|
T́nh buồn Đồi Bắc
Cầm tờ sự vụ lệnh, Hoàng đọc thật cẩn thận. Quyết định từ bộ chỉ huy trả Hoàng về đơn vị cũ, tiểu đoàn 21, đang đóng tại Đà Nẵng. Hoàng tính nhẩm, chỉ c̣n vài ngày tại Pleiku. Hoàng hơi buồn. Trước đây, Hoàng tưởng khi nhận được lệnh về tiểu đoàn, gặp lại bạn bè cùng khoá, chắc phải vui lắm, nhưng bây giờ Hoàng phân vân. Mới mấy ngày trước đây, Trâm hỏi Hoàng: - Anh đă nhận được tin ở lại tiểu đoàn nào chưa? Hoàng nói giỡn: - Anh phải đi Đà Nẵng. - Thật không? Sao có chuyện đó? Anh không đi đâu hết. Anh ở lại Pleiku. Trâm nắm tay anh. Lời nói chắc nịch kèm theo khuôn mặt thật nghiêm cuả Trâm làm Hoàng bật cười: - Em làm như em là chỉ huy trưởng không bằng. - Rồi anh coi, cứ tin em đi. Trâm cũng cười Bây giờ, trắng đen rơ ràng. Chiều nay chắc Trâm khóc khi biết tin. Hoàng tự nhủ, "cứ đưa tờ giấy cho Trâm đọc, c̣n cách nào khác, hay ḿnh cứ âm thầm tới ngày ra phi trường sau đó viết thư cho Trâm là xong." Suy đi nghĩ lại, Hoàng quyết định, chiều nay đón Trâm, cứ đưa tờ giấy cho cô bé. Chiều đến thật nhanh, nhanh hơn thường lệ. Hoàng lái xe đón Trâm. Trâm chờ sẵn, mặc bộ quần áo đơn giản, thật hợp với muà nóng. Trâm hỏi Hoàng: - Anh thích áo sơ mi này không? - Áo đẹp đấy. Em mới may hả? Không nh́n kỹ, Hoàng trả lời cho qua. Trâm không trả lời, tay đưa Hoàng miếng kẹo gừng đă bóc sẵn. Thấy Hoàng bận lái xe, Trâm đưa miếng kẹo lên miệng Hoàng: - Anh ăn thử xem. Cay cay, chắc anh thích lắm. - Ḿnh đi đâu? Hoàng hỏi Trâm. - Đi Lệ Trung. Trâm như đă chuẩn bị. Anh c̣n nhớ mấy quán gần quận không? Ḿnh ăn cháo vịt ở đó một lần, anh khen ngon đó. - Anh khen cô chủ tiệm cà phê bên cạnh đó ngon chứ khen cháo vịt ngon hồi nào. Hoàng chọc Trâm. Trâm biết Hoàng chọc ḿnh, làm bộ trả lời: - Quên báo tin buồn cho anh. Cô ta có ông chủ quận, bây giờ là chủ cô luôn rồi. Thấy Hoàng chưa hiểu. Bưă em gặp cô ta đi dung dăng với ông quận Lệ Trung, thiếu tá, hơi già so với cô. - Sao cô ta không báo cho anh nhỉ? Anh trẻ hơn nhiều. Hoàng chắc lưỡi. - Cô ta không có th́ giờ cho anh, v́ cô theo ông quận. Cả chục cây si cuả cô héo hon vàng vọt hết, anh tới thứ mười mấy, chỉ hơi liểng xiểng thôi phải không? Trâm vẫn cười vừa trả lời. - Hai người lấy nhau rồi hả. Hoàng hỏi Trâm. - Em không biết. Cô đó ngày xưa học trên em một lớp, đẹp chứ anh nhỉ. Trâm từ tốn. Hoàng không trả lời, kinh nghiệm cho anh biết, không khen hay chê. Trâm biết ư: - Anh cứ khen thoải mái, đẹp th́ nói đẹp chứ. Hoàng biết Trâm nói vậy chỉ để bẫy ḿnh thôi, Hoàng tránh né: - Mỗi người có một nét đẹp khác nhau chứ. Anh thích nét đẹp cuả em hơn. Trâm cười, nghiêng cặp môi thơm nhẹ vào má Hoàng: - Anh khôn ghê đi.Ít nhất cũng phải vậy, thưởng cho anh đó. Thấy ḿnh cần phải cho Trâm biết tin phải tŕnh diện tiểu đoàn 21, Hoàng nói loanh quanh: - Trâm c̣n nhớ mấy bạn anh ở tiểu đoàn 21 không? Trâm bất ngờ, trả lời ngay: - Sao quên được. Em c̣n nhớ từng người từng khôn mặt. Mấy anh đó chọc em mỗi lần em đến nhà mấy anh mướn dưới dốc chuà thăm anh. Ông th́ đóng cưả, ông th́ mở cưả, ông th́ dấu mất chiếc giầy. Vui ghê đi anh, anh c̣n nhớ anh ǵ có người yêu cùng lớp em, Hương đó, anh Thưởng, Hoàng nhắc Trâm. Đang nói, chợt Trâm ngưng hẳn, nh́n anh. - Sao tự nhiên anh nói tới mấy anh đó. Hoàng không trả lời, rút tờ sự vụ lệnh đưa cho Trâm. Trâm đọc thật kỹ, từng chữ một. - Thật không anh? Trâm dơm dớm nh́n Hoàng. Biết lúc này phải nói thật: - Anh phải xuống đó. Sau này nếu có dịp anh xin thuyên chuyển về lại. Em nhớ kỳ anh đi Mă Lai, anh phải về Dục Mỹ, sau đó anh xin ra đơn vị, anh về PleiKu. Nhớ không? - Chắc ǵ lần này họ cho? Trâm chẳng c̣n nhớ ǵ nưă. Câu hỏi thật đơn giản nhưng Hoàng không trả lời được, Hoàng an ủi: - Th́ cứ tới đâu hay tới đó. - Em biết, anh không buồn, không lo, tới đâu hay đó, mỗi lần được đi chỗ mới là một dịp quen thêm một tên, nhiều khi vài tên nưă chứ. Trâm nh́n Hoàng. - Mừng hồi nào. Em luôn tưởng tượng, rồi muốn nói ǵ th́ nói. Hoàng đập nhẹ vào đùi Trâm, Trâm cũng thấy ḿnh vô lư, nhưng vẫn giữ khuôn mặt nghiêm, không cười, buông thơng một câu, - Em nói tầm bậy mà luôn trúng tầm bạ, chưa bao giờ sai đấy. Nói xong cả hai cùng cười. Chiếc xe đă tới quận Lệ Trung. Quận nhỏ, nhưng được cái sạch sẽ. Trâm hỏi anh: - Ai đặt tên quận mà đẹp ghê đi. Anh đi nhiều có nơi nào tên quận đẹp như đây không anh? Chưa trả lời liền, Hoàng thấy tội Trâm, mới buồn đó mà quên liền. Cô bé như một đưá trẻ, đang chơi một đồ chơi, thấy một món khác lại dành quên bẵng món trước. Thấy Hoàng tư lự, Trâm tưởng lầm Hoàng đang nghĩ về chuyện xa Trâm. Trâm ngả người về phiá anh, nh́n vào mặt anh, an ủi: - Thôi anh để chút nưă buồn. Ḿnh ghé quán nào đây anh? Ở vùng này , có mấy quán Hoàng và Trâm thường tới, đặc biệt, quán cháo vịt nổi tiếng, nhiều người ở Kon tum c̣n biết tên, Trâm hỏi Hoàng: - Ḿnh ăn ǵ anh. - Tùy em. Hoàng trả lời. Hôm nay ḿnh đổi món một bưă đi, cứ cháo vịt hoài khi tới đây. - Hay ḿnh ăn hủ tíu nghe anh. - Sao cũng được. Hoàng dễ dăi. Hai đưá vào quán hủ tíu. Hai tô hủ tíu mang ra, mấy cọng hẹ cắt nhỏ ăn hăng hăng. Hoàng chợt nhớ những tô canh hẹ hồi nhỏ anh hay được ăn. Trâm nh́n mấy cọng hẹ: - Anh biết lá hẹ nấu ǵ ngon không? Hoàng biết Trâm đoán trúng ư ḿnh, vưà cười vưà nói: - Sao em biết anh đang nghĩ tới canh hẹ, thịt nạc và đậu hũ. - V́ em thích món đó lắm, đơn giản, dễ nấu và luôn ngon miệng. Ăn xong, Trâm trả tiền, ra xe. Trâm nh́n vào quán cà phê: - H́nh như người đẹp cuả anh đứng trong quán. Ḿnh vào uống cà phê, anh có giă từ th́ nói luôn. Thật t́nh Hoàng không quen nên chỉ ừ hữ: - Anh biết chứ đâu quen, nhưng thôi ḿnh ghé cà phê đi em. Vào quán ngồi cạnh quầy tiền, cô chủ ra, Trâm biết cô này, cả hai chào nhau. Cô chủ quán hỏi trước: - Trâm vẫn c̣n ở chỗ cũ chứ. - Dạ. Trâm từ tốn trả lời. Em cứ chỗ cũ, chẳng bao giờ thay đổi. Trâm không nhắc tới lần Trâm gặp cô chủ quán đi với ông Quận. Hoàng hỏi Trâm: - Em uống ǵ? Lúc bấy giờ, cô chủ mới nh́n anh, khẽ chào, chào anh, lâu lắm mới thấy anh trở lại, Hoàng nói cho qua , tôi đi hành quân hoài, không có dịp, Hoàng ư nhị nói quán dạo này thấy thay đổi, đẹp hơn, cô chủ quán như hiểu, đâu có ǵ thay đổi đâu, nói xong cả 3 người cùng cười, Trâm kêu, chị cho em hai ly cà phê nghe, cô chủ quán nh́n Trâm, chị mới làm bánh bông lan, em ăn thử nghe, Cô chủ không đợi trả lời, mang ra diă 4 chiếc bánh. không biết có chọn lưạ hay vô t́nh , bản nhạc "Không" Elvis Phương ca. Vưà uống miếng cà phê, Trâm hát theo nho nhỏ, "Em không c̣n, em không c̣n "Yêu anh nưă" đâu anh", thay v́ "em không c̣n yêu anh nưă anh ơi" như lời bản nhạc. vHoàng nh́n Trâm trách móc: - Mới nhận sự vụ lệnh mà em đă không c̣n yêu anh nưă anh ơi, th́ ngày mai, chắc em ca bài "Vẫy tay chào nhau, một lần đầu và một lần cuối ngay" Trâm chồm gục người vào vai Hoàng: - Anh đoán hay ghê, thật ra em tính hát câu này từ lâu rồi nhưng chưa kiếm ra ai thay thế. Cô chủ quán đang bưng hai ly cà phê, chợt dừng lại, tưởng Trâm ôm hôn Hoàng. Trâm biết ngay, lanh miệng: - Em phạt Hoàng thôi. Anh Hoàng nói xạo không c̣n chỗ nào để nói nưă, chị à. - Đàn ông, nhất là lính, nói xạo là chuyện b́nh thường thôi. Cô chủ quán phụ hoạ. Được thể, Trâm càng ôm chặt vai Hoàng, âu yếm. Hai đưá uống cà phê, ăn bánh, vưà nói chuyện, cô chủ lâu lâu cũng góp ư. Trâm quên luôn mọi chuyện, không nhắc tới, ngày mai anh đi nưă. Hoàng kêu trả tiền, cô chủ tính tiền, chào Hoàng và Trâm - Hai người nhớ ghé khi nào tới Lệ Trung nghe. - Không biết bao giờ, mà em chỉ ghé khi thấy chị thôi nghe. Trâm làm bộ. Hoàng hỏi Trâm bây giờ ḿnh về Pleiku nghe em, Trâm gật đầu. Ngồi lên xe, Trâm trở lại khuôn mặt tư lự: - Bây giờ, nói cho em. Ngày mai anh tính đi đứng ra sao? - Anh đă kêu thằng bạn. Ngày mai, nó cho tài xế lái xe đưa anh ra phi trường chờ phương tiện. Hoàng nói nhỏ. - Ngày mai anh cần mang ǵ không? Trâm nh́n Hoàng. - Không, anh chỉ cần một món nhưng sợ không được. Hoàng trả lời. - Anh cứ nói đi, em đi mua liền, c̣n kịp chán. Trâm sốt sắng. - Em không kiếm ở chợ được đâu. Hoàng lập lại. - Món ǵ mà khó vậy? Trâm nhăn nhó. - Món này không khó, có sẵn, nhưng anh đă bảo em, không được mà. Hoàng cười, bí mật. - Tin em đi , anh chỉ cần nói, em tính là xong ngay. Trâm nằng nặc. - Em hưá nghe. Hoàng hỏi lại. - Em hứa. Trâm ngắn gọn. - Anh muốn " Em". Hoàng thủng thỉnh. - Khôn ghê. C̣n em th́ muốn " Anh ". Dễ như ăn bánh bông lan. Anh ở lại, đừng đi là có ngay. Trâm đấm lưng Hoàng. Cả hai cùng cười. Trâm nói tiếp: - Thôi không dỡn nưă. Anh đưa em về nhà. Ngày mai em đưa anh ra phi trường, chờ tới khi anh lên máy bay em về. Biết nói ǵ cũng không được, Hoàng đưa Trâm về nhà, nhắc Trâm, mai sẽ đón. Buổi sáng, chiếc xe cuả thằng bạn cùng khoá đưa Hoàng và Trâm vào phi trường chờ máy bay. Hai đưá ngồi trong góc pḥng đợi, câu đầu tiên Trâm nói: - Xuống tới nơi anh viết thư liền cho em biết tin nghe. Em hỏi mấy anh bạn, làm đơn xin về Pleiku nghe anh. - Người ta xin đi hay về v́ lư do gia cảnh, c̣n anh phải điền lư do ǵ đây. Hoàng chọc Trâm. Trâm làm bộ không chú ư, cứ đề lư do gia cảnh "có người yêu ở Pleiku cũng là lư do gia cảnh chứ bộ." Em mà làm lớn, mấy đơn như vậy em cho đi liền. Hoàng như chững lại. Thời gian giưă anh và Trâm gần nhau bây giờ tính từng giờ, ngày gặp nhau lại th́ như ở tận trên mây, chẳng bao giờ thành sự thật. Chưa bao giờ Hoàng thấy ḿnh cần Trâm như bây giờ. Trái tim đă có tiếng nói riêng cuả nó, nhẹ nhàng nhưng réo gọi, không theo qui luật nào. Trời Pleiku thật đẹp, gió nhẹ. Hoàng và Trâm ngồi nói chuyện đủ loại, hai đưá cố tránh không muốn nhắc tới chuyện phải xa nhau. Trâm nh́n Hoàng, vưà nói: - Em biết rồi. Hôm anh và em ngồi trong quân y viện, anh làm bộ điền đơn xin ở lại Pleiku khi xuất viện, rồi sau đó anh xé đơn khi em rời pḥng anh về Pleiku phải không? Hoàng bật cười: - Em lúc nào cũng nghi anh. Để anh nhắc từ đầu cho em nhớ. Hôm đó, chủ nhật, anh vưà nhận được tờ đơn từ Liên đoàn. Đơn vị anh đă di chuyển xuống Đà Nẵng, sau biến động miền trung, tiểu đoàn 11 đổi lên đây. Anh đang phân vân, không biết phải theo tiểu đoàn hay ở lại với đơn vị mới, khi xuất viện. Em vào thăm anh, thấy anh đang đọc đơn, em nằng nặc anh phải xin ở lại Pleiku. Em không nhớ ư? Em nói, ở lại tiểu đoàn nào cũng được. Hôm đó, chính em cầm đơn rồi nắm tay anh để anh kư tên. Em dành mang bỏ thư, em c̣n hỏi đi hỏi lại KBC. Khi em biết chắc không phải là điạ chỉ cuả tiểu đoàn cũ, mà điạ chỉ cuả bộ chỉ huy ở Saigon, em mới chịu mang thư đi mà. Hôm đó thật t́nh anh lưỡng lự hết sức, xa bạn bè khá lâu, chỉ chờ ngày xuất viện để trở về đơn vị. Nếu không có em, chắc chắn anh đi Đà Nẵng rồi, không do dự ǵ nưă. - Như vậy anh đâu cần ǵ em. Trâm buồn bực nh́n Hoàng. Câu nói nhẹ nhàng trách móc nhưng làm Hoàng thấy ḿnh thật vô t́nh. Trâm nói đúng. Nếu cho Hoàng lựa chọn, chắc ǵ Hoàng ở lại. Hoàng vẫn như cánh chim, chưa bao giờ t́m bến đậu, chỉ dừng khi mỏi cánh bay. Hoàng giả lả: - Anh nói vậy chứ lúc nào em cũng phải ưu tiên chứ. Cuối cùng trong mỗi người hạnh phúc riêng tư. Hạnh phúc lưa đôi vẫn là cứu cánh, nhất là được người xinh đẹp, dễ thương như em, biết bao và ở đâu t́m được. - Anh đâu phải t́m với kiếm, chỉ cần trở lại đây thôi, chỉ sợ anh muốn đổi thay. Trâm hôn nhẹ má Hoàng. - Anh hưá, anh sẽ trở lại. Hoàng cảm động. Trâm nh́n Hoàng ngờ vực. Trong đầu Trâm cứ quay quẩn với câu hỏi cuả ḿnh. Thật t́nh, Trâm nhớ chính ḿnh cầm phong b́ đi gởi. Trâm vưà nắm tay Hoàng, vưà cười: - Em vẫn không tin anh. Anh nói láo hay lắm. - Em làm như anh là aỏ thuật gia. Em biết không, khi nhận được sự vụ lệnh, phải tŕnh diện đơn vị cũ, tiểu đoàn 21 tại Đà Nẵng, chính anh cũng ngạc nhiên. Anh lại nghĩ, chắc em bỏ quên thư, thư không tới bộ chỉ huy, hay là em ném thư đi mà không nói cho anh, cứ để anh về tiểu đoàn 21. Hoàng lại cười. Hoàng không muốn trở đi trở lại câu chuyện khi hai đưa ngồi chờ máy bay đi Đà Nẵng. Hoàng an ủi, - Nhiều khi, vưà xuống đơn vị, lại nhận sự vụ lệnh trở về Pleiku. Em không nhớ khi anh đi học Mă Lai ư. Em đưa anh đi, cũng buồn, cũng dơm dớm nước mắt, vào Saig̣n trễ, lại trở về Pleiku. Anh và em đi chơi cả tuần v́ đơn vị anh đi hành quân xa. Khi đơn vị về, vưà vào tiểu đoàn tŕnh diện, lại có sự vụ lệnh đi Mă Lai. Người ta đi một lần, anh đi hai lần, mất mấy tháng mới tới Mă Lai. Bạn em ngạc nhiên, tưởng anh đào ngũ hồi đó, em nhớ không. - Ừ, hồi đó con bạn em hỏi, sao thằng bồ mày cứ quanh quẩn ở Pleiku hoài, mày dụ anh ấy đào ngũ phải không? Trâm cười. Anh nói sao nghe cũng hợp lư cả. Anh lại muốn làm ảo thuật nưă. Nói th́ nói Trâm thoáng vui khi nghe Hoàng: - Ừ nhỉ. Biết đâu đó, em nhớ ra rồi. Hôm rời quân y viện, em cầm tờ đơn về nhà, em đọc lại mấy lần, bỏ vào phong b́, nhưng khi tính bỏ thư lại không c̣n tem trúng hôm đó chủ nhật, em phải chờ thứ hai mới tới bưu điện, bỏ bảo đảm, hèn nào. - Nội em bỏ bảo đảm không thôi cũng mất cả nưả tháng mới tới đơn vị nhận, quân đội không bao giờ bỏ bảo đảm. Hoàng nh́n Trâm. Trâm không biết nói sao, đành buông một lời như vưà trách ḿnh, nhưng lại trớ câu nói, ư mà không phải vậy: - Lỗi lớn nhất vẫn là anh. Ai bảo đưa em. - Em dành, em không buông thư và nhét vào người, bây giờ lại đổ cho anh. Hoàng làm bộ cú tay vào tai Trâm Trâm đỏ mặt, chống chế. Trâm nắm bàn tay Hoàng thật chặt, vưà hát nho nhỏ, "nói chi cũng muộn màng". Chiếc nhẫn Trâm đeo cắn vào tay Hoàng. Hoàng chợt nhớ, nh́n tay Trâm, Hoàng nhắc: - Em đưa lại anh chiếc nhẫn Đalạt đi. - Anh nói ǵ? Trâm làm bộ. Nh́n cặp môi đỏ cuả Trâm, thật dễ thương. Hoàng biết Trâm không muốn trả chiếc nhẫn lại. Trâm lấy tay dấu ngón tay đeo chiếc nhẫn, vưà trả lời: - Anh muốn đ̣i lại để có dịp lại đưa cô khác hả, làm ǵ có chuyện đó. Sao anh ngây thơ ghê. Em cứ tưởng từ ngày anh đưa chiếc nhẫn cho em là anh biết rằng có đi mà không có lại chứ. Trâm kéo thật dài một câu nưă. À quên, chỉ trừ khi… - Ư em muốn nói ǵ, anh không hiểu. Hoàng hỏi lại Trâm thong thả, vưà nh́n xa xa, vưà trả lời thật nhẹ, giọng Bắc, ngọt ngào: - Em lấy chồng, mà chồng không phải là anh. Nói vậy chứ, em cũng chẳng bao giờ trả lại chiếc nhẫn cho anh, dù lấy chồng là ai đi nưă, cũng cứ đeo để kỷ niệm. - Em lấy chồng th́ cần ǵ kỷ niệm. Kỷ niệm chỉ làm khó chịu chứ có ích lợi ǵ. Hoàng cười. - Kỷ niệm luôn có chỗ trong em, Trâm lại cầm tay Hoàng. Trâm cố t́nh chọc Hoàng và khôi hài: - Nhất là kỷ niệm lại là vàng có cẩm thạch. Hoàng làm bộ kéo tay Trâm như muốn lấy chiếc nhẫn. Trâm quay lưng dỗi hờn: - Em không muốn anh nhắc tới chiếc nhẫn nưă. Mai mốt anh mua chiếc khác mà đeo. - Chiếc khác nào nưă, chiếc nhẫn làm cho khoá anh. Em không thấy tên khoá hay sao? Hoàng nhăn nhó. - Em dứt khoát rồi mà. Trâm cứ tảng lờ. - Anh học được bài học. Hoàng đành chịu, nhưng cũng nói gỡ: - Bài học là đừng bao giờ cho cô nào loại quà mà cô ta có thể đeo vào tay, vào cổ, v́ đeo vào th́ dễ, tháo ra khó lắm phải không cưng? Trâm nh́n Hoàng. - Em thông minh thật, nói đúng như đi trong tim anh. Hoàng nh́n Trâm. - Em đi trong tim anh từ lâu rồi, bây giờ mới nghe tiếng giầy cuả em hả. Trâm tủm tỉm. Nói xong Trâm cười thành tiếng, đẩy cả hai tay vào người Hoàng. Mấy người ngồi chung quanh nh́n, Trâm bẽn lẽn: - Cũng tại anh đấy. - Lại cũng tại anh. Em sao hay thật, chẳng bao giờ có ǵ sai mà tại em hết. - Anh mua chút ǵ uống đi. Trâm cầm tay Hoàng, mặt nghiêm trang. - Từ năy giờ, anh quên mua nước cho em. Ở đây, ḿnh mua coca cũng được. Hoàng giật ḿnh. Tuy nói như vậy nhưng Hoàng chợt nhớ ḿnh không có tiền đô. Hoàng không muốn Trâm biết ḿnh không có tiền nên làm bộ xăng xái: - Ừ, để anh mua nước và sandwich cho em. Anh cũng đói và khát rồi. Em uống ǵ, coca, hay seven up, hay root beer? Không chờ Trâm trả lời, Hoàng nh́n người lính Mỹ chờ mua bánh tại quầy hàng, cười đon đả " Hi, May I ask you a favor?". Người Mỹ sốt sắng trả lời, "What can I do for you?". "I want some sandwiches and cokes, but I do not have any Reds." Người Mỹ nh́n anh, ‘How much you want?" "Just enough for three cokes and two sandwiches, actually, two cokes, one Seven." " All right, let me take them then pay me." Hoàng mừng, cảm ơn rối rít. Người Mỹ đưa bánh cho Hoàng, Hoàng đưa tiền Việt cho anh ta, mang nước cho Trâm. Trâm nh́n theo Hoàng từ lúc thấy Hoàng nói với người Mỹ. Nàng nh́n loong coca: - Anh hay thật, gặp em là chịu chết. Anh nói sao mà thấy ông Mỹ vui vẻ mua cho anh vậy. - Anh nói em đói và khát chứ sao. Anh ta nh́n tay anh chỉ em. Có lẽ thấy khuôn mặt em đẹp thế này mà đói th́ tội nghiệp nên đổi liền. Anh lính Mỹ c̣n nói "anh muốn mua ǵ cứ nói, tôi ngồi góc kia, tôi chờ máy bay đi Saigon." Trâm vưà uống miếng nước vưà nguưt Hoàng: - Lúc nào cũng vậy, cũng cho em ăn bánh vẽ. Nhưng này, nhớ nhé, xuống Đà Nẵng, anh bỏ dùm mấy câu nịnh đầm đó đi. Mấy câu đó chỉ xài ở xứ này thôi nhé - Và chỉ xài cho Trâm thôi. Hoàng nói tiếp. Trâm nheo mắt. Trâm đưa bánh cho Hoàng, - Anh cầm bánh cho em, em uống nước trước. - Đúng thật, tới phút chót, em vẫn hành anh. Có ai mà phải cầm bánh để nghe nói chuyện đâu. Hoàng nh́n Trâm. - Th́ anh có cầm cũng cầm lâu đâu, chỉ c̣n vài tiếng đồng hồ nưă chứ mấy. Tuy nói vậy Trâm cũng cầm miếng sandwich, cắn một miếng lại đưa cho Hoàng.Trâm vưà ăn vưà hỏi Hoàng: - Huế gần Đà nẵng không anh? - Cũng không gần, nhưng phải qua đèo Hải Vân. Xuống khỏi đèo Hải Vân, coi như tới Huế. - Như vậy Huế xa Đà Nẵng hơn Pleiku xa Kon Tum phải không anh? - Ừ, Pleiku Kontum chỉ có 48 cây số, chỉ bằng nưả đường Dalat đi Bảo Lộc thôi em. Trâm trợn tṛn đôi mắt, - Anh thật lạ, em hỏi Huế, anh trả lời KonTum, rồi Dalat, rồi Bảo Lộc. H́nh như trong đầu anh, chỉ toàn tên thành phố. Mai mốt gặp cô nào, cô ta hỏi Pleiku, anh chắc lại trả lời Thanh An, Phú Bổn, Lệ Trung, Lệ Cần nưă chắc. Hoàng hôn nhẹ trên má Trâm, trả lời, chắc vậy, rồi nói tiếp - Th́ phải nói như vậy mới được ḷng chứ. - Được ḷng ǵ? Thôi anh ơi, không được ḷng, mất ḷng ǵ hết. Trâm nhéo tay Hoàng - Như vậy em muốn người ta hỏi một câu trả lời một câu thôi, đúng không? - Chưa đúng. Em muốn cô nào hỏi anh một câu, anh trả lời nưả câu là đủ rồi. - Hỏi một câu, trả lời nưả câu, anh nhớ rồi. Hoàng lập lại Trâm lấy tay làm bộ như thổi một nụ hôn, Hoàng đưa bàn tay như đón bắt, cả hai cùng cười. Chợt nhớ lại câu hỏi hôm qua: - À quên, anh chưa trả lời sao lại là Lệ Trung? Trâm hỏi. Hoàng trả lời, - Người ta nói, khi lập mấy quận gần Pleiku, lúc đó thời tổng thống Diệm, ông tỉnh muốn lấy ḷng bà cố vấn Ngô đ́nh Nhu, bà ta có cô con gái cưng tên Lệ Thuỷ, nên ông ta đặt tên mấy quận là Lệ Trung, Lệ Cần, Lệ Thanh, không biết có đúng không? - Như vậy sao đặt tên trường em là trường Pleime? Trâm hỏi tiếp. - À, tại v́ ở đó nhiều người Thượng học. - Ai bảo anh ở đó nhiều người Thượng. Trâm cười ngặt nghẽo. Như vậy em cũng là người Thượng. Anh xạo. - Em biết th́ em hỏi anh làm ǵ - Em không biết. - Như vậy anh mới trả lời chứ. Em nhớ ngày xưa trường em là trường trung học không tên. Trâm ngờ ngợ: - Ừ, h́nh như không tên thật, ai cũng gọi trường em là trường trung học Thị Xă. Em nhớ khi quân đội ḿnh thắng trận thật lớn tại Pleime, từ đó lấy tên Pleime đặt tên để kỷ niệm. Trâm nh́n Hoàng. Không biết anh nói đúng hay sai nhưng nghe hợp lư. Mai mốt anh xa Pleiku, hỏi ai đây. Trâm chọc Hoàng. - Kiếm ông Quận nào, hỏi cho dễ. Hoàng không chịu thua. - Không chừng anh nói đúng. Xa trung uư, phải kiếm ông lớn hơn chứ, t́nh cảm cũng phải lên loong phải không. Trâm nắm tay Hoàng. Mấy chuyến máy bay đă đi, một chuyến đi Đà nẵng chỉ chở 4 người, toàn là Mỹ. Trâm hơi mệt dưạ người vào vai Hoàng nói chuyện. Trời đă về chiều, người hạ sĩ quan chuyển vận đưa bản danh sách cho Hoàng coi. Chiều nay không c̣n chuyến đi Đà Nẵng nưă. Hoàng coi xong, ông ta ghi trên bảng, "Khách đi Đà Nẵng phải chờ ngày mai". Trâm vui hẳn lên, vưà cười, vưà nói: - Anh chờ dài dài, sáng đi chiều về. Pleiku là vậy mà, đến th́ dễ, đi th́ khó lắm anh ơi. - Khoan để anh đi đóng dấu vào sự vụ lệnh đă em. Hoàng cũng vui. - Đóng dấu làm ǵ anh. Trâm ngây thơ. - Đóng dấu để nếu tŕnh diện trễ, khỏi bị phạt, và mai anh vào được đôn tên lên trước. - Khỏi cần anh. Tên anh cứ ở cuối danh sách hoài cũng được. Trâm kéo tay Hoàng. - Khỏi đi luôn. Hoàng ừ. - Không ai phạt anh đâu. Trâm gục gặc cái đầu. Hoàng cầm chiếc ba lô. Trâm vuốt lại quần áo, - À quên, em đứng đây, anh tới gọi nhờ điện thoại cho thằng bạn, nhờ nó chở về thành phố. - Anh tính ngủ ở đâu? - Anh về khách sạn Bồng Lai. - Ừ, em về nhà. Tôi nay ḿnh đi nhẩy một bưă cho vui. Hoàng nhờ người sĩ quan chuyển vận gọi số cho kho xăng quân đoàn. May quá, có tiếng Lưu trả lời. Hoàng Vắn tắt: - Tao chờ ở phi trường cả ngày, không có máy bay. Mày lái xe đưa tao về Pleiku lại nghe Lưu. Lưu vưà cười vưà trả lời: - Mày vưà chờ máy bay vưà cầu đừng có th́ tới tết mày cũng c̣n ở đây, nói xong Lưu nhắn. Chừng 15 phút nưă tao tới, pḥng chờ ở chuyển vận phải không? Hoàng và Trâm chờ ngoài cưả pḥng chuyển vận. Lưu trờ xe tới, Lưu chào Trâm. Hoàng nhường Trâm ngồi trước, c̣n ḿnh nhẩy lên ghế sau. Lưu quay lại: - Đi đâu bây giờ? - Cho tao về Bồng Lai, và đưa Trâm về nhà. Lưu vưà lái xe, vưà hỏi Trâm. - Sao cô để thằng bạn tôi xa xứ này vậy? - Anh Hoàng điền đơn xin đi về đơn vị cũ anh à. Trâm trả lời. - Thật hả, sao bưă mày nói Trâm cầm tay mày bắt mày kư đơn xin ở lại? Tao chẳng biết tin ai. Lưu hỏi Hoàng. - Trâm xen vào câu chuyện, giưă em và anh Hoàng, anh biết phải tin ai rồi chứ ǵ. Trâm nh́n Lưu, - Tất nhiên, tôi phải tin Hoàng, bạn tôi chứ. - Thật dễ thương, em không nói chuyện với anh nưă đâu, hai người bắt nạt em, ai mà nói lại. Trâm cười, - Trâm à, đằng nào cũng chiều rồi, tôi mời hai người ăn bưă cơm từ giă được không? Lưu đột ngột hỏi. - Sao anh? Trâm nh́n Hoàng, - Ừ, ḿnh ăn cơm chiều rồi em về, thay quần áo, đi Phượng Hoàng. Lưu đi với tụi tao luôn nghe. - Thôi anh đi với tụi em cho vui, tối em c̣n nhờ anh đưa về nhà nưă mà. Trâm nói tiếp. - Sao hai người không cần khoảng riêng tư nào ư. Lưu lưỡng lự. Nếu cần, Hoàng lấy xe tao đi, chỉ cần bỏ tao về kho xăng. Ngày mai đón tao, tao đưa mày ra phi trường lại. Lưu nói tiếp. Hay để chút nưă tính. Lưu chắc lưỡi. Lưu lái xe dừng ngay quán cơm đường Hoàng Diệu, khéo léo nói: - Trâm kêu dùm anh đi. Trâm kêu một tô canh chua, "món này cho anh Lưu ", rồi kêu tiếp hai món nưă. Ba đứa ngồi ăn cơm thật vui, ăn xong Lưu dành trả tiền, xong lái xe đưa Trâm về nhà, Trâm dặn Hoàng: - Giờ này c̣n sớm lắm. Anh về Bồng Lai, nghỉ. Khoảng 8 giờ, tới đón em. Vào tới pḥng, Hoàng nói: - Mày chờ tao tắm, thay quần áo rồi ḿnh nói chuyện, c̣n sớm chán. Nước lạnh làm Hoàng như khoẻ hẳn lại. Lưu cũng vào pḥng tắm. Hoàng ngồi đọc tờ báo chờ bạn. Trời hôm nay nóng hơn mọi ngày. Mở quạt máy rồi hai thằng ngả người trên chiếc ghế salon, rồi đột ngột Lưu nói: - Mày chở tao về Quân Đoàn, lấy xe, đi đón Trâm. Ngày mai, đón tao, tao đưa mày ra phi trường, - Mày không đi với tụi tao ư? Hoàng hỏi Lưu. - Không, để mày đi với Trâm tiện hơn, tụi mày cần nhau hơn là cần tao. - Thôi tùy mày, mày ở lại, nếu có dịp nào ḿnh gặp lại nhau. Hoàng nh́n Lưu. - Nhớ thỉnh thoảng viết thư cho tao. Mày nhớ KBC tao chứ? Lưu dặn. - Tất nhiên. - Thôi ḿnh đi. Lưu bắt tay Hoàng, vưà hối Hoàng. Xuống đường, Hoàng lái xe, hai đứa vưà đi vưà nói chuyện, chiếc xe ghé vào kho xăng, Hoàng dừng xe, hai đưá hơi bịn rịn. Lưu nói: - Thôi tối đi chơi cho vui, mai nhớ đón tao. Trên đường về, nghĩ tới Trâm, Hoàng muốn mua một món quà nhỏ cho Trâm. Suy nghĩ, chưa biết mua ǵ, tính mua nước hoa, nhưng Trâm không xài nhiều, Hoàng chợt nhớ tới chiếc áo sơ mi tại tiệm quần áo Thời Trang. Trâm trầm trồ từ lâu. Hoàng biết thể nào Trâm cũng mua, Hoàng nghĩ, hay nhân dịp này, mua tặng Trâm. Hoàng tới tiệm quần áo, nh́n chiếc áo sơ mi tay dài, màu rượu chát lạt bằng lụa, đẹp và sang. Hoàng kêu cô chủ, cũng trẻ, chạc tuổi Trâm: - Cô gói dùm, và tính tiền. - Ai mà được món quà này chắc vui lắm. Cô chủ vưà gói vưà khen. - Sao cô biết, lỡ mà cô bạn tôi không mừng như cô nói, tôi bắt đền cô nhé. Hoàng cười. - Em không biết cô bạn anh là ai nhưng Trâm th́ chắc thích lắm. Cô chủ cười, vờ vẫn trả lời. Hoàng biết cô ta cố t́nh nói ḿnh biết Trâm nhưng làm bộ hỏi: - Trâm là ai vậy? - Trâm là ai th́ anh cứ chạy tới nhà cô ta ở Phan Đ́nh Phùng hỏi, cô chủ hàng cũng không kém. - Cô quen Trâm hả? Hoàng đành thú tội. - Em và Trâm học cùng lớp. Hai đứa ngồi gần nhau. Em coi h́nh cuả nó chụp với anh hoài, thỉnh thoảng c̣n được đọc thư nưă. Hoàng biết ḿnh không thể chối nưă, cô ta lại nói tiếp: - Ngày mai, em sẽ hỏi Trâm, có nhận được áo không. - Đừng nói cho Trâm nghe, tôi mang đi xa lắm đấy. Hoàng úp mở. - Thật không anh? Cô gái nưả tin nưả nghi. Hoàng làm vẻ vội vă, ra khỏi tiệm, lên xe lái thật nhanh. Hoàng mang chiếc áo về pḥng, nh́n đồng hồ, tới giờ đi đón Trâm. C̣i xe vưà dứt tiếng thứ ba, Trâm chạy ra khỏi nhà, qua hàng dâm bụt: - Anh đưa em về pḥng anh thay quần áo. Hoàng đă quen cảnh này, nên chạy thẳng về pḥng. Trâm vào pḥng rưả mặt. Đột nhiênTrâm chạy ra liền, ngồi thật mạnh trên chiếc ghế Hoàng đang ngồi, hỏi liền: - Áo cuả ai ở trong pḥng tắm vậy anh? Nh́n vẻ mặt hốt hoảng cuả Trâm, Hoàng muốn chọc nên làm bộ hỏi lại: - Đâu có quần áo cuả ai đâu? - Anh vào mà xem. Trâm muốn khóc. - À, chiếc áo, cô chủ Thời Trang gởi em đó. Sợ Trâm khóc, Hoàng nh́n Trâm. - Anh cho em hả? Trâm hiểu liền, mặt chợt tươi hẳn, ôm chầm lấy Hoàng. Cảm ơn anh nghe. Trâm hôn má Hoàng, chợt thấy mấy chiếc nút áo cuả ḿnh mở, Trâm lấy tay ôm quanh người, chaỵ ngược vào pḥng tắm, vưà chạy vưà nói: - Em thay áo mới đi chơi luôn nghe. Hoàng im lặng nh́n theo, buồn cười v́ tính trẻ con cuả Trâm. Trâm vưà mặc xong, liền gọi: - Anh coi xem, em mặc được không? Hoàng vào, mấy chiếc áo và quần vưà thay c̣n trên sàn, cô bé quay đi quay lại, vưà hỏi: - Đẹp không? - Đẹp, đẹp. Lúc bấy giờ Trâm mới chịu thu dọn chiến lợi phẩm bỏ vào bao, nhắc Hoàng: - Chút nưă anh mang xuống xe, tối em mang về, - Sao lại anh? Hoàng nhăn nhó. - Sao không phải là anh, là ai bây giờ? Trâm hỏi ngược lại. Trâm chưa đi giầy, ngồi cạnh Hoàng, như chợt nhớ lại chuyện ngày mai, mặt Trâm buồn: - Anh ơi, mai anh đi rồi, em buồn chết được. Xa nhau lần này, em cứ linh tính ḿnh khó gặp lại quá. Tay Trâm quàng ngang vai Hoàng, khuôn mặt Trâm áp sát vào mặt Hoàng, khẽ nén tiếng thở dài. Sợ Trâm khóc, Hoàng nh́n đồng hồ: - 9 giờ rồi em, ḿnh đi nghe. Trâm ôm và hôn Hoàng, rồi mới đứng dậy, xỏ chân vào đôi giầy. Bây giờ Hoàng mới để ư tới quần áo Trâm mặc. Jupe màu xanh lạt thật lạ, vưà hợp với áo mơi mua màu bordeau lạt, tóc dài xoả vưà bờ vai như thường lệ, giầy không cao lắm. Hoàng khen: - Em mặc đồ đẹp ghê, - Em không đẹp th́ ai bây giờ. Trâm cười. Vừa nắm tay Hoàng xuống xe. Mấy phút sau đă tới Phượng Hoàng. Vào pḥng nhẩy, khách c̣n ít, tiếng nhạc mới bắt đầu. Nh́n có chiếc bàn trải khăn trắng, có b́nh hoa, Hoàng nói đuà với Trâm, - Sao hôm nay họ biết anh giă từ mà bày tiệc? - Vậy là anh hên. Tiệc ai không cần biết, cứ coi như tiệc tiễn anh đi. Trâm cười. Hoàng chọn chiếc bàn trong góc, gần ban nhạc, kêu hai chai cô, một diă đậu phụng. Ban nhạc chơi mấy bản thật rộn ràng, ca sĩ chính chưa tới, mấy cô cave dợt ḍ dợt cẳng, từng đôi, cô làm đào, cô làm kép. Hoàng rót cô ca vào ly, khách bắt đầu đông. Hoàng nói với Trâm: - Hôm nay đông hơn thướng lệ em nhỉ. Trâm không nói, tay vẫn không rời tay Hoàng, khẽ gật đầu. Bàn danh dự đă có mấy sĩ quan cấp tá, ba cô ngồi. Hoàng ghé tai Trâm: - Ḿnh ra bản paso, nghe Trâm. Chiếc jupe như cuốn theo chân Trâm, nhạc dồn dập, và dài, thật vui. Bản nhạc vưà xong, Trâm và Hoàng không vào sàn, chờ nhạc chơi bản rhumba, nhẩy tiếp, bản nhạc slow kế tiếp. - Ḿnh phải nhẩy bản này chứ? Trâm không chịu vào. Tay Trâm choàng qua cổ Hoàng, thầm th́, ḿnh nhẩy liên tục, biết khi nào mới nhẩy lại với nhau mà không chừng lại nhẩy lần cuối phải không anh? - Em nhẩy hay ghê. - Cho anh khen đêm nay nưă thôi nghe. Trâm cười. Càng về khuya nhạc càng hay, càng nhộn. Ca sĩ chính ca nhiều bản. Một người khách lên sân khấu ca bài "kiếp nào có yêu nhau". Trâm khen, - Anh nghe cô đó ca hay không anh? - Em ca hay hơn nhiều. Hoàng cười. Trâm không nói, khuôn mặt trầm tư. Trâm khen ban nhạc tiểu đoàn 20 chơi xuất sắc. Trâm vẫn gh́ người Hoàng theo bản slow, đèn tối, Trâm thầm th́: - Em nhớ anh lắm. Tới đơn vị anh nộp đơn xin thuyên chuyển liền nghe anh, anh hưá không? - Anh hưá. Hoàng vưà trả lời, vưà nói khẽ bên tai Trâm. Chút nưă em ca một bản nghe. Trâm lưỡng lư, Hoàng khuyến khích: - Em ca một bài nghe, ngày mai anh đi, biết bao giờ, anh mới có dịp nghe em. H́nh như Trâm đă quyết định, miệng lẩm nhẩm như học lại bài, cuối cùng, Trâm nói: - Để hết tua này, anh nói ban nhạc em lên ca một bài. Hoàng vỗ tay nho nhỏ, Trâm quàng tay Hoàng về chỗ cũ. Hoàng tới gần ban nhạc, nói với Trung, guitar lead. Ban nhạc biết Trâm ca hay, Hoàng quen mọi người trong ban nhạc từ lâu, vừa nghe Hoàng nói, người lead nhận lời ngay. Hoàng nhắc: - Nhớ bản slow sắp tới anh giới thiệu nghe. Nhớ intro cho phê nghe, lúc temp mort, cho Saxo và anh solo cho mùi. - Cứ yên tâm đi, ai chứ anh và cô Trâm, tôi làm y trong kinh. Trung đoan chắc. - Anh tới quầy lấy cho em ly nước lạnh. Về ghế ngồi, Trâm nói. Hoàng lấy ly nước cho Trâm, Trâm cảm ơn, uống từng miếng một. Hoàng biết Trâm ca hay, nhất là với ban nhạc tiểu đoàn 20 này. Họ biết ư Trâm rồi, nên chẳng lo ǵ. Bản bebop vưà dứt, Trung cầm micro, giới thiệu: - Xin quí vị một tràng pháo tay thật lớn cho người khách rất gần gũi với ban nhạc chúng tôi, cô Quỳnh Trâm, sẽ tŕnh bày bản "T́nh Buồn’’ để giă từ một người thân, rất thân, cũng là người bạn cuả chúng tôi, một người lính biệt động. Cô cũng hát để tặng tất cả quí vị có mặt đêm nay. Nhiều người từng nghe Trâm nên vỗ tay rất lớn. Sau tràng pháo tay, Trâm nắm tay Hoàng ngang sàn nhẩy lên sân khấu. Trâm b́nh tĩnh, như ca sĩ chuyên nghiệp, - Cảm ơn quí vị, tôi tŕnh bầy bản T́nh Buồn. Nói xong Trâm ghé tai người lead cho intro, đèn sáng hơn thường lệ, đúng như lời nói với Hoàng, Trung chơi intro thật hay. Trước khi ca, Trâm mời khách ra sàn và bắt đầu:
Cả sàn nhẩy bị cuốn hút v́ lời nhạc, Trâm ca tiếp:
Cả pḥng nhẩy im lặng theo lời nhạc, Saxo bắt đầu. Trâm ngưng tiếng hát, bước xuống sàn, nhẩy với Hoàng, tay vẫn cầm micro. Hoàng khen: - Em ca hay quá. Anh chưa nghe bao giờ. Trâm hôn Hoàng, ghé sát bên tai: - Em chỉ hát cho anh thôi. Khi tiếng Saxo chấm dứt, Trâm vẫn gục bên vai Hoàng, chân theo nhịp, bắt đầu điệp khúc, như quên ḿnh trong đám đông, ṭ ṃ xem Trâm là ai, một giọng đàn bà khen: - Cô ca hay quá. Không nh́n xem ai khen, Trâm gục hẳn vào người Hoàng, chiếc micro trên vai anh, nghẹn ngào ca tiếp:
Đèn bật sáng, Trâm đưa Hoàng chiếc micro trả lại ban nhạc. Khách nh́n Trâm khen, đẹp và chuyên nghiệp. Trâm im lặng tay trong tay Hoàng, nước mắt nặng trĩu, dưới ánh sáng, mọi người đều thấy Trâm khóc. Để mặc tiếng vỗ tay sau lưng, Trâm nói với Hoàng "Ḿnh về nghe anh." .
|