Mặc, Trời Không Mưa, Cứ Mặc

Phuhotrac


       Chuyện ngược đời nên cái đầu đề cũng khó hiểu khiến mấy anh BĐQ có thể tưởng lầm đây là câu chuyện mây mưa. Thực ra câu nói đầy đủ cho dễ hiểu phải là "Trời không mưa th́ măc kệ trời không mưa, chồng tôi đi ra ngoài đường vẫn cứ phải mặc áo tơi"!

       Không mưa th́ mặc áo tơi (áo mưa) làm ǵ? Chuyện tưởng đùa mà có thật, đó là chuyện ngược đời của XHCN. XHCN th́ có ngàn vạn cái ngược đời đâu phải chỉ chuyện mây mưa, dẫu có thừa giấy th́ để vẽ voi có 3 cái ṿi và 4 cái chân c̣n hơn là xen vào chuyện nội bộ của "người ta". Chuyện tôi muốn thưa là chuyện "phe ta" làm chuyện ngược đời..

       Bấm bụng bỏ ra vải chục để mua vé tham dự bữa cơm gậy quỹ, coi người tỵ nạn CS có ḷng ruột già ṿi tiền đồng hương VNCH, mà không chào cờ VNCH, đem về cho XHCN đó chẳng phải là những chuyện ngược đời sao? Quư sư-cha-muc sư và những ai khác nữa cư ngụ trên USA này với tư cách ǵ? Bất cứ ai bỏ nước ra đi, sau 1975, để sống ở hải ngoại mà từ chối căn cước tỵ nan CS th́ ắt là thuộc diện tha phương cầu thực, đi xin ăn và ăn xin, kế đến là tay sai hay VC nằm vùng, mà những thành phần này lại ra mặt dậy đời mới là chuyện ngược đời

       Trong buổi gây quỹ, tôi được ngồi kế cái bàn mà ở đó toàn là quư liệt vị c̣m-lê ca-vát, có vẻ là chức sắc. Quư liệt vị này cùng hội cùng thuyền nên họ nói huyên thuyên trên trời dưới đất, ăn TO nói LON át cả mi-cờ-rô, người ngồi kế bên dẫu chẳng muốn nghe th́ âm thanh vẫn cứ tra tấn cái lỗ... tai.

       Các liệt vị ôn chuyện giầu sang quyền quư ở quá khứ rồi bắt sang chuyện áo gấm về làng, khoe khoang đủ thứ nhưng khi vừa trở lại "mật khu an toàn" trên đất Mỹ th́ chê mọi chuyện, chê cái "triều cường" dương dâng lên làm ông ướt quần. Ông nói:

       - "Trời nắng chang chang, tôi đi dạo phố th́ chú em nhắc nhở tôi nhớ mang theo áo mưa. Tưởng thằng em nói "xỏ lá", ai ngờ khi vừa ra tới đầu phố th́ thấy nước từ dưới các miệng cống đùn lên làm ngập đường, những ôtô, xe máy tụi nó chạy xé gió khiến khách bộ hành trên hè phố ướt như chuột. Lúc đó mới biết chú em tôi nói thật, không mưa anh vẫn phải mặc áo mưa".

       Nói xong ông cười ha hả nhưng những người chung quanh th́ có vẻ buồn buồn. Ông thấy cần thêm tí mắn muối cho đậm đà nên ông quay sang mấy nhân viên nhà hàng:

       - "Anh bồi, cho tôi tí nước tương."

       Anh guây-tơ đem cái vịt nước tương ra, nhưng có lẽ hơi nực gà v́ tiếng "bồi" nên b́nh nước tương hơi vương văi ra ngoài một tí khiến liệt vị này hét toáng lên:

       - "Giê-Su làm đổ hết nước tương vào người ta rồi đây này"!

      Kêu tên Người vô cớ chứng tỏ ông là người Công Giáo ngoan đạo, v́ ngoan quá hóa lú lẫm, ông đă vu oan giáo họa cho Chúa làm đổ nước tương mà thực ra lỗi đó chính là của nhân viên nhà hàng. La rầy Chúa xong ông tiếp tục câu chuyện "triều cường":

       - "Các cụ biết không, hễ trời mưa một tí là đường xá ngập hết, mọi giao thông tắc nghẽn. Ngay cả khi trời không mưa, khi "triều cường" dương lên là đường phố cũng ngập, ngập "cục bộ". Thành thử mỗi khi đi ra đường, dù trời mưa hay không th́ vẫn phải mặc áo mưa kẻo mấy tay chạy gắn máy bắn nước là ḿnh ướt. Chán quá! Ngập lụt khắp nơi, đúng là bị Chúa phạt."!

       Trời mưa một tí là ngập từ Hà Nội tới HCM là có thật, trời không mưa mà HCM ngập lụt "cục bộ’ là chuyện có thật, h́nh ảnh tin tức tràn ngập trên các báo diện tử trong nước. Nhưng hậu quả này không phải do trời hay Chúa phạt mà là "người hại người"

       Ngày xưa, trên đường khổ nạn, Chúa đă bị ông Thánh Phê-Rô chối Chúa 3 lần, nay chỉ trong ṿng 3 phút vị này đă kết tội oan cho Chúa 2 lần! La Chúa làm đổ nước tương, vu oan cho Chúa là người gieo tai họa ngập lụt cho XHCNVN! Ngứa miệng tôi hỏi:

       - "Triều cường là kư ŕ? Và ngập cục bộ là ŕ hả cụ?"

       - "Triều cường là... là nước dương lên, c̣n ngập cục bộ là ngập từng chỗ."

       - "Cám ơn cụ, tôi đă nắm bắt được (ư) cụ rồi."

       Cái đống rác chữ nghĩa VC mà cụ dùng tôi xin hẹn kỳ tới sẽ hốt, bài này xin thưa với quư liệt vị có chức trong hội con chiên yêu Chúa đă vừa mới đóng thêm một cây đinh 20 cm vào tim Người! Từ HCM tới Hà Nội đều lội trên phố, mặc áo mưa khi trời không mưa là do Chúa phạt hay sao? Quư vị nói như vậy là... lao-sắc. Chỉ v́ giận mấy tên đầu sỏ VC vô thần mà Chúa phạt toàn dân Việt Nam à? Liệt vị này ăn nói tào lao. Nếu nh́n quanh ta cũng không thiếu nhiều con chiên ngoan đạo đă kêu lên như thế, kết tội Chúa như thế! Hăy nhớ lại điều răn thứ hai

       Nh́n đáng dấp và tác phong của quư… cụ trong dân... con Chúa là tôi biết ông thuộc hàng chức sắc, không "chùm" th́ cũng "tránh", (2 tước vị trong môt họ đạo), ít đi ra ngoài nên không hiểu ǵ cả, thấy cái ǵ bất như ư là giao trách nhiệm cho Chúa! Nước Việt tới hồi mạt vận không phải do Chúa mà chính nhà cầm quyền XHCN đă gây ra tai ương ngập lụt. Tôi xin vạch ra một tí thí dụ cụ thể để cho liệt vị thấy nguyên nhân và hậu quả của những "nhân tai" này.

       Vào những năm 1977-78-79, ở trại tù số 8 Hoàng Liên Sơn, VC bắt hằng ngàn tù binh phá rừng chặt cây, đào tận gốc trốc hết rễ, băm nhỏ trải đều đốt sạch để trồng bắp trồng khoai. Năm đầu bắp sắn ngập sân. Năm sau, năng xuất c̣n 50%. Năm thứ ba, đất cầy lên sỏi đá. Muốn trồng ngô khoai tiếp th́ khắc phục, phát minh sáng kiến.

       VC đưa ra khẩu hiệu "Nghiêng Đồng Đổ Nước Ra Sông" đề cứu úng lụt, để tiếp tục trồng khoai sắn trên đá th́ đă có khẩu hiệu: "Với Sức Người Sỏi Đá Cũng Thành Cơm"! Thế là trại ra lệnh cho tù lấy cây cỏ bỏ xuống hố, phủ lên trên một lớp đất rồi nhét hom sắn xuống. Cái thứ phân bằng cây cỏ này gọi là "phân xanh". C̣n chất thải ra từ người gọi là "phân bắc". Phân bắc là thứ quư hiếm dành cho cán bộ. Cả hai tác phẩm này là do sáng kiến phát minh của đỉnh cao trí tuệ đại tướng Nguyễn Chí Thanh, nên dân-gian có thơ ca tụng rằng:

       "Hoan hô Tướng Nguyễn Chí Thanh, Anh về phân bắc phân xanh đầy đường"

       Không c̣n rừng để điều ḥa không khí, không c̣n cây, rễ, lá mục để giữ nước nên ngay sau cơn mưa là tất cả những mùn đất theo độ đốc đổ xuống sông suối, sau một mùa mưa là trơ mặt mo những tảng đá to nhỏ biến đồi thành sa mạc đá. Đó là nguyên nhân gây ra ngập lụt và tiếp liền sau đó là khô hạn

       Điều này có thật 100%, ruộng vườn của người Tầy xung quanh trại 8 HLS bị cát sỏi xâm lấn, nước hồ Thác Bà trước kia mênh mông, cá chạy ven bờ, chỉ sau một năm phá rừng, nước rút ra xa hằng hai ba trăm mét. Hồ cạn, giữa hồ nổi lên cây thánh giá từ ngày xưa ngập trong nước… Dân đia phương gốc Tầy đổ thừa tại "ngụy" gây nên thảm cảnh này! Nhưng khi vắng cai tù, người Tầy nói nhỏ với tù rằng đó không phải là lỗi của "các ông" mà chính là sách của đảng và nhà nước, tức quá không biết chửi ai bèn mắng xéo sang "ngụy".

       Thưa qúy liệt vị, người thiểu số gốc Tầy miền Thượng Du Bắc Việt mà c̣n sáng suốt nhận ra nguyên nhân ngập lụt khô hạn là do đảng và nhà nước XHCN, thế mà liệt vị là dân VNCH, là con của Chúa mà kết tội Chúa là "thủ phạm" gây ra ngập lụt!

       - "Than ôi! Satan đâu, đun sôi vạc dầu mau lên"

       Từ một thảm trạng cụ thể, có thật ở trại tù số 8, xă Cẩm Nhân, Hoàng Liên Sơn như thế đó, c̣n có biết bao nhiêu những trại tù khác đă biến rừng núi Trung Du BV thành đồi trọc

       Sau 1975, đảng VC di dân miền Bắc vào Cao Nguyên miền Trung phá rừng lập nghiệp, từ một miếng đất chéo để cắm dùi đảng cũng không cho, nay gặp đất ph́ nhiêu tha hồ khai thác, rừng bị chặt, núi bị cào bằng, thế là "thác". Các nhà khoa học kêu trời than rằng chảng bao lâu miền Trung sẽ chịu cảnh ngập lụt khi mưa, khô hạn khi nắng, và chuyện đó đă đang và sẽ xẩy ra, báo VC cũng đă nói đến. Chỉ tội nghiệp cho các khúc ruột ngàn dặm có tấm ḷng "vàng", cứ tưởng trời phạt dân ḿnh nên đưa lưng gánh vác hoạn nạn thay cho con cháu ba..ác, kêu gào hải ngoại cứu trợ lũ lụt "tồng-pào" như cái ông triệu tấn hàng, ông mục đục bào!.

       Hiện nay với chính sách "sáng suốt, nhất quán" của "đảng" để làm hài ḷng bác Hồ (Cẩm Đào), với kế hoạch "bu-xịt" Nguyễn Tấn Dũng, th́ không bao lâu Cao Nguyên Lâm Đồng ph́ nhiêu sẽ biến thành đất cày lên sỏi đá, chưa kể hóa chất độc hại chảy xuồng đồng bằng Cừu Long giết tất cả môi trường sống! Chưa kể đoàn quân Tàu-Ô chiếm đất cắm dùi biến VN thành quận huyện của Hải Nam! Tới khi đó chắc có cụ lại bảo rằng Chúa phạt làm ta mất nước!

       Trở về chuyện ngập lụt, tôi xin nhắc lại một trong những nguyên nhận gây ra ngập lụt và khô hạn mà ai cũng biết, các cụ c̣n biết rơ hơn ai hết, v́ các cụ xuất nhập đều chi, cái ǵ cũng biết, đó là chuyện tư bản đỏ chơi dại, chơi "đại bôn-sai"

       Vào những năm 2001, 02, 03, 04, cả nước XHCN phát sốt lên v́ mốt chơi "đại bôn sai". Ai chơi, tại sao chơi hồi sau sẽ nói. V́ luật cung cầu và giá một gốc cây cổ thụ từ 15 triệu đến 50 triệu đồng tùy theo chủng loại, tùy theo mẹ-ngựa (mẫu mă). Thế là toàn dân XHCN vác búa ŕu cuốc xẻng rủ nhau lên rừng kiếm cây đại thụ. Muốn đại thụ sống th́ phải móc cả cu hỏi củ, lấy đủ rễ cái rễ con. Muốn bứng được được đại thụ th́ phá tan hoang cả một vùng rừng núi.

       Thời gian đó các báo trong nước như Tuồi Trẻ, Thanh Niên, Kinh Tế v.v.. đă cho các phóng viên đi "thực tế hiện trường" và đă có những bài phóng sự về nạn đào gốc cây to trong rừng khiến ai c̣n nghĩ đến tương lai đất nước đều bàng hoàng:

       "Rừng đang bị phá tan hoang v́ những thú .. thú chơi đại bôn-sai".

       Dọc theo QL1 thuộc các tỉnh miền Trung hàng trăm các vựa cây kiểng mọc lên, toàn là bán loại "đại bôn sai", các gốc cây đại thụ bị bứng trong rừng, từ Trường Sơn mang về đây để "nghệ nhân" tạo dáng bôn-sai trước khi chở ra Bắc. Không đâu xa, ngay dọc theo 2 bên xa lộ Saigon Biên Ḥa, h́nh chụp trên báo cho thấy có hằng trăm gốc đại thụ từ 3 đến 4 ṿng tay ôm, cao hơn đầu người đă được các "nghệ nhân" tạo h́nh với chồi non đâm mống, tầm gửi sống nhờ trông rất là "ấn tượng". Những ai đi lại trên đoạn xa lộ này đều có thể thấy.

       Ai có khả năng chơi đại-sai này? Các đại bôn sai này được tải ra Bắc cho cái thú của tư bản đỏ với dinh thự rộng lớn cỡ bự như của vua Lê-Khả-Ố. Thấy ông bí thư chơi th́ chủ tịch cũng chơi, phó cũng chơi, từ trên xuống dưới rủ nhau chơi cho có vẻ là người CS sành điệu bs.

       Đó mới chỉ là mặt nổi, c̣n mặt ch́m th́ các xe vận tại ḱn kịt chở đại bôn sai, vượt biên giới sang bán cho Tàu-Cộng với giá khá cao, nhưng không phải lũ Tàu Cộng này chơi cây kiểng mà chúng mua về đễ làm củi. (?).

       Có cái ǵ đó giống nhau trong vụ Tàu-Ô mua gốc dại thụ này với việc mua mèo và móng trâu những năm về trước. Những người anh em "núi liền núi sông liền sông" sang VN mua mèo về làm thuốc bổ dương, thế là chẳng bao lâu miền Bắc XHCN chuột lộng hành, không cần cháy nhà cũng ḷi mặt chuột v́ "mèo đi chợ đàng xa" măi tận bên tàu. Con cháu lông-mao lại đi mua móng trâu, giá 4 cái móng trâu đắt gấp đôi giá con trâu, bán đi 4 cái móng trâu c̣n con trâu th́ được giữ lại! Trâu xúc móng th́ làm sao đi cày! Chỉ c̣n mang đi xẻ thịt. Thiếu trâu th́ người dân XHCN làm thay trâu cày. Những đồng tiền trước mắt khiến người dân thật thà miền núi không biết đến cái hại sau lưng là mùa màng thất bát, nghèo đói.

       Cái thâm của tụi 3-tàu phương Bắc ghê gớm thiệt! Vậy th́ quân tàu-ô bày ra tṛ chơi bôn sai với gốc cây cổ thụ cũng có muc đích của nó. Hậu quả nhăn tiền là không c̣n rừng điều ḥa nhiệt độ, không c̣n cây giữ nước gây ra ngập lụt và khô hạn.

       Cái ôn dịch chơi dại này bắt nguồn kể từ khi tổng bí sang chầu TC và được quan thầy tặng cho một cây đại-sai vô cùng "hoành tráng và ấn tượng". Tổng bí mang về trưng bày trong dinh rồi mở tiệc khoản đăi kêu gọi đàn em đến chiêm ngưỡng. Tiệc xong ra về đàn em nhủ thầm phải noi gương bác tổng bí "kinh iêu" thế là bèn sai đệ tử đi lùng kiếm nên mới gây ra cái đại ôn dịch. Dân Hà thành nói thế th́ biết thế, thế c̣n thực hư thế nào th́ chỉ có thế giới khỉ đỏ đít biết.

       Trở lại vấn đề không mưa mà phải mặc áo mưa đi phố... chơi.

       Tuy đă nói không xen vào chuyện nội bộ của "người ta" nhưng cũng phải đưa ra những ǵ "người ta" nói, những ǵ báo chí trong nước viết đề chứng minh cho những ai đang ngu hỏi ngủ mơ rằng XHCN ngập lụt là do Chúa phạt rồi lại đi xin tiền làm việc kíu đói ..

       Nhiệm vụ của miệng cống ven đường là để thoát nước khi trời mưa, nhưng dưới XHCN th́ miệng cống không c̣n làm nhiệm vụ ấy nữa nên mỗi khi mưa th́ thành Hồ biến thành hồ ao c̣n Hà Nội th́ dân lội trên phố. Chuyện ngược đời hơn nữa là ống cống lại phun nước ngược lên cho đường phố bị ngập. Tuy mới chỉ ngập "cục bộ" (ngập từng nơi) nhưng theo ông Hồ Long Phi, giảng viên đại học Bách Khoa TP/HCM nói với báo Tuổi trẻ th́ hiện nay thành Hồ đang tiến dần từ 100 điểm ngập lụt đến chỗ chỉ c̣n MỘT điểm ngập mà thôi, tức ngập toàn thành phố!

       Báo chí trong nước nói: Hà Nội, TP/HCM rỗng ruột và đang lún.

       Ngày 28 tháng 11/2008, báo Tuổi Trẻ và Tiền Phong công bố kết quả mới nhất của Liên Đoàn Điều Tra và Quy Hoạch tài nguyên miển Bắc th́ chỉ trong 6 tháng đầu năm 2008, mực nước ngầm trong tầng nước ngầm ở Hà Nội tiếp tục sút giảm nghiêm trọng v́ quản lư kém và bị khai thác hết sức tùy tiện, số liệu quan trắc tại Hạ Đ́nh quận Thanh Xuân cho thấy mực nước đă TỤT xuống 0,8m.

       Tiến sĩ Nguyễn Văn Đản liên đoàn trưởng liên đoàn Điều tra và Quy Hoạch cảnh báo:

       "Việc khai thác nước ngầm tràn lan cộng với nhiều công tŕnh xây dựng lớn thiếu nghiên cứu đang gây sụt lún nhiều khu vực ở Hà Nội. Kết quả nghiên cứu mới nhất cho thấy tại các khu vực như Pháp Vân, Văn Điển, Thành Công, Hạ Đ́nh, Mai Dịch v.v.. tốc độ LÚN đă quá 3cm/1 năm, có những khu vực lún nhanh đến 4cm/1 năm! Với việc khai thác nước và xây dựng đô thị như vậy mà Hà Nội không lún sụt mới là lạ".

       Thủ đô th́ như thế, thành Hồ th́ sao?

       Trời không mưa nhưng nh́n cảnh ngập lụt nặng ở khắp nơi, v́ quá "bức xúc", phóng viên báo Tuổi Trẻ đi "thực tế" và phỏng vấn bà Lê Nguyên Hạnh phó pḥng Khí-Thủy (Khí Tượng và Thủy Văn) khu vực Nam Bộ th́ bà cho biết như sau:

       -"Dù đỉnh triều cường cao nhưng nguyên nhân chính gây nên cành ngập lut khắp thành phố không phải là tại trời mà là do con người gây nên. Trong quá tŕnh đô thị hóa, việc san lấp mặt bằng đă khiến thể tích chứa nước bị thu hẹp. Kết quả nghiên cứu cho thấy khi xây dựng khu đô thị Phú Mỹ Hưng, người ta đă đổ 10,000 mét khối đất để lấp chỗ trũng, có nghĩa là chúng ta đă mất đi nơi chứa 10,000 m3 nên nước phải tràn ra các khu vực khác. Hiện nay Saigon có quá nhiều vùng trũng, ao, hồ, sông, kinh, rạch, vốn là những nơi " điều tiết" nước đang bị san lấp". (Tuổi Trẻ 28/11/2008).

       Để "gia cố" cho lập trường SG lụt là do người của bà Lê Nguyên Hạnh. Phóng viên báo Tuổi Trẻ c̣n đi t́m hiểu "sự cố" ngập lụt nơi các chuyên gia khí-địa, bài báo viết tiếp:

       - "Các chuyên gia khí hậu và địa chất bác bỏ các nhận định và suy nghĩ cho rằng Saigon dễ ngập, ngập sâu, ngập dài lâu là do biến đổi khí hậu, triều cường dương cao. Theo số liệu thực tế, kể từ khi đô thị hóa 1999 th́ cũng từ 1999 Saigon càng ngày càng lut nặng."

       Ai trong chúng cũng biết Saigon nằm trên thế đất phù-sa, đất bồi, không có chân đứng, phía dưới có rất nhiều túi chứa nước, trên mặt th́ có nhiều kinh rạch, ai đă từng sống ở Saigon đều đă thấy thủy triều lên xuống, hai mùa mưa nắng, chưa bao giờ ngập lụt "dài lâu" như thành Hồ. Khi đô thị hóa th́ cứ nhắm mắt san lấp, không có kế hoạch thoát nước, khi thủy triều lên, nước sông Saigon chảy đi đâu? Chảy vào chỗ trũng! Chưa nói đến hệ thống ống cống thoát nước cũ kỹ, chắp vá, mật độ dân số tăng gấp bội, chất thải, rác rến tăng gấp bội th́..!

       Theo như ông tiến sĩ VC Nguyễn Văn Đản, với cách quản lư đất nước như thế th́:

       - "Hà Nội không biến thành thành lội mới là chuyện lạ"

       - "Thành Hồ không biến thành hồ mới là chuyện lạ".

       - "Đất nước không ngập nước bẩn mới là chuyện lạ"

       Và những con dân Chúa ở hải ngoại này không nhận ra dư nước làm dân chết đuối, thiếu nước làm dân chết khát, tai ương ngập lụt do đâu mà ra mà lại đổ thừa cho Chúa th́:

       - "Đó mới là chuyện lạ"!

       Quư vị không biết chuyện "bán cái" như thế là đễ bào chữa cho tội phạm và đóng thêm cây đinh vào cạnh sườn của Chúa hay sao?