng chở anh vào vùng hành quân thôi. Sau đó tụi anh phải đi lục soát trong vùng và trở về vùng qui định, nhiều khi xa chỗ cũ cả chục cây số. Tôi nói nhỏ,

       Tôi chợt nhớ lần hành quân vưà rồi. Băi bốc quân ngay trên ngọn đồi thoai thoải. Thuỷ tới với tôi, ngồi trên xe thật lâu, các đại đội ngồi rải rác chờ máy bay. Nàng mang cho tôi nhiều gói quà, kẹo bánh cả ḿ gói. Tôi buồn cười,

       - Em dọn quán tới đây hả?  Anh Phạm Lương, tác giả, 1963

       - Em không biết mang ǵ cho anh. Thật t́nh em chưa quen lính bao giờ, mà lần này quen lính dữ nữa. Thuỷ cũng cười.

       - Sao lại dữ? Tôi tiếp lời.

       - Sao không dữ? Mấy con bạn em nói, lính biệt động quân đánh trận không biết sợ chết, họ đánh nhau tới người lính cuối cùng, không bao giờ chạy. Rồi nàng dưạ vai vào tôi. Họ nói bưă Việt Cộng đánh pháo binh cuả ḿnh, nêu có biệt động th́ việt cộng chết, lính biệt động đánh không như vậy đâu.

       Tôi nh́n Thuỷ, đôi mắt hiền lành, ngây thơ, như trong mộng. Người nào tôi quen trong mỗi vùng hành quân đều ngây thơ, nh́n cuộc đời đẹp, yên lành như những bản nhạc. Tôi hỏi Thủy,

       - Có ai biết em quen anh không? Thuỷ nói

       - Có, anh nhớ bưă em và anh ngồi trong quán, trên cùng chiếc ghế dưạ không. Con bạn em tới quán thấy, lên trường đồn rùm beng, Thuỷ có " bồ", ông sĩ quan biệt động. Tao thấy nó và ông lính đang thân mật lắm

       - Rồi em nói sao?

       - Em nói ǵ nưă.

       Thuỷ chợt nh́n Gamen cơm, má Thuỷ mang tới quán. Thuỷ hỏi tôi:

       - Anh ăn cơm với em nghe, má em nấu ở nhà mang tới, hay em kêu hủ tíu cho anh.

       Thuỷ lăng xăng dọn chỗ, mang cơm ra. tôi nói,

       - Em ăn đi, anh không đói.

       - Anh không ăn, em cũng không ăn. Thuỷ nũng nịu.

       Cuối cùng tôi đành cầm đũa. Nàng mang ba ngăn thức ăn, một ngăn cơm, rồi gắp mấy miếng thịt bỏ vào chén cho tôi:

       - Anh ăn nhiều nghe, em ăn ít lắm.

       Thuỷ nhường tôi, rồi Thuỷ vưà ăn vưà nói,

       - Chưa bao giờ có bưă cơm vui như bưă cơm hôm nay. - Tại sao? Anh không hiểu. Tôi hiểu ư Thủy nhưng cũng làm bộ hỏi.

       Thuỷ không trả lời, vưà gắp một con tôm đưa vào ngay miệng tôi, anh ăn dùm em đi,

       - Em gắp thức ăn cho anh, như vậy bưă nay, em ăn cơm chay hả.

       Tôi trách Thủy.

       - Ưà, ước ǵ ngày nào cũng được ăn chay với anh.

       Thuỷ khôn ngoan, nói nhiều ư hơn câu nói. Thuỷ chợt như nhớ ra điều ǵ Thuỷ hỏi tôi,

       - Em phải hỏi anh một câu, em muốn hỏi từ lâu nhưng bưă nay mới hỏi.

       - Câu hỏi dễ th́ anh trả lời, khó th́ thôi. Tôi hơi đoán ra, nhưng nói trái ngược.

       - Câu hỏi dễ và khó. Thuỷ nói. Dễ, nếu anh không nói dối c̣n khó nếu anh nói dối.

       Tôi nắm tay Thuỷ kéo thật gần. Thuỷ bèn nói,

       - Để em xuống rưả mặt đă, anh cũng rưả mặt đi.

       Thuỷ vội vă vào pḥng nhỏ, tôi coi quán. Một người khách vào mua đường, tôi cân xong, nhưng không biết giá, phải chạy vào trong pḥng hỏi Thuỷ. Thuỷ vưà thay chiếc áo, chưa kịp gài cúc. Tôi nh́n Thuỷ, vưà hỏi giá cuả đường. Thuỷ lấy khuỷu tay che trên ngực, trả lời. Lại người khách khác bước vào. Bà khách nh́n tôi, hỏi Thuỷ. Tôi nói Thuỷ trong pḥng, bận chút việc, nên tôi bán thay. Lại một lần nưă, tôi lại phải chạy vào pḥng để hỏi giá.

       Thủy đang rưả mặt, nhưng ỷ y, không ai quấy rầy, thành thử, chỉ mặc chiếc quần nhỏ màu đỏ thật hấp dẫn, dưới chân ngổn ngang mấy chiếc quần vưà thay ra, chưa mặc quần dài. Thuỷ kêu trời, đỏ mặt, than nho nhỏ, vưà đủ hai đưa nghe,

       - Sao nhiều khách thế. Rồi nh́n tôi. Mà tại anh nưă, sao hỏi hoài à.

       Thuỷ lại nói giá tiền. Tôi tính tiền cho khách, cầm tiền trong tay, quay lại, Thuỷ ra khỏi pḥng rưả mặt. Nàng đă thay quần áo khác, chiếc áo sơ mi ngắn tay, chiếc quần tây ôm sát lấy cặp đù dài, mặt vẫn c̣n đỏ. Tôi chọc Thuỷ,

       - Em có thân h́nh đẹp ghê.

       Thuỷ lấy hai tay đập liên tục trên vai tôi, nói vui,

       - Ông lính này kinh khủng thật. Ai bảo anh vào, anh cố t́nh hỏi chứ ǵ. Tuy nói vậy Thủy cũng cười, nh́n tôi âu yếm. Anh là người đầu tiên "t́nh cờ" thấy đó.

       Nói xong, Thủy hối tôi vào rưả mặt. Rưả mặt, đánh răng xong, tôi vưà mở cưả đă ngửi mùi cà phê ngào ngạt. Thuỷ kêu sẵn cho tôi một ly cà phê, mùi cà phê thơm, một chút váng bơ trên mặt cà phê, Thuỷ hỏi,

       - Anh uống thử đi. Cà phê ngon không? Em nói họ pha cà phê thật ngon cho anh đó.

       Tôi uống một chút, gật gù khen. Thuỷ nhắc tôi,

       - Anh nợ em một câu hỏi.

       - Bây giờ em hỏi đi, không đậu th́ rớt chứ sợ ǵ. Tôi mạnh dạn trả lời,.

       - Em muốn anh đậu, và không cho anh rớt. Thuỷ vui vẻ, rồi ôm hôn tôi.

       Hơi thở thơm làm tôi rộn rang. Thuỷ buông vai tôi,

       - Em hỏi nghe, anh có vợ chưa? Tôi chưa kịp trả lời, Thuỷ hỏi tiếp. Nếu có vợ rồi th́ khỏi trả lời câu kế tiếp. Anh có người yêu chưa? Nếu có, mấy người? Hỏi xong, Thủy đưa ly cà phê cho tôi. Anh uống một chút cho dễ nói dối. Thủy khôn ngoan rào đón.

       Tôi cầm ly cà phê, uống một chút, rồi làm bộ nh́n ly cà phê, xoay qua, xoay lại, làm như quên câu hỏi. Thuỷ nóng ruột, anh trả lời đi, có vợ th́ trả lời có, khỏi phải trả lời tiếp khoẻ không,

       Tôi cười, không trả lời trực tiếp mà nói như nói một ḿnh.

       - Phải chi có vợ, thôi đành vậy. Câu trả lời thứ nhất, chưa có vợ.

       - Vậy c̣n câu nưă. Thuỷ vui ra mặt.

       Tôi làm bộ suy nghĩ, quay lại hỏi Thủy,

       - Em, có trà không em?

       - Có, Có sẵn trà thơm đây, trà nhà em đó. Thuỷ mau mắn trả lời.

       Tôi uống trà, xong với tay cầm tờ báo.Thuỷ dành tờ báo,

      - Chưa được đâu cưng ơi. Anh có người yêu chưa?

       Tôi hơi khó trả lời nhưng cứ trả lời bưà,

       - Nói không với em th́ cũng không hoàn toàn đúng, nói có cũng không đúng.

       - Ǵ kỳ vậy. Thuỷ hỏi tôi. Hay nhiều quá rồi quên ḿnh có hay không?

       Tôi nắm tay Thuỷ, khen,

       - Em có bàn tay đẹp ghê, mấy ngón tay dài dễ thương quá.

       Thủy nắm bàn tay lại,

       - Thôi đừng làm bộ, hết tóc đẹp, tới móng tay đẹp, c̣n câu hỏi chính th́ cư loanh quanh. Nói xong Thuỷ nh́n sát vao mắt tôi, chỉ vào môi tôi. Cái môi đỏ này th́ nói láo hay lắm.

       - Môi đỏ đâu có ăn nhằm ǵ tới nói dối hay nói thật. Tôi buồn cười thật.

       - Vậy trả lời đi, em đếm một tới ba nghe. Rồi bắt đầu, một, hai, Thuỷ chần chờ chưa đếm số ba, mà hỏi lại. Anh có người yêu chưa?

       - Chưa. Tôi hùng dũng trả lời.

       - Thật nghe.Thuỷ đưa ngón tay cho tôi móc.

       - Tất nhiên nói thật rồi. Tôi muốn đổi đề tài. Em nói trà cuả nhà, nhà trồng trà ở đâu, hả em?

       Thuỷ vui vẻ ra mặt,

       - Nhà em có mấy hecta trà, có một hecta cà phê nưă. Khi nào em dẫn anh đi chơi, coi thợ hái trà. Muà hè em cũng hay đi hái trà, nhưng em thích hái cà phê hơn. Cà phê chín, từng cành dài trĩu tay, em cầm không muốn nổi. Cà phê rụng xuống sàng, rào rào. Anh hái cà phê lần nào chưa? Chưa, bưă nào theo em cho biết.

       Thuỷ chợt nh́n tôi,

       - Em có mấy câu hỏi cứ lảng vảng trong đầu. Mỗi lần em hỏi anh, anh ngủ ở đâu, thấy anh chỉ mấy rặng cây xa xa trong rừng. Em mang mấy câu hỏi nói với mấy con bạn, tụi bạn em cười,

       - Sao mày hỏi tụi tao? Nghe nói mày có ông lính dễ thương lắm mà, sao mày không hỏi "Ông" lính cuả mày, lại hỏi tụi tao?

       Tôi nh́n Thủy, cô bé ngây thơ thật. Tôi kéo Thủy sát vào người. Một người khách chợt quấy rầy, Thủy phải tiếp khách. Tôi phụ Thủy cân đường và nếp xong gói hang. Thuỷ tính tiền, vưà ṿng tay ngang lưng tôi vưà nói,

       - Sao anh gói hàng gọn gàng ghê, anh có quen cô nào bán hàng như em phải không?

       - Không, anh đă nói không quen rồi mà. Tôi trả lời.

       Thủy không tin, tôi cố làm cho Thuỷ khỏi hỏi,

       - Nhà má anh có tiệm tạp hoá như nhà em nhưng mặt hàng hơi khác. Nhà anh có bán thuốc trừ sâu, xăng, dầu và các loại phân bón rau nưă.

       - Hèn nào, anh giỏi ghê. Thuỷ nh́n tôi. Bây giờ em có câu hỏi khác nưă. Sao khi anh đi hành quân, trực thăng chở đi? Bưă em ngồi với anh cả buổi, em thấy lâu lâu mấy người Mỹ lại nói với anh, rồi anh chạy tới chạy lui, em chẳng hiểu ǵ, nhưng thấy lính tráng gọn gang. Khi sáu chiếc máy bay đáp xuống là họ chạy ra, leo lên máy bay như họ quen hàng ngày vậy.

       - Mỗi người có một công việc trong đơn vị. Khi em thấy mấy người lính Mỹ nói với anh là họ báo cho anh máy bay sắp trở lại, và anh có nhiệm vụ phân chia máy bay và chia cho các đơn vị để họ cho lính lên máy bay. Có ǵ đâu mà lạ. Tôi trả lời cho Thuỷ.

       - Khi lên máy bay họ đưa anh và lính đi đâu?

       - Th́ đi hành quân chứ đi đâu, đi vào những vùng đă qui định.

       - Tại sao khi anh về lại không đi máy bay? Chưa bao giờ em biết được anh về từ đâu mà đón. Mỗi lần nghe máy bay, em lại nh́n lên trời, hy vọng họ mang anh về ngay ngọn đồi cạnh trường. Chờ hoài chẳng thấy, rồi bất ngờ lại thấy anh dừng ngay trước quán. Em ngơ ngẩn, sao cuộc sống những người lính thật lạ lùng, đi một nơi về một nẻo, em chẳng hiểu và chẳng đoán đúng bao giờ. Anh c̣n nhớ lần anh đóng quân gần nhà em, hôm đó là lần đầu tiên, em thấy rơ ràng những người lính, họ mang ba lô, súng đạn thật nặng. Nhiều chú lính mang những cây súng thật lớn. Em thấy thương họ ghê đi. Anh nhớ hôm đó ḿnh quen nhau bao lâu chưa? Đúng 12 ngày.

       Cũng như thường lệ, em cứ chờ nghe tiếng trực thăng, em đang múc nước từ cái giếng sau nhà, tự nhiên thấy lính chỗ nào cũng có. Họ từ trong rừng ra, có một toán di dọc theo vườn cà phê sau nhà, vườn cà phê cuả nhà em đó. Nh́n quần áo, em thấy có vạch ngang màu đỏ, em biết anh về nên em bỏ chiếc gầu, chạy vội vào nhà, rồi lại chạy ra. Có mấy ông lính xớ rớ gần mấy cây rau thơm và cây riềng. Một ông mang máy tới hỏi em, "Tôi ngủ chỗ mấy cây kia được không?" Em chẳng biết trả lời sao v́ quá ngạc nhiên. Sao đời lính khổ như vậy? Tưởng em không bằng ḷng, người lính nhỏ nhẹ, "Thôi cô không bằng ḷng tụi tôi ngủ chỗ khác.". Em vội nói, "Sao mấy chú không vào nhà ngủ hay ngủ trên sân xi măng đây này, nhà cháu rộng lắm." Một người khác lại nói, "Alpha dặn ngủ ngoài này, không vào sân."

       Em chẳng biết ai là alpha, em cứ ngóng nh́n anh. Lính nhiều như vậy mà thoáng một cái em chẳng c̣n thấy bao nhiêu. Họ đi đâu ở đâu, em cứ thắc mắc. Măi sau này em mới thấy anh, em hiểu những người lính vưà hỏi em là lính cuả anh. Thấy anh, em chạy ra liền. Trời ơi, cảm ơn trời. Anh về ngay cạnh nhà em. Chiều đến ba em ở vườn trà về, thoáng thấy bóng anh ngoài vườn, ba nói, "Thủy con ra mời ông trung uư đó vào nhà ngủ, nhà ḿnh rộng mà." C̣n ba em th́ mời ông chủ anh, ông nói giọng Bắc đó.

       - Em nói ông chủ nào?

       - Th́ ông chủ anh chứ ǵ, ông mà anh phải nghe lời đó.

       Tôi chợt hiểu, và buồn cười. Thủy có ư nói thiếu tá Huân. Thấy tôi cười hoài, Thuỷ lấy tay bịt miệng tôi,

       - Em cấm anh cười. Mà cười ǵ chứ?

       - Cô Thuỷ ơi, trong quân đội, không có ông chủ. Ông cấp bậc thiếu tá, là tiểu đoàn trưởng cuả anh. C̣n anh là trung uư, nhớ chưa?

       - Ba nói, ba mời nhưng ông thiếu tá từ chối. Thuỷ lập đi lập lại. Ông ta cảm ơn, "Ông bà cho tụi tôi đóng gần đây là được rồi". Mời ăn cơm, ông cũng không ăn. Ba em nói em ra mời anh vào ngủ trong nhà, v́ nhà em rộng thênh thang. Ba em không biết anh quen em. Ba nói với em, "ông trung úy đó trẻ quá, tội nghiệp, chỉ hơn con vài tuổi mà đă phải vào lính. Nếu con là con trai, giờ này con cũng chuẩn bị phải động viên rồi. Không học giỏi th́ cũng là lính trơn chứ chắc ǵ được như ông ấy." Em nói với anh ư cuả ba, nhưng anh chỉ cảm ơn. Cuối cùng em năn nỉ lắm, anh mới chịu ngủ trên hè, cạnh cưả sổ pḥng em. Chắc anh cố t́nh phải không?

       Tôi nh́n mái tóc Thuỷ, chợt nhớ Sylvy Vartan. Thấy tôi chăm chú nh́n tóc, Thuỷ nũng niụ,

       - Anh thấy tóc xấu lắm phải không?

       - Trái lại tóc em óng ả, giống tài tử quá. Tôi nói.

       - Lại tài tử. Thủy chắc lưỡi. Riết rồi em chẳng biết ḿnh giống ǵ. Đêm đó tụi ḿnh vui không sao tả được, t́nh cờ mà được nói chuyện tới khuya, thoáng hạnh phúc nho nhỏ cuả người yêu lính. À, anh nhớ đêm đó ḿnh nghe mấy diă nhạc, em mang ra để ngay bên cạnh chỗ em ngủ không. Mà em càng lạ, lính nấu cơm thật nhanh, em mới nhúm bếp, nh́n ra sau, thấy chỗ nào cũng có khói. Họ tới giếng nhà em múc nước, rưả rau, làm cá. Một chút sau cơm đă chín rồi. Em mới xong được xoong cơm. Buổi chiều và tối đó, cả xóm mấy chục nhà, rộn ràng, ai cũng thương lính. Nhà nào cũng mời lính ăn cơm, ăn khoai. Nhiều nhà mang cà phê ra mời lính. Em th́ bận chăm sóc chú lính cuả em rồi. Anh nhớ không?

       Tôi im lặng nghe Thủy nói chuyện, Thuỷ có duyên, thỉnh thoảng lấy tay hất nhẹ mái tóc về phiá sau, trông dễ thương, Thuỷ biết tôi nh́n, nhưng cứ tiếp tục nói, hết chuyện này, tới chuyện khác, thỉnh thoảng câu chuyện phải ngưng v́ có khách hay v́ những nụ hôn bất ngờ và bàn tay Thuỷ gh́ chặt tay tôi. Tôi hỏi Thuỷ,

       - Hôm nay má em có ra quán không?

       - Không, em nghỉ hai ngày. Má và ba coi thợ hái trà. Buổi tối em đóng quán rồi về nhà. Nếu anh không về đơn vị, tụi ḿnh tự do bưă nay và mai nưă. Thuỷ trả lời.

       Đang nói Thuỷ chợt ngưng,

       - Từ năy quên mang kẹo cho anh, đủ thứ kẹo, nhưng hôm nay em mang loại kẹo mới cho anh.

       Thuỷ mở mấy hộp kẹo, xếp trên chiếc diă, hỏi tôi:

       - Đố anh biết kẹo ǵ đó?

       Tôi làm bộ chăm chú nh́n như không biết, tôi nói với Thuỷ,

       - Nếu anh nói đúng em phải thua anh cái ǵ?

       - Thua ǵ cũng được.Thuỷ nói.

       Tôi kéo Thuỷ gần tôi, hôn hai lần. Thuỷ cười,

       - Anh th́ lúc nào cũng vậy. C̣n anh thua th́ sao?

       - Hôn một lần.

       - Anh khôn lắm, như vậy thua cũng như thắng, anh chẳng mất ǵ. Thuỷ cười, ngồi dưạ vào chân tôi.

       Thuỷ chờ tôi trả lời, kẹo Gương Quảng Ngăi, Thuỷ ngạc nhiên, sao anh biết loại kẹo vùng này không có,

       - Anh đă nói em nhiều lần rồi. Đừng cá, em luôn thua thôi. Tôi nói tiếp. Em biết, mỗi vùng có một đặc sản, hay có một loài hoa. Miền Trung Quảng Ngăi, Đà nẵng có kẹo gương, kẹo mạch nha, kẹo mè xửng. Dalạt có dâu tây, có hoa mimosa. Ninh Hoà, Thủ Đức có Nem. Bồng Sơn, Tam Quan có dưà. Em biết Di Linh có ǵ không? Có Thuỷ.

       - Nịnh ôi là nịnh. Thủy cười, giọng ḍn tan, vưà nói vưà chum đôi môi.

       Tôi kéo Thuỷ về phiá tôi, Thuỷ đẩy tôi ra,

       - Có khách kià anh.

       - Nhưng em phải làm tṛn lời hưá chứ.

       - Thôi em nợ nghe, anh nợ em nhiều lần th́ sao.

       - Em nói sai rồi, anh nợ ǵ chứ nợ hôn em th́ có bao giờ.

       - À anh ăn thử một miếng đi, rồi hăy hay. Thuỷ lại cười.

       Nói vậy chứ Thủy cũng trả nợ một cái hôn nhẹ trên má tôi.

       - À c̣n quên, con Lan bạn em nh́n thấy anh ở trong quán. Ngày hôm sau, lên trường nó hỏi liền, "Thuỷ, mày làm sao mà quen ông lính đó vậy? họ mới tới vùng ḿnh mà mày làm quen lanh thật". Em cười, "lanh với chậm ǵ, tao có làm quen đâu". "Mày nói láo, không quen làm sao ông ta chễm chệ trong quán? Tao thấy mày nắm tay ông lính đó nưă". Em chẳng nhớ làm sao nó thấy em nắm tay anh, nắm tay th́ nhiều quá rồi anh nhỉ. Cũng may, nó không thấy ḿnh.

       Thuỷ nói tới đây, ngưng không nói,

       - Cũng may làm sao? Tôi hỏi lại.

       - Anh hay lắm, lúc nào cũng chờ bắt bí. Thuỷ nguưt tôi. Th́ thấy em hôn anh chứ sao?

       - Thuỷ tự giác rồi. Đường nào cũng tới La Mă, em nói cho rồi.

       Thuỷ trở lại câu chuyện với Lan.

       - Em kể cho nó. Lan chặn em, "nhưng khoan đă, "anh" mày tên ǵ?" Em trả lời Hoàng rồi nói tiếp, "mày biết không?, bưă tao đi ngang mặt anh Hoàng, tao thấy anh nh́n chăm chú, tao tỉnh bơ đi, nhưng tao biết thể nào "ông lính này cũng ngó theo tao". Thật t́nh tao cũng chẳng biết ông ta là sĩ quan, chỉ thấy, mặt ông lính cũng dễ coi, nhưng nghĩ th́ nghĩ, tao quên luôn khi vào quán. Lúc đó má tao đang bận khách, tao phải tiếp bán hàng liền. Tới tối, tao cũng quên luôn. Thật t́nh nếu anh Hoàng không trở lại ngày hôm sau, có gặp mặt lại ngang đường tao cũng chẳng nhớ."

       Tôi nghe cũng vui vui, vưà cầm ly uống một ngụm trà, cắn miếng kẹo, bẻ miếng kẹo bỏ vào miệng cho Thuỷ. Cô bé lấy cặp môi lười biếng cắn kẹo. Tôi lấy tay cầm dùm Thuỷ, cô ta nhai nhè nhẹ. Tiếng kẹo ḍn tan trong miệng Thuỷ. Thuỷ nói tiếp,

       - Lan nó mắng em, "con quỷ này, sĩ quan mà cũng không biết mà sao mày không chọn lộn, mày chọn khôn không à". Em cười. Lan hỏi tiếp, "Rồi hôm sau ông ta tới nói sao mà mày thân mau dữ vậy" Em chọc Lan, "anh Hoàng tới bỏ buà". Lan cười, "mày hỏi anh mày có ông nào bỏ buà cho tao có bạn với mày". Thuỷ nói với tôi. Anh có ai giới thiệu cho nó cho vui, đi anh?

       - Thiếu ǵ, em nói Lan tới quán em, anh chở bạn anh tới muốn mấy cũng có. Tôi nói.

       - Em kể tiếp chuyện em nói với Lan. "Mày biết không, anh Hoàng tới quán tao. Tao thấy anh Hoàng dừng chiếc xe jeep, nhưng cứ thử xem anh làm ǵ. Khi anh tới nh́n tao, tao hỏi, "chú mua ǵ?". Mày biết anh Hoàng hỏi mua ǵ không?" Lan nhanh nhảu, "mua kẹo chứ ǵ". Em cười. Lan chịu, "hay mua rượu?". Em nói anh Hoàng hỏi mua thuốc đau đầu. Lan cũng buồn cười, "sao anh mày có chút it ǵ không?" Em bênh anh liền, "đời nào". "Tao buồn cười mà làm bộ nghiêm mặt, tao gọi bằng chú, "Chú mua lầm tiệm rồi". Rồi tao lấy cặp mắt ngó qua tiệm thuốc tây cuả chú Hưng. Anh Hoàng cũng không chịu thua, anh nói, "tôi không lầm đâu. Ở Pleiku, mua thuốc đau đầu ở đâu cũng được". Tao cũng không chịu thua, "ở Di Linh này khác nhiều" Trả lời xong, tao nh́n mặt anh Hoàng, trông thấy tội nghiệp, chắc anh Hoàng đau đầu thiệt, nếu không sao lại hỏi mua thuốc. Tao mủi ḷng, nói với anh Hoàng, "thôi chú khỏi mua, nhà có sẵn thuốc, để cháu gói cho chú. Chút nưă về nhà uống hay là chú uống ngay đây? Cháu lấy nước cho chú uống nghe." Anh Hoàng từ chối khéo. Lan cười, "ông anh mày có bệnh đâu mà uống, anh ta làm bộ cho mày "Cảm", rồi sao nưă?".

       Cuối cùng trước khi đi, anh Hoàng hỏi tao, "trông mặt tôi già lắm sao?". Tao ngoảnh mặt tránh nh́n anh Hoàng, "cô có thể cho tôi biết tên không?" Tao không nói ǵ, anh Hoàng làm bộ, "để tôi đoán nghe?" Không chờ tao đồng ư, anh Hoàng gọi "Thuỷ, Thanh Thuỷ".Tao giật ḿnh, nhưng giữ im lặng. Tao thầm nghĩ, "Quái lạ sao ông này biết tên ḿnh, mà cả tên lót nưă?" Chợt nhớ ra, có lẽ anh Hoàng nh́n bảng tên quán rồi đoán, tao cũng phục anh Hoàng thông minh. Sau khi kêu tên tao, anh Hoàng cảm ơn và hưá quay lại quán để cảm ơn nhiều lần. Tao nhịn cười không được, vội trả lời, "thôi chú khỏi phải cảm ơn nưă. Cảm ơn bưă nay như vậy là nhiều lắm rồi". Vậy mà mày biết không? Ngày mai anh Hoàng quay lại."

       Anh biết không, em kể tới đây, Lan nh́n tôi em, "từ đó mày "Cảm" chứ không phải anh Hoàng cuả mày "Cảm" phải không?" Lan nghe xong chuyện, nó khen anh, "bưă tao thấy anh mày trong quán, trông cũng được mắt đấy, sáng láng đấy chứ". Rồi nó c̣n rành rọt nói cho em biết sĩ quan th́ ra trường nào, trường nào. Em nghe lần đầu tiên những mảnh chuyện về lính. Ba con Lan là sĩ quan đóng trong quận nên nó rành lắm, nó bầy em, "mày hỏi anh mày là Dalạt hay Thủ Đức nưă". Em ngạc nhiên hỏi lại nó, "Dalat th́ sao mà Thủ Đức th́ sao?" Con Lan nói cho em nghe Dalạt là học trên Dalạt, c̣n Thủ Đức là học dưới Sài G̣n, ngay quận Thủ Đức.

       Thuỷ vưà nói vưà lắc hai bàn tay tôi, thật trẻ con, thỉnh thoảng nhớ được ǵ laị mang ra hỏi. Chợt Thủy ngưng nói,

       - Anh ngồi coi quán một chút. Em mua đậu hũ cho anh. Đậu hũ, nước đường có gừng cũng thơm lắm, anh à.

       Tôi nghe nói tới đậu hũ, cũng thích, nhất là đậu hũ nóng, Thủy mở ngăn kéo lấy mấy chục cuộn trong tay rồi ra khỏi quán. Thuỷ nói:

       - Em về ngay. Anh muốn đọc báo ǵ, em mua luôn.

       - Báo nào cũng được. Rồi tôi đùa. Anh quên hết chữ rồi c̣n đâu.

       - Em c̣n quên hơn anh nưă. Bây giờ chỉ c̣n biết… đố anh, em biết ǵ. Thuỷ cũng cười.

       Thủy quay lại quán, trên tay hai cầm hai ly đậu hũ, vưà đi vừa hít hà,

       - Mùi gừng thơm ghê anh ơi. Anh cầm dùm em chút đi, nóng đỏ cả tay em nè.

       Tôi làm bộ thổi vào mấy ngón tay Thuỷ, Thủy cười,

       - Thôi được rồi, chút nưă cho anh tha hồ thổi.

       Thuỷ chẳng buồn hỏi có khách hay không, hối tôi,

       - Để em lấy muỗm cho anh ăn, em thích ăn nóng. C̣n anh thích nóng hay lạnh?

       - Anh cũng nóng.

       Thuỷ tưởng tôi bắt chước Thuỷ,

       - Nếu em nói, em thích lạnh, anh chắc cũng thích lạnh.

       - C̣n lâu, cô Thuỷ à. Tôi biũ môi.

       Đậu hũ có nước đường pha gừng thật ngon. Vưà ăn, tôi vưà nh́n ngoài trời. Trời sắp xế bong. Thuỷ hỏi tôi,

       - Hôm nay anh ngủ ở đâu?

       - Hơi xa. Tôi trả lời.

       - Xa về hướng nào?

       - Em nhớ đồn điền ông Tây không? Chút nưă, anh phải về, ngủ ngoài rừng phải về sớm.

       Thuỷ thoáng buồn, anh ngồi chút nưă, chút nưă thôi nghe, tôi nhắc Thuỷ, em chuyên môn, chút nưă, chút nưă, rồi lại chút nưă thôi mà, Thuỷ hồn nhiên, kệ em, nhiều lần chút cộng lại cũng nưả giờ, nói vậy Thuỷ cũng không giữ tôi lâu. Khi tôi đứng dậy, Thuỷ nắm tay tôi thật chặt. Bàn tay Thuỷ mềm và ấm, nhắc tôi,

       - Anh về ngủ ngon nghe. Mai má chưa ra quán đâu, nhưng em dặn hờ. Nếu anh ra đây không có em, là chạy về nhà nghe, v́ em nghỉ học mấy ngày.

       - Em thích gặp ở nhà hay ở đây? Nh́n Thuỷ, tôi hỏi.

       - Ở nhà tự do hơn, nhưng c̣n tuỳ. Nếu má ở nhà th́ ḿnh phải ở đây rồi. Thuỷ nói,

       Nói xong Thuỷ gói cho tôi mấy tờ báo, c̣n gởi mấy gói ḿ và tôm khô, vưà đưa cho tôi vưà nói:

       - Anh mang về cho mấy chú lính nấu cơm.

       Tôi cảm ơn, lái xe về đơn vị, Thuỷ nhắc theo:

       - Ngày mai, anh nhớ nhé.

       Tôi lái xe tới mặt lộ, nh́n về phiá trường Lê Lợi, mái trường ngói đỏ. Tôi thấy bâng khuâng, v́ mới ngày nào, không xa lắm, tôi cũng hàng ngày ngồi dưới mái trường, cũng mái đỏ au. Trường cũng nằm trên ngọn đồi. Chỉ hơi khác, trường cũ ngày xưa, nằm kín đáo dưới những hàng cây thông, dưới chân đồi, có hồ Vạn Kiếp. Vào mỗi ngày nghỉ, tôi thuờng lén chèo lên chiếc thuyền gỗ trên mặt hồ, bơi một ṿng nhỏ, rồi lật đật tắp thuyền vào bờ khi thấy thấp thoáng bóng người. Lật đật tới nỗi quên cả cột dây vào chiếc cây cắm cạnh bờ, để mặc chiếc thuyền lửng lơ theo ngọn gió đuà. Tôi như vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng thước kẻ gơ trên mặt bàn. Trong tâm tư, tôi lẫn lộn tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền khi tôi học trung học và tiếng thước kẻ cuả trường tiểu học mà thầy dạy lớp nhất thường gơ để cho học tṛ im lặng. Nhất là gần giờ chơi, khi tiếng chuông quen thuộc cuả ông bán kem và kẹo kéo đang chờ tụi trẻ chúng tôi chạy như bầy ong rời tổ. Những chiếc kẹo thơm thơm bùi miệng với một vài hột đâu phụng rải rác trên chiếc thau nhôm.

       Tṛ chơi thuở học tṛ đă thay bằng tṛ chơi súng đạn, nhưng với tôi tṛ chơi nào cũng cần một chút, lăng mạn, một chút thơ, một chút nhớ nhung, một chút tưởng tượng, một chút liều, một chút xả láng. Đời lính cuả tôi thêm một chút ngọt ngào, một mái tóc, hay tham lam hơn, người lớn hơn, một nụ hôn cuả tuổi vào đời.