Mậu Thân, chiến tranh đă vào thành phố.
Trước đây, dân chúng không thấy sự có mặt cuả Biệt Động Quân là cần thiết. Nhưng
sau khi việt cộng đánh trung tâm Plei Ku, ngay đêm ba mươi, biệt động, thiết
giáp đă đánh bật bọn việt cộng ra khỏi vùng ḷ heo, khu Trà Bá, gây tổn thất
nặng nề cho bọn chúng. Khi người dân đă tận mắt thấy quân đội, cảnh sát, các lực
lương an ninh đă chống trả thế nào khi họ hoàn toàn bị bất ngờ, lệnh hưu chiến
đă bị bọn dă man vi phạm, dân chúng nh́n những người lính biệt động với một ánh
mắt khác. Nhiều người thấy yên tâm khi biệt động vẫn đóng quân tại những điểm
chính yếu. Suốt tuần lễ, khi tiểu đoàn 11 biệt động quân ứng chiến tại biển hồ,
thiếu tá Huân cho lệnh sẵn sàng.
- Nếu có lệnh hành quân, tiểu đoàn phải
tập họp đông đủ, một cấp số đạn, một ngày cơm nóng và 3 ngày cơm xấy.
Môt số đông binh sĩ, hạ sĩ quan và sĩ
quan đều về khu gia binh với gia đ́nh, ăn tết muộn. Tôi ngủ tại hậu cứ, ban ngày
thường ra Pleiku. Thành phố không c̣n nhộn nhịp như trước tết, chiến tranh xảy
ra ngay trên những con đường quen thuộc. Ngay tại thung lũng, dưới dốc đại đội
quân cụ, cả một suối cạn, về muà nắng có thể đi qua, bên kia bờ cao nhà dân rải
rác kéo dài tớ đồn điền trà, dấu tích cuả chiến tranh c̣n nguyên vẹn. Mấy cái
nhà, mái tôn lủng v́ đạn bắn trúng. Nhiều nhà c̣n đóng cửa. Những nhà này thường
do quân nhân ở, họ chạy lên tập trung gần những đơn vị quân đội. Nhiều người
nói, dù sao dân cũng yên tâm hơn là ở rải rác ngoài xa, chẳng biết chiến tranh
xảy ra lúc nào. Họ nguyền ruả việt cộng, "bọn này chẳng c̣n biết kiêng dè ǵ
nưă, nó đánh vào lúc mọi người chuẩn bị đón giao thưà."
Mậu t́m tôi khi tiếng súng tạm yên. Vừa
gặp mặt, Mậu vui mừng, rối rít:
- Trời ơi, em cứ thấp thỏm đi ra, đi
vào, chẳng biết anh ở đâu. Anh thật ác, không cho em một mảnh giấy để em biết
tin. Má em biết em lo về anh nên cứ lặng thinh. Má sợ em đi xuống phố hay đi
biển hồ, suốt ngày canh chừng, nhắc em: "Con à, tụi nó đánh vào thành phố rồi,
cả nhà phải ở đây, lỡ có ǵ ba má c̣n biết đường tính. Mày mà đi lỡ kẹt ở đâu
th́ ba má cũng không yên tâm, mà cả nhà cũng không chịu nổi với ba mày"
- Cả nhà em, có cô gái cưng nên ai cũng
sợ em xa nhà phải không? Nh́n khuôn mặt thiếu ngủ của Mậu, tôi cười. Chuyện ǵ
quan trọng anh mới báo cho em chứ. Thật t́nh, em biết đó, đâu ai ngờ? Tiểu đoàn
anh hành quân ngang mấy tiệm cơm ở bến xe đấy chứ, nhưng không thể nào ghé ngang
qua em, anh cũng rầu thấy mồ.
Mậu nguưt tôi:
- Chuyện ǵ đối với anh cũng không quan
trọng. Mấy ngày này mà anh c̣n chưa cho em biết, th́ đến bao giờ nưă, em lo chết
đi được.
Tuy nói vậy, Mậu cũng vui ra mặt. Mậu
trở lại cái hồn nhiên hàng ngày, hỏi tôi:
- Anh c̣n được ở đây lâu không?
Tôi nh́n Mậu, nói nhỏ:
- Làm sao anh biết được, nhưng hy vọng
tiểu đoàn anh ở đây. Thằng 22 và 23 đi hành quân xa rồi. Chỉ có tụi anh, chắc
không đến nỗi nào. Thể nào cũng phải có hai râu ở đây chứ. Tôi quen miệng nói.
- Anh nói ǵ, em chẳng hiểu. Mậu nghe,
hỏi lại.
- Không ai như em hết, có người yêu là
lính mà nói ǵ dính dáng tới lính, em cũng hỏi đi hỏi lại. Tôi nhắc lại câu
chuyện cũ. Em c̣n nhớ anh hỏi em, em biết khóa nào là khóa đàn anh cuả khóa 20,
em nói không kịp thở, khóa 21 chứ khóa nào.
- Cấm nói nữa. Bây giờ anh thử hỏi xem
sao? Mậu đặt ngón tay ngay môi tôi.
< - Anh biết rồi Mậu à. Anh mà hỏi em tới
nhảy nhót, cà phê th́ không sai một chữ. Em vậy đó, mà nhiều người chết mê, chết
mệt. Tôi hỏi lại. Ai chết mê chết mệt? Chắc họ khùng rồi. Anh không có tên đâu
nhé.
- Anh của em khùng sao được, chỉ điên
thôi. Mậu cười thành tiếng. Mà anh à, anh nhớ dùm em nghe. Nhớ, anh nói anh
không bao giờ mê em nghe.
- Anh nhớ. Tôi móc ngón tay vào tay Mậu.
Tôi vừa lái xe, vưà hỏi thăm gia đ́nh
Mậu:
- Ba má có khoẻ không? Nhàn ra sao?
Mậu nh́n tôi:
- Ba má em vẫn khoẻ. Buồn cười ghê.
Thành phố vưà ngưng tiếng súng, má em lật đật đi mua cả tạ gạo về nhà, nào cá
khô, bún tàu, thôi đủ cả. Mấy ngày nay, trường học nghỉ, em phải phụ dọn, xếp
nhà cửa. Ba em bắt Nhàn và em, mỗi đứa phải có một gói quần áo riêng. Ông bắt để
ngay cạnh giường. Em và Nhàn vưà soạn vưà cười: "Gớm ba làm như nó sắp đánh ngay
tại đường nhà ḿnh không bằng". Tuy nói vậy, cả hai đưá vẫn phải sắp xếp theo ư
ba. Em thu mấy tấm h́nh cuả em và anh bỏ vào chiếc giỏ nhỏ riêng. Nhàn cười:
"Lúc nào chị cũng mang mấy tấm h́nh kè kè. Em mách ba cho xem." Em nói với Nhàn:
"Mặc kệ tao." Nói vậy, nhưng em biết không bao giờ Nhàn nói. Nó luôn bênh anh,
nhiều khi làm em bực.
Tôi làm bộ ngơ ngác:
- Sao em bực.
- Th́ bực chứ sao, Nhàn bênh anh chằm
chặp. Nó biết em cũng lo nhưng cố dấu, không để lộ ra mặt. Nó nh́n em, buột
miệng: "Chị Mậu à, mấy ngày nay, sao không thấy anh Lương đâu, chắc anh đi hành
quân rồi hả chị?" Em nh́n Nhàn, tội nghiệp con bé, nó cũng lo như em. À anh
Lương, anh có tin ở Dalat, ba má và các em anh b́nh an không?
Tôi thở dài:
- Anh đâu biết rơ ràng, chỉ nghe tên
những khu đánh lớn, không có ấp Đa Thiện, nơi ba má ở.
- À quên. Mậu buột miệng. Chút xíu em
quên, em làm một gô thịt chà bông, nhắc em để anh mang theo khi hành quân, khi
nào hết em làm hộp khác.
- Em làm ǵ cho mệt. Tôi nh́n đôi mắt
Mậu không vui, vội nói.
- Anh phải mang theo, em làm nhiều lắm,
làm chuẩn bị chạy lọan mà. Mậu sợ tôi không lấy.
Tôi và Mậu vưà nói chuyện vưà nh́n hai
bên đường. Mậu chỉ tay thật xa, nhiều khoảng đất thật xâu v́ đạn pháo binh. Tôi
chạy theo đường Hoàng Diệu, ṿng đường Phan Bôi Châu rồi thẳng lên ngă ba Thiết
Giáp. Thành phố chưa trở lại b́nh thường. Những chiếc jeep cuả thiết giáp, cuả
quân đoàn, thường ngày hay có mấy bà ngồi trên, đi mua thức ăn, đưa con đi học,
nay thấy vắng hẳn đi, chỉ có xe biệt động là nhiều. Xe cuả tôi c̣n mấy hộp thịt,
mấy bao cơm xấy, một mớ trái thơm đóng hộp, và một thùng đạn gỗ. Mậu nh́n chiếc
thùng gỗ quen thuộc, không cần hỏi Mậu cũng biết chiếc thùng đựng ǵ. Mậu quay
lại hỏi tôi:
- Mấy ngày nay quần áo anh để đâu? Anh
có cần giặt không?
- Quần áo bỏ tiệm giặt Phượng Hoàng rồi.
Tôi chọc Mậu.
Mậu biết tôi chọc Mậu nhưng cũng vờ nói:
- Không được à nha. Em mà biết anh léng
phéng tới bỏ giặt trong đó, em cho de luôn. Đừng trách.
- Tiện đâu anh bỏ đó không được a. Tôi
vưà cười vưà trả lời.
Mậu lấy tay trái quàng qua vai tôi:
- Không tiện lợi ǵ hết. Anh phải giặt
quần áo ở tiệm giặt ủi, hay đưa cho em. Khi nào xong anh tới lấy, c̣n không muốn
th́ mang về biển hồ. Nói tới biển hồ, Mậu nhắc. Anh nhớ, em và anh giặt quần áo
trên suối, đường vào sở trà không? Em thích ḍng suối đó, nuớc trong veo, nắng
ấm. Lần nào giặt xong quần áo cuả anh, em cũng ướt hết từ đầu tới chân. Mỗi lần
anh nói đi giặt suối, em luôn mang thêm một bộ đồ để thay, vui thật anh nhỉ. Vui
hơn là chạy ṿng ṿng nữa. Em thích nhất, ngồi trên tảng đá bằng phẳng, lấy chân
đưa xuống suối nước ấm, tới tận đùi, cứ để nguyên quần, đừng xắn lên, rồi đập
hai chân, nước bắn tung toé. Anh và em như hai đưá trẻ chạy theo nước mưa.
Vừa nói, Mậu vừa quay lại hỏi tôi:
- Mấy anh khác cũng tắm ở đây hả anh?
- Ừ, lần đầu tiên anh đi tắm với anh
Lạn. Sau đó, cứ chạy xuống đây hàng ngày, nhưng anh vẫn chở xạc nước về tiểu
đoàn. Em biết trời nóng, nhiều khi về đêm, phải tắm bằng ống xạc.
- Em cũng vậy. Nhiều buổi tối, trời
nóng, em ra tắm nước giếng. Nước giếng về đêm vẫn c̣n ấm, dội chừng chục gầu,
vào ngủ thật mát.
- Em tắm ngay thành giếng hả? Tôi vờ
nói.
- Ưà, buổi tối mà.
- Nếu anh ở đó, chắc anh phải canh
chừng.
- Canh chừng ǵ? Mậu hỏi lại.
- Canh chừng, không để người nào léng
phéng chứ ǵ.
- Em cấm anh nói thêm. Mậu bịt miệng
tôi.
Như chợt nhớ điều ǵ, Mậu hỏi tôi:
- Anh ơi, sao bên bờ suối, chỗ ḿnh giặt
áo quần, có hoa đẹp vậy?
- À, hoa của mấy cô sở trà trồng đấy,
toàn hoa trinh nữ không. Tôi trả lời.
Mậu ngơ ngác, tỏ vẻ ngạc nhiên. Tôi nói
tiếp:
- Ư anh muốn nói, hoa do mấy cô trạc
tuổi em hoặc nhỏ hơn, hoặc lớn hơn một chút trồng.
- Làm sao anh biết.
- Em muốn nghe một cô hay nhiều cô. Tôi
hỏi.
- Em muốn nghe nhiều cô.
Tôi không kể vội, làm bộ chăm chú lái
xe. Mậu sốt ruột:
- Đường có xe cộ ǵ đâu mà anh lái cẩn
thận. Em chờ hết nổi rồi.
- Thường em và anh đi giặt không có
nhiều người. Buổi chiều hay thứ bẩy chủ nhật, anh lái xe đi tắm. Nhiều khi năm
sáu cô, vừa giặt quần áo vưà nói chuyện lao xao. Mấy cô ỷ đông, bắt nạt, gọi
anh: "anh ơi, anh xuống đây, em nhường chỗ này", rồi họ cười chọc ghẹo. Tôi cà
rà.
- Anh xuống không? Mậu hỏi tôi.
- Không, anh lái xe về. Mậu cười,
- Uổng ghê đi anh há. Em không tin đâu.
Anh chắc chắn xuống tắm chung nếu mấy cô đó mời. Anh liều mạng lắm, thế anh chấm
cô nào không?
- Chấm một cô
- Thật không?
- Không. Tôi nh́n Mậu,
- Em cứ tạm tin vậy. Nhưng anh muốn quen
cô nào, cứ nói thật, em theo anh, em làm quen dùm. Mậu thích thú.
- Làm quen cho em hả? Tôi hỏi,
- Làm quen cho em làm ǵ, cho anh chứ.
Nh́n Mậu, đôi mắt thật xa xăm. Tôi chắc
Mậu đang vẽ trong đầu cảnh mấy cô đang tắm giặt. Tránh cho Mậu tưởng tượng, tôi
nắm tay Mậu:
- Thôi anh có em là đủ rồi. Tôi c̣n nói
thật nhỏ. Là đủ mệt rồi.
- Thậ..t không? Mậu hỏi lại, giọng kéo
dài.
Cả hai đưá cùng cười vui. Mậu ngả hẳn
người vào vai tôi. Mậu chưa yên, hỏi tiếp:
- C̣n hoa th́ sao?
- Mấy cô đó mang hoa trồng dọc theo bờ
suối.
- Mấy cô ấy rảnh ghê há, tức ghê đi, sao
em không gặp ai bao giờ, bưă nào, anh phải chở muốn th́ khi nào anh và em đi
chơi cả ngày chủ nhật. Mậu nh́n tôi.
- Mấy cô bé vui vẻ lắm.
- Tất nhiên rồi. Nhưng từ giờ nầy trở
đi, chắc em phải cấm không cho anh đi tắm suối, chịu khó tắm bằng ống xạc đi.
Mậu reo bên tai tôi.
- Em biết không, cực chẳng đă, tắm ống
xạc chứ, không thoải mái ǵ. Tôi ỡm ờ.
- Không thoải mái, ráng chịu cho quen.
Mậu ngả đầu trên vai tôi.
Tôi làm bộ thở ra. Mậu ngước mặt nh́n
lên:
- Tội nghiệp chưa. Rồi tát nhẹ vào má
tôi, khuôn mặt Mậu ửng hồng.
Chiếc xe chạy chầm chậm, trở ngược lại
dốc Diệp Kính, ngang qua nhà thờ. Hàng quán chưa mở cửa nhiều, chỉ có mấy tiệm
mở cửa. Mậu nh́n hai bên đường nói bên tai tôi:
- Thôi hai đưá vào tiệm chè kỷ niệm
nghe.
Tôi dừng ngay tiệm chè, hỏi Mậu:
- Tiệm chè đổi tên rồi hả em?
Mậu hai tay ôm qua bả vai tôi:
- Em đặt tên thôi. Tiệm chè kỷ niệm ngày
hai đưá ngồi chung bàn lần đầu đó.
Tôi nh́n Mậu,
- Ừ nhỉ, anh cứ thắc mắc măi. Sao hôm
đó, em mời anh ngồi chung bàn?
- Ai mời anh. Anh kéo ghế ngồi. Em từ
chối, nói phải đợi ông anh, anh cứ ngồi. Em về nhà, mấy ngày sau nghĩ lại c̣n
buồn cười, thật ông thiếu uư đó lỳ ghê. Mậu tṛn xoe đôi mắt.
Nói rồi Mậu choàng tay ngang người tôi.
Tôi không nh́n Mậu, chọc ghẹo:
- Anh mà không lỳ, làm sao quen em được.
Chờ em vào tiệm vải, rồi vào tiệm sách báo, rồi núp sau tiệm tạp hoá, theo biết
bao nhiêu lần, mới có cơ hội. Tội ǵ bỏ đi chứ.
Mậu cười gịn, giọng cười hồn nhiên:
- Ừ nhỉ, nếu anh không ngồi chung, chắc
ǵ em nhớ mặt anh.
Trí nhớ Mậu như quay về những ngày đầu
tiên khi tôi vưà ở Kontum vào pḥng ngoại thương Hai. Mậu cứ nói như nói cho
riêng Mậu:
- Em nhớ ra rồi. Em cảm động thật sự,
khi thấy anh trên xe lăn. Thương ôi là thương. Anh biết khi em thấy anh trong
quân y viện, em nghĩ sao không?
Tôi im lặng, không trả lời. Mậu nói
tiếp:
- Em không ngờ, sao lại là anh? Phải anh
không? Thiếu ǵ người hành quân, mà anh bị thương. Song em chợt thấy ḿnh vô lư.
Sao em lại có ư tưởng ích kỷ vậy? Em chợt hối hận, chấp nhận một sự thật, nh́n
anh ngồi, một ḿnh anh cô đơn. Em nh́n chung quanh, anh không có ai bên cạnh cả.
Em hơi lạ, anh vẫn cười, không có vẻ ǵ là đau, là bị thương. Em đẩy xe lăn vào
pḥng anh mà tim em như thắt lại, không ngăn được ḍng nước mắt.
- Hèn nào khi vào trong pḥng, em hôn
anh. Tôi nói theo.
Mậu đấm sau lưng tôi, vừa cười:
- Thôi bắc kỳ xạo quá. Hôn hồi nào, chứ
không phải anh năn nỉ cả mấy tuần, mấy lần gặp sau này, em mới cho hôn má em
thôi.
- Không ngờ em c̣n xạo hơn anh nhiều…
Tôi cười thật to.
Hai đưá vào tiệm chè, như thường lệ, cô
chủ tiệm cười chào. Hai đưá tôi quá quen với tiệm này. Cô chủ biết ư, chỉ Mậu
chiếc bàn quen thuộc. Mậu cảm ơn rồi kéo ghế, gọi hai ly chè nhăn nhục táo tàu
nóng. Hai chén chè c̣n bốc khói, mùi thơm cuả táo tàu d́u dịu. Mậu đưa tôi chiếc
muỗm. Hai đưá vưà ăn, vưà nh́n ra ngoài đường. Tôi nói với Mậu:
- Em biết không? Ăn quán này, anh nhớ ở
Sàig̣n. Mỗi lần về phép, tụi anh hay tới ngồi quán kem Mai Hương ngay đường Lê
Lợi, ngồi đó một chút thể nào cũng gặp bạn bè, nhất là bạn lính, bạn cùng
trường.
- Có nhiều tiệm như vậy không anh? Mậu
hỏi.
- Có chứ, tiệm kem Phương Lan, tiệm Pole
Nord, ở góc đường Nguyễn Huệ, gần mấy kiosque bán hoa.
Thể nào cũng có một lần, hai đưa đi
Saig̣n, anh phải đưa em đi mấy tiệm vừa rồi. Mậu nắm chặt bàn tay tôi.
Tôi nh́n Mậu. Cô bé đôi mắt thật xa xôi.
Tôi nói:
- Tất nhiên. Anh c̣n đưa em đi mấy quán
nhạc như đêm Màu Hồng, pḥng trà Khánh Ly, Tour D’ivoir ngay Trần Hưng Đạo, hay
Arc En Ciel dưới Chợ Lớn.
- Anh nói làm em tưởng tượng ḿnh đang
đi ngay tại thành phố Sàig̣n.
- Em biết không, dù đi đâu, anh cũng
nhận ra một chân lư, không đâu ấm cúng như tiệm chè này cả. Tôi kéo Mậu về hiện
tại.
Mậu biết tôi nói ǵ, cười thật tươi. Tôi
nói tiếp:
- Ăn chè mà em cứ nắm bàn tay anh th́
không ấm sao được.
- Thôi trả anh đấy, ăn hai tay cho
nhiều. Mậu làm bộ giận hờn.
- Cám ơn em.
Mậu nh́n lên trần nhà, y hệt lần đầu
tiên, tôi gặp Mậu. Ăn xong hai chén chè, tôi trả tiền, hai đưa tôi ra xe. Mậu
nói:
- Khoan đă. Em mua mấy chiếc bánh, anh
mang về biển hồ. Tiện tay Mậu lấy hai tờ báo. Anh mang về nằm vơng đọc cho vui.
Mậu cho bánh vào bao giấy. Thôi anh đưa
em về. Ngày mai anh có ra phố không? Nếu có, để em mang bánh em làm. Hai đưá
không chạy rông rông nưă, ngồi trên xe, ăn bánh, nói chuyện vui hơn. Em có chỗ
này, vưà mát mà ít người qua lại, em mới t́m ra. Ngày mai anh nhé.
Tôi muốn chọc Mậu và cũng không muốn Mậu
khỏi thất vọng nếu ngày mai tôi không ra được, nên dặn hờ:
- Dạo này hành quân liên tục. Nếu em
không thấy anh, em chịu khó chạy lên Phượng Hoàng, ra mấy chuồng cu đằng sau,
hỏi mấy cô xem có thấy anh không?
Mậu tṛn xoe đôi mắt:
- Anh nói ǵ? Thôi cưng ơi, đừng ẫm ờ.
Mai anh phải ra chở em đi chơi đấy, không lôi thôi ǵ cả.
Nói xong, Mậu bước xuống xe. Trước khi
vào cổng c̣n quay lại, đôi tay vẫy, ra dấu cho tôi, như nhắn nhủ, anh phải về
biển hồ.
Tôi về Biển Hồ. Buổi chiều, hậu cứ bắt
đầu nhộn nhịp, lính tráng bắt đầu đi tới những tiền đồn, từng toán nhỏ. Tôi mang
mấy chiếc bánh và tờ báo vào căn nhà tôn bộ chỉ huy tiểu đoàn, ngang qua máy
truyền tin, hỏi mấy người trực:
- Hôm nay có ǵ lạ không?
- Không có ǵ hết, Alpha. Đại úy tiểu
đoàn phó dặn, nếu alpha về, nhắc alpha coi canh gác. Đại uư về nhà ăn cơm, chắc
vào hơi tối. Người lính trả lời.
. . . . .