Tháng Ră... Năm Rời

Nguyễn Ngọc Hương


        Tháng Tư… Trời mưa. Mưa từ khung trơi bao la rơi xuống mái nhà. Mưa tuôn qua máng xôí, mưa ướt lá cây, mưa ướt hạt sỏi. Mưa đuổi nhau, mưa kết thành bong bóng. Bong bóng kề vai biến hiện trong màn mưa. Đời sao có những ngày buồn, câm lặng chỉ biết ngồi ngắm bong bóng! Đầu óc mông lung… nhớ lại một chuyện cổ tích. Chuyện một nàng công chúa cầu xin vua cha ban cho ḿnh một chuỗi hạt đeo cổ không bằng vàng ṛng, cũng chẳng bằng kim cương mà chỉ bằng những bong bóng bằng nước mưa! Mưa cứ rơi, hàng ngàn bong bóng trẩy hội…

        Mưa xuống thật nhiều… Nước mưa thấm vào ḷng đất. Ḷng đất ấp ủ hạt giống đă ngủ yên không biết bao nhiêu năm… Hạt giống thấm nước mưa… bừng dậy, trổi mầm, lên cây, đâm nhụy, trổ hoa.

        Có những nỗi buồn… lại vào một ngày mưa cho mắt cay cay. Mắt nh́n vào khoảng không và trong một khoảnh khắc không gian, thời gian như dừng lại.

        Quá khứ phương nao hiện về lung linh qua làn nước mắt trong một ngày cuối cùng cuả tháng Tư.

        … Văng vẳng đâu đây tiếng nhạc, tiếng cười cuả những tháng năm xưa. Nắng từ ngày xuân bước sang mùa hè nơi miền nhiệt đới. Bóng nắng lunh linh. Lá cây xào xạc… Một sớm mai áo trắng vờn bay, chân sáo tung tăng đến trường. Mái tóc dài ôm bờ vai dưới chiếc nón lá cuả cô học tṛ thuộc niên kỷ trước.

        Một buổi trưa tan học, đôi gót chân cuả tà áo trắng bỗng vướng víu… Bóng người áo hoa, mũ nâu theo sau… Con tim bỗng rộn ră một niềm vui chưa từng biết… Áo trắng về đến cổng nhà, một buổi tan trường ngày đầu cuả tuần lễ thứ ba cuả tháng Tư.

                … Thứ hai qua đi trong mộng cùng mơ. Thứ ba và thứ tư sao đến quá vội. Thứ năm sao đi quá nhanh? Thứ sáu đan mộng, dệt mơ. Thứ bảy đến cho con tim rộn ràng, yêu từng nhịp thở. Chủ nhật không vui v́ trường, lớp đóng cưả. Lạ thay… áo trắng mơ, mơ… bóng ngựi mũ nâu! May sao thứ hai lại đến, rồi thêm được một thứ ba. Nhưng qua đến buổi sáng cuả ngày thứ tư th́ mất tất cả! Một ngày bắt đầu cho chết chóc cho đau thương, một ngày tay không.

        Áo trắng xếp vội. Tuổi mộng mơ chôn vùi trong khó khăn vô vàn cuả đời sống. Cuộc sống mới qua đi trong nhọc nhằn, trong nước mắt, trong tiếc và thương. Cứ như thế mà đă hơn ba mươi năm.

        … Tháng với năm đem vết nhăn hằn trên đôi má, làm nhạt làn môi. Áo trắng năm xưa thay qua màu áo chống tuyết cuả hiện tại. Tháng tư đến rồi đây, đất cùng trời lạnh buốt. Đôi chân bước vội thâu ngắn quăng đường về một buổi đông qua xuân… Con đường sao mà xa thăm thẳm… Phố xá sao mà buồn tênh!

        …Chưa một lần nghe được lời làm quen, chẳng có hân hạnh được biết tên anh để em gọi thầm trong những tháng năm nơi xứ người. Anh ra đi biền biệt… Đă lâu lắm rồi, nhưng sao con tim vẫn rộn ràng như thuở đôi mươi?

        Hàng cây bên đường đă điểm lá. Hoa muà xuân nhuộm vàng thành phố. Em ngồi đây… thương và nhớ một màu áo hoa…

4/30/2009