Tản Mạnvề

CON TRÂU

Hoàng Đức


       Các ông thầy chuyên trị mu rùa, tức là các ông thầy bói, các người hành nghề "Lốc cốc tử", mấy đệ tử của Quỷ Cốc Tiên, mỗi khi xem quẻ cho thân chủ hỏi chuyện lứa đôi, họ thường hay nói về thuyết "Tam hạp" kết hợp ba cái tuổi hạp với nhau như Thân Tý Thìn, Dần NgọTuất, Tỵ Dậu Sửu và Hợi Mão Mùi.

       Năm nay là năm Kỷ Sửu.  Vậy ta thử loạn bàn vì sao 3 tuổi Ty Dậu Sửu lại hạp với nhau.  Con gà với con trâu thì có thể hạp nhau được vì gà gáy buổi sáng để đánh thức trâu dậy ra đồng cày ruộng.  Như vậy là một sự giúp đở lẫn nhau để trâu không ngủ nướng rồi bị chủ quất vào mông, thúc trâu dậy ra đồng.  Đôi lúc, trong một ngày đẹp nắng nào đó, lúc trâu ra chuồng, ta còn thấy một chú gà oai hùng đứng trên lưng trâu.  Trông thân thiện ra phết!  Chuồng gà nhiều khi lại cũng là chuồng trâu.  Gà ở trên và trâu ở dưới nên chúng là bạn hàng xóm, láng giềng với nhau.  Chúng lại cùng là loài gia súc nên "friend" với nhau là chuyện đương nhiên.  Nhưng còn con rắn, tại sao lại hạp với con gà và con trâu được?  Theo khoa học dân gian thì nước miếng của con gà có chất trị độc.  Những người bị rít hay bò cạp cắn thì thường được chữa trị bằng cách bôi nước miếng của gà vào vết thương.  Tôi chưa từng nghe nói nọc độc của rắn cũng được chữa trị bằng nước miếng của gà.  Tôi cũng chưa hề mục kích cảnh gà mổ rắn và tôi cũng chẳng bao giờ thấy rắn quấn chân trâu.  Có lẽ vì 3 con vật này không hề chống đối nhau nên vì thế mà chúng kết hợp thành bộ ba tam hạp chăng.  Đúng là bàn loạn, loạn cào cào không đặt trên một căn bản nào vững chắc, y chang trường phái "Huề Vốn".  Nhưng tôi chỉ biết như thế nên thưa thốt như vậy, chứ chẳng biết làm sao hơn.

       Nói đến trâu tôi lại có một thắc mắc là hình như người Tàu chỉ nuôi trâu mà không hề thấy nuôi bò vì vốn liếng Hán tự của tôi chỉ có chữ "Ngưu" là trâu còn chữ "bò" thì tôi lục tung bộ nhớ mà vẫn không tìm ra chữ Hán nào chỉ con vật hiền lành này.  Bò Việt Nam mới hiền lành, chứ bò Tây Ban Nha thì còn lâu mới hiền.  Tôi ghiền truyện Tàu, truyện chưởng, những truyện nói láo giàn trời cở như hai hiệp khách ngồi nhậu cách nhau một tấm màn che trong tửu lâu.  Anh chàng này dùng một hạt cơm rồi vận nội công búng hạt cơm đi vun vút như một hòn đạn xuyên qua bức màn để tấn công hiệp khách kia.  Anh chàng bên này, thoáng nghe hơi gió, biết mình bị tấn công lén nhưng vẫn bình tỉnh cầm đôi đũa tre, nhẹ nhàng đưa lên, gắp lấy hạt cơm.  Đũa tre Trung Cộng nghe đâu cũng nhiễm độc đấy!  Biết là phịa một trăm phần trăm mà vẫn khoái đọc truyện võ hiệp và trong loại truyện này, các hiệp sĩ cứu khốn phò nguy vào "Restaurant" luôn luôn "order" thịt trâu.  Có khi chỉ một người mà goi đến 5 hay 10 cân thịt trâu, xực xong họ vỗ bụng phành phạch lại tiếp tục tiếu ngạo giang hồ.  Tôi nhớ, hình như chẳng bao giờ các tiểu thuyết gia Tàu cho các thực khách hiệp sĩ gọi thịt bò trong các "Chinese restaurant".  Như vậy thì bên Tàu chắc không có bò!  Thịt trâu, dân Việt Nam ta thường chê vì cho là dai hơn thịt bò và ăn vào thì dễ bị dị ứng.  Các bà mẹ chồng thường hay khảo sát tài nội trợ của các nường dâu bằng cách sai các nàng đi chợ mua thịt bò.  Nếu lỡ mua nhằm miếng thịt trâu thì thật là ê mặt, mất mặt bầu cua ngay.  Thịt bò màu đỏ, sớ thịt nhỏ còn thịt trâu thì màu thâm đen và sớ dày vì thế mà để chê bai một thứ gì đó các bà già trầu thường chửi: "Gớm, thật như miếng thịt trâu!"  Câu mắng dĩ nhiên kèm theo một cái nguýt mắt dài 1 cây số.  Các bà cụ lớn tuổi, thường xuyên chùa chiền lễ bái, họ tối kỵ món thịt trâu vì họ quan niệm con trâu là con vật hiền từ và có nghĩa với chủ cũng như chú khuyễn vì trâu giúp chủ nhà cày ruộng tạo nên hạt thóc nuôi sống con người.  Trái lại người dân quê Việt Nam thì lại khoái món thịt trâu vô cùng.  Họ canh chừng trong làng, hể có con trâu nào bị bệnh chết là bằng mọi cách họ tìm cho ra nơi chủ nhà chôn trâu để đào lên làm thịt ăn nhâu.  Nhiều khi trâu chết vì bị bệnh truyền nhiểm, thịt đã thối, họ cũng cứ xực thật "vô tư".  Vì thế mà đã xảy ra nhiều trường hợp ngộ độc ở thôn quê vì ăn vụng thịt trâu.

"Trâu ơi ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta
Cấy cày ấy việc nông gia
Ta đây trâu đó ai mà quản công."
       "Job" kéo cày của trâu, trước mùa gieo mạ chỉ là một "job" tạm thời chứ không phải là một "Permanent job".  Đây là một công việc chỉ làm trong một thời gian nhất định nào đó cũng y như là những "job" làm trong mùa Hè của các sinh viên Mỹ, đại khái có thể gọi là "Seasonal job".  Trâu làm việc chung với "boss", cả hai đều chân lấm tay bùn chứ không ai sạch hơn ai. Sau mùa cày, trâu được người chăn dắt đưa đi nhởn nhơ gặm cỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ
Ngồi mình trâu ta sờ sừng trâu
Ta nhéo tai trâu, ta mò dái trâu
Rồi, ta vuốt đuôi trâu."
       Dạo tôi vượt biên thất bại, bị giam tại trại giam huyện Long Phú, tỉnh Sóc trăng.  Chiều chiều đứng trong phòng giam, nhìn qua khung cửa tò vò, diện tích bằng tờ giấy học trò, thấy xa xa trên cánh động rộng mênh mông bát ngát, cậu bé chăn trâu, ngồi trên mình trâu, hát nghêu ngao (chỉ đoán thế thôi chứ đâu có nghe vì cậu bé đâu được phép đến gần trại giam).  Lòng tôi buồn rười rượi và thầm ao ước được biến thành con trâu để được tự do đi lai, chỉ mơ ước được thành thân trâu chứ không dám mơ được là cậu bé chăn trâu vì niềm mơ ước này quá lớn lao, thân tù tội chỉ mong được tự do chứ đâu dám mong thành "Ngưu lang".  Chưa bao giờ thấy hai chữ tự do lại quý báu đến như vậy!  Vì quý báu như thế nên Bác và Đảng giữ rịt chẳng cho nhân dân một tí tẹo nào mà chỉ tuyên bố một cách bố lếu, bố láo là "Không có gì quý hơn độc lập tự do"

       Sau 1975, vì thuyền vượt biên quá nhỏ bé, mong manh, trong lúc thân xác trâu lại "Over-weight" nên trâu không thể trở thành "boat people" đành ở lại quê nhà sống kiếp trâu cày.  "Boss" của trâu, hay "co-worker" của trâu trong việc đồng áng thuở thanh bình xa xưa, nay sang Mỹ, vẫn tiếp túc "cày" như trâu. Có ông lại "cày" một ngày 2 "jobs" chỉ có khác là không cày trên đồng ruộng mà cày ở các công ty.  Vì vậy, trâu cũng không nên tủi buồn cho số phận long đong. T heo huyền thoại, trâu là con vật được trân quý, không những dưới trần gian mà ở trên thượng giới, trâu cũng được người chăn dắt, hình như còn được mua "Health Inssurance" nữa đó.  Vị thần chăn trâu trên Thiên Đình được gọi là Ngưu Lang.  Anh chàng này cũng đào hoa ra phết, quên nhiệm vụ, bỏ trâu đi lang thang rồi lái xe đi tán tỉnh, ve vản nàng tiên dệt lụa tên là Chức Nữ.  Trâu, không người chăn dắt, nên vui chân lạc bước vào Ngọc Hư Cung, bạ đâu húc đó, phá nát tanh banh bồng lai tiên cảnh.  Nữ sĩ Hồ Xuân Hương của ta đã tức cảnh sinh tình mô tả cảnh trâu tung hoành nơi thượng giới bằng hai câu thơ đượm mùi một chữ "X":

       "Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
       Trâu nghé buồn sừng húc dậu thưa"
              (Nữ sĩ sống khôn thác thiêng xin tha cho tôi tội phóng tác thơ của Người)

       Thế là Ngưu Lang nhà ta và Chức Nữ bị Ngọc Hoàng Thượng Đế phân cách hai người đôi ngã chia ly.  Chàng đầu sông Ngân, nàng cuối sông Ngân, hằng năm chỉ được "date" một lần vào đêm mồng Bảy tháng Bảy nhờ hai loài chim Ô và chim Thước bắc cầu qua sông Ngân.  Ngưu Lang thổi tiêu rất tuyệt vời nên mới quyến rủ được Chức Nữ.  Hiện nay vẫn chưa có một sự so sánh nào giữa tiếng sáo của Trương Chi và tiếng tiêu của Ngưu Lang nhưng Ngưu Lang đẹp trai hơn Trương Chi nhiều vì Ngưu Lang là thần tiên và Trương Chi chỉ là một anh chèo thuyền sau này về già biến thành "Ông Lái Đò", bài ca ruột của cố nghệ sĩ Hùng Cường: "Ông lái đò từ nay già yếu lắm, vẫn thấy lòng sống lại tuổi đôi mươi".

       Trên Thiên Đình cũng còn một con trâu ngũ sắc là con vật Thái Thượng Lão Quân thường cỡi để ngao du đây đó thăm các bạn già.  Con trâu này cũng được một đạo đồng chăn dắt.  Một ngày nọ, đạo đồng nhặt được một viên thuốc lắc trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân và đã gây khó khăn cho Đường Tam Tạng trên đường sang Tây Thiên thỉnh kinh.  Câu chuyện là như thế này: Táo quân Việt cộng dâng sớ báo cáo cùng Ngọc Hoàng Thượng Đế tình hình dưới thế rằng thì là bọn trẻ, con ông, cháu cha viết tắt là COCC (Xin đừng lầm với OCCC nghĩa là Orange County Community College) cậy thế, dựa quyền, phá làng, phá xóm, tiêu tiền như nước.  Chúng lạm dụng đủ loại thuốc kích thích gồm xì ke, bach phiến, chích choác tưng bừng, rồi thuốc lắc, thuốc léo, thuốc giả, thuốc thật, hằng hà sa số.

      Để cho "report" của mình có tính thuyết phục, Táo quân đã dâng lên Ngọc Hoàng Thượng Đế một số "Drugs" để làm bằng chứng.  Ngọc Hoàng trao thuốc lại cho Thái Thượng Lão Quân để nghiên cứu vì Lão Quân có một viện bào chế và một lò bát quái để luyện thuốc trường sinh bất tử.  Tên đạo đồng của Lão quân nhặt được một viên thuốc lắc, thế là hắn ham lắc mà quên bổn phận giữ trâu, nên con trâu này lén đánh cắp một vài bảo bối của Lão Quân rồi trốn xuống hồng trần để hưởng lạc thú trên đời.  Trâu biến hóa thành người, xưng là Ngưu Ma Vương, đã từng kết bạn giang hồ với Tề Thiên Đại Thánh lúc Đại Thánh còn là Mỹ Hầu Vương và chưa theo Đường Tạm Tạng sang Tây Thiên thỉnh kinh.  Sau này, trên bước đường thỉnh kinh, Đường Tăng gặp Ngưu Ma Vương bị Ma Vương bắt, tính mần thịt để nhậu cùng bàn bè ma vương, quỷ sứ vì theo lời đồn đại của "media" truyền thông báo chí thì ăn được thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão, tha hồ hưởng lạc thú trên đời.

       Tề Thiên ĐạiThánh bị Ma Vương quên tình bạn, dùng bảo bối của Thái Thượng Lão Quân đánh chạy té re như bị Tào Tháo đuổi nên phải lên Thiên Đình năn nỉ Thái Thượng Lão Quân xuống thế bắt trâu về.  Ông Thái Thượng Lão Quân này bị gậy ông đập lưng ông vì Ngưu Ma Vương dùng bảo bối của ông để chống lại ông và ông đã thua chạy dài như một vì vua nhà Nguyễn của Việt Nam: "Một nhà sinh được 3 vua, vua sống vua chết, vua thua chạy dài"  Sau đó, nhờ mưu mô của Tề Thiên Đại Thánh biến hóa thành một đám cỏ non: "Cỏ non xanh tận chân trời, Cành lê trắng điểm một vài trái ngon".  Ngưu Ma Vương nhờ tu luyện cạnh Thái Thượng Lão Quân nên có thể biến thành người nhưng vốn là kiếp trâu nên thấy cỏ non thì không thể nào nhịn thèm được thế là a lê hấp, nhai cỏ mệt nghỉ, thấy mấy quả lê ngon lành nên cũng đớp luôn. ( Tưởng chỉ có liền ông chúng ta mê hai quả tuyết lê, ai ngờ vua trâu mà cũng mê lê.)  Một trong 2 quả lê này là do Đại Thánh biến hóa thành, nên khi đã vào bụng trâu, Tề Thiên Đại Thánh rút thiết bảng múa vung tàn tán như mấy ông bà già tập Tai Chi, ruột gan Ma Vương lộn tùng phèo, lăn lộn, quay cuồng, năn nỉ xin tha.  Lúc bấy giờ, đạo đồng của Thái Thượng Lão Quân, xuất hiện, rút giây lòi tói thần, xỏ mũi trâu kéo về Cung Đâu Xuất của Lão Quân, y hệt mấy ông xỏ mũi vợ kéo về dinh hay ngược lại thì cũng thế thôi.

       Thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu cũng có một vị tiên ông tên là Tôn Tẩn mỗi khi ra trận thường cỡi một con trâu xanh gọi là Thanh Ngưu.  Quân nhà Tần mỗi khi nghe tiếng Thanh Ngưu rống là chạy vắt giò lên cổ vì sợ pháp thuật biến hóa củaTôn Tẩn.  Như thế thì con trâu đúng là một con vật nhiều "functions" vừa giúp nông dân cày bừa vừa làm thân trâu ngựa cho các tiên ông cỡi đi du lịch.  Mỗi lần đi đâu, các vì tiên hóa phép thành bốn cụm mây ở các chân trâu thế là trâu bay như gió mà không cần hỏa tiển phóng trâu lên quỷ đạo.  Chân trâu đạp trên mây để đằng vân giá vũ trên không phận, không quan tâm đến các đài kiếm soát không lưu và tha hồ bay vào không phận của bất kỳ quốc gia nào trên thế giói vì "radar" không thể khám phá sự hiện diện của trâu.  Khi trâu hạ xuống đất, chân trâu dẵm phải một vùng đất mềm ẩm ướt thì có thể gây tai họa vì thế gian vẫn thường hay xảy ra chuyện: "Đi sông, đi biển không chết mà về chết lỗ chân trâu".  Trâu đằng vân trên trời thì nhanh không thua gì Boeing của Mỹ, Airbus của Tây nhưng chạy bộ thì thường hay chậm chạp và dĩ nhiên đến đích sau các con thú khác nhưng không phải bao giờ trâu chậm cũng uống nước đục mà cũng có lúc uống được nước béo.

       Trong lịch sử nước Việt Nam ta cũng có một sứ quân làm nên sự nghiệp bằng cách cỡi trâu dẹp loạn 12 sứ quân rồi lên ngôi vua lấy vương hiệu là Đinh Tiên Hoàng.  Theo dã sử, vào thời vua nào tôi không nhớ, chỉ nhớ là vua Tàu gửi "ambassador"sang nước ta.  Ông đại sứ này thay vì trình ủy nhiệm thư cho vua Ta thì lại mang theo một con trâu cổ to y chang một con voi và thách đấu với trâu của ta.  Sứ Tàu tuyên bố nếu trâu ta thắng trâu Tàu thì nước Tàu sẽ không dám bén mãng đến vùng đảo Hoàng Sa và Trường Sa nữa.  Nhà vua hội họp quần thần bàn mưu tính kế làm sao cho khỏi mất mặt với sứ Tàu và giữ được vùng đảo khỏi mất vào tay nhà nước Tàu. Các bộ trưởng trong "Cabinet" quyết định gửi văn thư mật đi khắp các tiểu bang và đồng thời "on air" lên TV lời kêu gọi tuyển trâu về kinh song đấu với trâu Tàu.  Trạng Quỳnh nhà ta vội vàng dùng "E con Rồng lộn" bay về kinh đô tâu trình với nhà vua xin ban cho ông ta một con trâu nghé đang thời kỳ bú sữa mẹ để đấu với trâu Tàu.

       Nhà vua và quần thần hết sức kinh ngạc, nhưng vì Trạng Quỳnh cam đoan 1000 phần 100 sẽ chiến thắng trâu Tàu nên nhà vua đành giao nhiệm vụ cho Trạng mần thế nào để khỏi mất mặt với Tàu thì cứ việc mần và hứa ban thưởng trọng hậu nếu thành công.  Trạng nhà ta đem trâu nghé về, và 3 ngày liền trước cuộc đấu trâu, tuyệt đối không cho trâu nghé bú sửa mẹ.  Đến ngày song đấu, Trạng Quỳnh ra điều lệ với sứ Tàu hể trâu nào bỏ chạy là xem như thua cuộc.  Sứ Tàu vênh vang chấp nhận điều lệ cuộc thi.  Trâu Tàu oai dũng bước vào đấu trường.  Trạng Quỳnh thả trâu nghé vào chơi tay đôi với trâu Tàu y hệt như các cuộc "Ultimate fight" ngày nay trên TV.  Trâu nghé, 3 ngày liền không bú sữa mẹ nên khát sữa và cứ thế chạy chui vào bụng trâu Tàu để tìm vú.  Khổ nổi trâu Tàu là trâu đực nên đâu có nhủ hoa, khi bị trâu nghé chui vào dưới bụng mân mê sờ vú thì như bị thọc lét cứ cười ha hả và bỏ chạy trong khi trâu nghé tung tăng chạy theo sau mông trâu Tàu trong tiếng trống thúc quân của ban quân nhạc.  Trạng Quỳnh bấy giờ, ung dung bước ra trường giác đấu "Gladiator" tuyên bố trâu ta thắng trâu Tàu.  Sứ Chệt tức như bị trâu đá, cơm đùm, cơm bới quay trở lại ải Nam Quan, xách "Samsonite" về Tàu để lại con trâu cổ cho Trạng Quỳnh xẻ thịt đãi dân làng một trận nhậu ngoắt cần câu.

       Trong các câu chuyện cổ tích, những "công nhân viên chức" dưới Địa Phủ, thuộc quyền "quản ní" của Diêm Vương, thường là một lũ đầu trâu mặt ngựa, đồng phục luộm thuộm màu vàng dịch ra tiếng Tàu tức là tiếng mẹ đẻ của các quan thầy của "Bắc Bộ Phủ" là lũ "Ngưu đầu Mã diện".  Bọn này có nhiệm vụ đi bắt hồn người, mang về âm phủ, những người vốn có nhiều đất đai và tiền bạc để cho bọn quan quyền sống trên dương thế tự do tha hồ chia chác cho nhau.  Những ông quan to này là những ông mặt mẹt dày như đít trâu hay chính xác hơn là mông trâu vì mông trâu dày nên mới chịu đựng được những roi đòn quất vào mông và các ông mặt dày như mông trâu thì tha hồ nhân dân chửi bới mắng mỏ hay biểu tình khiếu kiện thì mặt họ cũng như mông "trâu cui", một loại trâu to béo, hung dữ và đặc biệt là rất lì đòn.

       Trâu thông thường là một con vật ngoan hiền, một lòng phục vụ nông dân, sớm hôm lo việc đồng áng.  Nhưng khi chúng nổi điên lên thì chúng dùng sừng húc nhau loạn xà ngầu và lúc bấy giờ thì chủ nhân cũng phải kiếm đường mà chạy trốn chứ không dám nhảy ra ngăn cản chúng như các ông Tây Ban Nha đấu với bò mộng.  Cũng vì thế mà mấy anh bộ đội từ ngoài Bắc xâm nhập lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa trước đây, mỗi khi chạm súng với tiểu đoàn Trâu Điên Thủy Quân Lục Chiến mà họ gọi là "Lính Thủy Đánh Bộ" thì dù có "Bác cùng chúng cháu hành quân" thì chúng cháu cũng tháo chạy có ngù quên Bác quên Đảng.  Tuy vây, trâu rất được dân chúng yêu thương vì tính nết hiền lành dễ dạy và không hề mang tai mang tiếng như lũ bò thường bị miệt thị là "Ngu như bò" hay là "Cơm no bò cỡi".

       Đấng Tạo Hóa khi sinh ra vạn vật, Ngài rất quan tâm đến vấn để khắc kỵ và tỏ ra rất anh minh công bằng ví dụ như khi sinh ra chú khuyển thì đồng thời cũng tạo ra cô mèo để chúng cãi cọ, gấu ó nhau cho vui cửa, vui nhà.  Sinh ra con rít, con bò cạp thì lập tức cho ra đời con gà để gà mổ rít và bò cạp giúp người đời tránh khỏi nọc độc của hai con bọ này.  Vốn biết con người sẽ chén thịt cầy nên đã trồng cho loại người củ riềng để làm gia vị cho món mộc tồn vốn tính âm hàn: "Con gà tục tác lá chanh, con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi, con chó khóc đứng khóc ngồi, mẹ ơi đi chợ mua tôi đồng riềng". Theo đúng "Policy" này, Đấng Tạo Hóa lúc sinh ra con trâu với hai cái sừng cong vút, nhọn hoắt, Ngài đã vội vàng tạo ra một khắc tinh để hóa giải sự hung bạo của cặp sừng trâu.  Ấy là: "Con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu".

       Tôi biết còn nhiều huyền thoại về trâu nữa, nhưng sức người có hạn, tôi chỉ biết có chừng nớ, xin cho tôi chuẩn bị thưởng Xuân.