NGÀY CỦA CHA FATHER - DAY.Nuyễn khắp NơiViết cho BĐQ Đại Úy Phạm Đức Khánh - Phế Binh. Đại Đội Trưởng Đại Đội 3, Tiểu Đoàn 35, Liên Đoàn 6 Biệt Động Quân, Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Thân tặng những người Vợ Lính, Con Lính Việt Nam Cộng Ḥa Những người đă chịu đựng nhiều nhất, hy sinh nhiều nhất trong chiến cuộc và sau chiến cuộc. NGUYỄN KHẮP NƠI.
Đại Úy Phạm Đức Khánh chỉ bị thương nhẹ trong chiến cuộc, suốt từ đầu mùa năm 62 tới năm 1975. Anh chỉ trở thành phế binh do một tai nạn xe cộ, vào năm 2002 tại Úc mà thôi. Vào ngày 15 tháng 4 năm 2002, nhân được ngày nghỉ, anh Khánh tới thư viện tỉnh Sunshine để đọc sách. Tới giờ nghỉ trưa, anh ra ngoài, dự tính băng qua đường để mua thức ăn trưa rồi trở lại đọc sách tiếp. Trong khi đang đứng chờ ngớt xe để băng qua đường, anh Khánh đă bị hai tên da trắng đi xe đạp trên lề đường đụng phải. Anh bị mất thăng bằng ngă đập đầu xuống đất. Hai tên chạy xe đạp chỉ quay lại nh́n chứ không đứng lại tiếp cứu người bị thương theo luật đi đường. Khi bị dân chúng đứng chung quanh la phản đối, hai tên này bỏ chạy luôn để lại cái nón an toàn. Đem tới nhà thương, anh Khánh bị nát hết cả phần óc bên trái lẫn bên phải. Bác Sĩ cho gia đ́nh hay: Một là đồng ư rút ống dưỡng khí để anh chết một cách yên lành. Hai là cứ tiếp tục mổ để lấy phần óc bị bể ra, anh vẫn sống, nhưng coi như là chết, v́ anh sẽ chỉ như là một cái bắp cải mà thôi, không nghe, không biết không suy nghĩ ǵ nữa. Trận mạc bao năm, đánh Đông đánh Tây không chết, về nhà xụp lỗ trâu mắc nạn! Hôm nay, lại một ngày "Father - Day" nữa sắp tới. Nhớ lại người bạn năm xưa đă một lần ngồi với nhau tâm sự về "Ngày Của Cha", tôi lại nhớ tới anh Khánh, một người cha, đă rất hănh diện khoe món quà của vợ con, mà anh nói rằng sẽ nhớ măi trong đời: "Món quà mà tôi quư nhất trong đời vẫn là món quà mà tự tay vợ con tôi đă mua, đă làm, đă h́ hục mang vác từ nhà vào trong trại tù VC cho tôi. Món quà đó không nhiều, nhưng là những thứ mà tôi đang cần, đang thiếu: Vài miếng đường thẻ, một ít muối mè, tôm khô... Tuy ít, thế nhưng nó hàm chứa cả một trời yêu thương trong đó, nó đă giúp cho tôi có hy vọng mà sống c̣n cho đến khi được thả ra, cho đến khi vượt biên để có cuộc sống cho tới ngày hôm nay". Anh Khánh, bây giờ tuy vẫn c̣n sống, vẫn được vợ con tổ chức "Ngày Của Cha", nhưng anh đâu c̣n đầu óc đâu để mà biết, mà nhớ những ǵ đang xẩy ra chung quanh anh. Cái đầu của anh chỉ là một cái hộp rỗng bằng xương thôi, chứ không c̣n chứa đựng ǵ ở trong đó cả. Óc của anh đă bị bể nát, đă được lấy đi từ lâu rồi. Phạm Đức Khánh nhập ngũ vào năm 1962, học khóa 13 Vơ Khoa Trừ Bị Thủ Đức. Ra trường, anh t́nh nguyện gia nhập binh chủng Biệt Động Quân. Sau khóa học "Rừng Núi Śnh Lầy", anh Khánh được chọn phục vụ tại Tiểu Đoàn 35 BĐQ, thuộc Liên Đoàn 6. Suốt mười năm trời chinh chiến, đến cuối năm 1972, anh bị thương và được nghỉ ngơi một thời gian với chức vụ chỉ huy hậu cứ Tiểu Đoàn. Lúc này, anh mới có được chút thời gian cho riêng ḿnh để nghĩ tới việc lập gia đ́nh. Anh cưới vợ và sống ngay tại khu gia binh và đôi khi ở Sài G̣n. Khoảng cuối năm 73, anh được tái chỉ định chức vụ Đại Đội Trưởng Đại Đội 3 và theo Tiểu Đoàn đi hành quân ở Vùng II. Chị Khánh cũng khăn gói theo chồng lên Phú Bổn, coi tiệm thuốc tây chung với người chị. Đầu năm 1975, có tin Việt Cộng đánh Ban Mê Thuột, chị Khánh lúc đó đang mang thai đứa con đầu ḷng, muốn trở về Sài G̣n, nhưng anh Khánh vẫn c̣n phải theo Tiểu Đoàn hành quân, chị không biết t́m anh ở đâu? Đến tháng 3 th́ có tin bỏ Vùng II, anh Khánh xin phép đơn vị chạy vội về Phú Bổn đón vợ lên Pleiku định xin di tản về Sài G̣n. Nhưng phi trường đă bỏ ngỏ rồi, không c̣n máy bay nữa. Anh Khánh phải về với đơn vị, để chị và một người bạn gái theo ḍng người đi chạy loạn mà về Nha Trang. Chạy ṿng ṿng măi, lại trở về Phú Bổn, rồi theo quốc lộ 7 chạy về Nha Trang. Trên đường đi, Việt Cộng pháo kích theo, có người chết, có người bị thương, làm cả đám rất là sợ hăi. Đi được vài ngày, chị may mắn gặp lại được anh Khánh đang cùng Tiểu Đoàn hành quân mở đường đi về Nha Trang. Anh cũng không c̣n đồ ăn ǵ cả, chỉ đưa cho chị mấy cái cà mèn của lính để đi xuống suối kiếm nước uống. Đang đi kiếm suối th́ VC pháo kích, cả đám chạy tản mát, Tiểu Đoàn cũng rút theo hướng riêng. Chị lại lạc mất anh, lại nê cái bụng bầu cùng với đám dân tỵ nạn đi t́m đường sống. Đang lúc khó khăn th́ trực thăng của quân ta bay tới thả đạn dược và đồ tiếp tế cho lính và cho dân. Một chiếc trực thăng c̣n chỗ, đă thả thang dây xuống cho đám người tỵ nạn khốn cùng. Một bà mẹ đưa được đứa con khoảng 6 hoặc 7 tuổi bám vào thang dây để xạ thủ trực thăng kéo lên, phần người mẹ yếu sức quá, không bám dây được, bị rớt xuống. Chị Khánh cùng với một người đàn bà khác bám chặt thang dây và được kéo lên trực thăng. Người xạ thủ đại liên nói với đoàn người chạy loạn là sẽ có thêm trực thăng tới để lần lượt đón đồng bào về nơi an toàn. Trực thăng chở chị về tới Tuy Ḥa, rồi chị tự lo đón xe đ̣ chạy về Nha Trang rồi từ đó t́m đường về Sài G̣n. Ngày nào chị cũng tới hậu cứ Tiểu Đoàn ở Long B́nh để ngóng tin chồng. Măi đến ngày 20 tháng 4 anh Khánh và đồng đội mới lần ṃ về tới hậu cứ bằng.?.. xe đ̣. Nghỉ ngơi được mấy ngày, Tiểu Đoàn lại có lệnh hành quân về Mỹ Tho.
Măi tới ngày 5 tháng 5, anh Khánh mới từ Mỹ Tho trở về Sài G̣n. Sống trong những ngày tháng hẩm hiu được một thời gian th́ anh Khánh theo lệnh của chính quyền mới đi tŕnh diện ở trường trung học Chu Văn An. Từ đó, anh được chở về căn cứ Long B́nh để gọi là... học tập cải tạo, không được dịp nh́n mặt đứa con gái đầu ḷng. Đến năm 1976, một vụ nổ kho đạn tại Long B́nh kéo dài cả mấy ngày, được đồng bào đoán là do các chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa khởi động phong trào kháng chiến. Bọn Việt Cộng đă chở tất cả những người đang bị tập trung ra ngoài Bắc biệt vô âm tín. Măi đến năm 1978, chị Khánh mới nhận được thư cho gởi quà, lúc đó mới biết là anh đang ở trại Hoàng Liên Sơn. Con c̣n quá nhỏ, cha mẹ đă già yếu, tiền bạc lại không có, chị Khánh đă phải bán đồ đạc trong nhà đi để mua thức ăn khô nhờ những người đi thăm nuôi mang tới cho anh Khánh. Đă có lần chị ráng bồng con đi theo đoàn người ngược về Bắc để thăm chồng, nhưng chị đă phải bỏ cuộc ngay đầu chặng đường, v́ không đủ sức tay xách nách mang, tay kia ẵm con đi trên những con đường đê trơn như mỡ, lạnh buốt thân gầy. Ráng sống, đến đầu năm 1982 th́ anh Khánh được bọn VC thả về. Hai vợ chồng nửa mừng nửa tủi, dắt nhau đi bán đồ chợ trời vừa để ḍ đường vượt biên. Ḍ đường, thăm đường, khăn gói ra đi rồi lại trở về cả chục lần mà vẫn chưa thoát. Cũng may là những lần vượt biên chỉ không thành công thôi, chứ trong bọn không ai bị bắt cả. Con cọp Biệt Động Quân có 13 cái răng th́ anh Khánh cũng vượt biên đến lần thứ 13 mới trót lọt. Cũng như lần ra đi tù cải tạo trước đây, anh đă ra đi mà không có dịp nh́n mặt đứa con gái đầu ḷng. Lần này, anh cũng lại ra đi mà chưa thấy mặt đứa con trai đang c̣n trong bụng mẹ. Anh đến bến bờ tự do ở đảo Pulau Bidong vào tháng 6 năm 1983 và tới tháng 2 1984 th́ được định cư ở Úc. Cũng như mọi người, anh Khánh ra sức đi cầy ở các hăng, xưởng. Thứ Bẩy Chủ Nhật th́ xách ba lô đi tới farm hái trái cây kiếm thêm tiền gởi về cho vợ con t́m đường đi vượt biên tiếp. T hời gian này, bảo lănh vợ con là chuyện thật là khó khăn, v́ bọn VC chưa có chính sách cho dân chúng ra đi nhân đạo. V́ thế, măi đến năm 1989 chị Khánh và 2 đứa con mới được qua Úc đoàn tụ gia đ́nh. Để có th́ giờ ở nhà với vợ con, anh Khánh xin nghỉ hăng để nhận hàng may tại nhà. "Chồng may vợ lốc, con cái gắn nhăn" đó là khẩu hiệu mà vợ chồng anh vui vẻ chấp nhận để được sống bên nhau. Vào năm 1999, anh em Biệt Động Quân ở Melbourne (Tiểu Bang Victoria) đă bắt đầu ngồi lại với nhau, với mục đích thành lập Hội Biệt Động Quân. Đọc thông báo trên báo chí, anh Khánh cũng đă đến cùng hội họp với anh em từ ngày đầu tiên gặp gỡ. Tôi nhớ, lần đầu tiên gặp nhau, cũng gần ngày "Father's Day" khi tôi hỏi anh về những món quà nào đă làm cho anh nhớ thương nhất trong đời, anh đă trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời: "Món quà mà tôi quư nhất trong đời vẫn là món quà mà tự tay vợ con tôi đă mua, đă làm, đă h́ hục mang vác từ nhà vào trong trại tù VC cho tôi. Món quà đó không nhiều, nhưng là những thứ mà tôi đang cần, đang thiếu: Vài miếng đường thẻ, một ít muối mè, tôm khô... Tuy ít, thế nhưng nó hàm chứa cả một trời yêu thương trong đó, nó đă giúp cho tôi có hy vọng mà sống c̣n cho đến khi được thả ra, cho đến khi vượt biên để có cuộc sống cho tới ngày hôm nay". Sau nhiều lần hội họp, bàn ra tán vào, cuối cùng, hội Biệt Động Quân Victoria cũng đă được thành lập. Chúng tôi tổ chức lễ ra mắt thật là long trọng tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cựu Quân Nhân QLVNCH ở Footscray, số 30 Leed Street, Footscray VIC 3011, vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 28 tháng 1 năm 2001. Lễ ra mắt có tính cách gia đ́nh, có nghĩa là không những chỉ nguời lính BĐQ được mời, mà cả vợ con cũng được mời tham dự nữa. Tôi nhớ, rất nhớ tới kỷ niệm gặp nhau lần đầu tiên giữa các anh em Biệt Động Quân thân mến của tôi, những người lính mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ c̣n gặp lại nữa. Q uân Phục "Mầu áo Hoa Rừng" Biệt Động, cái huy hiện "Cọp Đen" cũng là những thứ mà tôi cũng nghĩ không c̣n bao giờ nh́n thấy nữa, th́ lại được xuất hiện, lại được gặp nhau, mừng mừng tủi tủi, vui biết bao nhiêu. Lúc ra về, tôi gặp vợ chồng anh Khánh vui vẻ nắm tay nhau. Chị Khánh nói với vợ chồng tôi: - "Từ ngày cưới nhau cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên tôi được nắm tay đi chơi phố với chồng tôi đó!" Lúc đó, tôi không suy nghĩ ǵ cả. Nhưng về tới nhà, lúc nghỉ ngơi, nghĩ tới gương mặt tươi vui của vợ chồng anh Khánh lúc đi bên nhau, vợ tôi chợt nói: - "Tội nghiệp những người vợ lính quá nhỉ! Chỉ một giấc mơ nhỏ nhoi là được năm tay chồng đi chơi phố, mà một người vợ lính phải chờ tới 28 năm mới thực hiện được". Nghĩ một lúc, bà nói thêm: - "Cũng may là em lấy anh sau khi anh không c̣n mặc đồ lính nữa! Chứ không th́ em cũng đành phải... "Ngàn năm thao diễn nghỉ" mà chờ anh thôi". Thế nhưng, cái giấc mơ - dù đă thành sự thực rồi - của chị Khánh, cũng đă không kéo dài được lâu. Một tối, vào khoảng 6 giờ, ngày 15 tháng 4, 2002, trong khi c̣n đang làm việc, tôi nghe cô thư kư gọi vào, cho biết có một người đàn bà tên Khánh, có chuyện khẩn cấp muốn nói với tôi. Tôi không đoán được là ai, v́ mỗi ngày, v́ công việc, tôi gặp nhiều người lắm. Đầu giây bên kia, giọng chị Khánh đẫm nước mắt: - "Anh An, Anh Khánh bị xe đụng, t́nh trạng khó sống" Tôi hoảng hồn, vội vàng xin tên bệnh viện rồi hai vợ chồng chạy ra xe tới ngay bệnh viện Alfred. Anh Khánh c̣n nằm ở pḥng cấp cứu, đầu ḿnh chân tay gắn đầy những ống. Chị Khánh vừa khóc vừa kể: - "Anh ấy đứng ở đường Sunshine, chờ băng qua đường đi mua bánh ḿ ăn trưa, th́ có một cặp nam nữ da trắng chạy xe đạp ngang. Hai đứa chạy làm sao mà đụng vào anh Khánh. Nhân chứng kể là có nghe đầu anh đập xuống sàn xi măng một cái "Bốp" rất lớn. Hai đứa đứng lại nh́n rồi chạy luôn, nên bây giờ cũng chưa biết chúng nó là ai? Bác Sĩ cho biết, anh Khánh bị nát óc bên trái, nên đă mổ để lấy đi rồi, nhưng rồi óc bên phải cũng bị hư, cũng phải mổ lần thứ hai để lấy đi luôn rồi. Mổ hai lần rồi mà anh vẫn thấy không tỉnh. Bác sĩ nói với mẹ con tôi, chắc anh khó sống, mà nếu có sống, cũng coi như chết, v́ không c̣n đầu óc để hoạt động b́nh thường nữa. Họ khuyên tôi nên rút ống dưỡng khí ra để anh chết ngay bây giờ, c̣n hơn là để anh sống lây lất, làm khổ suốt đời cho những người c̣n sống. Chúng tôi ở đây, chẳng có bà con thân thích, chỉ có các anh, xin các anh giúp đỡ". Tôi nh́n anh Khánh đang nằm bất động trên giường mổ. Anh Khánh đây sao? Một người lính Biệt Động Quân vào sinh ra tử, tham dự đủ mọi trận chiến khắp bốn vùng chiến thuật mà chẳng hề bị một thương tích nào trầm trọng. Nay chỉ v́ hai đứa chạy xe đạp đụng vào mà bể óc chết thê thảm như vậy sao? Tôi làm ǵ được cho anh bây giờ? Tôi cũng không thể quyết định dùm cho vợ con anh được. Tôi dù là ǵ đi nữa, cũng chỉ là một chiến hữu thôi, gia đ́nh mới là quan trọng. Tôi hiểu gia đ́nh anh đang trong cơn bối rối, nên hai vợ chồng tôi cố gắng an ủi, làm dịu cơn đau buồn của chị Khánh để chị và hai đứa con có một quyết định sáng suốt về số phận của anh Khánh và số phận của cả gia đ́nh anh. Mỗi người có một số mạng, do ḿnh tự quyết định. Nhưng trong trường hợp của anh Khánh, anh không c̣n có thể tự quyết định cho anh được nữa rồi. Thần chết cũng chỉ c̣n cách đứng ngoài chờ đợi mà thôi. Ngày 25 tháng 4 năm đó, khi đi diễn hành "Ngày Cựu Chiến Binh Úc ANZAC Day", tôi đă báo cho tất cả anh em Biệt Động Quân về tai nạn của anh Khánh. Sau khi tan lễ, tất cả anh em đều đến bệnh viện thăm anh, có một số anh em Nhẩy Dù cũng đi chung nữa. Chúng tôi gặp chị Khánh ở pḥng đợi, chị nói: - "Các anh ạ, tôi không nỡ rút ống dưỡng khí để anh Khánh ra đi. Vợ chồng đă sống với nhau, từ lúc anh đi lính sống chết không biết lúc nào, cho tới khi anh bị đi tù đầy, rồi anh lại vượt biên sống xa cách bên trời tây. Bao nhiêu năm trời xa cách, mới được một thời gian bên nhau, tôi không nỡ ḷng nào để anh ra đi nữa, các anh ạ! Mặc dù tôi biết, cuộc đời mẹ con tôi sẽ rất là cực khổ khi phải nuôi anh. Nhưng thà là chịu cực khổ, mà tôi c̣n có chồng tôi ở bên cạnh, các con tôi c̣n có cha nó ở với chúng nó". Lúc này, anh Khánh chưa tỉnh, mà dù anh có tỉnh rồi đi nữa, anh cũng không thể hiểu người vợ yêu mến của anh đang nghĩ, đang nói ǵ về anh. Sau hơn ba tháng nằm bệnh viện, anh Khánh đă tỉnh lại, có nghĩa là anh đă mở mắt ra nh́n được chung quanh. Nhưng không có nghĩa là anh đă hội nhập trở lại với xă hội, với hội Biệt Động Quân Victoria. Bác Sĩ đă khuyên gia đ́nh t́m một trung tâm phục vụ người già (Aged care Centre) để họ giúp chăm sóc cho anh Khánh, chứ gia đ́nh không kham nổi đâu. Rất may, trung tâm Footscray Aged Care đă c̣n chỗ cho anh. Anh Khánh đă ở trung tâm này từ năm 2002 tới nay. Anh em BĐQ chúng tôi vẫn tới thăm anh, mặc dù anh chẳng biết chúng tôi là ai? Và tới đây làm ǵ? Năm ngoái, chị Khánh có đề nghị chúng tôi khi vào thăm anh. Tất cả hăy mặc Quân Phục Biệt Động Quân, để gợi lại trong đầu óc anh những h́nh ảnh xưa cũ, may ra anh c̣n nhớ ǵ hay chăng? Khi được hỏi, anh Khánh bị tai nạn như vậy, có được bồi thường ǵ hay không? Chị Khánh đă trả lời: "Không có cơ quan nào bồi thường hết. Chúng tôi có nhờ Luật Sư xin bồi thường với Transport Accident Commission (TAC) là cơ quan chuyên bồi thường tai nạn lưu thông. Nhưng họ từ chối, nói rằng chỉ bồi thường cho nạn nhân bị xe hơi đụng mà thôi. Anh Khánh bị xe đạp đụng th́ không thuộc phạm vi của họ. Brimbank City Council cũng từ chối, với lư do là... không biết người gây ra tai nạn là ai? Nên không thể truy tố họ được. Gia đ́nh chúng tôi chán quá, bỏ qua luôn. Quả thật như vậy, khi gặp chúng tôi, anh đă tỉnh bơ như là chẳng nh́n thấy ai cả. Bất chợt, anh cất giọng nói: - "Biệt Động Quân đây. Tiểu Đoàn 35 đấy nhé!" . . . . - "Đầu hàng rồi à?" Rồi anh nh́n chung quanh, chỉ tay vào những người phụ trách dọn dẹp của trung tâm, mà nói: "Đấy, đấy, quản giáo đấy! Chúng nó dữ lắm, trói cả tôi lại đấy!" "Ngày của Cha", vào Chủ Nhật này, chắc là vợ con bạn cũng đă sửa soạn đầy đủ mọi quà bánh và những lời chúc tốt đẹp cho bạn rồi đấy nhỉ? Chúc bạn - những người cha gương mẫu của gia đ́nh hưởng một ngày vui nhé! Tôi cũng cầu mong cho Phạm Đức Khánh, một trong những người cha gương mẫu hưởng một ngày vui của anh, với gia đ́nh. Người Việt Của Tôi, là thế đấy! |