Đà lạt Em xưa.
Thảo Nguyên
Ta trở lại cùng em năm tháng cũ.
Thuở nâng khăn hồng trang trọng tiễn đưa nhau.
Ba mươi tám năm đời ch́m trong nỗi nhớ.
Thời gian trôi, nước chảy em về đâu?
Mười tám tuổi em cắp sách đến trường.
Yêu áo lính nên học bài không thuộc.
Tà aó em xưa làm ta ngẩn ngơ quên bước
T́nh buồn xưa làm nước mắt ta rưng rưng.
T́m trong ta chỉ thấy nhớ khôn cùng.
Về một thuở lời trao lời ấp úng.
Đà Lạt ơi đồi thông xưa em đứng.
Mùa thu buồn thấp thoáng trong hàng cây.
Bao nhiêu năm rồi ta biết t́m đâu đây.
Trời Đà lạt mùa xuân hoa nở rộ
Ta vẫn nhớ từng đêm dân sự vụ.
Tờ thư rơi trên ngăn vở học tṛ.
Lời dối gian nhưng mộng thật ngây thơ.
Chỉ hai đưá dù thiên đựng, địa ngục.
Ngày trốn phố giục đôi chân em bước.
Chiều ơi chiều rơi trên thác Cam Ly.
Này môi hôn trộn lẫn với câu thề.
Ta mang cả vào trong đêm dă chiến.
Nh́n sao trời ta thương đôi mắt em long lánh.
Ngắm mây trôi tưởng nhớ tóc em bay.
Mắt môi hồng giục giă những cơn say.
Đêm vọng gác Anh Đào đầy nỗi nhớ.
Đà lạt ơi, chuyện đôi ta đầy một hồ Than Thở.
Bao la rừng Ái Ân, cao vút đỉnh L âm Viên.
Bài học di hành đi qua mồ cô Thảo không thể nào quên.
Ta thương cho t́nh ta và thương người nằm dưới đất.
Phải không em, t́nh yêu không bao giờ có thật.
Nên cuộc đời c̣n hai chữ phân ly.
Ngày xa trường có giọt lệ đọng hoen mi.
Nước mắt thương người đi hay cho người ở lại.
Ôi! Những nhánh thông buồn làm chùng ḷng người ra biên ải
Dẫu buổi chia ly không có nắng bên hiên.
Em, Giữ giùm ta một thuở sinh viên.
Chiếc nón bê rê và màu xanh khăn quàng cổ.
Đà lạt ơi từ dạo chia ly muôn trùng cách trở.
Cho ḷng em mùa đông tiếp nối những mùa đông.
Em vẫn nhớ vẫn thương người ra đi năm ấy.
Đem thân trai làm lính trận biên pḥng.
Một mùa xuân thay đổi phận con người.
Mà trường xưa không dạy cho ta học bài buông súng.
Nên ta phải lang thang trên những tầng địa ngục.
Long Giao, Yên Bái, Vĩnh Phú Lào Cai.
Bạn bè xưa gặp nhau trong tiếng thở dài.
Đời tù tội nhọc nhằn cơn đói nhục.
Tội của ta làm mất đi đất nước.
Núi sông ơi, kẻ thù dành mất của ta rồi.
Ta đến được nơi đây.
Với nỗi niềm cay đắng như một lần găy súng năm xưa.
Đời lưu vong cũng buồn như đời nô lệ.
Nên ta vẫn mơ một ngày về dù có trễ.
Có xa vời.
Đà Lạt ơi ba mươi tám năm xa.
Mà biển thương yêu vẫn c̣n đang dậy sóng.
Mà nhớ thương vẫn rạt rào như biển động.
Dù em không c̣n đứng ở bên ta.
Ngày tháng nơi đây rất xa và rất lạ.
Đêm không ngọt ngào như thuở ta yêu nhau.
Đà Lạt ơi dù tóc ta nay đă đổi màu.
Ta vẫn nhớ em và ngày tháng cũ.
Ta sẽ về xua đi loài dă thú.
Tô hồng môi và chải lại tóc em xưa
|