|
Tuổi Thơ Ngày Tháng Cũ mũnâuphạmtrungdu Ba mươi mốt năm trước, tôi nhìn Em mà liên tưởng tới đứa em gái của mình. Ba mươi mốt năm sau – 2009, tôi nhìn con gái tôi mà liên tưởng tới Em, tưỏng nhớ thì đúng hơn. Tôi nhớ về ngày tháng cũ, khoảng 1978. Bây giờ, dù cố nhớ lại, tôi cũng khó hình dung được khuôn mặt của Em tròn méo thế nào, xấu đẹp ra sao, nhưng điều làm tôi nhớ rõ và nhớ mãi là nét chịu đựng - tuy có hơi nhăn nhó – trên khuôn mặt chưa rõ nét thiếu nữ. Tôi đoán Em trạc tuổi 13. Thời gian tù đã qua tới năm thứ ba. Tôi với các bạn tù, dù có hào kiệt đến mấy đi nưã thì lúc này, cũng đã thấm đòn thù - nếu không muốn nói là tả tơi, có nín thở qua sông thì cũng ngộp thở, ngất ngư. Chúng tôi năm bảy tên tù ngồi dựa vào mấy gốc cây mọc rải rác bên đường để tránh nắng và nghỉ mệt. Hôm nay chúng tôi gặp hên: vừa ra khỏi đường mòn để theo đường đất đỏ đi về hướng trại thì thấy một chiếc GMC dừng ở ven đường. Hai gã vệ binh, mặt mũi cũng đã nhễ nhại mồ hôi, thấy chiếc GMC thì hối hả đi tìm "chiến sĩ lái" để xin đi nhờ. Chúng tôi được lệnh ngồi chờ để qúa giang xe về trại. Đứa nào cũng mừng vì đường về trại còn xa mà trời nắng đổ lửa, đi mình không cũng đuối chứ đừng nói tới gồng gánh tải hàng. Khoảng 10 phút sau, chúng tôi được lệnh lên xe. Tôi leo lên cuối cùng ngồi sát vách chắn phía sau. đảo mắt một vòng nhìn mọi người cùng ngồi trên sàn xe rồi cúi đầu tựa vào hai đầu gối mà lắc lư theo nhịp dằn xóc của xe. Chạy được một lát thì tôi nghe tiếng hỏi han xôn xao. Tôi ngước mặt nhìn lên: phía góc xéo bên kia là một nhóm nam nữ thanh thiếu niên, cũng lam lũ như chúng tôi. Tia mắt của tôi dừng lại ở một cô gái mà mọi người cũng đang nhìn: thì ra có điều gì đã làm cho cô rên rỉ - dường như cô đang cố nén những những giọt nước mắt vẫn trào ra. Hai cô bạn ngồi hai bên đang ôm lấy cô như để làm giảm nhẹ sự dằn xóc do chiếc xe gây ra. Bây giờ tôi mới nhìn thấy dưới bàn chân của cô đã được băng bó lên tới cổ chân và máu đã thấm ướt qua lớp vải. Thì ra cô gái này là nạn nhân của cái tai nạn mà trước đó khoảng hai giờ đồng hồ, chúng tôi đã nhìn thấy máu loang trên cây cỏ trên đường đi nhận hàng về cho trại. Trên đường đi cô đã bị vấp ngã, và đã dẫm lên lưỡi cuả cái phảng do chính cô cầm (cái phảng có hình thù giống như lưỡi hái của tử thần). Tôi không biết độ sâu của vết thương, nhưng chỉ nghĩ tới sự sắc bén thường có của lưỡi phảng là tôi có cảm giác một luồng khí lạnh chạy khắp châu thân. Một thoáng ý qua đầu tôi: cô bé này trạc tuổi em gái của mình mà sao hai cảnh đời khác nhau như thế! Em của tôi đang an nhiên hạnh phúc của tuổi học trò và đang sống tại Hoa Kỳ. Còn cô, tuổi thơ của cô như thế này đây, trong một xã hội khốn kiếp như thế này đây. Bất chợt, có một thúc dục mãnh liệt dấy lên trong tôi: tôi phải làm thôi và không thể làm khác được. Tôi móc túi gom hết số tiền mà các bạn trong đội gửi để mua thuốc lào và đường tán (không mua được gì nên tiền còn nguyên vẹn) nắm trong tay. Chờ xe ngừng bánh và đổ hàng xuống xong, trong khi các bạn nhảy xuống, tôi gấp rút nhét nắm tiền vào tay cô bạn đang săn sóc cho Em "Em cầm số tiền này mua thuốc cho bạn em nhé". Cô gái giãy nẩy đẩy nắm tiền trả lại. Tôi đáp nhanh "Cầm lấy đi, anh nhờ em mua ít thuốc cho bạn em uống mà, cầm lấy. Vệ binh thấy bây giờ". Tôi đặt nắm tiền vào lòng bàn tay cô gái rồi vội vã nhẩy xuống khỏi xe. Trong khoảnh khắc, bụi mù bao phủ chúng tôi khi xe tiếp tục chạy. Chúng tôi gồng gánh hàng về trại, tuy nặng nề nhưng trong tôi có cảm giác thật nhẹ nhàng. Tôi hy vọng vết thương của Em sớm hồi phục và món tiền cuả các bạn trong đội gửi (cũng không quá nhiều để phải lo lắng) tôi sẽ trả lại trong lần thăm nuôi tới. Tuy nhiên, có vài người gửi tiền cho tôi đã bảo tôi là họ không cần tôi phải trả lại vì họ cũng sẽ làm như tôi mà không cần đắn đo hơn thiệt. Tôi cảm thấy thật ấm lòng: những người bạn tù của tôi, những chiến hữu của tôi thật đáng qúy và đáng kính. Bây giờ tôi không còn nhớ tên nhớ họ, lưu lạc phương nào, sống, chết, ra sao??? Nhóm thanh, thiếu niên mà hơn ba mươi năm trước trên chiếc GMC của QLVNCH, mà tôi không nhớ mặt, cũng chẳng biết tên, tính ra đến nay tuổi đời cũng gần năm bó. Thời gian trôi nhanh thật, nhìn trong gương tóc đã thay màu, tôi nhớ tới câu: "Tuổi trẻ bao lâu mà đầu bạc…" cuả tiền bối Nguyễn Bá Trác mà không khỏi chạnh lòng. Con gái của tôi - Phạm quý Phương - vừa thổi nến vào dịp sinh nhật thứ 14, đã được lưu lại bằng những hình ảnh và âm thanh rộn rã của buổi họp mặt gia đình. Trong thâm sâu ký ức cuả tôi: Em - của tuổi thơ hoạn nạn ngày cũ, cũng không thể nào phai. ngày24tháng11/2009 |