Những Ngày Tháng Mong Manh

Hoàng Đức


       Hoàng ngồi gác chân lên bàn, thờ thẩn nh́n ra sân cỏ trước pḥng làm việc như một kẻ mất hồn. Chàng đang hồi tưởng những ngày vàng son thuở trước, chuỗi ngày mà đôi lúc Hoàng thấy nhàm chán, vô vị. Nhưng nay, khi những ngày tháng xa xưa ấy đă thực sự mất rồi, Hoàng bỗng cảm thấy dĩ văng thật vàng son so với hiện tại u ám như những đám mây xám đang vần vũ trên bầu trời Sài G̣n sáng nay. Nỗi nhớ mênh mang và ray rứt đă làm Hoàng lịm người trong một trạng thái bải hoải của toàn cơ thể, gần như không c̣n một chút sinh lực tối thiểu để cử động chân tay.

       Hoàng biết tụi Việt cộng rất ghét lối ngồi gác chân lên bàn v́ chúng cho đó là một cử chỉ tiểu tư sản, phong kiến và mang nhiều tính chất lai căng rập khuôn theo kiểu các chủ nhân ông tư bản ngoại quốc, đặc biệt là các người Mỹ. Hoàng biết thế, nhưng chàng muốn trêu gan những tên cán bộ Việt cộng trong ban lănh đạo cơ quan. Đă có lần chàng bị lũ chúng phê b́nh kiểm thảo về lối ngồi tư bản này. Hôm đó chàng đă không kềm nổi cơn giận nên đă thẳng thừng biện hộ:

- Thưa các đồng chí, theo tôi, không có lối ngồi nào gọi là lối ngồi tư bản. Lối ngồi chồm hỗm, co chân lên ghế, kiểu "ngồi trông nước lụt" của các đồng chí cũng không thể gọi là lối ngồi xă hội chủ nghĩa v́ tôi không thấy "các nước anh em" của ta ngồi kiểu đó.Ngồi kiểu nào mà ta thấy thoải mái và năng xuất cao trong công việc tức là lối ngồi tốt.

       Tên cán bộ thủ trưởng đă tức giận chẳc cũng ói gan nhưng chẳng biết làm thế nào để bắt bẻ Hoàng. Dân miền Nam chỉ "phản động" đại khái như thế. Họa hoằn lắm mới có được một câu "ăn tiền’, khí khái như của anh chàng giáo sư Triết, bạn của Hoàng, trong một buổi học tập chính trị:

       - Tôi ở lại với quê hương, không phải v́ tôi đồng ư với những danh từ Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc của các anh mà tôi muốn ở lại để nh́n lá me bay và làm thơ ca ngợi t́nh yêu.

       Tưởng khỏi phải nói là lũ cán bộ hôm đó giận xanh mặt và dân "Ngụy" được một phen hả hê, sung sướng v́ có người dám dằn mặt bọn Việt cộng láo khoét, khoe khoang đă đem lại độc lập, tự do và hạnh phúc cho người dân trong nước. Không thể xuống đường biểu t́nh, hoan hô, đả đảo loạn cào cào như trước đây, hiện nay Hoàng cũng như người dân miền Nam chỉ biết phản đối chế độ bằng h́nh thức tiêu cực, thụ động và ù ĺ, chẳng thèm nghe những lời nói huênh hoang, không thèm nh́n những tṛ múa rối rẻ tiền của lũ cán bộ Việt cộng đang nỗ lực ca tụng chế độ.

       Sáng nay, cũng như mọi hôm, Hoàng ngồi chờ nghe phổ biến chương tŕnh sinh hoạt, công tác lao động, tâm hồn lăng đăng, chơi vơi trong tâm trạng chán năn v́ cảm thấy quá rơ ràng nỗi bất lực của ḿnh trước thời cuộc. Chàng không thể bắt chước Trịnh Công Sơn, thằng bạn đă một thời cùng học chung lớp với chàng ở bậc Trung học nghêu ngao: "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" hay "Nối ṿng tay lớn" chào đón những người "từ Bắc vô Nam". Chàng tự nghĩ, làm thế nào để có được một niềm vui khi mất nước vào tay bọn cộng sản.

       Đang như một kẻ mộng du giữa ban ngày, Hoàng chợt thức tỉnh v́ thoáng nghe tiếng lao xao cười nói từ ngoài cổng công sở, rồi một đoàn năm sáu cô, áo dài xanh đỏ tím vàng đang dắt xe đạp tiến vào sân của sở. Nh́n phong cách nhanh nhẹn, tươi vui và nhí nhảnh của các cô, Hoàng biết ngay chóc đây là các cô cựu công chức của nền Đệ Nhị Cộng Ḥa Việt Nam. Thật hoàn toàn khác hẳn với vóc dáng thô kệch, và lối di chuyển lạch bạch như vịt bầu của các nữ cán bộ Việt cộng. Dù đám người hănh tiến này đang cố gắng lột xác khi cưỡng chiếm miền Nam để có thể ḥa ḿnh vào nếp sống thênh thang của dân miền Nam, một nếp sống mà trong thâm tâm, họ thán phục và thèm muốn nhưng vẫn bô bô mồm loa mép dăi chê bai dè bĩu và nhất định sẽ canh tân hóa xă hội "Mỹ Ngụy đồi trụy" để biến thành một xă hội mới xă hội chủ nghĩa.

       Đă từ lâu, kể từ cái tháng Tư đen của đất nước, Hoàng ít khi được nh́n thấy những tấm lưng ong tṛn lẳn trong chiếc áo dài Việt Nam mà qua bao nhiêu biến cải, trải bao thế hệ vẫn luôn luôn mang vẻ thướt tha, uyển chuyển nhẹ nhàng như sương khói hệt những cánh tiên y trong huyền thoại. Chàng chợt nhớ là hôm qua, tên thủ trưởng răng ám vàng khói thuốc lá và nước trà đậm đặc đă báo cáo là sáng nay có một số nữ "công nhân viên" (lúc nào cũng công nhân và nhân dân, nghe bực cả… ḿnh) được biệt phái sang công tác ở cơ quan chàng. Hoàng nghe mà không hề lưu tâm v́ cứ nghĩ chắc là lại mấy con mụ cán bộ ngoài Bắc vào để vơ vét của cải.

       Thế mà không ngờ lại là những nữ công chức cũ của Viêt Nam Cộng Ḥa, những người đồng nghiệp, đồng cảnh ngộ với chàng và bỗng dưng chàng nghe ḷng ấm lại trong một niềm lân ái nhẹ nhàng. Chàng có cảm tưởng như đang ở ngoại quốc và bỗng nghe trong đám đông, một người nói ngôn ngữ của quê hương và ḷng chàng rộn ră vui mừng t́m đến làm quen để biểu tỏ ḷng thương mến quê hương, thật chẳng khác nào "tha hương ngộ cố tri". Sau đó, trong buổi họp của cơ quan, tên thủ trưởng đă giới thiệu các nữ công nhân viên mới với bọn Hoàng và chàng thoáng thấy một cô thật duyên dáng với đôi mắt to tṛn màu nâu lấp lánh ánh cười rạng rỡ đang duyên dáng mĩm cười chào bọn chàng. Cơi ḷng chàng đang héo úa bỗng như được thổi vào một luồng sinh khí mới! Anh mĩm cười thầm nghĩ: "Ta gặp tiếng sét rồi!"

       Thật ra trong đời Hoàng, anh đă gặp không ít "tiếng sét" v́ tâm hồn anh vốn đa cảm, đa t́nh, mang nhiều nghệ sĩ tính. Anh yêu thi văn, anh đam mê ca nhạc, đàn sáo, nên ḷng gần như bao giờ cũng sẵn sàng đón nhận những cuộc t́nh lăng mạn bên cạnh cuộc t́nh chung thủy của anh đối với vợ anh. (San sẻ t́nh yêu không biết có gọi được là chung thủy không nhỉ? Anh không cần biết! Cứ yêu cho đến lúc nào không thể yêu được nữa rồi hăy hay!) Hoàng lẩm nhẩm tên người nữ nhân viên mới: Xuân Yến, Xuân Yến, tên thật giống người, nhỏ nhắn xinh xắn và nhanh nhẹn như một cánh én mùa xuân. Nhưng rồi anh bỗng giật thót ḿnh: Với số tuổi đời đă quá ba mươi, kinh nghiệm có thừa trong t́nh trường, tiếp xúc với khá nhiều người đẹp trong giới văn nghệ ở học đường cũng như các nha sở thuộc các bộ thời trước, Hoàng có cái nh́n thật sắc bén khi phẩm định nhan sắc của phái nữ, nên dù chỉ thoáng nh́n qua vóc dáng của Xuân Yến, dù thân h́nh nàng thật cân đối, mảnh mai, nhưng anh có thể gần như đoan chắc Xuân Yến đă là thiếu phụ có chồng. Anh búng nhẹ tay tự bảo: "Nàng là hoa có chủ! Nhưng ta chỉ ước mong ngày ngày nh́n ngắm dung nhan nàng, cùng nàng tṛ chuyện, thế là đủ cho ta yêu đời rồi v́ thật ra chân ta cũng đang mang xiềng chứ có c̣n là trai thanh tân đâu mà ḥng đèo ḅng thiếu nữ đương độ xuân th́." Anh bỗng liên tưởng đến hai câu thơ lăng mạn bất hủ:

Đời chỉ đẹp khi t́nh c̣n dang dở
T́nh mất vui khi đă vẹn câu thề

       Thật là duyên số, v́ Xuân Yến được phân phối vào tổ công tác của anh. Và chỉ sau mấy phiên họp sinh hoạt tổ, Hoàng đă lân la ḍ biết được Xuân Yến có chồng là sĩ quan không quân hiện đang bị học tập cải tạo. Hai người lập gia đ́nh chỉ mấy tháng trước ngày 30 tháng Tư đen tối. Họ đang trong thời kỳ son trẻ nên chưa muốn bận bịu v́ con cái và do đó mà hiện nay Xuân Yến đang sống hiu quạnh trong một căn nhà nhỏ trông đợi ngày về của chồng. Xuân Yến có chất giọng trong thanh, ăn nói thật duyên dáng, ngọt ngào, dường như lúc nào cũng thỏ thẻ bên tai người đối diện. Nàng trang điểm thật thanh nhă: chỉ tô hơi đậm viền mắt, tạo nên một vũng sâu huyền ảo, nàng không thoa phấn v́ đôi má vốn đă mịn màng. Nhiều hôm, nàng chỉ làm dáng bằng cách tô nhẹ một lượt son hồng trên đôi môi tươi thắm không bao giờ thiếu vắng nụ cười. Ở Xuân Yến toát ra một nét dịu dàng, thùy mị đáng yêu. Hoàng thích nhất đôi mắt nâu to tṛn thoáng vẻ ngơ ngác ngây thơ và hàm răng trắng bong đều đặn như những hạt bắp non xinh xắn mà Hoàng nghĩ người đẹp của thi sĩ Nguyên Sa trong bài thơ "Cần thiết" e cũng chỉ có đường răng xinh đẹp đến thế là cùng. Anh nghĩ thế nào cũng t́m dịp đọc cho Xuân Yến nghe mấy câu thơ t́nh tứ của Nguyên Sa ca tụng nét cười tươi thắm của Yến và "đôi mắt hành tinh" của nàng:

Không có anh…
Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nh́n đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

       Hoàng đă may mắn chiếm trọn cảm t́nh của XuânYến. Nhà Yến nằm trên đường Hoàng đi đến sở làm. Sáng nào anh cũng rời nhà ra đi thật sớm, ghé qua các gánh hàng bán thức ăn sáng bên đường phố. Khi th́ anh mua một ít xôi ṿ và rưọu nếp, lúc th́ mua 1 gói khoai ḿ hay khoai lang hoặc dăm ba quả ngô luộc vv… Những món ăn sáng đơn sơ, đạm bạc như mối t́nh chân quê, và phù hợp với đồng lương chết đói của công nhân viện dưới chế độ cộng sản. Anh mang các thức ăn này đến bày ra trên bàn ăn nhà Yến và ngồi đối diện Yến cùng nhau ăn sáng như một đôi vợ chồng quê sống trong một túp lều tranh với hai quả tim vàng. Có hôm, Yến nấu sẵn ḿ sợi mua ở phường khóm, pha chế thêm một ít bột ngọt và cải bách thảo rồi đợi Hoàng đến cùng ăn trước khi đi làm. Đôi khi, Hoàng đến nhà Yến lúc đêm về, cùng nhau gặm ngô nướng trước sân nhà nàng, cùng ngắm trăng sao, lăng mạn t́nh tứ muôn vàn:

Yêu em một mối t́nh chân
Bát ḿ bách thảo ân cần đảm đang
Ngô thơm nướng chín hạt vàng
Chia nhau từng hạt đêm trăng hạ huyền

       Hai người "t́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e." Họ không thổ lộ mối t́nh thanh cao của họ. Họ cứ điềm nhiên sống ḥa ái bên nhau không một vẩn đục trong tâm hồn nghệ sĩ của Hoàng và trong con tim chưa trọn thỏa niềm yêu của Yến sau thời gian quá ngắn ngủi sống bên chồng. Sáng nào, hai người cũng đạp xe song song trên đường phố, đến sở làm. Bao giờ, gần đến sở, Hoàng cũng ư tứ đạp xe chậm lại để Yến vào trước rồi chàng mới tà tà vào sau v́ vậy các bạn đồng nghiệp chẳng ai biết và nghi ngờ cuộc t́nh của hai người. Xuân Yến có chiếc áo màu hoa cà với hai cánh tay áo rộng x̣e ra như đôi cánh tiên, tóc xơa ngang lưng, ăn nói dịu dàng, mềm mơng và nhỏ nhẹ thế mà cô nàng lại ngự trên chiếc xe đạp kiểu đàn ông của chồng nàng nên đă là đề tài khôi hài cho Hoàng:

       - Con người em là cả một sự mâu thuẩn "vĩ đại"! Mặc áo cánh tiên, hiền dịu, cắn cơm không bể, mắt nai tơ ngơ ngác mà lại cởi ngựa sắt của đàn ông. Anh thật chẳng biết Em hiền hay dữ. Em ngỗ ngáo thật đáng yêu!

       - Anh chế nhạo em phải không? Ngày mai, em không cho anh đi bên cạnh em nữa!

       Kỷ niệm này Hoàng đă viết thành thơ sau ngày chàng ra hải ngoại, niềm nhớ Yến nung nấu trong tim:

Theo em sáng sáng tinh sương,
Qua con phố Thị thẳng đường Thánh Tôn
Sầu dâng từ thuở trao hôn
Thuyền t́nh đến muộn nên hồn lao đao
Áo em màu tím hoa cà
Bay bay trong gió như là cánh tiên
Em đi bóng ngă nghiêng nghiêng
Cô miên chiếc bóng một thiên t́nh buồn

       Cuộc t́nh của Hoàng và Yến êm đềm trôi, tuy đẹp nhưng vẫn c̣n một vướng mắc mà hai người cố quên đi khi ở bên nhau, đấy là hoàn cảnh gia đ́nh của hai người.V́ thế, cứ mỗi lần, sau khi Yến được phép đi thăm nuôi chồng về, Hoàng đến thăm Yến là hai người như thoáng chút ngần ngại, mất tự nhiên v́ mặc cảm tội lỗi. Nhưng rồi, qua hôm sau, họ lại sống đằm thắm như đôi bạn t́nh thương yêu nhau bằng một mối chân t́nh cao thượng, tưởng chỉ có thể xảy ra trong tiểu thuyết lăng mạn của Tự Lực Văn Đoàn.

       Thời gian êm ả trôi qua, Hoàng và Yến đă tiến thêm một bước trên con đường t́nh không lối thoát. Họ đă ngồi trong ṿng tay nhau, âu yếm trao nhau những nụ hôn nóng bỏng đam mê. Hoàng quên ḿnh đang có vợ con bên cạnh, Xuân Yến quên người chồng đang "lao động" nhọc nhằn trong trại cải tạo nơi rừng sâu nước độc. Họ ngụp lặn trong t́nh yêu, trong hạnh phúc mong manh, chỉ một sớm một chiều có thể tan vỡ khi chồng Yến được phóng thích hay khi vợ Hoàng biết được mối t́nh vụng trộm của anh. Những lúc đi sớm về khuya mà Hoàng viện cớ là đi t́m gặp bạn bè tṛ chuyện cho quên mối sầu vong quốc,

       Hoàng đă tự đặt cho ḿnh một giới hạn: Nhất định không bao giờ tiến đến sự thỏa măn nhục dục. Chàng mơn trớn, ve vuốt người yêu, hôn nàng say đắm nồng nàn trên từng phân vuông da thịt nàng, nằm cạnh nhau, kể chuyện trăng sao mây nước, nhưng tuyệt đối không mây mưa, không xâm phạm điểm tiết hạnh tối hậu của Yến. Chẳng phải chàng là Liễu Hạ Huệ bên Tàu, thấy sắc không động ḷng tà dâm. Nhưng chàng muốn giữ măi măi mối t́nh này v́ chàng yêu Yến thực t́nh và một phần nào thấy ḿnh đă không hay, không phải đối với chồng Yến khi ông ta v́ nợ nước mà đang mang thân tù tội để cho chàng an nhiên lún sâu vào tội lỗi. Chàng luôn luôn tự răn ḿnh bằng câu phát biểu xanh rờn của một nhà văn người Pháp mà chàng đă quên tên, một xác định mà kinh nghiệm sống đă nhiều lần chứng nghiệm đúng gần như một trăm phần trăm:

       "Nếu bạn muốn chấm dứt t́nh yêu với một người đàn bà, bạn hăy cùng nàng ân ái!"

       Hoàng yêu Yến, chàng muốn giữ măi Yến trong ḷng, dù thời gian có phôi pha, dù vật đổi sao dời. Chàng không bao giờ muốn t́nh yêu của chàng bị vẩn đục, mặc dầu chàng luôn ư thức rằng cuộc ngoại t́nh của hai người là một tội lỗi khó thể tha thứ. Chàng ray rứt với ư nghĩ chồng Yến là nạn nhân của Việt cộng như chàng và lại là một nạn nhân khốn khổ hơn chàng thập bội. Rồi chàng lại tự bào chữa rằng chàng và Yến chưa thực sự phạm tội khi hai người chưa hề ngập sâu vào t́nh yêu chăn gối. Đôi lúc lư trí cho thấy chàng đă ngụy biện v́ chàng đă bao lần cùng Yến đầu gối tay ấp trên chiếc giường từng là tổ uyên ương của Yến và chồng, nhưng rồi chàng vẫn cố bám víu vào ư nghĩ chỉ có t́nh yêu nhục dục mới đích thực là t́nh yêu tội lỗi. Yêu Yến, biểu tỏ t́nh yêu bằng những ve vuốt, bằng những nụ hôn, bằng ṿng tay tŕu mến, Hoàng nhất định nghĩ đấy chưa hẳn là tội lỗi mà là một t́nh thương yêu của hai kẻ yếu ḷng muốn mang đến cho nhau những an ủi vỗ về cho vơi bớt cô đơn trong cuộc đời chẳng c̣n t́m đâu được một niềm vui khi tai ương ập đến trên quê hương. Hoàng nhớ một hôm chàng âu yếm hỏi Yến:

       - Anh hỏi thật em, anh đă mang đến cho em được bao nhiêu lạc thú trong cuộc t́nh này.

       - Cảm ơn anh đă cho em những giây phút tuyệt vời tuy chỉ mới đạt được 60 phần 100.

       Xuân Yến e thẹn dấu mặt trên vai anh và thỏ thẻ những lời thú nhận trên, làm Hoàng lịm người xúc cảm, siết chặt Yến trong ṿng tay và muốn cho nàng nốt 40 phần 100 c̣n lại mà từ lâu hai người tuy ham muốn ngút ngàn nhưng lư trí đă chế ngự được bản năng. Anh biết anh chỉ cần một giây phút manh tâm chiếm đoạt th́ thân h́nh nóng bỏng kia đă từng nếm qua mùi ân ái sẽ quằn quại trong hoan lạc mà với kinh nghiệm ái ân của anh, Hoàng thừa sức mang đến cho Yến sự thỏa măn mà anh biết Yến đang mong đợi. Nhưng Hoàng vẫn kiên chí đè nén ngọn trào ḷng!

       Chẳng phải riêng một ḿnh Hoàng bị dằn vặt bởi mối t́nh tội lỗi mà Xuân Yến cũng thỉnh thoảng, nguyên một tuần lễ, lánh xa Hoàng bằng cách về ở nhà cha mẹ Yến măi tận vùng trường đua Phú Thọ. Hoàng lui tới căn nhà riêng của Yến trong con hẽm vắng, tức điên lên khi thấy nhà Yến cửa đóng then cài.Thời gian này, Hoàng đă bị tụi Việt công cho nghỉ việc v́ anh ương ngạnh, chống đối chúng bằng cách không hợp tác tích cực và phát ngôn "linh tinh". Số là hôm đi "lao động thực tế" tại Củ Chi, Hoàng đă "phản động" khá lộ liễu. C̣n nhớ hôm đó, Hoàng bị táo bón, đang ngồi trong cầu tiêu th́ tên tổ trưởng, một cựu công chức cao cấp của Việt Nam Cộng Ḥa, nhưng nay đă ḷi bộ mặt vô sĩ, điếu đóm, đứng ngoài cầu tiêu. Có lẽ mót lắm rồi, nên thúc giục Hoàng theo giọng điệu và ngôn từ đặc sệt mùi Việt cộng:

       - "Đề nghị" đồng chí Hoàng "khẩn trương" lên!

       Hoàng nực gà nên phát ngôn phản động:

       - "Khẩn trương" con mẹ ǵ nổi! Tụi nó "nhất trí" cố thủ trong "chiến khu", không chịu ra, chắc c̣n lâu. Đồng chí tổ trưởng chịu khó "khắc phục" vậy!

       Thế là sau khi đi lao động trở về, tên tổ trưởng đốn mạt đă báo cáo Hoàng phát ngôn bừa băi mang tính phản động và có "quan hệ nam nữ bất b́nh thường" với công nhân viên nữ. Số là những lúc rảnh rổi, Hoàng thường sang "tổ" của Xuân Yến để chuyện tṛ. Nhưng v́ muốn che giấu mối t́nh của chàng với Yến nên Hoàng lại tỏ ra thân mật với một "đồng chí nữ" khác. Do đó mà tên tổ trưởng của chàng bị chàng đánh lạc hướng nên lại tưởng Hoàng có "quan hệ nam nữ bất b́nh thường" với cô kia. Chuyện tṛ thân mật với bạn đồng nghiệp giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt đông người mà lại kết tội là "quan hệ nam nữ bất b́nh thường"! Chữ với nghĩa! Thật chán mớ đời!

Cùng em về tận Củ Chi
Nh́n em "lao động" ướt mi giọt sầu
Tương lai chẳng biết về đâu
Thương em một thuở qua cầu đắng cay.

       Trong đợt "biên chế" sau đó, Hoàng bị cho nghỉ việc trong niềm hân hoan của chàng v́ chàng đă quá chán cảnh sống chung đụng với lũ ngợm, vượn người. Hoàng nghĩ nếu c̣n gần gũi bọn chúng th́ thế nào chàng cũng sẽ vào tù v́ bị chụp mũ phản động.

       Những lúc Yến về Phú Thọ, Hoàng nhớ Yến đến cuồng điên, chàng canh đúng lúc tan sở, lại đạp xe lăng văng trước cổng cơ quan để mong nh́n thấy Yến. Nàng biết thế, nên cứ nán lại trong văn pḥng cùng với nhân viên trực, chờ cho đến tối mịt, biết rằng Hoàng không đủ kiên nhẫn chờ nàng, bấy giờ cô nàng mới chịu đạp xe về Phú Thọ. Hoàng đă nhiều lần dùng điện thoại công cộng gọi cho Yến nhưng nàng chỉ nói vài ba câu vớ vẩn rồi vội vàng cúp máy, nại cớ là sợ trưởng pḥng quở trách. Hoàng câm nín, gặm nhắm nhớ thương v́ biết Yến hoàn toàn đúng khi quyết định dứt t́nh. Nhiều hôm, Yến trực ở cổng cơ quan, Hoàng "đẹp trai không bằng chai mặt" đă liều lĩnh vào nói chuyện với Yến trước sự hiện diện của bạn đồng nghiệp cùng chung phiên trực với Yến, làm như vô t́nh đi ngang qua, ghé thăm bạn đồng nghiệp cũ.

Em về Phú Thọ đường xa
Quanh em bóng tối nhạt nḥa mênh mang
Em lo giữ ngọc ǵn vàng
T́nh em cao thượng bẽ bàng t́nh anh
Em ngồi trực cổng cơ quan
Bên đường lá rụng, riêng mang nỗi niềm
Yêu em chuốc lấy ưu phiền
T́nh không lối thoát, bao đêm tủi hờn.

       Trên căn gác nhà Yến có thiết một bàn thờ Phật mà thỉnh thoảng đến thăm Yến, Hoàng bắt gặp nàng đang quỳ trước bàn thờ Đức Quán Thế Âm Bồ Tát, lâm râm khấn niệm. Yến không nói ra nhưng Hoàng biết nàng đang sám hối tội lỗi do Hoàng gây ra và lôi kéo Yến vào. Hoàng yêu nàng vô xiết kể và cảm thấy ăn năn muốn trả Yến lại cho nếp sống đạo đức, nhưng rồi lại nghĩ, ở trong hoàn cảnh của Yến, nếu Hoàng không đến với Yến th́ Yến cũng có thể sa ngă với một người khác và chắc ǵ người đó đă thương yêu Yến thật t́nh như chàng và chắc rằng không thể nào chế ngự được bản năng t́nh dục như anh.

Em quỳ trước tượng Phật Bà
Áo em sút chỉ da ngà lộ ra
Anh nh́n ngơ ngẩn xót xa
Em tôi yếm thế lơ là điểm trang

       Bỗng một hôm, XuânYến cho Hoàng biết là ngày mai chồng nàng sẽ trở về v́ mới được nhà nước "khoan hồng". Hoàng lặng người, bàng hoàng xúc động trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Anh gh́ siết Yến vào ḷng, đôi gịng lệ, xót xa t́nh, tuôn tràn, ḥa cùng nước mắt của Xuân Yến. Chàng hôn Yến và say sưa uống những giọt lệ mặn nồng và chát đắng như cuộc t́nh mật đắng sắp sửa vuột khỏi tay chàng, khi mai này Yến cùng chồng nối lại duyên t́nh sau những ngày tháng để cuộc t́nh lênh đênh trong chuỗi ngày hoang dại, mong manh như tơ trời. Hoàng cố xua đuổi ư nghĩ ma bùn phải chiếm đoạt Yến để chấm dứt một cuộc t́nh cao thượng. Anh cho rằng ư tưởng "gỡ gạc", mang tính chất lưu manh, ích kỷ này chẳng xứng đáng với mối t́nh anh dành cho Yến bấy lâu nay.

       Đêm đă về khuya, Hoàng không thể nán lại bên cạnh Yến mà chàng yêu thương, bằng t́nh thương yêu trời biển. Chàng nghẹn ngào chúc mừng Yến được cùng chồng đoàn tụ. Chàng ôm siết Yến v́ biết rằng đây là lần cuối cùng gần bên Yến và bịn rịn ra về. Trong con hẽm vắng, giữa đường khuya, anh bỗng bật khóc, khóc cho mối t́nh lăng mạn, một cuộc t́nh mà anh biết sẽ đưa anh và Yến đến một con ngơ cụt. Để có thể quên mối t́nh đẹp như trăng sao, anh hạn chế đi lại trên đoạn đường có con ngơ vào nhà Yến.

       Bẵng đi một dạo, anh không gặp Xuân Yến. Bỗng một hôm anh gặp lại một cô bạn của Yến. Cô này cho anh hay tin với tất cả sự dè dặt là h́nh như chồng Yến đă vượt biên và bị mất tích. Yến không xác nhận tin này, một phần v́ nàng vốn kín đáo, một phần là v́ tin này có thể gây nguy hại cho công việc hiện tại của Yến và nàng âm thầm tiếp tục cuộc sống quạnh hiu trong căn nhà nhỏ. Hoàng xúc động thực sự, anh suy diễn không biết có phải v́ chồng Yến phong thanh chuyện t́nh thầm lén của Yến và anh rồi giận dỗi bỏ ra đi, hay v́ gia đ́nh Yến không đủ tiền để hai vợ chồng cùng vượt biên một lượt, hay v́ dè dặt, e ngại hiểm nguy mà hai người đă đồng ư để kẻ đi trước, người đi sau, như đă xảy ra trong nhiều trường hợp. Anh thầm mong lư do này là chính xác để ḷng anh vơi bớt mặc cảm tội lỗi.

       Hoàng t́m đến thăm Yến, chàng không mong nối lại t́nh yêu đằm thắm vẫn c̣n đậm nét trong tim anh, nhưng chàng cảm thấy có bổn phận phải chia xẻ nỗi đau thương của Yến. Yến tiếp chàng với tất cả sự e dè, nếu không muốn nói là lạnh nhạt. Như tâm trạng chung của đàn bà thuần túy Á Đông, Yến có mặc cảm tội lỗi và nghĩ là nếu chồng c̣n sống, nàng có thể thả hồn đi hoang, yêu Hoàng. Nhưng nay, chồng nàng đă vĩnh viễn ra đi, nàng có bổn phận phải chung thủy thờ chồng theo "tam ṭng tứ đức". Yến vẫn không xác nhận với Hoàng là chồng nàng đă mất tích trên biển cả, có lẽ nàng c̣n cố bám vào một tia hy vọng dù mong manh hay là nàng không muốn Hoàng có lư do để tiếp nối cuộc t́nh dang dở. Trước lúc chia tay, Hoàng âu yếm quàng tay qua vai Yến, bày tỏ một cử chỉ tŕu mến, yêu thương đằm thắm, một niềm thông cảm vô biên mang nhiều ư tưởng bao bọc nhưng Yến nhẹ nhàng lẫn tránh. Hoàng ra về, ḷng nặng trĩu buốn thương, chàng lẩm bẩm: "Ta thực sự mất Xuân Yến rồi! Cầu xin Trời Phật pḥ hộ cho nàng!"

       Trong tiềm thức chàng, văng vẳng bản t́nh ca:

"Ngày nào em yêu anh em đă quen trong cay đắng tuyệt vời
Ngày nào anh yêu em, anh hăy quen với trời hạnh phúc mới
Xưa hôn em một lần rồi đau thương tràn lấp
Anh yêu em một ngày và xa em trọn kiếp
Anh xa em thật rồi, làm sao quên mùi tóc
Em hởi em có phải t́nh băng giá là t́nh đẹp trên thế gian

(Nhạc Trần Thiện Thanh)

       Sau năm lần bảy lượt vượt biên thất bại, bị giam cầm trong các trại giam, các nông trường lao động cải tạo của Việt cộng, Hoàng đă đến được Hoa Kỳ trong một chuyến đi khá gian nan, thừa sống thiếu chết.

Ra đi chẳng đến giă từ
Vườn em cửa đóng mờ mờ bóng đêm
Thẫn thờ dơi mắt trông thềm
Mong nh́n một thoáng êm đềm dáng ai

Sau khi t́m được một công việc khá ổn định, chàng đă viết thư thăm Xuân Yến, chờ đợi thư Yến xác nhận lại địa chỉ để gửi quà giúpYến trong những ngày tháng lao đao ở quê nhà, sống bằng đồng lương nghèo đói của một công nhân viên nhà nước Viêt công. Trong thư chàng viết, Hoàng lấy tư cách một người bạn, một người anh muốn giúp cô em gái có được một đời sống khá thoải mái, không quá bận rộn v́ sinh kế trong thời buổi gạo châu củi quế trên quê hương. Hoàng viết mấy lá thư liền nhưng chẳng nhận được hồi âm. Có lẽ Xuân Yến muốn dứt khoát hẳn một đoạn ân t́nh đă từng đè nặng trên lương tâm nàng trong những ngày tháng mong manh không điểm tựa tinh thần, không một bờ vai nương tựa. Riêng Hoàng, ngoài những lúc bận rộn với cuộc sống xô bồ trên đất Mỹ, chàng vẫn thường nghĩ đến Xuân Yến, một nỗi nhớ bâng khuâng, một nỗi ray rứt trong hồn và chàng chỉ biết âm thầm hy vọng một ngày nào đó, t́nh cờ biết được tin Yến ở quê nhà.

Và rồi ước mong của Hoàng đă thành hiện thực! Chàng được tin Xuân Yến đă tái giá với một cựu sĩ quan quân lực Viêt Nam Cộng Ḥa và đang lo thủ tục sang định cư tại Mỹ theo chương tŕnh HO. Tin vui vừa nhận th́ tiếp theo một tin buồn cho Xuân Yến: Người chồng nàng vừa gá nghĩa đă vĩnh viễn ra đi chỉ sau mấy tháng tạm cư trên đất Mỹ v́ chàng ta đă mắc bệnh ung thư ngặt nghèo từ lúc c̣n trên quê hương.

Được tin em đă sang ngang
Mong em nhẹ gót thênh thang men nồng
Bỗng nghe đứt khúc t́nh hồng
Không gian vẳng tiếng tơ đồng lênh đênh.

"Biết có ngày nào gặp lại nhau không nhỉ? Hoàng tự hỏi.