Phần 3Những Chuyện Khó QuênVăn Lan. . . . . . Một sáng nọ, Đại Đội Việt đang ở sau làm trừ bị cho một Đại Đội khác đang tấn công lên một ngọn đồi trọc bên cạnh quốc lộ số 1. Ngọn đồi cao khoảng 40 đến 50 thước. Nhờ vào lợi thế cao, địch quân ở nơi đây đã làm trì hoản được sức tiến quân của Tiểu Đoàn. Không để cho địch quân có thì giờ tái phối trí chống cự, một Đại Đội được lệnh làm chủ ngọn đồi này bằng mọi giá. Từ bên này quốc lộ nhìn qua, ngồi bệt xuống đất, súng gác ngang đùi, lưng dựa vào ba-lô, Việt theo dõi những màn xung phong lên đồi như đang xem một đoạn phim chiến tranh. Từ sáng đến giờ, đã mấy lần xung phong nhưng lần nào cũng bị dội ngược. Cả ngọn đồi không có lấy một thân cây, rải rác đó đây là những tảng đá nhô ra từ trong thân đồi. Chỉ có một vài tảng đá đủ chỗ ẩn nấp cho một hay hai người. Những mảng đá còn lại thì chỉ to bằng cái thúng không đủ chổ che thân. Nhìn những dáng người chạy lên đồi dưới lằn đạn bắn xối xả từ trên xuống mà Việt cảm thấy rợn người. Cậu đã thấy những thân người bị đốn ngã mà giờ này vẫn còn nằm lại trên sườn đồi rõ rệt. Vậy mà những lớp sau vẫn cứ tiếp tục chạy lên từng đợt. Có lúc Việt nghĩ, nếu là nó thì liệu nó có can đảm nhào lên tấn công như những người lính kia không? Phép lạ nào đã làm cho họ có được sức chịu đựng phi thường như thế. Nó cảm thấy phục những người lính ở Đại Đội này vô cùng. Mặc dầu chịu những tổn thất cũng khá cao, nhưng cuối cùng họ cũng tiến lên sát tuyến phòng thủ của địch quân. Họ quần thảo với cộng quân trên đồi trông thật ngoạn mục. Đến trưa thì những người lính trong Đại Đội này cũng làm chủ được ngọn đồi. Một chiếc xe jeep bỗng từ đâu xuất hiện. Xe ngừng lại, có 2 ông phóng viên chiến trường xuất hiện. Họ khệ nệ bưng nào là máy quay phim, máy chụp hình, chân 3 càng, tiến về phía bố trí của Trung đội Việt. Họ vừa đi vừa quay phim. Bọn Việt, có đứa cười khô khan nhìn vào ống kính. Có đứa mặt xa xăm như không thấy sự hiện diện của phái đoàn. Có đứa đứng lên ôm súng thủ thế làm bộ như đang xung phong. Có thằng bảo: - Sao mấy ông không tới sớm hơn để quay phía bên kia. Nó chỉ về hướng ngọn đồ mới vừa đánh nhau xong phía bên kia. Họ trả lời: - Quay rồi. Đến gần ông Trung đội Trưởng, họ dừng lại, phỏng vấn ông vài câu rồi họ tiếp tục đi qua Trung đội khác. Có chiếc xe đò treo cờ Hồng Thập Tự chạy theo sau hai chiếc xe jeep tiến đến Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn. Trên xe lúc nhúc những học sinh mặc áo trắng với băng dấu thập đỏ. Các em mang những gói cơm trong bao nhựa còn nóng hổi tới từng người trong đoàn quân. Mặc dầu đó chỉ là những gói cơm trộn muối đậu phọng, nhưng sự có mặt của các em tại một nơi gần như là tuyến đầu, một địa ngục ở trần gian, đã làm cho mọi người xúc động, và họ cũng không khỏi lo lắng cho sự an toàn của các em. *** ... Sau khoãng mấy tuần lễ bị Tiểu Đoàn 79 Biệt Động Quân rượt đuổi về phía sau, cũng trong thời gian ấy, một đơn vị của Sư Đoàn 2 từ phía nam đánh lên. Hai bên chỉ còn khoảng 1 cây số nữa thì có thể bắt tay được. Địch quân bây giờ bị kẹt ở hai đầu đang dàn trận bên trong ngôi làng. Hình như phía bên kia biết tình trạng vây khổn không lối thoát, cho nên họ có vẻ hung hăng nổ súng một cách bừa bải. Từ bên kia bìa làng, đằng sau những rặng tre, cộng quân cứ bắn loạn cào cào bất kể có ai di chuyển bên này hay không. Có điều bất tiện cho Tiểu Đoàn là thửa ruộng chia cách hai bên lại quá xa. Nếu làm hàng ngang xung phong chạy trên mảnh ruộng trống trơn thì phần tổn thất rất là nặng nề. Việt không biết chính xác quân số tham chiến của Tiểu Đoàn đến hôm nay đã vơi đi như thế nào, nhưng riêng Trung đội của Việt bây giờ đã vơi đi phân nửa. Để bảo đảm phần thắng về mình, Tiểu Đoàn yêu cầu máy bay lên oanh kích đánh phủ đầu trước. Từ sáng, hàng loạt phi vụ ào ạt thả bom xuống những chỗ nghi ngờ có địch quân trú ẩn. Bên này làng, Việt ngồi dưới đất, tựa lưng vào ba-lô, với hai chân dạng ra, đầu gối co lên tới ngực, đang theo dõi những phi vụ đánh bom thì đột nhiên cậu nghe một tiếng gió cứ nhắm hướng cậu bay tới càng lúc càng rỏ mồn một. Có tiếng người la lên: - Nằm xuống. Nhưng ̣đã trể. Việt ngơ ngác chưa kịp phản ứng ra sao, thì một âm thanh chém đất ngọt lịm vang lên ngay giữa hai cái chân của cậu. Việt chợt thấy hình ảnh của những người thân quen đổ xô về trong ký ức. Cậu nghĩ là cậu đã ôm trọn một trái pháo của địch quân. Mắt của Việt vẫn hoãng hốt nhìn trân trối vào đống sắt đen sì trước mặt. Không nghe nổ, định thần lại, Việt nhận ra đây là một miếng gang dài và bự như thân dao mã tấu, nhưng có phần dầy hơn gấp mấy lần, còn bốc khói đang cắm vào miếng đất chính giữa hai chân của cậu. Thằng bên cạnh cũng hoàn hồn chửi thề: - (văng tục), chắc là mảnh bom ở bên kia bay qua. Việt tò mò sờ cái miểng bom dày cộm còn nóng hổi đang gim sâu vào lòng đất. Ngoại trừ hai mặt hai bên miểng bom tương đối bằng thẳng, còn tất cả những góc cạnh đều bén như dao mới vừa mài xong. Cứ tưởng tượng nếu miểng bom xếch qua một chút, hay hai cái chân cậu duổi thẳng ra thì giờ này có lẽ cậu đã bị đứt chân rồi. Mà có thể mất hai chân cũng không chừng. Có ai đó gọi ông Trung đội Trưởng. Trả ống liên hợp lại cho người truyền tin, ông kêu Việt và thằng Ánh lại rồi nói: - Hai đứa mày lên Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn trình diện. Tao không biết họ cần gì. Nhớ mang ba-lô theo vì chút nữa đây xung phong thì không còn ai ở đây giữ ba-lô của tụi mày. Việt và thằng Ánh bâng khuân chạy về hướng Tiểu Đoàn. Gặp ông Thường Vụ Tiểu Đoàn, ông ra lệnh: - Hai đứa mày ra sau chận dân chúng lại gấp. Nhớ là cấm không cho ai đến gần đây. Lẹ lên! Hai đứa vừa đi vừa chạy ra quốc lộ số 1 rồi ngược lên hướng thành phố. Việt thấy cả ngàn người dân với gồng gánh thúng bưng di chuyển trên quốc lộ hướng về vùng giao tranh. Việt tính bắn một tràn đạn lên trời để họ dừng bước, nhưng chợt sợ đầu đạn rớt xuống trúng họ nên cậu quay nòng súng về hướng khác bắn một tràng đạn chỉ thiên. Thấy lính bắn, họ dừng lại. Việt và thằng Ánh vội vã chạy nhanh đến chận họ lại. Thằng Ánh chỉ tay về chỗ cái làng mà Tiểu Đoàn sắp sửa tấn công, miệng nói với họ. - Bộ bà con không biết là tụi tui còn đang đánh nhau ở chỗ này sao? Bộ bà con không sợ chết hả? Họ nhao nhao phân trần: - Dân ở mấy cái làng bên trên về hết rồi, chỗ này mấy ông đã giải tỏa xong thì cho tụi tui về, chớ ở bụi ở bờ cả tháng nay khổ quá. Việt lên tiếng. - Nhưng bà con không thấy tụi tui còn đánh nhau hay sao? Chỗ này đâu có an ninh đâu thì về làm gì? Lỡ tụi Việt Cộng chiếm trở lại thì bà con chạy đi đâu? Mặc cho thằng Ánh và Việt giải thích, họ cứ tiếp tục nhích dần lên. Hai thằng không biết làm sao nên cứ phải lui lại từ từ. Một chiếc máy bay L-19 đang lượn trên vùng hành quân thấy vậy bèn bay sát xuống gần mặt đất, thảy ra một trái khói chỉ cách vài thước trước đoàn người. Có một số người dân tưởng máy bay chấm điểm để bỏ bom, họ ùa chạy lùi lại ra sau. May sao, lúc ấy, ở tuyến đầu, lệnh tấn công được ban ra. Những tiếng la hò hét xung phong vang vọng trong tiếng súng. Những người dân bây giờ quên hẳn chuyện trở về. Có người chạy lùi lại ra sau, nhưng những người khác thì họ ùa nhau chạy lên đồi coi hai bên đánh nhau. Việt và thằng Ánh cũng bắt chước họ lên theo. Trên sườn đồi mới vừa chiếm lại hôm trước, cậu thấy mấy Đại Đội đang dàng hàng ngang băng đồng chạy vào mục tiêu. Súng đạn hai bên bắn nhau như chưa từng bắn như thế bao giờ. Theo dõi Tiểu Đoàn tiến chiếm mục tiêu, họ vổ tay, họ la lối cổ võ đoàn quân. Mỗi khi thấy ai ngã xuống, họ ồ lên một cách thương tiếc. Trong khi Tiểu Đoàn 79 Biệt Động Quân đang đánh xuống phía bên này, thì một đơn vị của Sư Đoàn 2 cũng đánh lên từ mặt dưới. Những người lính xung phong chưa chạy tới bìa làng thì bên trong địch quân bắt đầu tháo chạy. Không ngõ thoát, họ dồn nhau chạy về hướng đông. Những người dân bây giờ vỗ tay la ó rầm rộ khi thấy địch quân nhốn nháo trên cánh đồng. Họ chỉ chỏ la lối. - Nó chạy kìa, nó chạy kìa. Trên trời, hai chiếc trực thăng xạ kích đám tàn quân. Lúc này, Tiểu Đoàn đã vào hẳn bên trong làng. Tình hình bắt đầu dịu xuống. Việt và thằng Ánh thấy không còn gì xem nữa nên rảo bước trở lại con lộ . Đi ngang qua những người dân đang tụm năm tụm ba bàn tán trận đánh. Họ ngừng lại trao cho hai đứa những ánh mắt ngưỡng mộ làm Việt cảm thấy ngượng ngùng, vì cậu không có mặt trong trận đánh vừa rồi thì làm sao cậu dám đón nhận. Nhưng dù sao, Việt vẫn không bao giờ quên được những cái nhìn tha thiết ấy. Trở lại con lộ, Việt yêu cầu mọi người nên trở về. Trong đám đông, đứng bên cạnh mẹ, Việt bắt gặp ánh mắt của một cậu trai đang cười nhìn cậu và thằng Ánh chằm chập. *** Tiểu Đoàn tiếp tục hành quân về hướng nam. Xa xa, từ phía dưới, trên quốc lộ, có dáng dấp một người mang nón sắt nghênh ngang đi qua đi lại. Đơn vị đầu liên lạc về Tiểu Đoàn xin xác nhận có phải là lính Sư Đoàn 2 hay quân cộng sản trá hình. Khi được thông báo đó là một đơn vị của Sư Đoàn 2, lính Biệt Động bên này la lối mừng rỡ. Bên kia, chắc có lẽ vừa biết đây là đơn vị bạn nên cũng ùa lên con lộ chạy tới ôm chầm lấy nhau. Quốc lộ số 1 chính thức được khai thông. Được hỏi đánh nhau từ phía dưới bao lâu rồi, thì người lính Sư Đoàn 2 trả lời là hành quân cả tháng rồi, ngay từ ngày đầu, từ khi quân cộng sãn bắt đầu xua quân tiến chiếm quốc lộ số 1. Việt thấy quần áo của mình cũ rích te tua, nhưng những người lính của Sư Đoàn 2 còn rách nát thê thảm hơn nhiều. Họ đã đánh nhau giải tỏa phần dưới ngay từ lúc đầu không một chút ngơi nghỉ. Việt thấy lính Sư Đoàn 2 cừ thật. Đêm nay, ngoài giờ gác, Việt ngủ được một giấc thoải mái. Trời sáng, lúc bọn Việt đang lay hoay nấu nước sôi đổ cơm sấy ăn sáng thì được lệnh gom góp khăn gói ra tập họp ngoài đồng. Cả bọn đổ vội nồi nước chưa xôi vào những túi cơm rồi mang cả ba-lô súng đạn ra hướng Tiểu Đoàn tập họp. Có đứa đoán chắc về lại Đà Nẵng. Có đứa nói đi hành quân chỗ khác. Tới nơi, một đoàn xe GMC đang đậu dọc quốc lộ. Cả Tiểu Đoàn xuống đứng tập họp dưới ruộng. Một lát, Tướng Nhựt, Tư Lệnh Sư Đoàn 2 đến bằng trực thăng. Ông bắt đầu khen ngợi Tiểu Đoàn rồi ông tưởng thưởng huy chương cho mấy ông sĩ quan trong Tiểu Đoàn và chúc mọi người thượng lộ bình an. Ông cũng không quên nhắc nhở Tiểu Đoàn là trên đường về Đà Nẵng, khi xe chạy ngang qua thành phố Quảng Ngãi, thì sẽ có dân chúng ở thành phố đón chào và bày tỏ lòng biết ơn. Khi ông đi rồi, Tiểu Đoàn hí hửng lên xe đi về Đà Nẵng. Trung đội Việt lên xe cuối cùng. Ngồi xuống rồi, bây giờ Việt mới nhận thấy sự khác lạ. Ngày đầu hành quân, cả Trung đội Việt ngồi chen chúc trong xe. Ngày trở lại, chỉ còn vài ngoe trên hai dãy ghế dài. Có đứa đã ra đi. Có đứa bị thương về nằm bệnh viện điều trị. Không phải chỉ có mỗi mình xe Việt là như vậy, mà hầu như xe nào cũng cùng chung một tình trạng trống trơn. Việt và những đứa còn lại là những kẻ may mắn. Trên đường về, xe chạy ngang qua những làng xóm vừa mới giải tỏa trước đây. Dân chúng đã trở về sửa sang tu bổ lại nhà cửa và bắt đầu cho những sinh hoạt bình thường. Họ tươi cười vẫy tay chào nhưng Việt không hiểu họ có nhận thấy sự thưa thớt bên trên chiếc xe. Thằng A nằm ở chỗ này. Thằng Bê bị thương chỗ kia. Thằng Xê ngã xuống ở bờ ruộng nọ. Khi còn ở quân trường, Việt và các tân binh khác ngày ngày đều rống ca bài Biệt Động Quân hành khúc trong những lần di chuyển ra bải tập hay trở về. Trong bài hát có đoạn "Ta Biệt Động Quân danh lừng bốn phương. Đem máu xương ta bảo vệ cho quê hương." Lúc ấy, Việt chĩ hiểu cái bổn phận của mình, của người lính Biệt Động một cách trườu tượng. Giờ đây, nhìn máu của bạn bè lưu lại trên những làng mạc chung quanh, Việt nghĩ, lần này cậu may mắn, nhưng liệu sự may mắn đó kéo dài được bao lâu? Đoàn quân xa tiến gần thành phố. Từ xa, cậu thấy dân chúng đứng đầy nghẹt hai bên đường. Người ta đứng đợi, người ta làm dàn chào, người ta trổi nhạc, người ta hân hoan, người ta cổ võ, người ta biếu quà, người ta choàng vòng hoa ... người ta chào mừng những chàng hiệp sĩ trở về như trong chuyện bằng tranh, Việt thường xem lúc bé. Việt nhớ, lâu lắm rồi, lúc còn nhỏ, cậu thường mơ làm hiệp sỉ đánh đuổi quân gian. Đã có lần, vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968, khi nhìn những người lính Biệt Động rượt đuổi Việt Cộng trong trành phố, cậu nghĩ, khi lớn lên, cậu sẽ làm lính Biệt Động Quân. *** CHUYỆN TẾT MẬU THÂN Tết Mậu Thân năm nay cũng như những năm trước đó, cứ vào ngày Mồng Một Tết thì Ba của Việt chở 2 anh em Việt qua Nội ở bên phố Nha Trang, vì Nội của nó muốn gặp hai đứa cháu lớn của Bà ở bên cạnh trong dịp Tết. Đứa em gái của Việt bấy giờ vẫn còn nhỏ, nó ít khi có dịp ra khỏi làng Xóm Bóng, cho nên nó rất thích thú mỗi khi qua phố thăm Nội hay xem xi-nê. Còn Việt thì nó hớn hở lắm. Nó qua phố thường ngày, cho nên cái xôn xao của nó khác hơn em nó. Nó nôn nao hý hửng là bởi vì nó đợi cái ngày này từ suốt cả mấy tháng qua. Đây là dịp mà nó được nhiều người lì xì tiền vào dịp Tết. Vào ngày Mồng Một Tết, Việt chỉ cần ngồi bên cạnh Bà Nội, trên cái giường gỗ của Bà ở trong Chùa, thì nó sẽ được cả trăm người cho tiền lì xì. Đối với Việt, đây là một món tiền vĩ đại. Một số tiền có thể trang trải cho những tập chuyện bằng tranh mà nó mê say từ hằng mấy tháng nay. Việt không biết lý do gì mà Nội của nó đi tu. Kể từ khi có trí nhớ, thì lúc nào nó cũng thấy Nội nó trong bộ quần áo nâu sòng. Việt nghe phong phanh rằng, Nội của nó lúc còn trẻ là tiểu thư của một gia đình đài các quan lại nào đó ở Phố Hội An ngoài Quảng Nam. Nghe nói hồi đó Bà đẹp lắm. Mà thật vậy, ngay cả bây giờ nó vẫn còn thấy nét đẹp khi xưa trên khuôn mặt của Bà. Nội của Việt đẹp và rất cao. Nó ít khi gặp người nào mà cao được như Bà. Nhưng điểm mà Việt thích ở Nội nhất là nét dịu hiền bao bọc chan chứa tình thương của Bà mỗi khi Bà nhìn Việt. Ở gần Bà, Việt cảm thấy ấm áp sung sướng vô cùng. Trở lại chuyện xưa, Nội của Việt lúc ấy xinh đẹp và là một tiểu thư ở phố Hội An. Thay vì theo lời cha mẹ đặt đâu ngồi đó như những cô gái ở vào thời ấy, Bà Nội Việt đem lòng yêu Ông Nội của Việt, vốn là một thủy thủ trên một chiếc tàu lúc đó đang ghé bến Hội An. Gia đình của Bà Nội Việt muốn cho con gái mình sánh duyên cùng người có môn đăng hộ đối, nhưng Bà Nội Việt nhất quyết không chịu, cho nên Bà quyết định bỏ hết tất cả ra đi để cùng xây tổ uyên ương với Ông Nội Việt. Từ đó, Nội của Việt đã không trở lại thành phố Hội An nữa. Sau này, khi Ba của Việt ra đời được vài năm, không ai nói cho Việt biết lý do gì, mà ngay cả Bà Nội nó cũng không nói, người ta chỉ thấy Bà đột ngột đi tu. Việt nghe kể rằng, cái ngôi chùa mà Nội của Việt đang đi tu là do Nội đã đóng góp một số tiền rất lớn để xây. Vì vậy, hằng năm, những người bổn đạo của ngôi chùa này đều đến phòng của Nội, trước là chúc mừng Tết, sau là lì xì Nội. Dĩ nhiên, khi họ lì xì cho Nội mà thấy cháu nội Bà bên cạnh thì họ cũng lì xì cho nó một ít. *** Tuy còn nhỏ nhưng Việt có khá nhiều nhu cầu mua sắm lặt vặt. Việt mê đọc truyện và đọc báo. Hầu như bất cứ chuyện tranh nào mới về tiệm sách thì nó kiếm cách mua ngay. Cho nên, đến chùa với Nội vào dịp Tết là một cơ hội mà Việt kiếm được tiền nhiều nhất. Vào những lúc trước khi gần Tết, Việt đã tính trước rằng mình sẽ có bao nhiêu tiền, và đã nhẩm tính trong đầu là nó sẽ xử dụng món tiền lì xì cho những thứ nào. Vì vậy, những ước ao mua sắm trong những ngày sắp tới làm cho Việt nôn nao không ngủ trằn trọc chờ sáng để qua Nội. Trời chưa sáng nhưng anh em Việt đã mặc xong quần áo mới,
ngồi trên giường đợi Ba thức dậy chở hai anh em qua Nội. Chẳng biết
làm gì khác hơn, hai anh em ngồi ngóng ra cửa sổ nhìn lũ con nít qua
lại trước nhà. Rồi cái gì đến cũng phải đến, hai anh em hứng hở leo
lên ngồi đằng sau xe Honda của Ba Việt. Việt nhận thấy có sự khác lạ
ở Ba Việt. Không như những lần trước trong bộ quần áo thường phục,
lần này ông mặc quân phục. Hình như Việt có hỏi, thì ông nói rằng hôm
nay ông phải đi trực. Trên đường từ nhà lên cầu Tháp Bà, hai bên đường,
những đám trẻ con trong những bộ quần áo mới còn thẳng nếp xếp, vui
cười toe toét sánh vai nhau đi lên đi xuống nườm nượp. Cứ khoảng năm
bảy căn nhà thì có một xòng bầu cua cá cọp. Riêng khoảng đất trống
ở trước trụ sở Hội Đồng Xả và ngôi đình làng, thì có đủ loại cờ
bạc bày biện san sát bên nhau. Lũ con nít ngồi chồm hỏm xung quanh,
mặt mủi đứa nào đứa nấy cũng thành khẩn theo dõi cái chén nhôm lắc
lên lắc xuống. Mỗi lần chủ bàn mở nắp rao lên mặt cờ thì cả bọn la
lối ỏm tỏi. Đứa nào thua bạc hết tiền thì đứng xung quanh bàn cờ
mặt mũi buồn thiu như muốn khóc. Còn những đứa ăn thì mặt mày tươi
rói, chen lấn luôn vào bên trong bàn cờ, làm cho đứa chủ bàn chửi bới
om xòm.
Xe càng đến gần đầu cầu Tháp Bà thì cảnh nhộn nhịp của Tết cũng bắt đầu thưa thớt. Tuy nhiên điều này chẳng làm bận lòng cu cậu tý nào. Việt đang mải mê tưởng tượng những món tiền lì xì, những quyển truyện tranh Người Dơi và Siêu Nhân mới về, mà Việt thấy treo tòng teng trên những sợi dây dăng ngang trên trần nhà, ở cái tiệm bán sách vở trên đầu cầu. Xe đến cầu, mấy người lính trên cầu chận xe lại nói với Ba Việt cái gì đó, xong rồi họ cho xe Ba Việt đi. Bây giờ Việt mới nhìn về hướng bãi biễn Nha Trang. Nó thấy có những đám khói, mà sau này Việt được biết đó là những đám cháy gần Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Khánh Hòa. Có người nói là Việt Cộng về ở Lầu Ông Tư bên Xóm Cồn. Những tiếng nổ về phía bên Xóm Cồn mà Việt tưởng là tiếng pháo thật ra là tiếng súng bắn nhau. Cũng có những cụm khói về hướng Tượng Phật ở khu Đài Phát Thanh, mà sau này khi đi học lại, mấy thằng bạn trong trường nói rằng cái chùa ở trên đồi là ổ Việt Cộng nằm vùng. Mấy ông sư ở đó đã chứa chấp Việt Cộng trốn ở trong đó, đợi đến Tết chui ra cướp Đài Phát Thanh. Càng đến gần thành phố thì sự nhộn nhịp càng vắng vẻ. Cũng có rải rác người và xe đi lại trên đường nhưng Việt không hoàn toàn cảm thấy không khí Tết. Cuối cùng thì ba cha con cũng đến được Chùa. Bà Nội Việt mừng lắm. Đưa hai anh em Việt vào rồi thì Ba Việt vội vã đi ngay. Ông nói với Bà Nội Việt là ông phải đi vô đồn. Sau khi Ba đi rồi, Việt còn nhớ Bà Nội đã lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần, là hai anh em không được đi đâu hết. Việt nghĩ bụng, cho vàng nó cũng không đi. Mục đích của nó hôm nay là ngồi bên Nội để nhận tiền lì xì. *** Hai anh em Việt ngồi hoài mà chẳng thấy ai tới. Việt thất vọng vô cùng. Chẳng biết làm gì, Việt đi theo mấy chú tiểu trạc tuổi Việt chạy chơi trong chùa. Bên trong ngôi chùa, nó thấy mấy ông sư đi đứng nói năng có vẻ dè dặt. Hầu hết mấy ông sư ở đây rất quí mến Việt. Chỉ riêng những ông sư thuộc hàng cao cấp trong chùa thì họ có vẻ không ưa Việt ra mặt. Một phần thì Việt là một đứa trẻ phá phách dưới mắt họ. Một mặt thì Việt cũng không tỏ vẻ cúc cung khúm núm với những người này, ngoại trừ vị Hòa Thượng trụ trì. Mà cũng oan cho Việt. Làm sao bắt nó có thiện cảm với các ông, khi mà mặt mũi ông nào ông nấy, tuy đi tu mà sao đầy nét hắc ám thiếu cảm tình. Tuy đang chơi với mấy chú tiểu, nhưng Việt cũng nhận thấy thỉnh thoảng có mấy ông sư len lén nép người bên trong tường nhìn ra đường qua những khe hở cửa sổ. Bên ngoài, tiếng súng ở phía Tiểu Khu cách đó không xa vẫn thỉnh thoảng nổ đì đùng. Có một lần, Việt tò mò theo một ông sư leo lên lầu để coi rõ sự tình. Một lớn một nhỏ, đang dán mình vào bao lơn dáo dác nhìn lên nhìn xuống, thì nghe một tiếng ầm ở trên đầu làm cái bức tường mà hai người đang đứng bên cạnh rung lên. Cả hai sợ hãi trố mắt nhìn lên, thì thấy một miếng sắt có hình chữ V đang gim sâu vào trong bức tường gạch, chỉ cách đầu của hai người chừng vài tấc. Điếng hồn, không ai bảo ai, Việt và ông sư ù chạy về lại cầu thang xuống lầu dưới. Không nhớ bao lâu sau đó, tiếng súng từ hướng Tiểu Khu giảm dần nhưng lại từ từ đồ dồn về hướng ngôi chùa. Bà Nội Việt bắt hai anh em nó nằm rạp xuống sàn xi-măng. Vốn bản tính nghịch ngợm, nằm dưới nền xi-măng không lâu, Việt lại lén đi tìm mấy ông sư để chơi. Thấy một ông đang nấp đằng sau bức tường nhìn ra ngoài, Việt cũng dọ dẫm đến gần ông ta nhìn ra ngoài quan sát. - Mày muốn thấy Việt Cộng không? Ông quay về phía Việt khẽ hỏi. Nghe nói đến Việt Cộng, nó run bấn người. Tò mò, nó thầm thì hỏi lại: - Đâu, đâu? Theo hướng chỉ tay của ông, Việt thấy có 3 người thanh niên mặc thường phục nhưng lại cầm súng khom lưng chạy lụp xụp sát bờ tường hai bên đường. Lần đầu tiên thấy Việt Cộng tay chân Việt bủn rủn. Cậu sợ họ chạy vào chùa rồi họ sẽ bắn chết hết mọi người. Đằng sau họ, có những bóng người đuổi theo. Tiếng đạn bắn qua bắn lại từng chập, rồi Việt thấy 1 trong 3 người Việt Cộng té xuống. Người đi đầu không biết, vẫn tiếp tục chạy. Người thứ ba dừng lại, rồi cũng tiếp tục chạy về hướng rạp xi-nê Tân Quang và biến mất bên hông Nhà Đèn. Những người lính bây giờ đã đuổi tới chỗ người Việt Cộng bị thương, họ dừng lại quan sát, xong rồi họ lại tiếp tục rượt theo hai người kia. Ông sư bấy giờ quay qua Việt nói: - Chắc mấy ông lính Biệt Động mới tới. Một chập sau, có một nhóm lính khác đến chổ người Việt Cộng bị thương, sau đó họ mang người Việt Cộng bị thương lên xe Hồng Thập Tự đi mất. Thời gian tiếp tục trôi, tiếng súng ngơi dần. Mấy ông sư bây giờ đi đi lại lại trong chùa có vẻ bình thường hơn. Việt cũng không còn nghe Nội rầy rà nữa. Nó thấy cái hình ảnh của những người lính Biệt Động oai phong đuổi theo Việt Cộng, giống như những chàng hiệp sĩ đánh đuổi quân gian trong những tập truyện tranh mà Việt đã coi qua. *** Vài ngày sau, Ba của Việt lên chùa đón hai anh em về nhà. Ngồi đằng sau xe Honda của Ba mà lòng Việt buồn vời vợi. Nó buồn vì xa Nội thì ít, mà buồn vì mất đi cái khoản tiền lì xì thì nhiều. Nội của Việt đã cho tiền lì xì tuy khá, nhưng làm sao nhiều bằng của cả trăm người cho Việt. Cái niềm vui vào dịp Tết mà Việt đã ấp ủ vun xới cả năm, nay bỗng dưng bị tan biến bởi mấy người Việt Cộng đến bắn phá. Càng nghĩ Việt càng ức lắm. *** Khi trường học bắt đầu hoạt động trở lại. Hình ảnh chết chóc được gợi lại qua những dấu đạn lỏm chỏm trên những bức tường chung quanh ngôi trường. Một đứa bạn của Việt kể lại nhà nó bị cháy, cả nhà nó bây giờ phải tá túc ở nhà người bà con. Nó nói nhà nó ở gần chỗ Tượng Phật. Cả nhà nó đang ngủ thì nghe tiếng súng nổ tùm lum ở chổ đó. Khi biết rõ đó là tiếng súng, cả nhà nó chun nấp ở dưới cái phản đi-văng. Một chập sau thì nhà nó bị cháy. Nó và cả nhà phải chạy qua bên nhà hàng xóm, nhưng sau đó cả xóm nó cũng phải tản cư đi chỗ khác. Vài hôm sau, ông thầy Huệ dạy Lý Hóa, báo tin cho cả lớp biết, Nhân, một đứa bạn trong lớp bị thương và hiện đang nằm ở nhà thương Y Tế. Trưa hôm đó, thầy Huệ dẩn cả lớp đi vào bệnh viện thăm thằng Nhân. Cả bọn quây quần đứng chung quanh cái gường sắt thằng Nhân nằm. Một cánh tay của nó bị băng trắng bóc. Nó kể lại rằng khu nhà của nó ở gần Đài Phát Thanh. Khu đó là nơi mà hai bên đánh nhau dữ dội nhất. Nó và cả nhà đang ngồi trốn trong góc nhà thì một mảnh đạn gim vào tay nó. Máu chảy nhiều lắm. Ba nó sợ quá, ông dồn hết cả nhà lên xe chạy đại xuống nhà thương. Dọc đường, gặp lính chận lại. Họ băng bó tạm cho nó, xong rồi họ để cho cả nhà nó chạy xuống bệnh viện, và nó ở đây từ hôm đó tới nay. Ngày trở lại trường không khí buồn thiu. Ngoại trừ một vài chuyện thương tâm, đại đa số bạn bè của Việt vẫn bình an. Ngày đầu tiên đi học về, xe dừng lại bên này đầu cầu Hà Ra để đợi đèn xanh qua cầu. Việt thấy một dãy những xác chết chương phồng được đặt nằm cạnh nhau bên lề đường. Nghe nói, đây là những người Việt Cộng bắn phá ở phía bên trên tượng Phật bị bắn chết, xác họ trôi xuống đây kẹt phải hàng rào ở dưới chân cầu, cho nên lính giữ cầu phải đi xuống gỡ ra mang lên để cho thân nhân họ nhận diện. Mấy tháng sau, tin tức từ thành phố Huế đổ về với những hình ảnh điêu tàn bên cạnh những hố chôn tập thể. Có người bị Việt Cộng đập đầu, có người bị chôn sống làm Việt không khỏi sợ sệt. Nhìn những đứa bé trạc tuổi anh em Việt quấn khăn tang trong hình, ngồi khóc bên cạnh mẹ trước mồ cha, nó thấy xót xa cho những đứa bé này. Việt nghĩ, lớn lên, nó sẽ đi lính Biệt Động. Nó sẽ làm hiệp sĩ đi đánh kẻ cướp như trong những chuyện bằng tranh. Nó sẽ thành Thiên Thần đánh đuổi bọn ma quỉ như trong kinh thánh. |