Hoài Hương

Trịnh quang Chiếu





       Tuyết rơi tuyết phủ ngập đường
              Ngồi bên song cửa nhớ thương quê nhà.
       Bà con chiến hữu gần xa
              Kẻ c̣n ngựi mất xót xa trong ḷng.
       Nhớ xưa dệt mộng tang bồng
             Tả xông hữu đột tiếng đời lưu danh.
       “Làm trai cho đáng nên trai”
              Xuống đông đông tĩnh, lên đoài đoài tan”
       Giả nhà vui bước chinh nhân
              Giữ yên bờ cỏi thôn lân thái b́nh.
       Thời gian vội lướt quá nhanh
              Mơ về dĩ văng mộng lành tiếc thương.
       Ngày nay tóc đă điểm sương
             Phận người xa xứ bước đường lưu vong.
       Ước mong lớp trẻ chung ḷng
             Danh thơm tiếng tốt xứ phong lưu truyền.