Thơ Song An Châu

CÓ NHỮNG ĐÊM BUỒN


Có những đêm buồn thức trắng đêm
Nghe mưa tí tách rớt bên thềm
Nghe bao thương nhớ, sầu xa xứ
Sao thấy đêm buồn nặng trĩu thêm.
Từ khi đất nước thôi chinh chiến
Lớp lớp người đi bốn phương trời
Mong sao xứ lạ t́m tổ ấm
Được chút tự do lúc cuối đời.
Dù biết ra đi là chấp nhận
Bất trắc đang chờ phía trước thôi
Nhưng vẫn cứ đi không chùn bước
Sợ mất tự do lúc cuối đời.
Hàng triệu người đi, đi khắp nơi
Như ḍng suối chảy theo triền dốc
Đổ nước xa nguồn ra biển khơi
Bao giờ cho nước quay về lại?
Có ai biết được ḍng suối ấy
Nước đổ xa nguồn quá nhớ mong
Hỏi đàn chim Việt xa ĺa tổ.
Chuẩn bị ngày về, có nhớ không?

GA, tháng tư đen, 2009            
Kỷ niệm 34 năm Quốc Hận (1975-2009).