Mênh Mông Xuân Đến

Thương tặng LHP
Thảo Nguyên


       Ông Ḥa đứng lặng hàng giờ để ngắm hai cây đào nở hoa trong sân vắng.  Cây không có lá.  Muôn vạn cánh hoa hớn hở đua chen phô màu tươi thắm.  Trời nắng, nhưng mưa xuân lất phất bay.  Những giọt nước li ti đọng trên cánh hoa hồng đo đỏ, long lanh cùng màu hoa làm hồng tươi cả một góc sân.  Phía bên kia hàng dậu là cả một bầu trời sáng trong như ngọc.  Vài áng mây lơ thơ h́nh như cũng chuyển theo màu.  Gió nhẹ nhàng như có hương thơm.  Ông cảm thấy bây giờ mùa Xuân mới đến dù ngày tết quê hương đă qua thật lâu rồi.

       Hôm nay, ông lại thấy lại ḷng ḿnh trẻ trung như thuở học tṛ.  Từng chùm hoa màu đỏ hồng và một buổi sáng trong suốt kia đă làm cho tâm hồn ông bất ngờ rung động, một cảm giác rất hiếm trong cả cuộc đời.  Tuổi trẻ, tuổi bồng bột sôi nổi trong đời ông rất ngắn.  Mà có lẽ thế hệ thanh niên lứa tuổi ông Hoà ở miền Nam đều có tuổi trẻ ngắn ngủi như thế. Mới hai mươi mấy th́ ông đă vào tù như dân của ông chịu xiềng xích nô lệ.  Bao nhiêu năm ông đă xẻ núi phá rừng để trả xong cái nợ làm dân mất nước.  Ôi, non sông, tổ quốc đă mất gần ba chục năm rồi mà sao ông vẫn hằng đêm xót xa thương nhớ.  Mà có lẽ nỗi nhớ sẽ theo ông suốt cả cuộc đời.  Quá khứ vẫn tuơi màu như quanh quẩn đâu đây. Nhất là những đêm giật ḿnh choàng dậy để chờ sáng như hôm nay.

       Phiá sau lưng ông là Phương, cô con gái yêu mười sáu tuổi đă dậy, đang sửa soạn pha trà cho bố.  Cô mang trà đến và chào cha buổi sáng.  Trời lạnh, ly trà nóng trong tay, đứa con gái như truyền cả hơi ấm và sức sống cho ông.  Trong hơi nóng bốc lên ông h́nh dung thấy cả một rừng trà bát ngát, thấy cả một ngôi nhà trong khu vườn vắng bên kia sông đầy những cánh hoa trà đỏ thắm làm hồng cả một góc trời như buổi sáng như hôm nay.  Ông âu yếm nh́n con.  Phượng ôm lấy ông rồi nói.:

       - Good morning bố.  Hôm nay bố dậy sớm quá.

       Lớn lên trên đất Mỹ, cô đă hấp thụ một nền văn hoá tây phương.  Nhưng ông Hoà lúc nào cũng săn sóc dạy dỗ con kỹ luỡng.  Ông chính là b́nh lọc nước giúp Phượng gạt bỏ ra ngoài những vi khuẩn độc, chỉ để lại những cái hay của một nền văn hóa đa dạng, phong phú nhưng quá tự do.  May mắn thay, Phượng đă ngoan ngoăn vâng lời cha và nàng thấy được những điều hay lẽ phải.  Ông Hoà âu yếm nh́n con gái rồi vui vẻ trả lời:

       - Không sớm lắm đâu con.  Hôm nay bố con ḿnh có nhiều chuyện phải làm.  Bố sẽ chở con đi đổi bằng lái xe cho con trước.  Rồi sau đó con chở bố đi gặp bà bác sĩ ǵ đó.  Mong rằng bà ấy cho con làm việc.

       - Bố đừng lo, con đă nói chuyện với chị ấy rồi.  Chị ấy đă bằng ḷng cho con làm việc trong pḥng mạch của chị.  Hôm nay lại mời bố con ḿnh tới nhà cho biết và dùng cơm tối.  Chị ấy có một chuyện bí mật muốn nhờ bố giúp.

       - Bố th́ giúp được ǵ.  Tài cán không có, cả đến sức khỏe cũng không.

       Ông định nói thêm là cả tuổi trẻ cũng không c̣n nữa nhưng sợ Phượng không hiểu ư ḿnh.  Hai bố con nói chuyện vui vẻ trong bữa ăn sáng rồi bước ra xe.  Ngày thứ bảy nên phố cũng thưa người.  Ông Hoà thấy mừng và an tâm v́ con ḿnh có được việc như ông mong muốn.  Mười sáu tuổi Phượng đă có bằng lái xe và hôm nay là ngày cuối cùng để nàng đổi lấy bằng chính thức.  Cảnh nhà đơn chiếc chỉ có hai bố con nên muốn chia xẻ chi phí gia đ́nh với bố, cô gái đă xin việc làm bán thời gian cho một bác sĩ mới mở gần đây.  Riêng ông Hoà th́ lại có niềm vui khác.  Ông vui v́ Phượng đă làm việc trong một pḥng mạch, và điều này có thể làm nàng thích và học cái nghề mà ông đă theo đuổi nhưng không thể hoàn thành từ hơn ba chục năm nay.

       Thưở ấy, ông Hoà từ miền xa về thủ đô theo học.  Ông là niềm hy vọng đầu tiên của một gia đ́nh ôm mộng cho con làm bác sĩ.  Mẹ ông tuy buôn tần bán tảo nhưng lại hay ốm đau lay lất. T rong những cơn đâu vật vă mẹ ông vẫn cứ ước mơ và tin rằng rằng ông sẽ cố học để sau này là bác sĩ chữa lành bệnh cho mẹ.  Bao nhiêu vốn liếng của gia đ́nh đều đưa hết vào tay ông ăn học.  Năm đầu tiên ông may mắn trúng tuyển vào học chứng chỉ APM dự bị Y khoa vói một số tiền lót tay khá lớn cho những ông thày trường thuốc.  Nhưng rồi hoàn cảnh mỗi ngày một xấu đi.  Đất nước th́ chinh chiến hoang tàn.  Đường về quê mỗi ngày một xa xôi, khó khăn hơn mà mẹ th́ cứ ngày một yếu đau thập tử nhất sinh, cho nên con đường cuối cùng của ông là vào quân đội.  Ông vẫn yêu những ngày làm sinh viên trường thuốc nhưng ông phải yêu quê hương ông hơn tất cả.  Và ông vui vẻ, hănh diện chấp nhận hiến dâng tuổi trẻ của ông cho chiến trường như các chàng trai ngày ấy.

       Tuy giấc mộng không thành để báo đền cha me,ï nhưng ông Hoà không nản chí.  Ông vẫn hy vọng một ngày ào đó sẽ thuyết phục và lo lắng để con ông làm được điều mẹ cha mong muốn.  Nhưng trời chẳng bao giờ chiều cho ḷng người.  Ngày tàn cuộc chiến chinh, ông phải vào những trại tập trung mà kẻ thù đă dành sẵn cho những người bại trận như ông nên cái cơ hội đi học lại không c̣n nữa.

       Khi được họ thả ra th́ cuộc sống tối tăm lam lũ thêm nhiều.  Căn nhà khang trang cuả gia đ́nh ông khi xưa chỉ c̣n bốn bức tường rách nát đến nỗi ông không dám nghĩ đến chuyện lập gia đ́nh v́ chẳng có chỗ đủ che cho vợ.  Cho đến một ngày ông cùng vợ chồng một người bạn thân lên tàu vượt biển.

       Chuyến đi không may mắn.  Ba bốn ngày luồn lách hồi hộp v́ bọn công an cộng sản con tàu đă ra khơi trong nỗi vui mừng.  Càng mừng hơn nữa khi họ trông thấy một con tàu khác tưởng rằng mang đến cho niềm hy vọng.  Nhưng không lâu bọn người khốn khổ mới biết ra đó là con tàu của bọc cuớp biển Thái lan.  Từng người một bi chúng khám xét kỹ lưỡng cả đến chỗ sâu kín nhất.  Vợ anh bạn với đưa con tám tháng trên tay cũng không thoát khỏi.  Chúng giằng đứa bé ra vất xuống biển sâu nếu ông Hoà không nhanh tay chụp lấy, trong lúc người bạn ông đưng chết lặng uất hận nh́n bọn quỷ dữ sàm sỡ khám xét vợ ḿnh.  Khi chúng kéo người đàn bà khốn khổ nhưng xinh đẹp vào trong khoang tàu th́ người chồng bất hạnh biết là chuyện ǵ sẽ phải xẩy ra cho vợ.  Như một con hổ dữ, người bạn ông hét lên tiếng kêu phẫn uất rồi lao vào hai tên đang lôi kéo vợ ḿnh.  Tên hải tặc mang súng đă dự trù được điều ấy nên nó nhanh tay bắn luôn một tràng đạn về phiá người đàn ông khốn khổ.

       Hàng chục tiếng nổ vang lên chát chúa át hẳn tiếng gió gào và sóng biển.  Tiếng súng M16 thân thuộc trong tay ông ngày xưa bây giờ chiă thẳng vào bọn ông.  Bạn ông Hoà cùng bốn năm người gần bên kêu rú lên, họ bị sức đạn hất văng xuống biển.  Tên cướp đă dằn mặt quá sức tàn bạo để cho lũ người vượt biển sợ hăi không c̣n dám chống đối.

       Ông Hoà nh́n đứa bé trên tay rồi nh́n đám người khốn khổ.  Chỉ toàn là đàn bà con gái,mấy cậu thanh niên mới lớn và những ông già đang đợi chết.  Chỉ có ḿnh ông là lính, và đây là đồng bào ruột thịt của ông.  Tiếng rú của bạn, tiếng la hét đau đớn của vợ bạn ông nghe thê thảm qua.  Ông lặng câm suy tính rồi đặt đưá bé xuống sàn tàu, môi ním chặt bưóc đi về phiá lũ người man rợ.

       Mải suy nghĩ ông không hay Phượng đă dừng xe lại trước cữa một căn nhà trồng đầy hoa Pansy tím.  Căn nhà không lớn nhưng cỏ cây được cắt tiả gọn gàng.  Mùa xuân mới đến c̣n vuơng hơi lạnh nên Hoa pansy đua chen nhau nởø bên những bông cải bắp tím màu.  Ông đứng lại ngắm những bông hoa trong khi Phượng đang gơ cửa.  Một cô gái trẻ bước ra chào đón, cô ôm lấy Phượng và thân mật chào ân cần chào ông.

       - Dạ thưa chào bác, mời bác và Phượng vào nhà chơi.  Cháu có nghe em Phượng gọi trước là hôm nay bác đến nên cháu đă pha trà sẵn mời bác rồi.

       Ông Hoà ngạc nhiên và cảm động.  Ông không ngờ bà bác sĩ mà ông thường nghĩ lại là một cô gái trẻ trung và đón tiếp ông thân mật đến thế.  Ông thầm cảm ơn cô chủ nhà và con gái đă biết ư ông chỉ thích uống trà nên đă pha trà sẵn đợi ông.  Chắc hai người đă nói nhiều về ông và biết luôn cả ư thích uống trà.

       Vào trong nhà ông Hoà càng ngạc nhiên hơn với một vườn cây được bày la liệt trong pḥng đầy cửa sổ bên cạnh pḥng khách.  Ông thích thú nh́n những bông hoa đủ loại, rực rỡ khoe màu.  Ồ, có cả những cánh hoa lan nhỏ xíu, tím hồng nở đầy trên chậu.  Không phải là một chậu mà là cả một hàng chậu đầy hoa.  Ông quay sang cô gái nói với vẻ đầy thán phục:

       - Bác sĩ cũng thích chơi hoa.  Tôi thích nhất những cánh lan nhỏ xíu này.  Đây là loại lan có tên là Oerstedella centradinia, mà măi sau này tôi mới biết.

Tiểu Đoàn 43 BĐQ        - Bác biết rành về hoa lan quá nhỉ.  Cháu chẳng biết tên nó là ǵ, nhưng ở quê cháu có rất nhiều.  Những cánh hoa này giúp cháu nghỉ ngơi tâm trí mỗi khi làm việc căng thẳng trong pḥng mạch.  Nhưng bác đừng gọi cháu là bác sĩ nữa.  Tên cháu là Trà Mi, Nguyễn thị Trà Mi.

       Ông Ḥa hứng thú nói thêm:

       -Thực ra Hoa lan có nhiều loại lắm, dễ có đến hai mươi lăm ngàn loại, sau này người ta lai giống pha màu có tới cả trăm ngàn thứ.  Tên chỉ là của người ta đặt ra để phân giống thành thử ít ai mà biết được.

       Ông quay lại đỡ ly trà trong tay con gái.  Trà cúc đậm hương làm ông nhớ tới ly trà quế ngày xưa.  Khi hai cô con gái cùng bước vào pḥng ăn để sửa soạn bữa cơm chiều ông Hoà vẫn trầm ngâm với ly trà nóng trên tay.  Những cánh hoa lan nhỏ li ti ông đă thấy ở một nơi rất xa, xa lắm trong những tháng ngày rất xưa, xưa lắm.

       Buổi chiều xưa ấy ông Ḥa cùng những người lính biệt động thuộc quyền được trực thăng đổ xuống cánh rừng nằm sát bên một xă của quận lỵ Trà Bồng, một miền núi có nhiều rừng quế thuộc miền sơn cước tỉnh Quảng ngăi.  Hai mươi bốn giờ liền từ khi đặt chân xuống đất là đại đội của Hoà phải chạy, chỉ có chạy, nổ súng xung phong về phiá trước.  Đạn thù giăng khắp không gian, đạn thù găm vào thân thể.  Mặc kệ, những người lính áo hoa nếu ai c̣n sống sót chỉ có một đường tiến lên chiếm lấy mục tiêu.  Đến khi thanh toán xong những ổ kháng cự cuối cùng của địch th́ Hoà mới cảm thấy ḿnh mệt mỏi đến độ không c̣n muốn đứng.  Đại đội của chàng được lệnh rút về quận lỵ sau khi đă giải quyết mau lẹ chiến trường.  Đường xung phong hiểm nguy gian khổ nhưng đường về thật rộng thênh thang.  Cây lá của rừng như cũng reo vui chiến thắng.  Hoà cảm thấy bước chân chợt cứng cáp thêm nhiều.

       Khi ra khỏi cánh rừng về một xóm nhỏ ven sông Hoà thấy thấp thoáng trong rừng cây một ngôi nhà tường vôi lớn. Màu rêu tuy cũ nhưng ngôi nhà vẫn mang một vẻ cổ kính uy nghi khác xa những túp lều tranh cỏ chung quanh.  Chàng chưa kịp hỏi th́ người lính đia phương tăng phái dẫn đường đă vội vàng giải thích:

       - Ngôi nhà này của một gia đ́nh thuộc phong trào cần vương theo cụ Phan đ́nh Phùng khi trước.  Sau khi cụ Phan chết th́ những người đồng chí bị Nguyễn Thân truy nă, một người phải trốn lên đây nương náu và xây dựng ngôi nhà.  Nghe nói rằng ông cụ đă chết từ lâu.  Bao nhiêu năm rồi chiến tranh mà ngôi nhà vẫn c̣n nguyên vẹn. Ông quận ở đây có vẻ nể v́ bà cụ chủ ngôi nhà lắm.  Mà bên kia cũng có ư chừa ra.

       Hoà cho lệnh dừng quân v́ chiều đă xuống.  Chàng không muốn đại đội phải lội sông trong đêm tối khi không có ǵ vội vă. Và căn nhà cổ kính cao sang kia như mời gọi bước chân chàng.  Sau khi ấn định cho các trung đội bao quanh, Hoà cùng mất thằng đệ tử và hai người lính truyền tin lên đồi t́m đến căn nhà.  Hàng tre gai bao quanh kín cổng tường hoa, chàng nh́n qua kẽ hở của những thân tre ngạc nhiên thấy nhửng ǵo lan treo thằng hàng trên vách.  Tuy cách khá xa Hoà cũng nhận ra hàng trăm cánh hoa nho nhỏ màu tím pha hồng.  Dưới chân là những chậu cây với những bông to, đỏ thắm.  Chàng ngập ngừng muốn mở cánh cổng bước vào trong để xin bà cụ cho chàng qua đêm ở trước sân nhà.

       Phiá tây, những đồi trà cũng đă thẫm màu trong nền sáng của mặt trời đă tắt.  Ánh sáng c̣n sót lại vương vất trên các ngọn đồi soi rơ ba người đang đi tới.  Dáng đi vội vă như đuoiå theo bóng đêm về.  Hoà nhận ra hai người đàn bà đang gánh nặng trên vai và một cô gái trẻ.  Chàng chưa kịp chào hỏi th́ cô đă tiến thẳng tới bọn chàng với vẻ mặt đỏ hồng v́ giận dữ:

       - Tại sao lúc nào các ông cũng cho lính tới bao vây, kiểm soát nhà của ngoại tôi.  Các ông không tha cho chúng tôi được sống yên lành như nhửng người khác hay sao?

       Hoà ngớ người ra ngạc nhiên.  Chàng không hiểu sao tự nhiên cô giận dữ thế.  Nhưng chàng b́nh tĩnh lại ngay ân cần giải thích rằng chàng chỉ muốn được nhờ qua đêm ở một góc sân hay ngay ngoài hàng dậu v́ đây là một cao điểm rất tốt cho việc dừng quân.  Chàng cũng nhận ra nàng là một cô gái xinh xắn, với mái tóc dài bưông phủ cả bờ vai.  Cô cầm nón trên tay vừa nói vừa quạt như để xua đi cơn nóng giận nhưng vô t́nh làm mát cả mặt Hoà.  Cái cảnh ngộ nghĩnh đó là mấy người lính buồn cười.  Họ chỉ cho nhau nói cười vui ve để trêu chọc hai người.

        - Ông thày ḿnh có duyên gớm, đi hành quân về đă có người quạt cho rồi.

       Cô gái cũng chợt nhận ra điều ấy nên mở cổâng quay ngoắt vào trong sân.  Cả bọn không chú ư đến một bà lăo tóc đă trắng phau, từ trong sân bước tới từ bao giờ.  Cô gái khoanh tay lễ phép chào rồi thưa về chuyện bọn chàng. Nghe xong cụ bà vui vẻ bảo:

       - Con cứ mời các ông ấy vào nghỉ trong nhà cho khỏe, chắc các ông ấy đang mệt lắm.

       Hoà cũng tới gần, Chàng bắt chiếc cô gái lễ phép ṿng tay thưa, gửi lời cám ơn:

       - Chúng cháu không dám làm phiền bà. Chỉ xin được giăng vơng ở góc sân này thôi.

       Buổi tối khi Hoà vừa ngả lưng trên vơng th́ cô gái và hai ngưởi đàn bà khiêng một nồi khoai luộc lớn và một sàng khoai khô nhúng mật tới.  Cô nói với chàng mà mắt nh́n lên bầu trới có những v́ sao lấp lánh:

       - Ngoại tôi bảo mang khoai và mật đến biếu các ông ăn cho vui.  Xin các ông đừng chê quà của đồng quê.

       Hoà vội vàng ngồi lên.  Chàng cảm động cám ơn nàng rồi bảo những người đàn em tự nhiên dùng những món ăn.  Nh́n mái tóc xoă ngang vai và đôi mắt long lanh, Hoà mạnh dạn hơn truyện tṛ hỏi thăm cô gái.  Chàng theo nàng đi về phía những chậâu hoa và cả hai cùng ngồi xuống thềm nhà.  Cô gái cũng vui vẻ cho chàng biết rằng cô là một học sinh đang theo học dưới thị xă, nghỉ hè mới về lại trên này.  Hai người nói chuyện trời trăng mây nước, chuyện dĩ văng, chuyện tương lai, chuyện trường học, chuyện gia đ́nh để chàng được biết thêm rằng v́ cha mẹ nàng là người tập kết ra miền bắc, anh trai nàng đă chạy núi nên chính quyền điạ phương hay đểù ư đến sinh hoạt của gia đ́nh nàng.  Bây giờø căn nhà thưa vắng lắm, chỉ có bà ngoại và mấy người đàn bà giúp việc.  Đó cũng là lư sao nàng giận dữ khi vừa mới từ trên nương trở về thấy những người lính đóng ở chân đồi.  Hai người bỗng chốc trở thành thân thiện.  Hoà thân mật hỏi đùa:

       - Thế bao giờ đến lượt cô thoái ly chạy núi.

       Cô gái cười lớn.  Tiếng cười ḍn dă và trong, c̣n rất nhiều thơ ngây.  Nàng vui vẻ đùa giỡn trả lời:

       - Em không bao giờ chạy núi.  Có lẽ em đă nhiễm nặng tư tưởng của bọn tư bản bóc lột sống sung sướng quen rồi nên không chịu cực được nữa.  Nhưng cái chính là em không thích làm người Cộng sản.

       Chàng nhận thấy rằng không những cô xinh đẹp mà lại rất là duyên dáng.  Không hiểu v́ sao mà chàng tin ngay những lời nàng nói.  Hoà nh́n quanh thấy mấy người đàn em biết điều tản mác ra xa.  Hai người đàn bà mang khoai và mật đă vào nhà tự lúc nào.  Khoảng sân bỗng rộng thênh thang đầy những ánh trăng và sao đêm lóng lánh.  Thời gian sao trôi nhanh quá.  Cô gái chợt rùng ḿnh v́ lạnh:

       - Thôi, đă khuya rồi anh cho em vào nhà kẻo ngại la rầy.  Chàng cũng bằng ḷng, không giữ nàng ở lại.

       Vượt Biển - Ừ thôi, khuya rồi, em đi vào nhà đi kẻo lạnh.

       Hoà lững thững đi trở lại vơng và nhận ra chưa bao giờ thấy ḷng ḿnh rộn ràng đến thế.  Đă từ lâu chàng chưa được nói và nghe những lời dịu dàng như hôm nay.  Cuộc đời lính trận, Hoà đă quen và quên hẳn những phố phường và sự êm ấm của gia đ́nh.  Đặt lưng trên lớp vải, chàng đu đưa vơng để ru hồn vào mộng.

       Sáng hôm sau Hoà giật ḿnh choàng dậy.  Mặt trời vừa ló dạng ở phương đông. Ánh sáng non mềm, vàng óng lọt qua hàng tre dậu rơi trên poncho che ngang cột vơng.  Chàng đưa mắt nh́n lên thềm nhà thích thú nhận thấy màu hoa tím hồng như quyện vào ánh sáng.  Hoà đi tới gần hơn để say sưa ngắm những gị hoa.  Chỉ đồng loạt một loại hoa nhỏ li ti, cùng màu màu mà nh́n vẫn đẹp.  Cô gái hôm qua vừa thấy chàng đă hiện ra nơi khung cửa.

       - Ngoại nói mời anh vào dùng trà, rồi ăn sáng.

      Chàng không khách sáo, ngoan ngoăn đi theo nàng vào trong nhà cúi chào bà cụ.  Buổi sáng ở miền cao, núi rừng c̣n phảng phất hơi sương lạnh. Hoà đỡ ly trà nóng trong tay cô gái uống dần từng ngụm.  Trà thơm mùi quế nồng ấm thơm tho.  Khoai lang mới luộc ăn với muối mè vừa béo vừa bùi.  Sự săn sóc ân cần của bà ngoại và chu đáo của nàng để Hoà nhận ra hai người đă thân mật hơn chàng tưởng.

       Đến lúc Hoà phải dẫn đại đội vượt sông về quận lỵ, cô gái đứng bên bờ sông trông theo. Hoà ngập ngừng xin nàng một vài lời hứa hẹn. C ô gái suy nghĩ rồi cúi đầu nói nhỏ vừa đủ để chàng nghe:

       - Em sẽ qua sông để đến thăm anh.

       Hoà bước xuống bờ sông quan sát những người lính của ḿnh vượt sóng.  Bất ngờ chàng quay trở lại đến bên cô gái vẫn c̣n đang đứng ở trên bờ:

       - Anh quên chưa hỏi dể được biết tên em.

       Cô gái th́ thầm nhưng giọng nàng thân mật:

       - Em là Đoa, Lê thị Đoa.

       Hoà đang định nói tên ḿnh nhưng Đoa ra dấu cho chàng im lặng.  Nàng nh́n thật lâu trong mắt Hoà rồi nói nhỏ:

       - Anh đừng nói. Em đă biết tên anh rồi.

       Mấy hôm sau Đoa giữ đúng lời hứa hẹn vượt sông sang thăm Hoà.  Buổi sáng cả quận ly xôn xao với cái tin cô gái kiêu kỳ con của một cán bộ cao cấp phiá bên kia đến thăm chàng lính Cộng hoà.  Người ta nḥm ngó. Người ta thêu dệt.  Người ta thương hại cho Hoà sắp sa chân vào cạm bẫy mỹ nhân cuả quân thù.  Nhất là những chàng trai trẻ đă hơn một lần tương tư người đẹp lại càng thấy cần phải nói, phải thêu dệt cho câu chuyện hồi hộp, gay cấn hơn lên. M ấy ngày đang nghỉ dưỡng quân nên Hoà rảnh rỗi.  Chàng đưa nàng đi dạo khắp những con đường quê.  Hai người c̣n lên tận những nương trà và t́m hoa lan trong rừng quế.  Đó chính là những gị lan có hoa màu tím hồng, cánh nhỏ li ti mà rực rỡ lạ lùng.  Buổi chiều Hoà bạo dạn nắm lấy tay Đoa.

       - Tối nay em ở lại đây với anh.  Chịu không?

       Đoa không trả lời. Nàng im lặng khiến Hoà lo lắng.  Hay là câu hỏi của chàng quá sỗ sàng làm Đoa hờn giận.  Nghĩ thế nên Hoà lại nói, giọng như van lơn:

       - Anh xin lỗi em, anh chỉ muốn nói rằng anh không thể xa em được nữa.

       Đoa vẫn cúi đầu đi xuống bờ sông.  Dù có thương nhau bao nhiêu đi nữa cũng không núi kéo được thời gian.  Đêm sắp xuống rồi, nàng phải trở về dù trong ḷng nàng rất muốn đưọc ở bên chàng.  Một lúc thật lâu Đoa khẽ nói:

       - Em không thể ở lại đêm nay, ngoại la rầy chết.  Nhưng nếu anh thật ḷng thương em th́ mời anh theo em về nhà ngoại.  Em sẽ xin ngoại cho anh ở qua đêm như lần trước. 

       Hoà thấy trong ḷng rộn ràng sung sướng. Trái tim chàng hớn hở như chứa cả mùa xuân.  Chàng hưá với Đoa sẽ thu xếp công việc để có một đêm được ở bên nhau.  Nhưng khi Đoa đă qua sông, khi niềm bồng bột qua rồi Hoà nghĩ lại có biết bao nhiêu khó khăn và gian nguy đang chờ đón.  Làm sao chàng được phép bỏ đơn vị để đi một đêm giang hồ lăng mạn trong một vùng đất mà ban đêm là của địch quân.  Đó là chưa kể Đoa là một cô gái nằm trong sổ đen của ông sĩ quan t́nh báo.  Mạo hiểm ra đi là chấp nhận những hiểm nguy đe doạ đến mạng sống của chàng. Mà dù có muốn cũng không ai cho phép chàng làm như thế.

       Đúng như Hoà dự đoán, buổi tối ông Chi khu trưởng cho mời Hoà lên nói chuyện theo lời yêu cầu của ông sĩ quan t́nh báo.  Chuyện một cô gái miền quê với một chàng lính tăng phái tưởng như b́nh thường mà hoá thành quan trọng quá.  Hai ông sĩ quan vưà khuyên nhủ vừa đe dọa Hoà với những chuyện mỹ nhân kế mà địch thường dùng làm chàng giao động.  Thế nhưng ánh mắt, nụ cười và những lời âu yếm chân thành của Đoa làm Hoà không thể không giữ lời đă hứa.

       Rồi một chiều, sau khi nhờ ông đại đội phó thân t́nh và thông cảm thay thế chàng chỉ huy đại đội, Hoà đă qua sông t́m đến ngôi nhà tường vôi đầy hoa trà và những gị lan hồng tím.  Chàng đi một ḿnh, mặc thường phục và một khẩu súng Colt 45 giắt ở sau lưng.  Đến trước ngơ chàng tự nhiên mở cánh cổng tre để bước vào sân vắng.  Hoa lan vẩn nở tím hồng.  Hoa trà ửng đỏ nhưng không có ai ở trong nhà.  Chàng mạnh dạn bước ra sau để vui mừng nh́n thấy một già một trẻ đang vun cỏ dưới những gốc trà.  Hoà lên tiếng gọi tên nàng.  Tiếng gọi đă làm cho Đoa ngạc nhiên và vui mừng reo lên như trẻ thơ.  Nàng kéo tay bà ngoại rồi chaỵ đến bên chàng.  Hai nguời ôm chặt lấy nhau như đă xa nhau lâu lắm.  Một lúc sau Đoa đến bên bà hănh diện khoe khoang v́ biết rằng ḿnh được nuông chiều và chấp nhận.

      - Đó bà thấy chưa.  Con đă bảo chắc chắn rằng anh Hoà sẽ về lại bên này.

       Bà ngoại cũng cười vui.  Nụ cười của bà hiền hậu như tiếng nói thương yêu con cháu của bà.

       - Th́ bà đă nói với con là anh Hoà đây là người tốt.  Bà đă thấy điều ấy ngay từ hôm qua lúc mới gặp đó thôi.

       Hai người đi đến những gốc trà cùng nhau giũ cỏ.  Bao nhiêu chuyện lại được kể cho nhau nghe và họ đă thấy không thể thiếu nhau được nữa trong cuộc đời này.  Sáng hôm sau, Hoà lại vượt sông yên lành trở về đơn vị. Rồi đến lượt Đoa lại sang sông t́m đến bên Hoà.

       Một hôm hai người nằm bên nhau trong ngôi nhà bên kia sông.  Chàng say sưa kể cho Đoa nghe về những ngày mới lớn và mộng ước của ḿnh làm vui ḷng cha mẹ nào là ước mong trở thành bác sĩ, nhưng v́ chiến tranh nên trời chẳng chiều đăi ḷng người.  Hai người bàn tính đến chuyện tương lai và mong sao cho những ước mơ chóng thành sự thực.  Đến nửa đêm, đang say sưa trong hạnh phúc th́ những tiếng lao xao đánh thức chàng choàng dậy.  Đoa vẫn nằm bên cạnh Hoà với đôi ngực trần thơm tho và tấm thân ngà ngọc dấu một nửa trong chăn.  Cả hai đang mệt mỏi trong niềm hoan lạc vô biên, nhưng linh tính bén nhậy của một ngựi lính báo cho chàng biết sẽ có chuyện chẳng lành. Hoà lay Đoa dậy.  Chỉ một phút sau nàng nhận ra sự thực.  Một sự thực mà trong lúc ngụp lặn trong hạnh phúc Đoa không hề nghĩ tới.  Nàng run rẩy ghé sát vào tai Hoài th́ thầm trong bóng tối.

      - Trời ơi, anh Hai và mấy người ngoài kia đă trở về.

      Hoà bỗng thấy toàn thân ḿnh lạnh giá.  Chết, chết thật rồi.  Đoa ngồi ngay dậy dặn Hoà giữ yên lặng rồi nàng sửa sang xiêm áo bước ra pḥng khách, nơi có ánh sáng, có những tiếng lao xao và những bước chân người.  Hoà biết ngay sự nguy hiểm đă đến với ḿnh nhưng chàng không hối hận.  Chàng không nghi ngờ hay oán trách ǵ người con gái mà chàng đặt hết cả tin yêu, lại chính là người sắp sửa mang đến cho chàng cái chết.  Không, Ḥa chẳng tin rằng Đoa sắp xếp để quyến rũ chàng về đây cho anh nàng dẫn người tới giết như những kế mỹ nhân mà ông sĩ quan ban hai đă kể.  Chàng đưa tay t́m khẫu súng dấu ở đầu giường và b́nh tĩnh kéo khóa an toàn về phiá trước rồi ghé mắt nh́n ra căn pḥng có ánh đèn.

       Một đám đông những tên mang danh giải phóng đang ngồi bao quanh một tên đầu đảng, mà sau đó Hoà mới biết là anh trai của Đoa.  Hắn đang hằn học la mắng em gái về tội giao du với lính nguỵ quyền.  Hoà nghe loáng thoáng những tiếng Mỹ nguỵ, chiến tranh và giải phóng.  Giảng giải xong hắn dỗ dành Đoa phải dứt khoát tư tưởng ủy mỵ để trở về với nhân dân.  Cuối cùng Hắn ra lênh cho đàn em lục soát để bắt cho bằng được Hoà,mà hăn chắc rằng đang ẩn nấp đâu đây.  Chàng chợt nghe tiếng của bà ngoại la mắng và cản ngăn người cháu trai theo Việt cộng đang hung hăng như con sói dữ.  Thừa lúc bọn chúng đang trù trừ Đoa lẻn vào căn pḥng dẫn Hoà chạy ra phía gịng sông.

       Hai người chui ra khoỉ lùm tre chaỵ băng ngang những thửa ruộng khô.  Gần đến bờ sông th́ Hoà nghe thấy tiếng súng AK ḍn dă nổ, tiếng la hét và tiếng chân người hùynh huỵch đuổi theo.  Rồi tiếng hét lên đau đớn của Đoa làm Hoà kinh hoàng quay lại.  Đoa ngă xuống một lùm cây và hổn hển trong hơi thở gần như đứt quăng.

       - Anh ơi, chạy ngay đi.  Chúng nó không tha cho anh đâu, chạy ngay đi đừng lo cho em.

        Hoà đau đớn cúi xuống đỡ người con gái dậy.  Chàng định bế nàng lên th́ cô gái đă gào lên cương quyết:

       - Anh chạy ngay đi nếu không em cắn lưỡi chết ngay bây giờ.  Chạy ngay đi qua sông rồi em sẽ đến với anh.

       Hoà bắn lên nhiều phát súng để cản bước chân đi tới.  Chàng cúi xuống ôm chặt thân thể của nàng rồi cố đứng lên chạy xuống bờ sông.  Đoa vùng vẫy để thoát khỏi cánh tay chàng.  Cuối cùng không biết ǵ hơn, Hoà đành phải đặt Đoa nằm trên bờ cỏ rồi nhào xuống gịng sông nhắm điểm sáng bên bờ bên kia bơi không ngừng nghỉ.  Khi chàng ṃ về tới quận ly, nơi đóng quân th́ trời vừa hừng sáng.  Ngoại trừ Hoà, không ai biết chuyện ǵ đă xẩy ra phiá bên kia bờ sông, nơi có căn nhà cổ kính với bà cụ già hiền hậu tóc bạc như sương và cô con gái mặt đẹp như hoa với những cánh lan nhỏ li ti màu tím hồng rực rỡ.

       Hai hôm sau, khi Hoà xin được lệnh thượng cấp dẫn quân đi trở lại th́ ngôi nhà đă hoang tàn vườn không nhà trống. Những chậu lan bị đập vỡ tan hoang, những cánh hoa rơi vương văi khắp thềm nhà.  Không c̣n bóng dáng một người.  Không c̣n dấu vết của sự sống ở chung quanh.  Mấy hôm sau nữa Hoà được lênh thuyên chuyển đi ngay bằng công điện.  Người ta thả xuống nơi đóng quân một ông đại đội trưởng mới để thay thế Hoà chỉ huy đại đội.  C̣n chàng được lệnh tŕnh diện pḥng 2 quân khu ngay tức khắc.  Tại đây chàng được biết thêm chi tiết về người anh trai của Đoa đă dẫn bà ngoại và người em gái bị thương vào vùng của địch mà chúng gọi là vùng giải phóng.  Sau khi từ chối tham dự những toan tính của pḥng 2, Hoà được lệnh đổi về một quân khu khác.  Từ đó đă bao lần Hoà t́m cách trở về chốn cũ nhưng tin tức và bóng dáng người xưa vẫn biền biệt mù khơi.  Đến đầu mùa xuân bảy lăm bọn chàng găy súng, tan đàn.  Kẻ ra biển cả người trốn vào rừng sâu và đại đa số những người ngơ ngác chưa hoàn hồn như Hoà th́ vào trong những trại tập trung của giặc.

       Tám năm sau, Hoà được thả ra khỏi trai tù rồi đuợc bạn bè rủû đi vượt biển.  Khi chàng đặt đứa bé, con người bạn vưà mới chết xuống khoang tàu để chạy tới pḥng lái v́ những tiếng kêu thảm thiết cuả ngựi vợ bạn, lúc đó Hoà đă không c̣n nghĩ đến thân ḿnh.  Nỗi nhục nhằn, tủi hổ làm chàng không thể hèn hơn được nữa.  Chàng chạy như điên bất ngờ xông thẳng vào  tên đang cầm khẩu M16.  Với một sức mạnh của sự điên cuồng Hoà giựt khẩu súng trên tay tên cướp biển, nhanh đến nỗi chính nó không tin rằng súng đă mất khỏi tầm tay.  Hoà nổ súng ngay, nhưng không vội vă bắn luôn một loạt mà là từng phát cho từng tên cướp.  Mấy chục ngày sau c̣n thuyền không lái trôi giạt tới đất liền th́ c̣n rất ít ngươi sống sót.  Kỳ diệu thay trong những người sống sót có Hoà và đưá con người bạn.

       Hoà nuôi con của bạn như chính con ḿnh.  Đó là Phượng bây giờ.  Trong tháng ngày nơi đất tự do chàng chăm chỉ đi làm việc, nuôi con và dành hết th́ giờ c̣n lại lo chuyện nước non.  Nhưng rồi niềm tin dần dần phai lạt khi một tổ chức mà chàng đặt hết niềm tin chia năm xẻ bảy,chửi bới xâu xé lẫn nhau.  Chàng nhận ra điều chính yếu của thất bại là không sao kết hợp ḷng người xưa về một mối.  Càng về già Hoà càng thu ḿnh lại chui trong vỏ ốc với những nỗi buồn chán cô đơn.  Mùa xuân cuộc đời người lính năm xưa đă không c̣n nữa.  Mẹ cha mỗi lúc mỗi già sống vất vưởng đợi trông ở nơi quê hương nghèo khổ mà bọn chàng chẳng làm được việc ǵ.  Niềm vui hôm nay của Hoà chỉ làchăm sóc cô con gái.  Phượng bây giờ là sự sống duy nhất của đời chàng.

       Khi hai cô gái trẻ sửa soạn xong bữa ăn chiều th́ ly trà nóng trong tay ông Hoà đă lạnh.  Ông ngồi yên trên ghế, mắt nh́n xa xăm như đang sống tận nơi nào.  Trà Mi cùng Phượng bước ra mời.  Ông Hoà lững thững bước theo.  Không biết có chuyện ǵ mà cô bác sĩ đón đón tiếp ông long trọng thế.  Trong lúc dùng bữa mọi người chỉ nói chuyện thời sự, chuyện sinh hoạt bâng quơ, làm ông Hoà nóng ḷng không chịu được nên đành phải hỏi:

       - Tôi có nghe cháu Phượng nói bác sĩ tính nhờ tôi giúp cho một chuyện, thú thực tôi hơi lo v́ không biết có thể giúp bác sĩ được không.

       Trà Mi cười lớn, nàng vui vẻ trả lời để ông Hoà an tâm:

       - Chuyện hơi ngộ nghĩnh, cháu không muốn nghĩ tới nữa nhưng em Phượng biết được bảo cháu cứ thưa với bác, chắc bác sẽ giúp được.  Nhưng nếu bác muốn giúp cháu th́ xin bác coi cháu như em Phượng, th́ cháu mới dám thưa với bác.

       - Th́ xin bác sĩ cứ nói đi.

       Đấy, bác cứ gọi cháu là bác sĩ th́ cháu chẳng dám nhờ.  Cháu biết nói chuyện này với bác là hơi đường đột, nhưng mà cháu thương mẹ cháu lắm.  Cũng như bác với em Phượng, cháu chỉ có ḿnh mẹ cháu.  Chỉ có hai mẹ con côi cút ở trên đời.

       Tự nhiên ông Hoà thấy ḷng ḿnh mênh mông thương mến cô gái mà ông xem ra hiếu thảo và khôn ngoan.  Đời người ai cũng có niềm vui cộng với nỗi buồn.  Nếu việc ông làm mang được niềm vui cho người khác th́ ông rất sẵn sàng.  Huống chi lại làm cho cô gái đă cho con ông việc làm và có những cành Lan nhắc nhở ông đến những kỷ niệm không thể nào quê.  Ông muốn hỏi thêm về cô gái.

       - Thế c̣n cha cháu đâu. Ông đă mất rồI sao?

       - Thưa bác cháu không có cha.  Ngay từ khi khôn lớn cháu chẳng bao giờ được gọi tiếng cha thân yêu như bao người khác, cũng như em Phượng không có mẹ.  Đó là lư do tại sao hai chị em lại hợp và thương nhau như chị em ruột vậy.

       Ông Hoà cũng thở dài tiếp tục lắng nghe cô gái kể lể tâm t́nh.  Cô lớn lên Ở Việt nam, trong một gia đ́nh có chức quyền cao sang, công thần của chế độ hiện nay.  Cô được nuông chiều đủ thứ, nhưng chẳng bao giờ được nghe nói về cha cô cả.  Mẹ cô th́ lúc nào cũng âm thầm như chiếc bóng và rất ít lời.  Cô muốn hỏi về cha nhưng h́nh như không ai muốn nói tới.  Cho đến khi học xong trung học Trà Mi được gia đ́nh lo cho sang đây du học.  Chín năm miệt mài trong trường y khoa cho cô thấy được cái hay cái đẹp của thế giới bên ngoài bao nhiêu th́ cô lại càng thấy chán chường cho cái chế độ ngu dân, độc tài mà cô đang sống.  Cô không c̣n ư định muốn về lại Việt nam, không c̣n muốn nh́n thấy ông bà, người bác, người chú lúc nào cũng lầm lỳ với những âm mưu, thủ đoạn.  Nhưng cô không muốn xa mẹ. làm sao để mẹ cô có thể ở bên cạnh cô trên mảnh đất này.  Đó là lư do cô muốn nhờ ông Hoà giúp đỡ.

       Đến đây th́ ông Hoà đă một phần nào h́nh dung được chuyện cô muốn ông làm.  Ông không nề hà ǵ khi việc làm của ông mang đến niềm vui cho người khác.  Nhưng trước khi làm giấy kết hôn với một người đàn bà để đưa sang đây, ông muốn được trông thấy người ấy ra sao.  Ông ôn tồn bảo Trà Mi:

       - Bác đoán ra chuyện cháu muốn nhờ bác giúp.  Bác cũng sẵn sàng thôi.  Nhưng trước khi quyết định trở về bác muốn được thấy h́nh mẹ cháu.  Cháu có cái h́nh nào của mẹ ở đây không.

       Trà Mi sung sưóng quá.  Nàng không ngờ ông Hoà thông minh và dễ dàng như thế.  Cô bất ngờ chạy lại, ôm chầm lạy ông cảm động.

       - Cháu cảm ơn bác lắm.  Bác là cứu tinh của gia đ́nh cháu.  Cháu có rất nhiều h́nh ảnh của mẹ cháu ngay đây.  Có cả những tấm h́nh của mẹ cháu chụp ngày xưa, thời con gái nữa.

      Nàng vôi vă mang đến cho ông cuốn Album của mẹ.  Ông Hoà lật giở từng trang.  Bỗng nhiên người ông tái xanh như vừa trúng gió nhưng ông gượng ngay lại được.  Ông hỏi Trà Mi:

       - Có phải quê cháu có rất nhiều rừng quế và những gị lan nhỏ li ti màu hồng tím như ở ngoài kia.

       - Dạ phải.

       - Và tên Trà Mi chính là tên làng của cháu.

       - Dạ phải, mà sao bác biết.

       Ông Hoà vẫn không trả lời, lại tiếp tục hỏi thêm:

       - Từ đó đến giờ cháu chưa bao giờ thấy mặt người cha.

       - Dạ thưa đúng vậy, cháu có hỏi mẹ cháu bảo rằng cha cháu là một người ở phiá bên kia như bác vậy.  V́ hoàn cảnh mà hai người phải xa nhau, nhưng mẹ cháu không bao giờ quên cha cháu được.  Mẹ vẫn chờ đợi cha từ ngày ấy, không kết hôn với ai khác.  Tên của cháù mang họ cha.  Đó cũng là lư do tại sao mà bác Hai và ông bà ngoại cháu không thương mẹ.

       Ông Hoà nh́n kỹ những tấm h́nh rồi chậm răi hỏi.

       - Có phải tên của mẹ cháu là Đoa, Lê thị Đoa.  Đúng không?

       Trà Mi mở lớn đôi mắt nh́n ông Hoà.  Miệng nàng há to kinh ngạc.

       - Đúng, đúng vậy.  Mà sao bác biết?

       Ông Hoà không trả lời. Ông nghĩ đến giấc mộng mong cho con cháu sẽ thành bác sĩ của mẹ ông ngày xưa.  Nghĩ đến đêm trước khi xa nhau Đoa đặt tay ông lên bụng hỏi ông có cảm thấy ǵ không.  Ông sẽ lấy vé máy bay để trở về Việt nam ngay trong hôm nay nếu có thể, sau gần hai mươi năm thề sẽ không về v́ c̣n bọn người Cộng sản.  Ông vẫy tay gọi Trà Mi lại gần rồi ôm chầm lấy cô như sợ mất.  Và ông nh́n ra những hàng cây mới nhú mầm xanh, những đám mây bay trên bàu trời trong vắt.  Trong ḷng ông mênh mông xuân đến.

Mùa Xuân 2003