|
Phần 1 ẤU NHI Triệu Dương (truyện kể về Tết Mậu Thân 1968 tại Huế) Hùng dắt xe đạp đi vào sân sau của dăy nhà ba gian, nơi chàng và Phụng thuê chung làm chỗ tạm trú để đi học... Khi chàng ra đi, đă nhớ khoá cửa cẩn thận tại sao bây giờ thấy cánh cửa sổ bị mở tung ra: tuồng như có người nào đang ở trong pḥng của ḿnh? Hùng rón rén bước đến gần, núp sau cánh cửa sổ nh́n vào bên trong: - Chào anh Hùng, em là Ấu Nhi... Anh Phụng nhờ em qua báo tin cho anh... - Răng mà em vô nhà được? - Anh Phụng trao ch́a khoá cho em, nếu anh chưa về th́ vô pḥng ngồi đợi... Anh chưa gặp em bao giờ phải không? Em là em út của anh Phụng... Sau khi nghe Ấu Nhi giải thích một hồi, Hùng bèn bước vào nhà: - Có chi quan trọng không? - Bà nội em đau nặng, nhắn anh Phụng về. Anh Phụng không kịp xin phép nghỉ học... nhờ anh vô trường... - Sức khoẻ bà ra răng rồi? - Bà em đă ngoài tám mươi, mùa Đông ni lạnh quá nên bà suy nhược rất nhanh, không biết sống chết khi mô? Ba mẹ em đi làm ăn ở xa. Một ḿnh em không biết xoay xở cách răng nên phải đi t́m anh Phụng. - Bà đang ở mô? - Anh Phụng đưa bà vô bệnh viện rồi. - Bà yếu dữ rứa à? - Dạ, bà yếu lắm, không ăn uống chi được. - À, em đến đây bằng cách chi? - Em đi xe đ̣. Tối nay em phải trở về nhà bà nội ở gần hồ Tịnh Tâm - Anh đến trường xin phép cho anh Phụng. Sau đó, chở em về nhà luôn. - Dạ, cám ơn anh. Hùng và Phụng học cùng lớp khi c̣n ở bậc Trung học. Sau khi đậu Tú Tài, Phụng thi vào trường Sư Phạm c̣n Hùng học Luật khoa. Hai người ở chung pḥng trọ, ban ngày mỗi người đi một ngả, tối về nhà mới ăn chung. - Năm ni Ấu Nhi được mấy tuổi rồi? - Dạ, mười sáu... - Vậy mà anh cứ tưởng rằng em mới 13, 14 thôi! - Dáng em nhỏ bé nên mọi người trong nhà gọi em là Ấu Nhi (tên đi học cũng vậy). Chiếc xe gắn máy hiệu Puch do Cộng Ḥa Liên Bang Tây Đức sản xuất chạy rất êm, tiếng nổ rất nhẹ, Hùng nghe rơ giọng nói của Ấu Nhi ngồi phía sau đang tṛ chuyện với ḿnh. Trời mùa Đông, mặc dù tạnh ráo nhưng c̣n nhiều cơn gió lạnh, Hùng có cảm tưởng như Ấu Nhi đang lạnh lắm và nàng cũng đang áp sát người vào phía sau lưng chàng để t́m chút hơi ấm. Đến trường Đại Học Sư Phạm, Hùng để xe cho Ấu Nhi giữ, chàng đi vào văn pḥng xin phép cho Phụng... Xong, trở ra, thấy Ấu Nhi đang đứng núp phía sau hành lang, chàng vội vàng lấy xe, chở Ấu Nhi qua cầu Trường Tiền đi vào Thành Nội. Cơn gió mùa Đông thổi qua mặt sông rộng càng tăng thêm sức giá buốt, Ấu Nhi càng cảm thấy tê tái. Mặc dù trời tạnh ráo, không mưa, nhưng Hùng luôn nhắc nhở nàng: - Ấu Nhi, em phải ôm sát vào người anh cho đỡ lạnh, nhớ mang áo mưa vào. - Dạ. Câu hát "cầu Trường Tiền sáu vài, mười hai nhịp" Ấu Nhi đă nghe qua làn sóng của đài phát thanh Huế nhiều lần, nên nàng đă thuộc ḷng từ khi c̣n nhỏ. Nhưng lần nầy nàng cảm thấy như cầu đă được nối dài thêm đến mấy chục vài, mấy trăm nhịp. Nàng chỉ mong xe chạy cho mau, chóng qua cầu để bớt lạnh. Thế rồi, xe cũng đă đổ giốc xuống đường Trần Hưng Đạo, phố Đông Ba và đang trên đường vào cửa Thượng Tứ. Xe chạy dọc theo đường Đinh Bộ Lĩnh vào thẳng cống Tây Linh, phía bên phải là Tàng Thư (thư viện của nhà vua ngày xưa) và phía bên trái là Hồ Tịnh Tâm... Vườn nhà bà nội của Ấu Nhi ở bên cạnh Hồ Tịnh Tâm, con đường đất nhỏ hẹp song song với bờ hồ. Hùng giải thích cho Ấu Nhi: - Hồ nầy được xây dựng từ thời vua Gia Long (1802), nguyên là một nhánh sông cũ, khi vua ra lệnh xây kinh đô th́ cho đắp đường chận ngang khúc sông và cho đào rộng thêm ra thành h́nh vuông... Hồ được xây tường chung quanh, cửa phía Nam đặt tên là Hạ Huân (gió mát mùa hạ), cửa phía Đông gọi là Xuân Quang (ánh thiều quang mùa Xuân), cửa phía Tây gọi là Thu Nguyệt (trăng mùa Thu) và cửa phía Bắc gọi là Đông Hi (tia nắng mùa Đông). Trong hồ có ba ḥn đảo gọi là: đảo Bồng Lai ở phía Nam, trên đảo dựng điện Bồng Doanh, phía Đông là nhà thuỷ tạ Thanh Tâm, phía Tây là lầu Trừng Luyện. Bốn phía Đông, Tây, Nam, Bắc là cửa điện, trước cửa có cầu, c̣n có đảo, trên đảo dựng gác, dựng lầu. - Anh nói nhiều quá em không nhớ được. - Anh thấy trong sách "Đại Nam Nhất Thống Chí" ghi chép như vậy, chứ thật ra anh cũng không phân biệt được cửa nào với lầu nào! Ngày xưa có cầu đi ra bốn phía, dưới cầu có nước ăn thông với nhau. Các cầu đều che mái ngói, trong hồ thả sen, bờ hồ trồng trúc, chim bay cá nhảy, óng ánh sắc đỏ, sắc xanh. - Ngày xưa chắc là đẹp lắm, bây giờ chỉ thấy c̣n nhiều hoa sen mà thôi! Các công tŕnh xây dựng ngày xưa nay hư hỏng gần hết, nhất là các cầu gỗ th́ gần như không c̣n sử dụng được nữa. - Vua Minh Mạng gọi hồ nầy là Hồ Tịnh Tâm và có làm 10 bài thơ tả cảnh hồ... Vua Thiệu Trị có làm 20 bài thơ tả cảnh đẹp ở đất thần kinh, khắc vào biển đồng trong đó có một bài về Hồ Tịnh Tâm. Dưới đời vua Thiệu Trị có lần cho các tân khoa tiến sĩ vào đây xem hoa và dự yến tiệc... Ngày xưa, ai được vào chơi trong hồ nầy là một vinh dự đặc biệt. Khi vườn hoa dựng xong, vua Minh Mạng đă từng rước bà Thuận Thiên Cao Hoàng Hậu (vợ vua Gia Long, mẹ nuôi của vua Minh Mạng) lên lầu Thưởng Thắng xem hoa, rồi vua làm bài thơ ghi lại sự việc nầy. Thơ của vua sáng tác được ghi vào sách gọi là "Thánh Chế". Hùng đem những chuyện trong sách vở nói lại với Ấu Nhi để cho có chuyện mà nói v́ đoạn đường từ ngoài cống vào đến nhà bà nội vừa hẹp, vừa đầy ổ gà, chạy xe sợ trượt té, bùn lầy làm lấm hết quần áo, nên chàng vừa dẫn xe đi bộ vừa tṛ chuyện cho bớt tẻ nhạt. Ấu Nhi đến trước cổng, mở cửa vào, Hùng dẫn xe đi theo sau. Mùa Đông, sân đất ẩm ướt, vườn cây um tùm, cành lá chằng chịt bao bọc ngôi nhà tranh nhỏ bé. Đây là nhà của ông bà nội ngày xưa, nơi cha của Ấu Nhi và các cô, các chú sinh ra và lớn lên. Sau đó mỗi ngừơi một nơi sinh sống lập nghiệp... chỉ c̣n hai ông bà ở với nhau, thỉnh thoảng ngày Tết, ngày giỗ mới có người về thăm. Từ khi ông nội qua đời, chiến tranh mỗi ngày một lan rộng, con cháu ít có dịp trở về, ba của Ấu Nhi đề nghị bán vườn rồi đưa bà nội vô Đà Nẵng ở với con cháu. Nhưng bà nội không chịu v́ c̣n quyến luyến kỷ niệm của bà từ ngày về nhà chồng, đây là di tích ông bà tổ tiên để lại. Bà thích săn sóc vườn hoa với những gốc mai già đều đặn trổ bông vào mùa Tết, hai gốc hải đường lá xanh hoa thắm rất tươi, những cây thanh trà, bưởi, măng cụt, măng cầu, chanh và hàng cau với giàn trầu leo từ dưới gốc lên tận ngọn. Ngoài ra c̣n có một cái ao cá nho nhỏ, dọc bờ ao là những bụi chuối tiêu, chuối mật năm nào cũng sây trái. Phía sau nhà bếp có chuồng gà. Bà thường bán những hoa trái trong vườn để có tiền xài, có trứng gà để ăn, có gà gị để làm thịt khi có khách, hoặc làm món gà hầm với đọt dâu non và đậu xanh để bồi dưỡng cho bà. Bà cho rằng như thế cũng tự túc được rồi, khỏi phiền đến con cháu. Dù vậy, ba mẹ của Ấu Nhi và các cô, các chú cũng gởi tiền, gởi quà đều đặn cho bà. Nhận thấy tuổi tác của bà càng ngày càng cao, sức khoẻ không được b́nh thường như trứơc nữa nên ba má cho Ấu Nhi về ở với bà. Bà thường nói với Ấu Nhi: - Bà ở đây để giữ từ đường, cúng giỗ ông bà tổ tiên. Nếu sau nầy có anh chàng nào thương cháu th́ bà cho về ở đây với bà. Hết đời bà, nếu không ai chịu trở về lập nghiệp tại quê hương th́ nhà nầy sẽ cho Ấu Nhi. Từ ngày mới đậu tiểu học, Ấu Nhi đă đến đây ở chung với bà. Ấu Nhi học trường trung học Thành Nội, một chi nhánh của trường Đồng Khánh, ngày đi học một buổi, th́ giờ c̣n lại làm việc nhà giúp bà và học bài, ít khi đi đâu xa. Trong nhà có một tủ sách học của các anh chị, cô chú ngày xưa để lại, cũng có một số sách truyện và báo cũ, khi có th́ giờ rảnh rỗi, Ấu Nhi cũng hay t́m đọc và nàng rất mê đọc tiểu thuyết. Nhờ đọc sách nên nàng cũng biết được nhiều chuyện, có thêm nhiều kiến thức, khi gặp bạn bè hay đi ra khỏi nhà, nghe người ta nói chuyện, nàng cũng hiểu và góp chuyện với bạn bè được. Ấu Nhi dẫn Hùng đi quanh một ṿng nhà trên, nhà dưới, ra vườn giới thiệu các loại cây ăn trái, cây hoa, cây cảnh, ḥn non bộ, các loại hoa quư, các loại cây lâu năm, lâu đời. Hùng rất thích ngôi nhà cổ kính và khu vườn nhà bà nội của Ấu Nhi. Chỉ có một điều nhà vắng vẻ và ít người, nên trông có vẻ buồn buồn. Chàng ngại cho Ấu Nhi, thân gái yểu điệu mà sống một ḿnh như thế nầy thật bất tiện. Mùa Đông, trời tối rất sớm, mới 4 giờ chiều mà trông có vẻ âm u rồi. Ấu Nhi ái ngại: - Cám ơn anh đă đưa em về đến nhà sớm. Trời chiều rồi, anh về đi kẻo muộn. Anh Phụng em phải chăm sóc bà nội trong bệnh viện, không biết tối nay có về không? Anh Phụng đă gởi điện tín báo cho ba má em rồi. Chắc nội ngày mai, ba má em sẽ về lo cho bà nội. - Tối nay em ở đây một ḿnh có ngại không? - Em ở đây quen rồi! Không có chuyện chi mô! Anh đừng lo! Có chuyện chi th́ em gọi bên hàng xóm, cũng là bà con với nhau thôi. Hùng chào Ấu Nhi, lên xe nổ máy chạy ra cổng. Chàng cho xe chạy từ từ v́ đường hẹp mà có nhiều vũng nước. Nhưng bùn cũng tung toé ra hai bên, khiến cho người đi bộ phải vội vă tránh né. Nghĩ đến Ấu Nhi trong căn nhà nhỏ bé nằm giữa bức vườn rậm rạp, âm u mà ḷng Hùng đầy lo lắng bất an. Hùng về đến nhà nhưng vẫn để xe trước sân, chưa thấy Phụng nhắn tin về, Hùng lại lên xe vào thẳng bệnh viện Trung Ương Huế hỏi thăm tin tức. Nhưng khi chàng vừa cho xe chạy ra sân th́ Phụng cũng vừa về tới: - Bà muốn cho tau và con Thương làm đám cưới chạy tang. Tối ni, ba má sẽ về đến nhà và ngày mai sẽ đưa bà nội về để tổ chức các nghi lễ cho kịp. Bà tuy yếu nhưng vẫn c̣n tỉnh táo, hy vọng sống thêm ít lâu nữa. Chừ mi giúp tau một số việc gấp nghe... Phụng và Hùng đưa nhau vào nhà bàn bạc, xong mỗi người một đường đi lo công việc... ***
Tối hôm đó, ba má của Ấu Nhi thuê xe xích lô qua bệnh viện đưa bà về, ngày hôm sau, đi gặp gia đ́nh chị Thương để xin "cưới chạy tang". Nghi lễ chỉ được tổ chức trong nội bộ gia đ́nh với sự chứng kiến của cha mẹ hai bên và anh chị em trong nhà hiện đang có mặt mà thôi. Những người ở xa không về kịp, sẽ được thông báo sau. Trước bàn thờ gia tiên, Phụng và Thương tuy không có áo cưới, nhưng cũng lịch sự, quỳ lạy trước di ảnh và bài vị của ông nội, sau đó đến bên giường bệnh quỳ lạy bà nội, rồi trở lại lạy cha mẹ hai bên. Bà nội nằm trên giường cầm tay Thương cảm động: - Bà yên ḷng nhắm mắt ra đi v́ được thấy thằng cháu đích tôn của bà đă có vợ. Hôm nay, bà cũng được thấy mặt cháu dâu đích tôn của bà. Bà cảm ơn các con, các cháu đă vâng lời bà tổ chức đám cưới cho hai cháu ngày hôm nay. Các con, các cháu ăn ở rất có hiếu đối với ông bà, tổ tiên. Chúc hai cháu sống hạnh phúc, sinh hạ nhiều con cháu, nối dơi tông đường. Nói xong, bà ngất đi v́ quá mệt. Phụng và Thương lạy tạ rồi rút lui. Ấu Nhi ghi nhớ măi h́nh ảnh đó với tâm trạng rối bời trong lúc ba má th́ lo chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho việc an táng của bà trong tương lai. Lần đầu tiên trong nhiều năm qua, Ấu Nhi được sống trong bầu không khí của đại gia đ́nh, tối hôm đó, trong căn nhà nhỏ bé có ba má, anh chị bên cạnh bà nội. Hai cây nến trên bàn thờ vẫn cháy và giữa nhà đă có sẵn một ḷ than hồng để sưởi ấm, đèn điện trong nhà sáng suốt đêm. Ngày hôm sau, bà con ở xa lần lượt trở về, qua ngày thứ ba, bà nội ra đi về với tổ tiên. Trong đám tang của bà, ngừơi khóc thật nhiều là Ấu Nhi. Sau nhiều năm sống bên cạnh bà, săn sóc bà, tṛ chuyện với bà mỗi ngày, Ấu Nhi cảm nhận đựợc t́nh thương sâu đậm của bà đối với cháu, của ngừơi già đối với người trẻ. Năm sau, Phụng tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm và đi nhận nhiệm sở mới tại Tam Kỳ, Quảng Tín. Ba má nói "thời buổi bây giờ, chồng đâu vợ đó", trong nhà chỉ có anh Phụng là con trai độc nhất nên ba má cũng muốn có cháu nội sớm v́ thế chị Thương cũng phải đi theo anh Phụng. Tạm thời Ấu Nhi vẫn ở lại đây vừa để tiếp tục học, vừa coi sóc nhà và vườn. Mặc dù bà nội đă chết, nhưng Ấu Nhi vẫn cảm thấy như bà vẫn c̣n sống, vẫn ở với Ấu Nhi, bà vẫn hiện diện ở đây trong căn nhà nầy, nơi mỗi gốc cây trong bức vườn nầy. Ấu Nhi cảm thấy yên tâm, không lo sợ ǵ hết. Vợ chồng Phụng đi vào Tam Kỳ rồi, th́ Hùng dọn về ở chung với người bạn ở trường Luật, đường Lê Lợi, nh́n ra sông Hương. Năm 1966, Ấu Nhi thi đậu Trung học và thi vào lớp 10 trường Đồng Khánh, mỗi ngày nàng chạy xe đạp đến bến Thương Bạc rồi qua đ̣ là đến trường, học sinh khỏi trả tiền nên cũng không tốn kém ǵ. Một hôm, Hùng đang đi bộ lang thang qua cổng trường Đồng Khánh, t́nh cờ gặp Ấu Nhi từ trong trường đi ra. Hùng chận xe nàng lại: - Ấu Nhi! Anh ở bên trường Luật, gần đây, mời em qua thăm chỗ anh cho biết. Ấu Nhi "dạ" một tiếng rất nhỏ rồi ngoan ngoản đi theo Hùng. Vào tới cổng trường, Hùng dẫn Ấu Nhi đến khu nhà cổ kính phía sau, leo lên cầu thang bước vào một căn gác gỗ thấp, nhưng cũng vừa cho nàng đứng thẳng người khỏi cần khom ḿnh xuống. Khu vực bên dưới, trước đây dùng làm pḥng học cho sinh viên, từ ngày trường xây thêm nhà mới th́ khu nầy không sử dụng. Trong lúc chờ đợi thi tốt nghiệp, Hùng xin Thầy Khoa Trưởng cho về ở tạm trên gác gỗ nầy. Ngoài giờ học, Hùng xin dạy thêm một số giờ ở các trường tư để có tiền tự túc. - Ấu Nhi vẫn c̣n ở chỗ cũ? - Dạ, em vẫn c̣n ở bên Hồ Tịnh Tâm, dịp cuối tuần mời anh qua chơi. - Bà nội mất rồi, em ở một ḿnh? - Dạ, em vẫn ở một ḿnh. Thỉnh thoảng cũng có bà con đến chơi. - Ở một ḿnh trong căn nhà hoang vắng, em không sợ à? - Bà nội vẫn ở với em, bà linh lắm, không ai dám vào nhà quấy rầy em mô! Em vẫn chăm sóc vườn tược cho bà. - Được, cuối tuần nầy anh sẽ đến thăm em. Ấu Nhi xin phép từ giă, Hùng đưa nàng xuống cầu thang, ra tận ngoài đường Lê Lợi: - Gần một năm rồi không gặp, Ấu Nhi chừ lớn quá rồi! - Gái mười bảy mà anh! Trước đây anh nói em mới mười ba, mười bốn tuổi thôi đó! Ấu Nhi lên xe đi về hướng bến đ̣ Thừa Phủ, Hùng c̣n lưu luyến nh́n theo. Chàng không trở lại căn gác nhỏ hẹp, tiếp tục đi bộ dọc theo đường Lê Lợi, qua cầu ga, vào quán cà phê Trang Điểm, nơi tụ tập của anh em sinh viên và các bạn trẻ, bàn tán chuyện thời sự. T́nh h́nh ở Huế vào cuối mùa Xuân năm Bính Ngọ (1966) thật sôi động: tướng Nguyễn Chánh Thi, Tư Lệnh Vùng I bị mất chức. "Lực lương công tư chức tranh đấu" do ông Nguyễn Đức Mai, giáo sư trường Quốc Học làm Chủ tịch, tổ chức biểu t́nh trước Thương Bạc, sinh viên Phật tử xuống đường biểu t́nh phản đối chính quyền Trung Ương mà họï gọi là "bọn Thiệu - Kỳ". Các trường Đại học, trung học, tiểu học, các chợ, tiệm buôn... đều được lệnh của Phong Trào Tranh Đấu đồng loạt băi khoá, đ́nh công, băi thị. Lúc đầu, chỉ có sinh viên và Phật tử biểu t́nh, dần dần về sau có cả công chức, cảnh sát, quân đội của Sư Đoàn 1 tham gia nữa.. Một nhóm quá khích trương biểu ngữ chống Mỹ, đốt pḥng thông tin Hoa Kỳ, kéo nhau đi lùng bắt một vài người thuộc tổ chức Việt Nam Quốc Dân Đảng hay Đại Việt... mà họ cho là "bọn phản động" khiến cho một số người phải trốn ra miền quê hoặc đến tạm trú nhà bà con, không dám ngủ ở nhà. Một số sinh viên Đại Việt Cách Mạng đă tổ chức biểu t́nh trên Quốc Lộ I đoạn đường Đà Nẵng - Huế thuộc quận Hương Thủy và Huế - Quảng Trị thuộc quận Hương Trà để phản đối hành động khủng bố của phe Tranh Đấu đối với những người chống Cộng như trường hợp Giáo sư Phạm Đ́nh Bách (Việt Nam Quốc Dân Dảng) và ông Vơ Đại Lô (Đại Việt Cách Mạng). Họ được các quận trưởng Hương Trà (Nguyễn Hữu Đệ), Hương Thủy (Nguyễn Văn Tăng) và Quảng Điền (Nguyễn Quang Anh) hậu thuẫn. Sinh viên Đại Việt chận xe đ̣ để kiểm soát những thành phần Tranh Đấu từ Quảng Trị hoặc Đà Nẵng liên lạc về Huế. Bạn bè của Hùng đa số tham gia Phong Trào Tranh Đấu, số c̣n lại đứng ở ngoài theo dơi t́nh h́nh hoặc chống đối ngấm ngầm. Lúc đầu Hùng cũng ủng hộ Phong Trào v́ chàng không thích chế độ quân nhân ở Sài G̣n, nhưng đối với cá nhân Tướng Nguyễn Chánh Thi chàng cũng không ưa. Nói chung chàng không có cảm t́nh với mấy ông Tướng, trông các ông ấy có vẻ bốc đồng, bạt mạng, gặp thời loạn có được quyền hành trong tay, muốn làm ǵ th́ làm. Nước không có Quốc Hội, không có Hiến Pháp, không có chế độ Dân Chủ, người học luật, có hiểu biết ít nhiều về các chế độ chính trị, cảm thấy rất khó chịu trước hoàn cảnh xă hội bấy giờ. Từ ngày gặp Ấu Nhi lần đầu, Hùng vẫn nhớ tới "người em nhỏ bé" nhưng gần một năm qua với biết bao biến cố xảy ra trên đất Huế, khiến cho Hùng không có dịp gặp lại Ấu Nhi. Măi cho đến ngày hôm nay, t́nh cờ gặp lại nàng, mời nàng về gác trọ, rồi chia tay nhau trong lưu luyến th́ Hùng mới nhận ra ḿnh không thể thiếu Ấu Nhi được. Hùng quyết định cuối tuần nầy sẽ qua Hồ Tịnh Tâm thăm Ấu Nhi. Trường Đồng Khánh cũng tham gia Phong Trào Tranh Đấu "chống Thiệu - Kỳ"... nên Ấu Nhi phải ở nhà, không đi học được. Hết đọc sách lại chăm sóc vườn tược, rồi không biết làm ǵ nữa, Ấu Nhi cứ đi ra đi vào trước ngơ như trông chờ một điều ǵ? "Cuối tuần nầy Hùng sẽ qua thăm" nàng buột miệng nói lên chỉ đủ cho một ḿnh nghe. Bỗng nhiên có tiếng xe gắn máy từ xa... nàng liền nghĩ đến Hùng, nhưng không phải! Xe của ai đă chạy ngang qua và không dừng lại! Không phải âm thanh đặc biệt của chiếc xe Puch! Nàng lại thất vọng quay gót đi vào nhà. Nhưng chính lúc đó, Hùng lại xuất hiện trước cổng và Ấu Nhi đă nghe rơ tiếng quen thuộc của một loại âm thanh rất nhẹ nhàng, đều đặn: - Ấu Nhi có ở nhà không? - Mời anh vô chơi. Ấu Nhi từ trong nhà chạy ra sân vừa trả lời Hùng. Nàng đă bộc lộ tất cả t́nh cảm của ḿnh một cách tự nhiên. Hùng vội dựng xe trước thềm và không ngần ngại dang hai tay ra đón Ấu Nhi. Nàng cũng vừa tới và không c̣n kịp nữa, đă ở trong ṿng tay của chàng rồi! Gần một năm sau ngày gặp gỡ lần đầu, cả Hùng lẫn Ấu Nhi cũng không ngờ rằng t́nh cảm giữa hai người đă nẩy nở nhanh chóng như vậy. Từ chỗ sống cô đơn một ḿnh trong căn nhà tổ phụ, chưa bao giờ tiếp xúc với bạn trai, thế mà sau ngày gặp lại Hùng trước cổng trường Đồng Khánh mới cách nay một tuần, nỗi nhớ mong trong ḷng Ấu Nhi lại càng sâu đậm thêm lên. Ấu Nhi bỗng nhiên đă trở thành một cô gái bạo dạn mà chính nàng cũng không bao giờ ngờ được. Tâm trạng của Hùng lúc nầy cũng không khác ǵ Ấu Nhi, chàng biết nàng c̣n quá trẻ và trước sau chàng vẫn xem nàng như em gái, đúng hơn là em gái của người bạn thân. Tất nhiên chàng cũng có bổn phận bảo vệ cho nàng trước những đam mê t́nh cảm lăng mạn để không bị ảnh hưởng đến chuyện học hành. Nhưng t́nh yêu đă đến với nàng quá sớm, sự xuất hiện của Hùng trong hoàn cảnh nầy chẳng khác nào nàng công chúa ở trong lâu đài cấm cung mà được gặp một vị hoàng tử xa lạ. Cơ hội đă đến và không bên nào từ chối! Hùng nh́n thấy trên đôi mắt của Ấu Nhi nét ngây thơ như nai vàng ngơ ngác, một nỗi xúc động bàng hoàng xen lẫn một chút lo sợ vẩn vơ. Hùng tự trấn tỉnh, cầm tay đưa Ấu Nhi vào trong nhà: - Anh Phụng có thường liên lạc với em không? - Anh chị Phụng vẫn khoẻ, sắp có cháu bé rồi! - Rứa à? Mừng cho anh chị Phụng. Lâu nay anh chị có về thăm em không? - Anh chị bận đi làm, đi dạy, ba má ở Đà Nẵng có vào Tam Kỳ thăm. Sắp đến ngày giỗ bà nội, ba má sẽ về đi thăm mộ bà. Không biết anh chị Hùng có về được hay không? - Bà mất như vậy cũng gần một năm rồi! - Dạ! Mới đó mà... mau quá hè! Hùng cố giữ câu chuyện b́nh thường để tránh cho Ấu Nhi những giây phút xúc động. Ấu Nhi cũng hiểu được những ǵ vừa xảy ra cho hai người là đă "đi quá giới hạn" rồi nên nàng đề nghị: - Bây giờ đang cuối mùa Xuân, sắp vào Hạ, trong vườn có nhiều hoa trái lắm, để em đưa anh đi xem một ṿng, đẹp lắm... - Phải rồi, ḿnh ra ngoài xem hoa đi. Ấu Nhi dẫn Hùng ra bờ ao xem cá lội, rồi đi ṿng ra phía nhà dưới nơi có nhiều bụi chuối xanh tốt với những quày sắp chín, cạnh đó có một bầy gà con đang chạy theo gà mẹ kiếm mồi. Hùng nghe tiếng heo kêu ủn ỉn đâu đây ở phía sau nhà bếp: - Ủa, ở đây cũng có cả heo nữa sao? - Trong vườn có cả rau lang, rau muống, cây chuối tươi... nên em mua heo giống cho chị hàng xóm nuôi, mỗi ngày chị ấy săn sóc, cho heo ăn, heo lớn bán lấy tiền chia đôi. - Em tính toán giỏi đó. - Hăy c̣n nhiều th́ giờ, em mời anh ở lại ăn cơm để em khoe tài nội trợ với anh. - Em định cho anh ăn món chi đây? - Ăn cơm rau thôi.
* * *
Mùa Hè năm 1966, sau khi Tướng Nguyễn Chánh Thi ra đi, chính quyền Trung Ương ở Sài G̣n cử Tướng Nguyễn Văn Chuân, nguyên Tư Lệnh Sư Đoàn I ở Huế lên làm Tư Lệnh Quân Đoàn I ở Đà Nẵng, với nhiệm vụ phải ổn định t́nh h́nh, nhưng Tướng Chuân cũng bất lực. Sài G̣n lại đưa Tướng Huỳnh Văn Cao, đă mất chức Tư Lệnh Quân Đoàn IV sau khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị lật đổ năm 1963, hiện đang ngồi chơi xơi nước, ra Đà Nẵng thay Tướng Chuân. Khi Tướng Cao đến Huế th́ một Trung Úy ngành An Ninh Quân Đội thuộc Sư Đoàn 1 tên là Nguyễn Đại Thức đă rút súng bắn Tướng Cao tại sân bay Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, nhưng Trung Uư Thức đă bị xạ thủ người Mỹ từ trên trực thăng bắn trả một loạt đại liên, ngả gục tại chỗ. Tướng Huỳnh Văn Cao đă không hoàn thành được nhiệm vụ Trung Ương giao nên đă trở về Sài G̣n, xin từ chức và bị phạt kỷ luật. Tướng Tôn Thất Đính, người được nhiều cảm t́nh của Phật Giáo, sau vụ chỉnh lư 30/1/1964, bị mất chức, cũng đang ngồi chơi xơi nước ở Sài G̣n, lại được phục chức để ra Huế làm Tư Lệnh Quân Đoàn I với nhiệm vụ ổn định t́nh h́nh. Nhưng Tướng Đính cũng không thuyết phục được những người đang lănh đạo Phong Trào Tranh Đấu v́ mục đích của Phong Trào lúc đầu là phản đối việc cách chức Tướng Nguyễn Chánh Thi, nhưng sau đó lại chuyển hướng chống quân phiệt và đ̣i dân chủ... Sinh viên chiếm đài phát thanh, lên tiếng đ̣i hai Tướng Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ phải từ chức, đ̣i hoà b́nh chống chiến tranh, chống Mỹ, đ̣i bầu cử Quốc Hội, đ̣i chính phủ dân sự, v.v... Trước đó một năm, khoảng tháng 5 tháng 6 năm 1965, đảng Đại Việt Cách Mạng cũng đă tổ chức các cuộc biểu t́nh tại Quảng Tín, Thừa Thiên, Quảng Trị, Sóc Trăng, Tây Ninh ủng hộ Tuyên Ngôn gồm 9 điểm của ông Hà Thúc Kư minh định lập trường chống Cộng, đ̣i có chính phủ dân sự, thực hiện đại đoàn kết quốc gia, bầu cử Quốc Hội Lập Hiến, ban hành Hiến Pháp Dân Chủ, cải cách kinh tế, văn hoá giáo dục, xă hội, chính trị, quân sự, v.v... Nhưng các cuộc biểu t́nh nầy có tính cách ôn hoà, không chủ trương bạo động như bây giờ. Những đơn vị ly khai chống lại sự lănh đạo của Trung Ương như Đại Tá Đàm Quang Yêu (Tư lệnh đặc khu Quảng Nam - Đà Nẵng), Chuẩn Tướng Phan Xuân Nhuận (Tư Lệnh Sư Đoàn 1 ở Huế), Thiếu Tá Trần Phước Thành (Giám Đốc Cảnh Sát vùng I), BS Nguyễn Văn Mẫn (Thị Trưởng Đà Nẵng), Trung Tá Phan Văn Khoa (Tỉnh Trưởng Thừa Thiên kiêm Thị Trưởng Huế)... đều lên tiếng chống Thiệu - Kỳ. Cảnh Sát Huế, quân nhân Sư Đoàn 1... đă xuống đường biểu t́nh. Ở Đà Nẵng, một số sĩ quan chỉ huy cấp đại đội, tiểu đoàn cũng ly khai theo phe Tranh Đấu như Tôn Thất Trực, Nguyễn Thừa Du. Sinh viên chiếm đài phát thanh Đà Nẵng, đài phát thanh Huế và cho phát đi những lời kêu gọi chống Thiệu - Kỳ, chống Mỹ, chống chiến tranh. Trước t́nh thế đó, Sài G̣n đă quyết định phải sử dụng biện pháp quân sự để tái lập trật tự. Thiếu Tướng Hoàng Xuân Lăm Tư Lệnh Sư Đoàn 2 đóng tại Quảng Ngăi được Sài G̣n chú ư. Ông đă từng phục vụ dưới quyền của Tướng Thi thời gian Tướng Thi làm Tư Lệnh Quân Đoàn I tại Đà Nẵng nhưng khi các cấp chỉ huy quân sự, hành chánh ở Vùng I lên tiếng ủng hộ Tướng Thi, chống lại "Thiệu - Kỳ" th́ ông vẫn giữ thái độ "im lặng". Thực ra, văn pḥng đă tŕnh cho ông một công điện "phản đối Thiệu - Kỳ, ủng hộ Tướng Thi" như Sư Đoàn 1 ở Huế đă làm. Nhưng Thiếu Tá Nguyễn Văn Tuấn, Tham Mưu Trưởng Sư Đoàn 2 khuyên ông đừng kư... Ngoài ra, Tướng Lăm cũng nghe nói Sài G̣n có ư định đưa ông lên thay thế Tướng Thi, v́ thế mà Tướng Lăm quyết định không kư tên vào công điện đó. Khi nghe tin Cảnh Sát Huế xuống đường chống "Thiệu - Kỳ", Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan, Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia đă cử ông Vơ Lương, Giám Đốc Trung Tâm Huấn Luyện Cảnh Sát tại Rạch Dừa (Bà Rịa), thay thế Thiếu Tá Trần Phước Thành làm Giám Đốc Cảnh Sát Vùng I. Ông Vơ Lương, sinh trưởng ở Huế, đă phục vụ trong ngành Cảnh Sát từ thời Quốc Trưởng Bảo Đại, có nhiều kinh nghiệp nghiệp vụ, đă từ Sài G̣n đơn thương độc mă ra Đà Nẵng gặp Thiếu Tá Trần Phước Thành, trong một hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng, không bảo đảm an ninh cho bản thân của ông. Lúc đầu, Thiếu Tá Trần Phứơc Thành không chịu bàn giao chức vụ Giám Đốc Cảnh Sát Vùng I. Nhưng sau đó, qua sự tŕnh bày của ông Vơ Lương, ông thấy t́nh h́nh phe Tranh Đấu đang sa lầy và đi đến bạo động, quá khích không thể chấp nhận được nên ông vội rút lui trước để thoát thân. Ngày 31 tháng 5 năm 1966, Thiếu Tướng Hoàng Xuân Lăm, Tư Lệnh Sư Đoàn 2 ở Quảng Ngăi, được đưa ra Đà Nẵng làm Tư Lệnh Quân Đoàn I, kiêm Tư Lệnh Vùng I Chiến Thuật, kiêm Đại Biểu Chính Phủ tại 5 tỉnh vùng I (Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngăi) thay thế Trung Tướng Tôn Thất Đính. Trung Tá Nguyễn Văn Toàn, gốc Thiết Giáp, lúc đó đang giữ chức Tư Lệnh Phó Sư Đoàn, xử lư thường vụ Tư Lệnh Sư Đoàn nhưng chức Tư Lệnh Sư Đoàn vẫn do Tứơng Lăm kiêm nhiệm. Tin nầy vừa được loan báo trên đài phát thanh th́ không khí chính trị ở Huế, Đà Nẵng bỗng nhiên trở nên sôi động, căng thẳng tột độ. Phe Tranh Đấu hô hào thành lập lực lượng tư vệ và cương quyết chống lại cuộc hành quân từ Đà Nẵng ra Huế của chính phủ Trung Ương bằng vũ lực, nghĩa là sẵn sàng đổ máu, sẵn sàng hy sinh tính mạng. Ông Nguyễn Khắc Từ lên đài phát thanh ra lệnh cho tổ chức mới thành lập gọi là "bách nhân đội" phải sẵn sàng chiến đấu. Bàn thờ Phật xuống đường như là một chướng ngại vật ngăn chân bước tiến của quân đội Sài G̣n. Mọi người đang chờ đợi một trận thư hùng giữa hai bên, chưa biết diễn tiến ngả ngũ như thế nào. Ông Nguyễn Văn Lư, người của đảng Đại Việt đă từng bị tù v́ tham gia chiến khu Ba Ḷng năm 1955, chống Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm hiện đang làm Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn Thừa Thiên, nắm trong tay cả ngàn cán bộ, đă đem một lực lượng trung thành đến chiếm khu vườn của ông Ngô Đ́nh Cẩn ngay trước mặt nhà thờ chánh ṭa Phủ Cam để chuẩn bị đối phó với Phe Tranh Đấu. Ông Hoàng Xuân Tửu, người của đảng Đại Việt Cách Mạng cùng với ông Nguyễn Văn Lư đến gặp riêng Trung Tá Phan Văn Khoa tại Toà Hành Chánh Tỉnh, khuyên ông Tỉnh Trưởng nên tránh xa các tổ chức tranh đấu, nếu không th́ chẳng những mất chức mà cả đến tính mạng cũng khó bảo toàn được. Trung Tá Khoa liền bỏ Toà Hành Chánh chạy về quận Hương Thủy ở với Đại Úy Nguyễn Văn Tăng và t́m cách liên lạc với Tướng Lăm tại Đà Nẵng để nhận chỉ thị và chuẩn bị đón phái đoàn Sài G̣n đến phi trường Phù Bài. Thực ra lúc đó cũng không ai chịu làm Tỉnh Trưởng Thừa Thiên v́ sợ bị hy sinh như trường hợp Thiếu Tá Đặng Sỹ, Phó Tỉnh Trưởng Nội An thời Phật Giáo chống Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm năm 1963. Tướng Lăm chủ trương cho Trung Tá Khoa được "đới công chuộc tội" v́ ông là người của Nguyễn Chánh Thi. Từ mấy tháng nay, Phe Tranh Đấu đă chiếm Đài Phát Thanh Huế để làm phương tiện tuyên truyền chống "Thiệu - Ky" nhưng vào giờ chót, viên kỹ sư phụ trách kỹ thuật đă bỏ trốn cùng vợ con chạy theo Trung Tá Khoa về tá túc tại quận Hương Thủy. Trước khi ra đi, ông ta đă tháo gỡ bóng đèn phát sóng nên Đài cũng im tiếng luôn! * * * Từ hôm Hùng đến thăm và ở lại ăn cơm với Ấu Nhi đến nay, đă gần hai tháng rồi, nàng không có dịp gặp và cũng không nhận được tin tức ǵ về chàng. Trong lúc t́nh h́nh sôi động như vậy, Ấu Nhi rất mong gặp Hùng. Nàng cũng muốn đi t́m Hùng nhưng rất ái ngại. Mấy tháng nay trường học băi khoá, nàng ở nhà ít đi đâu. Đài phát thanh ra rả hô hào biểu t́nh, hội họp... mỗi lần mở đài th́ nghe toàn giọng đả kích, phê b́nh chính quyền. Các cơ quan hành chánh tê liệt, không ai muốn đi làm, nhân viên tự động bỏ nhiệm sở. Ấu Nhi cứ tưởng tượng giờ nầy chắc Hùng đang cùng bạn bè đi tranh đấu, biểu t́nh hay đang cầm súng trấn giữ ở một pḥng tuyến xung yếu nào đó trong thành phố. Có một đêm, trời mưa nhẹ, lúc đó cũng đă khuya rồi, Ấu Nhi nghe tiếng xe Puch của Hùng đang đi qua nhà nàng. Ḷng nàng rộn lên một niềm vui và hy vọng, thế nào Hùng cũng ghé vào thăm nàng. Mặc dù đang nằm trên giường, nhưng không thể nhịn được, nàng đă vùng dậy, mở cửa chạy ra ngoài cổng. Không thấy bóng dáng của Hùng đâu! Trên đường đầy những mảnh giấy cỡ bằng bàn tay rải rác khắp nơi! Nàng ṭ ṃ cầm lấy một cái đem vào nhà xem. Nàng mở đèn thật sáng và đọc đi đọc lại nhiều lần nội dung "Lời kêu gọi" của Lực Lượng Thanh Niên Cảm Tử Diệt Cộng, người thủ lănh kư tên Lê Chiến. Đây là một tờ truyền đơn tố cáo những tên Việt Cộng nằm vùng: Lê Hiếu Đằng, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Phan Duy Nhân, Lê Quang Long, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Khắc Từ, Vơ Đ́nh Cường, Lê Hữu Tư... Có những tên quen quen, tuồng như là giáo sư hay sinh viên ǵ đó, đă từng lên tiếng trên đài phát thanh Huế thời gian gần đây. Những truyền đơn nầy của ai? Lực Lượng Thanh Niên Cảm Tử Diệt Cộng gồm những ai? Ngừơi thủ lĩnh kư tên Lê Chiến là ai? Tại sao khi nghe tiếng xe Puch chạy ngang qua th́ sau đó lại xuất hiện các truyền đơn nầy? Không lẽ những truyền đơn nầy là của Hùng? Tại sao Hùng đă đi ngang qua nhà nàng mà không ghé vào thăm? Hay là Hùng đă quên Ấu Nhi rồi? Mấy tháng nay Hùng đi đâu? Làm ǵ? Trong những lần gặp gỡ, Hùng không bao giờ nói đến chính trị, thời sự. Hùng chưa bao giờ tỏ rơ lập trường ủng hộ hay chống đối các Phong Trào Tranh Đấu đối lập với chính quyền Sài G̣n. Tự nhiên Ấu Nhi cảm thấy lo sợ cho Hùng: nếu Hùng tham gia một tổ chức chính trị đối lập với Phong Trào Tranh Đấu hiện nay th́ rất nguy hiểm cho Hùng. Cảnh Sát, Quân Đội..., là những lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cho thành phố cũng đă theo Tranh Đấu hết rồi, một ḿnh Hùng làm sao chống lại họ được. Hùng sẽ bị hành hung, sẽ bị bắt giam thậm chí có thể sẽ bị thủ tiêu nếu làm trái ư họ. Sáng hôm sau ra đường, Ấu Nhi nghe mọi người bàn tán với nhau về "cái truyền đơn" tối hôm qua. Rất nhiều người nhận được. Không phải ở vùng nầy mà bên khu Tây Lộc cũng có, khắp nơi trong Thành Nội đều thấy xuất hiện loại truyền đơn nầy. Ông xích lô ở đầu xóm nói: "Chắc trong xóm ḿnh có người tham gia tổ chức Diệt Cộng" Họ mới rải truyền đơn thôi, chưa thấy họ "diệt Cộng"!!! Những ǵ Ấu Nhi thắc mắc rồi cũng được sáng tỏ: chỉ trong ṿng mấy ngày sau vụ rải truyền đơn, môt hôm Hùng đến thăm nàng và tâm sự: - Ấu Nhi à, t́nh h́nh nầy rồi Cộng Sản sẽ thắng thôi. Bạn bè của anh nhiều người đă đi theo Việt Cộng rồi. Họ đă được móc nối đưa lên chiến khu huấn luyện và được kết nạp vào đảng Cộng Sản. Bên trường Luật cũng có. Gia đ́nh anh là nạn nhân Cộng Sản, cha của anh bị Việt Minh (hồi 1945 gọi là Việt Minh, bây giờ gọi là Việt Cộng) bắt giam và đă chết trong tù năm 1947 ở ngoài Bắc. Nếu Việt Cộng vào đây ḿnh không sống nổi với họ đâu! Nếu không chống lại họ th́ trước sau ǵ cũng bị họ trói tay bắt đem đi giết như cha của anh mà thôi. Nói xong, Hùng ngồi trầm ngâm lo lắng. Ấu Nhi cũng nghe ba má và bà con trong gia đ́nh kể lại một vài hành động dă man tàn bạo của Việt Cộng ở miền quê trước 1945 cũng như gần đây nên phần nào thông cảm với nỗi lo lắng của Hùng. Hơn nữa, nàng cũng biết Hùng là người có học, đă thi đậu cử nhân và đang xin tập sự luật sư, chắc chắn những điều Hùng nói ra là có cơ sở. Lâu ngày không gặp nhau, đáng lẽ Hùng phải nói với Ấu Nhi những câu chuyện vui, những t́nh cảm thương nhớ, những lời an ủi, niềm hy vọng vào tương lai tươi sáng... Chàng cảm thấy ân hận v́ đă làm cho không khí gặp gỡ hôm nay trở nên trầm buồn. Ấu Nhi cũng hiểu điều đó, nàng an ủi: - Không lẽ cứ băi khoá dài dài như thế nầy sao? Tuổi trẻ như em mà phải bỏ hết chuyện học hành! Thành phố Huế bấy giờ không có chính quyền nữa rồi, đ́nh công, băi thị, băi khoá măi, dân chúng khổ quá.T́nh h́nh bên ngoài quá căng thẳng, em không dám đi ra đường. Mấy lúc nầy trường băi khoá, anh làm ǵ? - Trường băi khoá th́ giáo sư tư thục không có tiền thù lao để sống. Anh đang theo dơi t́nh h́nh, bạn bè trong Đà Nẵng cho tin vài hôm nữa quân chính phủ Sài G̣n sẽ tái lập trật tự. Ḿnh không thể nhắm mắt ngồi yên được... Anh đă quyết định phải dấn thân. - Mấy hôm trước, em có lượm được truyền đơn... - Lời kêu gọi của "Lực Lượng Thanh Niên Cảm Tử Diệt Cộng"? - Lê Chiến là ai vậy? - Đó là bí danh của người "thủ lănh". Anh đă tham gia tổ chức nầy! Nghe Hùng nói như vậy, Ấu Nhi im lặng không dám hỏi thêm. Từ trước tới nay nàng cứ nghĩ rằng một người như Hùng chỉ biết lo học, lo t́m hạnh phúc cá nhân, không ngờ Hùng cũng là một người quan tâm đến thời cuộc, một người dấn thânv́ thế Ấu Nhi không dám xem thường chàng. Bỗng Hùng nghiêm giọng: - Ấu Nhi, em có thể giúp anh việc ni được không? - Việc chi rứa? - Anh cần một nơi kín đáo và yên tĩnh, ít người lui tới để gặp gỡ mấy người bạn. Em có thể cho anh mượn nhà nầy trong ṿng hai giờ đồng hồ được không? Chỉ xin em giúp anh một lần thôi, anh hứa sẽ không làm phiền em lần thứ hai. - Khi mô các bạn của anh đến? - Khoảng 8 giờ tối nay... * * * |