Giao Thừa trong Ánh Hoả Châu

Trần Ngọc Nguyên Vũ


 
Ai về qua chốn xa-xôi ấy
Xin chuyển dùm tôi một lá thư
Đến người con gái buồn muôn thuở
Từ độ chia tay chẳng giã-từ.
Em gái xa nhà tôi lính trận
Gặp gỡ nhau qua phút ngại ngần
Phố núi đêm về heo-hút lạnh
Mưa rừng quán vắng bỗng thành thân.
Tôi còn bà mẹ bầy em nhỏ
Em cũng mẹ gìà mấy đứa em
Cũng chiều tựa cửa chờ trông đợi
Cũng mỏi mòn mong dưới ánh đèn.
Sinh ra thời loạn nhiều gian-khổ
Phận má hồng thân lấm bụi trần
Tôi trải đời trai theo khói lửa
Em giặt lòng vò nát tâm can.
Em kể chuyện mình cay đắng qúa
Cả đời chẳng được một ngày vui
Thôi thì… vận nước còn trôi nổi
Hãy mỉm cười thay những ngậm-ngùi.
Tôi móc hết tiền lương vừa lãnh
Nhìn em tóc xõa phủ vai gầy
Nghẹn-ngào khóe mắt rưng-rưng lệ
Em nói lời nghe… mưa bóng mây.
Mai tôi ra trận không cần đến
Em giữ mà may chiếc áo dài
Sắp đến Tết rồi về thăm mẹ
Mua qùa cho mấy đứa em trai.
Rồi đây trên bước đường luân-lạc
Em giạt về đâu một kiếp người
Tôi ở tiền đồn trên Lệ-Khánh
Giao-thừa trông ánh hỏa-châu rơi.

(Một thời ly-loạn)