CUỐI NĂM TỔNG KẾT.NGU LẮM CƠVậy là lại hết một năm rồi. Mười hai tháng qua đi cái vèo nhanh quá sức nhanh ha quư vị. Em vừa mới treo cuốn lịch lên tường đây thôi vậy mà giờ đă lại xé đến tờ của tháng cuối. Năm hết, người yêu đời yêu ngựi th́ nói năm hết tết sẽ đến, người buồn bă âu sầu th́ nh́n chỉ thấy là năm cùng và tháng tận. Ngày trước khi mẹ em c̣n ở đây với em, những ngày này dù ở xa quê hương hằng nửa ṿng trái đất, mẹ em cũng vẫn giữ đúng tập tục ông bà, gói gị thủ, nấu thịt đông, hầm chân gị măng khô, làm dưa hành v.v.... như ngày xưa. Em mặc dầu là con gái lớn ,"chị cả" trong nhà, nhưng cái dzụ nấu nướng nữ công gia chánh nội trợ tề gia này th́ từ xưa em đă... dở tệ. Có làm thợ vịn cho mẹ em bao nhiêu năm, bóc hành bóc tỏi rửa rau thái thịt v.v. mà vẫn c̣n thua cả con em em nữa. Thành thử bây giờ khi mẹ em qua ở với con em em tuốt tận bên Louisiana, những ngày trời đất giao mùa, nắng ấm dần dần và lá hoa bắt đầu đâm chồi nẩy lộc đón xuân sang thế này, em lại nhớ mẹ em, nhớ những món cổ truyền "Bắc kỳ dzốn", Hà nội thứ thiệt từ thời Tự Lực Văn đoàn của mẹ em ghê và em đành đi một ṿng... shopping, vác về cặp bánh chưng, hũ củ kiệu, dưa món, ít gị chả, trái dưa hấu, hộp mứt thèo lèo v.v. để... đỡ nhớ, và để đức lang guâng và thằng con em cũng thấy nhà có vẻ cũng có chút "dáng xuân sang" với mọi người vậy. Nhưng mà mua th́ mua vậy, bầy th́ bầy vậy, sao em vẫn thấy... buồn quá sức buồn đi quí vi. Xin quí vị đừng la là tết mà mới nhập đề em đă nói chuyện ǵ vô duyên. Em mong là số báo này ra mắt quư vị trước khi tết tới, vẫn c̣n trong năm cũ để nếu em có nói ǵ ba lăng nhăng cũng sẽ không làm... sui lây quư vị trong năm mới nếu lỡ qúy vị có... đọc nhằm bài em. Vâng, chứ quư vị bảo em vui sao được khi mới hôm qua một cô em gọi tới sụt sịt chắc em sắp mất nhà quá chị ơi. Ông chồng nó vừa gia nhập đội ngũ của hàng hàng lớp lớp những người mới được các đại công ty cho về nhà nghĩ ngợi chuyện nghỉ ngơi. Một ḿnh nó th́ không thể nào gồng nổi một cái nợ bự cỡ đó. Ngày hôm nay lại một con bạn lâu ngày không thấy, vừa gặp lại chưa kịp hỏi han chồng con gia đạo thế nào th́ nó đă rên rỉ tao mất stock gần trắng tay rồi mi ơi. Rồi th́, nh́n lên th́ thấy mặt ông tông tông mới, nh́n ngang th́ vẫn thấy ông thị trưởng và cô Ma Nữ làng em... Trời hỡi trời, làm sao em vui vẻ đón xuân sang được đây tṛi!!! Quả thực, năm qua là năm xảy ra thật nhiều chuyện quá phải không quư vị. Toàn những chuyện làm rung rinh cả... địa cầu không hà. Cuối năm là thời điểm mọi người hay ngồi xuống, tổng kết mọi chuyện trong năm qua. Từ các ngân hàng bự, các đại công ty, các tập đoàn sản suất của toàn thế giới, cho tới... Táo ông Táo bà của mỗi tiểu gia đ́nh, ai ai, đâu đâu cũng h́nh như cũng đều phải có báo cáo, có tổng kết những chuyện năm cũ để rút kinh nghiêm, plan cho chuyện năm mới hết. Thành thử thôi em cũng bắt chước, nh́n lại mấy chuyện trong năm qua, không phải là để... múa ŕu qua mắt quư vị đâu, mà là để lỡ sang năm mới em có... tính chiện mần ăn chi th́ cũng không tới nỗi như vừa trên trời rơi xuống làm người trần gian, dấn ḿnh vào chốn bụi trần phong ba mà cứ ngơ ngáo chẳng biết tí ti ǵ hết cả. Đầu tiên là giá nhà. Đâu phải một sớm một chiều mà giá nhà bỗng đột ngột sụt thê sụt thảm như hiện nay đâu, phải không thưa quư vị? Có một ngày cách nay ít năm, đột nhiên giá nhà bỗng cứ tăng vù vù, thoạt đầu là từng quư, rồi từng tháng, rồi từng tuần. Mới tuần lể trước một căn nhà bán 600 ngàn, tuần sau một căn tương tự đă nhẩy lên 650, tuần sau nữa 700... cứ thế mà tiến thẳng. Báo Mỹ báo Việt nào cũng tràn ngập tin tức nhà bán bán nhà. Trên phụ trang dầy cộp của tờ SJMN chuyên về nhà cửa, cuối tuần nào em cũng thấy danh sách những nhà mới bán trong tuần, trong đó liệt kê giá mỗi căn hồi mua bao nhiêu, giờ bán bao nhiêu. Có căn mới mua hai tháng trước, bán lại lời 300 ngàn. Có căn mua cách đây 7 năm 400 ngàn, giờ bán 1.3 triệu. Căn khác mua 750 ngàn, giờ bán 2.4 triệu. Em có cảm tưởng như nhà ở là vàng c̣n đô la là giấy lộn không bằng. Không kể những người t́m thấy đây là cơ hội đầu tư bằng vàng... ṛng và tậu hàng năm bẩy căn nhà, nhà nọ đẻ thêm nhà kia, chỉ ít tháng đă thấy ḿnh là... triệu phú Mỹ. Rất nhiều người khác thực sự chỉ là những người như em, đă bao nhiêu năm đi làm đầu tắt mặt tối và chỉ ước mơ có được một cái "American dream" nhưng không thể. Vậy mà bỗng chốc, tự nhiên thấy mấy ông mấy bà brokers hăm hở săn đón, mở rộng cửa 180 độ cho vay lia chia. Điểm tín dụng nào cũng được chấp nhận, có tiền down hay không cũng không sao. Income thấp mấy cũng ok luôn th́ làm sao mà không cảm động rưng rưng và vui mừng mà kư hết giấy vay nợ nọ đến giấy vay nợ kia, nợ chính, nợ phụ thiệt lẹ để hiện thực cái dream bao năm đă tưởng chẳng bao giờ có thể có ấy. Và rồi tháng tháng chắt chiu nhịn tất cả mọi thứ, không ăn ngon không mặc mới không shopping v.v. Tất cả mọi khoản cắt tới tối đa để đủ tiền góp cho ông chủ nợ là ngân hàng, vui vẻ mà góp v́ nghĩ rằng mỗi lần góp như thế, một viên gạch trong bếp, một cái khung cửa sổ pḥng ngủ, một mét vuông trồng cỏ sân sau v.v. sẽ là của ḿnh. Góp gió thành băo, kiến tha lâu sẽ đầy tổ, một ngày chắc chắn trong tương lai, căn nhà sẽ thuộc về ḿnh, sẽ là tổ ấm để lại cho con cho cháu, như những di dân xa xưa đă đến xứ này đă từng làm. Home sweet home! Hóa ra ngó vậy mà không phải vậy!!! Bỗng không một sáng một chiều, một sớm mai vừa thức dậy, giá nhà bỗng rớt cái bùm, tuột con dốc thảm thê. Món nợ sáu bẩy trăm ngàn đă trả được một ít mà cái vốn đang ôm trong tay bây giờ bỗng lại trị giá chưa tới 400. Tiền ky cóp nhịn ăn nhịn mặc bấy lâu nay trả cho ngân hàng, không những chẳng biến thành tí ti viên gạch, khung cửa, góc sân nào cả, mà trái lại, c̣n đưa tới một món nợ thêm sau khi ngân hàng đă lấy lại căn nhà. Chắc chắn có rất nhiều nguyên nhân đưa tới sự sụp đổ của thị trường địa ốc. Và chắc chắn quư vị cũng đă đọc rất là nhiều những phân tích của các chuyên gia, các nhà kinh tế, các nhà tài chánh lẫy lừng và không lẫy lừng, chuyện môn, và không chuyên môn v.v. rồi. Em không dám làm nhọc mắt bắt quư vị review thêm ǵ hết cả. Có điều, em có một thắc mắc. Trước đây em vẫn tin rằng là kinh tế xứ này có mức độ thăng trầm theo chu kỳ, cứ hết độ 10 năm lên th́ sẽ phải xuống, nhưng xuống xong vài năm chắc chắn sẽ lại lên lại, và mọi người, từ giới tài phiệt giàu sang phú quư cho tới đám lao động miệt mài như em, tất cả cứ ráng thắt lưng buộc bụng, nín thở qua hết cái cầu chật vật đó vài ba năm là lại thơ thới an nhàn lại. Nhưng mà có vẻ chuyện kỳ này h́nh như không chỉ giản dị như vậy. Mấy năm qua, các hăng xưởng sản xuất được các ông chủ bự đem ra ngoại quốc, nơi có nhân công rẻ vô cùng so với giá nhân công nơi đây, như vậy chỉ những người dân nơi đây mất việc, hết income, chứ c̣n các đại công ty lại càng giàu hơn, income cao hơn. Các công ty không cần vay thêm vốn của các ngân hàng nữa. Các ông chủ ngân hàng ôm tiền không biết làm ǵ, mà đối với tư bản, vốn để đó, không sinh lời có nghĩa là lỗ rồi, nên các ông chủ ngân hàng bèn quay đỡ qua đám dân nghèo vậy, chế ra chuyện cho vay mua nhà búa xua nhưng nắm dao đằng cán, mỗi tháng đám con nợ dù kinh tế có xuống tới cỡ nào, vẫn nai lưng đi làm và oằn vai trả đủ đến cả đồng tiền lời cuối cùng. Và ngoài những người dù lợi tức bấp bênh cũng ráng gồng tối đa để thực hiện cái American dream của ḿnh. Cũng có một số ít khác coi như cơ hội cho một chuyến làm ăn, vay nợ ngân hàng mua nhà để đó, đợi khi giá nhà lên tới một mức nào đó th́ bán kiếm một chút lời. Một chuyện kinh doanh rất chính đáng, hợp lư, b́nh thường. Ngân hàng làm ăn lớn kiếm bạc tỉ bạc triệu. Con nợ làm ăn... ké kiếm chút đỉnh lời hợp pháp, vài chục hoặc một hai trăm ngàn là cùng. Chỉ không b́nh thường là cái trị giá căn nhà. Nó y hệt chuyện chim cút của Việt nam xưa. Nên tất nhiên tới một phút nào đó kết cuộc bong bóng căng quá cũng phải vỡ, chim cút bán chuyền tay măi cũng phải ngừng là chuyện đương nhiên. Kéo măi kéo hoài không vỡ không ngừng mới là chuyện lạ. Khi bong bóng vỡ, khi con nợ ôm đầu máu từ giă căn nhà mơ ước bước ra với hai bàn tay trắng, trên lư thuyết th́ ngân hàng vẫn sẽ b́nh thân như vại, v́ tiền bỏ ra những tháng vừa qua vẫn đă thu lời đầy đủ, vốn là căn nhà th́ thu về y nguyên (chưa kể nhiều con nợ c̣n tân trang, remodel làm căn nhà trông được hơn cả khi dành giựt mua nữa). Bao nhiêu năm trước, mọi chuyện vẫn đều đều diễn tiến như thế. Ngân hàng mà, chuyên gia tài chính, thua là tiếng không hề có trong tự điển. Thế nhưng... ai có thể ngờ được lần này th́ mọi chuyện thay đổi khác hẳn. Trái bong bóng nhỏ nổ trong tay bầy con nợ thấp cổ bé miệng bỗng kéo theo cả một tràng liên tục những vụ nổ khác, càng lúc càng lớn hơn, càng cao hơn, và cuối cùng th́ cả tập đoàn tài chính của cả nước cùng rung rinh. Bao nhiêu công ty hấp hối, bao nhiêu ngân hàng phá sản. Những ông chủ bự nhất nước, những khuôn mặt top ten bỗng chốc cũng khổ sở không kém đám con nợ thấp bé tí xíu nào. Đôi khi e c̣n khổ sở hơn nữa ấy! Điều em thắc mắc là, chuyện b́nh đẳng (dù là b́nh đẳng trong... khốn khổ) như vậy chắc phải có một bàn tay mầu nhiệm nào đă đặt xuống để lập một sự công bằng chứ không thể nào tự nhiên không dưng mà có được cả. Người giàu xưa nay chỉ đứt tay chút xíu là cùng, nhưng giờ th́ không chỉ đứt tay suông nữa mà cũng nếm đủ mùi trần ai trong cơn khốn đốn y như đám dân đen đang phải chịu vậy. Các ngân hàng tài trợ địa ốc hấp hối, khi chết không dễ chỉ chết một ḿnh, nhưng kéo theo sau cho có bạn cả sự sụp đổ của thị trường chứng khoán và một loạt các công ty khác, lớp chết lớp bị thương, cái khai bankruptcy cái đem bán lại. Thị trường chứng khoán tụt thê tụt thảm. Không biết các nhà tỷ phú ở đây thế nào, chứ em nghe các tỷ phú Việt nam mất trắng hàng tỷ Mỹ kim trong phút chốc. Lại bàn tay nhiệm màu lập lại sự công bằng thực sự chăng? B́nh thường làm sao ai có thể lấy lại của những người ấy, dù chỉ một đồng? Người dân trong nước dù có đói có khổ tới ngần nào, có ăn cháo đến sót cả ruột v́ không đủ gạo để nấu cơm, cũng chẳng hề nghe những ông những bà tư bản đỏ giúp đỡ một chút ǵ, dù họ có thể bỏ cả hàng triệu mỹ kim để rinh về những chiếc xe hơi không biết để chạy đi đâu trong những cái thành phố chật chội với những con đường vừa nhỏ hẹp, vừa đông đúc, chen lấn giành giật nhau mà đi ấy. Các tổ chức mang danh từ thiện, giúp đỡ dân chúng, trẻ em nghèo như VHelp, cô Tim v.v. dù liên tục kêu gọi người Việt hải ngoại (những người lao động cực nhọc suốt năm suốt tháng) đóng góp ky cóp từng 20, 30 đồng... cũng h́nh như không hề (hay không dám?) lên tiếng kêu gọi những người ấy đóng góp bao giờ, dù chút xíu xiu. Có sức mạnh nhiệm mầu nào đă lấy đi trong khoảnh khắc những của phi nghĩa thế, một điều mà người thường không bao giờ có thể làm được vậy không? Ngày hôm nay đi qua một cây xăng Shell em thấy bảng giá xăng thường là $1.89 (không biết khi quư vị đọc những gịng này th́ giá xăng là bao nhiêu?). Mới hồi hè giá cây xăng nào cũng trên $4, gần $4 rưỡi hết. Bên cạnh chuyện giá nhà giảm giá lương thực tăng, chuyện xăng nhớt quả là một đ̣n chí tử phủ thêm lên đầu đám dân đen đang ngất ngư. Giá xăng tăng một cách vô tội vạ, không nguyên nhân, không phải v́ quân khủng bố đă chiếm hết các mỏ dầu, cũng chẳng phải công nhân các dàn khoan băi công đ̣i tăng lương, hay ống dẫn dầu mới bị nổ v.v. nhưng giá dầu cứ tăng vùn vụt từng ngày từng ngày, đang từ mấy chục vọt lên trăm ba trăm tư một thùng dầu thô. Và, lại vẫn đám dân đen nhẫn nhục đi cày, ky cóp đổ xăng mỗi buổi sáng với bất cứ giá nào cây xăng trưng lên. Đám tài phiệt dầu mỏ thu tiền y hệt một chiếc túi không đáy, và em đă tưởng từ giờ trở đi, tiền đổ xăng sẽ phải tính theo bao nhiêu % lương để không bị thiếu hụt ngân sách gia đ́nh, cuối tháng không c̣n tiền đi chợ... Vậy mà đột nhiên đùng một cái, cũng không hề báo truớc, gía xăng lại xẹp xuống cái bộp, cũng nhanh không kém lúc lên, và cũng không nguyên nhân, chẳng phải v́ Mỹ mới t́m thấy mỏ dầu mới, hoặc quyết định khai thác mỏ dầu nội địa, hay ép buộc được các đồng minh Trung Đông tăng lượng dầu bơm thêm mỗi ngày... Người dân như em chỉ biết tự nhiên mấy ông tăng giá dầu lên gấp đôi, thu vào hàng đống tiền, rồi giờ có vẻ dân đen hết sức chịu đựng rồi, ngáp ngáp, th́ mấy ông lại giảm xuống, nuốt không được nữa hay thấy đă tạm tạm đủ em không tin điều này lắm!!!) th́ nhả ra. Một ngày nào khi thích, các ông sẽ lại cho giá lên lại, ai làm ǵ được chứ? Cũng liên quan đến chuyện dầu mỏ là chuyện em đọc trên báo loan tin các ông bự Việt nam vừa kư với các ông bự Nga sô để đem 1 tỷ Mỹ kim qua Nga xây dựng một nhà máy phân bón và nhà máy khai thác hơi đốt thiên nhiên. Tác giả bài báo thắc mắc Việt nam có bao nhiêu là mỏ hơi đốt, sao không xây tại chỗ mà phải đi xa quá vậy. Em đoán tác giả đang biểu diễn màn ngây thơ bách diệp (chữ của nhà văn Nhă Ca, ngây thơ trăm lá ngây thơ tra lắm!!!!). Chứ ai mà không biết nguyên nhân sâu xa tại sao một tỉ lại phải-bị-được đi ṿng vo đến thế ấy!
Nhưng ngay sau khi những bóng đèn xanh đỏ vừa phụt tắt th́ tất cả hào quang rực rỡ ấy cũng tan theo. Báo chí thế giới đua nhau đưa những tin tức thực, đằng sau hậu trường lên trang nhất: pháo bông computer, đại diện các sắc dân sinh sống trên toàn đất nước Trung quốc về tham dự chỉ là các diễn viên của một đoàn văn công của thủ đô, quốc ca th́ cô bé đứng biểu diễn không phải cô bé hát thực, lư do là v́ cô bé hát thực không được... đẹp bằng cô bé đứng đưa mặt quay phưn. Em bé biểu tượng anh hùng th́ cầm lá cờ ngược vẫy chào thế giới, và các vận động viên th́ được cho dùng tuổi giả để có thể giành giựt giải với mọi người... Nếu chỉ có thế thôi th́ chắc mọi người, năm bữa nửa tháng, cũng sẽ quên đi, v́ thế giới đang bao nhiêu chuyện phải lo. Dân Mỹ th́ đang bận chú tâm đến bà Hillary và ông Obama, đâu ai huỡn để theo dơi măi một chuyện đă qua và cũng chẳng mắc mớ chi tới đời sống hàng ngày của chính ḿnh. Nếu không có chuyện sữa bột! Chưa bao giờ thế giới chấn động mạnh mẽ như những tháng vừa qua v́ sữa Trung quốc, hàng Trung quốc. Sau gần chục năm thống lĩnh thị trường thế giới, đi tới đâu cũng thấy tràn ngập hàng Made in China, đồ ăn đồ uống đồ dùng đồ chơi..., giờ th́ nói tới hàng TQ là thế giới rùng ḿnh. Đồ hộp cho chó mèo ăn chó mèo chết. Sữa bột cho trẻ con uống trẻ con vào nhà thương. Đồ chơi th́ toàn chất ch́. Trên các trang mạng truyền đi toàn thế giới, những phóng sự bằng h́nh về cách thức thu mua, chế biến gà vịt của Trung quốc làm sởn gai ốc người xem. Và những h́nh ảnh hoàng tráng của Thế vận hội đă chẳng c̣n tí xíu nào hiện diện. Thay vào đó, báo chí đưa tin những đoàn người, hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn, trước đây đến Bắc kinh để tham gia lực lượng xây dựng các công tŕnh cho Thế vận hội, giờ không công ăn việc làm, lang thang. Hàng trăm ngàn người quay trở về quê cũ, hàng chục ngàn người tham gia vào đội quân thất nghiệp, ngày ngày ra đứng ở chợ người chờ trong vô vọng bất cứ một việc ǵ miễn có thể đổi được thực phẩm, tránh màn chết v́ đói thảm thương... Một tác giả đă gọi sự phát triển kinh tế của Trung quốc là hiện tượng Con Rồng Plastic. Con rồng plastic Trung Quốc được bơm hơi cho bay cao thiệt cao y hệt rồng thiệt, bỗng trúng đ̣n nặng, tẩu hỏa nhập ma, lục phủ ngũ tạng nát như tương...Tàu, và con rồng x́ hơi cũng lẹ chẳng kém ǵ lúc được bơm lên. Với một nền kinh tế lâm khủng hoảng cỡ đó, em không biết những chi phí dành cho căn cứ tàu ngầm Hải nam, cho những dàn khoan thăm ḍ ở vùng biển giựt của nước khác Trường Sa, Hoàng sa... có c̣n đủ như dự trù không? Nếu không, th́ Trung quốc sẽ làm ǵ, nhất là đối với Việt nam, để có thể tiếp tục mộng làm bá chủ hết vùng biển Đông của ḿnh? *** Gần đến cuối năm, có hai chuyện làm em phân vân ghê. Thứ nhất là chuyện hải tặc Somalia. Em vẫn nghĩ chuyện hải tặc chỉ có trong lịch sử Âu châu xưa xửa xừa xưa với những đoàn tàu Viking ẩn hiện, dọc ngang biển Bắc. Khán giả như thằng con em th́ lại biết mỗi hải tặc... Caribiens, những tên cướp biển ngang tàng và... anh hùng, với những kho châu báu chất đầy trên những ḥn đảo bí mật. Viking hay Caribiens ǵ ǵ th́ cũng vẫn chỉ là những kẻ không c̣n hiện hữu, những nhân vật để "mua vui cho được một vài trống canh" chứ mối đe dọa thật th́ c̣n thua xa cả... con ki ki hàng xóm nhà em. Con vật bị bỏ quên -bà hàng xóm đă bỏ đi và ông hàng xóm sầu t́nh chẳng ngó ngàng đến con vật bà bỏ lại - nên đâm giận dỗi đời hay sao mà cứ thấy bóng ai đi ngang qua trước nhà là sủa inh ỏi trong sân, sủa cho đời bớt quạnh hiu thôi chứ chẳng làm ai, kể cả con nít, sợ ǵ hết. Nhưng em đâu có dè... Có thể nào nghĩ giữa thế kỷ 21 với kỹ thuật và khoa học tiến bộ tới mức ngồi trong pḥng kín ở một góc này của trái đất người ta vẫn có thể theo dơi h́nh ảnh hoạt động của một kẻ khác giữa sa mạc ở một nơi khác trên quả địa cầu, vậy mà những chiếc tàu của cướp biển Somalia th́ cứ như đang đi lại giữ chốn không người, và cướp những thứ cũng không c̣n cổ điển như hàng hóa suông mà cũng... updated theo với thời đại mới của thế kỷ 21 như tàu chở dầu, chở hoá chất, chở... hỏa tiễn. Kẻ bị cướp th́ không phải từ những xứ nhược tiểu, yếu ớt như Công gô hay Cam bốt, mà là Greek, Saudi, Ukraina, Liberia... Em đọc trên các blogs nhiều người cũng thắc mắc như em. Tại sao không nghe một ai làm ǵ để stop những toán cướp ấy cả. Các lực lượng hải quân hùng hậu của thế giới đâu hết cả rồi. Hải quân Hoàng Gia Anh, Lực Lượng Người Nhái Mỹ? Rồi NATO (!)? Chẳng lẽ v́ các tàu bị tấn công không phải của Anh, của Mỹ, của Pháp, của Đức nên các lực lượng này không thể giúp các nước khác tiễu trừ đám giặc cỏ ấy, bị bó tay v́ luật lệ trong nước không cho phép hay sao chứ? H́nh như em chưa được nghe điều cấm này ǵ hết cả! Thế th́ tại sao vậy? Đám hải tặc Somalia này tự nhiên cứ nhắc nhở em tới những ngày tháng hăi hùng của quá khứ với những đám cướp biển Thái lan và những thuyền nhân tội nghiệp Việt nam xưa. Cho tới bây giờ, 30 năm đă trôi qua, em vẫn không t́m được câu trả lời cho ḿnh. Thái Lan, một nước mà Phật giáo được coi gần như quốc giáo, các vị sư giữ một vai tṛ quan trọng vô cùng trong xă hội Thái, nói ǵ dân chúng cũng thành kính nghe ngay. Trên tất cả, quốc vương Thái lan c̣n được dân chúng sùng bái như một vị thánh sống (em nghe kể ngay cả tới bây giờ mà công chúa -con vua thôi- đi đến đâu, các quan chức lớn nhỏ, dân sự và quân sự, vẫn đều phải quỳ gối. Dân chúng khi đi ngang qua cung điện nhà vua cũng vẫn lạy chào... ṭa nhà). Vậy mà tại sao khi toàn thế giới hăi hùng v́ h́nh ảnh những toán hải tặc Thái lan hung hăng tàn bạo, tự do cướp bóc, hăm hiếp những người vợ, giết chết những người chồng, tàn sát những con tàu mong manh của những con người đang liều mạng sống ra đi chỉ v́ hai chữ tự do. Những lúc đó, các vị sư Thái ở đâu? Vua Thái lan đang làm ǵ? Chẳng lẽ họ không nghe, không biết chuyện ǵ các tín đồ, các con dân của họ đang làm ư? Chuyện toàn thế giới đều hay, và xảy ra không phải chỉ dăm bữa, mươi ngày, nhưng dài dài hết tháng hết năm mà. Chỉ cần nhà vua, vị thánh sống của người dân Thái, lên tiếng một lần thôi, chắc chắn hàng ngàn hàng vạn sinh linh đă được thoát chết. Chỉ cần dăm ba vị trong hàng trăm hàng ngàn cao tăng Thái lan lên tiếng, số kẻ mất cha, vợ mất chồng, số gia đ́nh tan nát chắc hẳn đă giảm rất nhiều. Nhưng không. Không một ai lên tiếng hết! Từ vị vua "rất nhân từ" đă từng đến thăm Việt nam và được người Việt nam tiếp đón trọng thể là quốc khách (lũ học tṛ đệ thất đệ lục tụi em lúc đó đă phải được cho nghỉ học để ra đứng hai bên đường Công lư suốt một buổi trưa, Gia Long một bên, Trưng Vương một bên, chờ hoan hô vua Thái Lan đến thăm Việt Nam, thăm tổng thống VNCH Ngô Đ́nh Diệm), đến nhà sư nhỏ nhất, thấp nhất trong hàng tăng lữ Thái. Từ bi là căn bản của đạo Phật. Tinh thần đó đâu mất rồi ở xứ Thái lan kia? Em chẳng hề t́m được câu trả lời, dù bao năm bao tháng đă trôi qua. Gần cuối năm, một điều nữa xảy ra và lại làm em thắc mắc hoài. Tự nhiên em nghe nói những khuôn mặt quen thuộc của người Việt hải ngoại, Phan Nhật Nam, Nguyễn Chí Thiện, Nam Lộc, Việt Dzũng... là... VC nằm vùng, có tên trong một cái danh sách nào đó hẳn hoi!!! Và những màn tranh căi ("tranh... căi" thiệt sự chứ không phải "tranh luận") được một nhóm người nọ đỡ, người kia đón, tung hứng lớp lang để "vạch mặt những tên CS nằm trong cộng đồng" ấy. Em không được đọc hết những bài ấy, một phần giản dị là v́ thời gian đi cày đă chiếm phần lớn khoảng khắc 24 tiếng trời cho. Về tới nhà lại c̣n màn nội trợ... đoảng nữa là thôi xong, trọn vẹn một ngày! Nhưng cái chính là v́ em... quá oải khi nghe những đề tài ấy. Ngộ thiệt, sao có những người vẫn nghĩ ḿnh là quốc gia mà bao nhiêu năm đầu óc vẫn chẳng sáng được hơn tí nào thế nhỉ. Trưóc 75, em gặp những khuôn mặt lúc nào cũng thấy ḿnh "trí thức", lương tâm của dân tộc, lương tri của giống ṇi, những "bậc thầy " (thầy thiệt!) Vũ văn Mẫu, Lư Chánh Trung... luôn luôn cứ muốn mang tiếng nói của chân lư, của sự thật đến cho tất cả mọi người.... Sau 75 th́ những lương tri, lương tâm, trí thức ǵ ǵ cũng bị bắt buộc biến thành trí ngủ hết, và chân lư. Sự thật... thật chẳng cần mang vẫn cứ lù lù tiến tới với tất cả mọi người. Có điều những sự thật thật này nó khác xa 180 độ những điều thầy nghĩ, và các bậc thầy lúc đó có muốn nhắm mắt quên đi cũng vẫn bị mở banh ra mà nh́n. Và nếu cuối đời có hối hận (???) v́ ḿnh đă thay v́ góp một bàn tay xây dựng đất nước lại hóa ra làm tan nát cho mau hơn th́ cũng đă quá muộn! Đến thầy thứ thiệt mà c̣n thế, th́ thôi em thấy các ông Phan Nhật Nam, Nguyễn Chí Thiện, Nam Lộc, Việt Dzũng... cũng chẳng nên để ư làm ǵ những thứ thầy chưa ra thầy ấy. Nhiều khi họ nói thật ra là v́ những lư do... thầm kín khác hoàn toàn chẳng liên quan mắc mứu ǵ tới chuyện vạch mặt chỉ tên làm sạch cộng đồng hết cả. Em mong ông PNN cứ nói chuyện lính, ông NCT cứ đọc thơ tả thực đời sống tại thiên đường XHCH, ông Nam Lộc cứ hát nhớ cô bé 12 tuổi của TV khung cửa mùa thu xưa và cùng Việt Dzũng làm MC giới thiệu tới người xem những cuốn băng mới (em vẫn ước giá bao giờ Asia làm một cuốn về nhạc lính riêng của hai ông Nguyễn Văn Đông và Trúc Phương, những bài hát nhắc nhớ một thời dễ thương xưa ghê). Chuyện tào lao để ư chỉ làm mệt óc vô tích sự. Đáng lẽ c̣n sự kiện giáo sứ Thái Hà và chuyện ṭa giám mục Hà nội chỉ qua một đêm mà biến từ vườn trống không thành công viên ghế đá có thiếu niên quàng khăn đỏ nhí nhảnh nhảy dây và các chị phụ nữ đi đi lại lại thế chỗ Đức Mẹ Sầu Bi. Nhưng tự nhiên viết đến khúc trên em bỗng hết cả hứng điểm tiếp, nên thôi em stop ở đây vậy. Em kính chúc tất cả quư vị độc giả của TS BĐQ một năm mới tốt lành, bằng an, xăng xuống giá, stock lên giá, nhà lên giá... lại, để sang năm ngày này, gặp lại quư vị, em thấy tất cả đă quả thực may mắn bằng năm bằng mười năm cũ. Em cũng xin được gửi lời kính chúc toàn Ban Biên Tập TS, ông chủ nhiệm (và phu nhân), ông chủ bút, ông tổng thư kư, ông thủ quỹ... một năm mới phát tài. Tiền (độc giả gửi) vô như nước... biển Đông, tràn lan lai láng để ông chủ nhiệm không c̣n phải rên rỉ buồn phiền nữa.
|