KHÁCH XUÂN

Phạm kim Khôi


Em đến thăm anh
Không phải một chiều mưa trong phố thị
Mà em đến thăm anh
Một buổi sáng mùa Xuân ngoài đơn vị
Tiền tuyến xa xăm
Nức ḷng chiến sĩ
Nơi đây
Đầu gíó chân mây
Em là người khách xuân vô cùng trân quư
Chiều xuống
Lũ giặc Cộng lẫn trốn
Phía bên kia rừng
Lẻn về ŕnh ṃ bắn phá
Chuyện chúng nó vẫn không ngừng
Chẳng có ǵ lạ
Nhưng đêm hôm đó
Em được nh́n hỏa châu rơi
Lần đầu tiên trong đời
Ngỡ ngàng kêu đẹp quá
Rồi em hỏi
Anh ơi
Ở đây đêm thắp sáng đèn trời chắc làm cho các anh vui

Ôi cô bé học tṛ hồn nhiên quá đi thôi
Anh cười
Vâng
Vui lắm chứ
Và vui nhất là
Khi đèn trời phát giác ra
Lũ đạo tặc đang ḅ vào trước vọng gác
Đó chính là lúc chúng nó phải đền tội ác
Thôi ḿnh nói chuyện khác nghe em
Dẫu vừa mới quen
Đă ân cần thân mến
Xin cám ơn phái đoàn hậu phương ra chúc Xuân tiền tuyến
Ngày mai Những thiên thần áo trắng tóc xơa ngang vai
Trở về thành phố yên vui
Nơi đó nơi nầy
Luyến lưu nhắc nhớ
Em đến thăm anh một buổi sáng mùa Xuân
Chiến hào nắng tươi hoa nở
Vàng sắc cờ bay rực rỡ
Thời gian sẽ không thể nào bôi xoá
Nghĩa t́nh cá nước quân dân