Phần 2

ANH KHÔNG THẬT YÊU EM

Phạm Lương
20 VBQGVN/ LĐ6BĐQ


       ........

       Cuối tuần Học không đi.  Tôi đi xe bus, tới Mall, gọi Derby.  Một chút khoảng 15 phút, ba Derby chở tới.  Derby giới thiệu, ông vui vẻ chở tôi về nhà.  Ông ta phải đi làm, chỉ tôi Derby và cô em gái.  Derby nói chuyện dễ thương.  Có một lần Derby giới thiệu tôi với cô bạn hàng xóm khi cả 3 người sang nhà bạn Derby.  Carol vui vẻ, khuôn mặt duyên dáng, chiếc mũi thật cao, mắt màu hazel thật lạ.  Carol lớn hơn Derby hai tuổi, chỉ một tội duy nhất là mập.  Carol ở nhà với cha mẹ.  Hàng ngày ba Carol làm ở siêu thị gần nhà, má Carol ở nhà, Carol c̣n t́m việc, má Carol vui vẻ và hay nấu ăn.  Derby và tôi chỉ biết nhau được hai tuần th́ gia đ́nh Derby đổi chỗ ở.  Derby không cho tôi biết trước, tôi hơi buồn.  Khi tới nhà th́ có miếng giấy Derby viết dán ngay trước cửa: "Loung, tôi phải đi xa cùng gia đ́nh.  Ḿnh không có cơ hội gặp nhau nữa.  Chúc may mắn.  Cho tôi chào Học.  Hôn Loung".  Tôi buồn nhưng cũng bật cười khi nh́n tên tôi đánh vần sai.  Tôi qua nhà Carol, Carol rất vui, luôn quấn quưt bên tôi.  Carol, 21 tuổi do đó cách ăn nói mạnh bạo hơn, h́nh như không có t́nh bạn.  Cô gái Mỹ này táo tợn, nói thẳng không quanh co rằng cô thích tôi, cô ta cắt nghiă:
       - Anh hiểu chữ Mỹ, nhiều khi người ta nói "like" it means "Love".
       Carol hỏi:
       - Anh Loong (cách phát âm hơi trẹo của Carol) anh có người yêu chưa?
       Tôi không trả lời, Carol nh́n tôi:
       - Anh biết không, em chỉ hỏi anh như vậy thôi, anh không cần phải trả lời, em không muốn nghe, dù lời thật hay dối của anh.  Em không cần "I just don't care ".  Em chỉ biết em yêu anh.  Anh yêu em không?
       Tôi cũng không trả lời, nhưng bằng cử chỉ, hai đứa tôi đă tiến xa hơn t́nh bạn.  Carol nhí nhảnh hỏi:
       - Ở Việt Nam, hai người yêu nhau, thường làm ǵ?
       Tôi biết Carol rất thông minh.  Carol muốn tôi theo ư Carol.  Tôi nói nho nhỏ:
       - Họ thường đi chơi, vào quán cà phê, đi coi phim tại rạp hát, hay đi ăn kem.
       Carol nh́n tôi:
       - Ở đây cũng vậy.  Rồi kéo người tôi sát vào người Carol.  Nhưng ở Việt Nam hai người yêu có hôn nhau không?
       - Có chứ.
       Carol nh́n tôi:
       - Sao anh không hôn em?
       Nói xong Carol nh́n tôi.  tự nhiên tôi nhút nhát.  cô bé này vừa có cách nói nhẹ nhàng, thùy mị của cô gái Việt nam, của Mậu, của Sang, của Lan nhưng cũng mang cá tính đặc biệt rất Mỹ, rất nhanh nhậy và nói là làm ngay, không do dự, không chờ đợi, không e thẹn dù có người lạ trước mặt.  Carol thấy tôi không hôn, cô ta cười:
       - Không đơn giản từ chối em được đâu, " It's not so easy, honey, I have to take it"- nói xong Carol hôn tôi, tôi biết Carol cố t́nh trêu chọc tôi, cô ta nói:
        - Loong, anh nhát quá, người con trai Mỹ không nhút nhát như anh.  Nhưng lạ thật, em thích một chút e thẹn của anh.
       Tôi cười không nói, Carol hỏi tiếp:
       - Cuối tuần này anh có tới với em không?
       - Có. Tôi trả lời.
       - Nhớ rủ mấy người bạn anh, em và má em tính tổ chức bữa ăn ngoài trời (cook out) với mấy người quen. Anh có thích ăn ngoài trời không?  Ở Việt Nam có tổ chức như vậy không?
       - Có chứ. Tôi nói bừa.
       Carol nhẹ nhàng:
       - Anh biết, tụi em quí mùa Xuân và Hè lắm.  Có lẽ, anh sẽ không ở đây tới mùa Đông, lạnh lắm.  Thường mùa Xuân và Hè, mọi người phải vội vă, ráng kiếm thật nhiều ánh nắng - Thật tiếc quá, giá mùa Đông mà anh ở đây tụi ḿnh có nhiều thời gian gần nhau hơn.
       Carol nói qua chuyện khác:
       - Để em xuống lấy chè dâu rừng (wild berry) anh ăn thử nghe.
       Không đợi tôi trả lời Carol xuống bếp mang lên một chén chè, nh́n thấy những trái dâu nhỏ, Carol cầm chiếc muỗm, múc một muỗm đầy đưa vào miệng tôi, chè thật ngọt, phải nói quá ngọt.  Carol hỏi tôi:
       - Ngon không anh?
       - Ngon ghê nhưng hơi ngọt. Tôi khen.
       Carol nh́n tôi:
       - Anh phải ăn hết chén này, không em giận anh đấy.
       Tôi hơi lo, chén chè quá ngọt, chắc ăn không hết nổi,"thôi để em và anh cùng ăn".  Carol dành chén chè, múc mỗi đứa một muỗm, tôi hỏi Carol:
       - Trái dâu họ hái ở đâu em?
       - Ồ, em hái đấy. Mùa này, em chỉ cần vào rừng khoảng một giờ đồng hồ là mang về vài pound.  À quên, ngày mai chương tŕnh anh học ǵ?
       - Mai anh học vũ khí.
       - Anh là sĩ quan mà c̣n phải học về weapon ư?
       Tôi nói chậm cho Carol hiểu:
       - Em biết không, đa số chương tŕnh ở đây anh và các bạn đă học tại quân trường.  Giờ này chỉ ôn lại như trao đổi thêm kinh nghiệm với các huấn luyện viên Mỹ thôi.
      Về tới trường, tôi bàn với Học và Phương về vụ Cook Out, Phương nói:
       - Hôm đó ḿnh mang bia tới.  Nhưng bữa nào ḿnh sẽ nấu một hai món Việt Nam cho gia đ́nh Carol thưởng thức.
       Học ư kiến:
       - Ḿnh có món đặc biệt là chả gị, nhưng t́m đâu ra bánh tráng.  Nước chấm th́ dễ, tớ biến chế bằng mấy loại sauce ở đây, bữa cook out. Lương thử hỏi Carol xem mua ở đâu - Tôi không tin mua được v́ mua nước mắm mà phải chạy gần 40 mile, tới quán của một bà người Nhật mới mua được, đi phố cả tháng, không thấy một khuôn mặt Á Đông, chứ đừng nói tới người Việt Nam. T́m đâu ra bánh tráng.

***

       Chiều thứ Sáu, tôi ra phone công cộng gọi Carol, chuông vừa reo, Carol nghe:
       - Anh đấy hả, anh nhớ em nhiều không?
       - Nhiều. Tôi trả lời.
       Carol cũng nói thật to trong phone:
       - Em nhớ anh nhiều hơn nữa.
        - Em th́ bao giờ cũng nhiều hơn anh "Are You Sure?"
       - Tất nhiên rồi!  Carol trả lời nhanh.
       Đang nói, chợt nhớ lời Học, tôi bèn hỏi Carol:
       - Mai em đón anh và mấy người bạn xuống nhà em được không?
       - Tất nhiên là được rồi, mấy giờ?  Carol không do dự.
       - 10 giờ?
       - OK, mười giờ sáng mai, em sẽ đón các anh.
       Như chợt như nhớ ra điều ǵ, Carol hỏi tôi:
       - Anh muốn tới nhà em bây giờ không?  Ba má em đi chơi bowling rồi, em lên đón anh nhé.
       Thấy tôi do dự, Carol sợ tôi không nhận lời, nên nói nhanh:
       - Khoảng 20 phút nữa, em tới anh đó.
       Tiếng phone đă cúp, tôi đành phải thay quần áo, rồi đứng dưới đường chờ Carol.  Chiếc xe Chevrolet màu cà phê dừng, tôi lên xe. Carol hôn tôi:
        - Anh ăn cơm chiều chưa, chút tới nhà, em làm cơm cho anh - Carol vừa lái xe vừa khoe - Anh biết không em có nhiều chuyện kể về quê hương anh lắm, em vào thư viện để đọc những sách viết về Việt Nam, bản đồ nước anh hơi giống tiểu bang Florida.  Em phải mất gần nửa giờ mới t́m thấy thành phố anh ở và đi học hồi nhỏ.  Em thích khí hậu Dalat, quê anh, quanh năm mát mẻ, giống Cali phải không, quê anh không có tuyết, em không thể tưởng tượng được.  Như vậy, anh chẳng bao giờ thấy tuyết?
       - Có chứ!
       - Ở đâu? Tháng mấy?
       Tôi vừa nhắc Carol tránh một ổ gà nhỏ, vừa nói:
       - Trong phim.
       - Anh nói dễ thương ghê, nhưng anh nói xạo.  Anh phải hôn em trừ nhé!
       Chiếc xe dừng trước cửa nhà, tôi mở cửa bước xuống trong lúc Carol dặn:
       - Anh chờ em đậu xe xong, em vào mở cửa
       Đậu xe xong, Carol vừa quàng lưng tôi vừa mở cửa, vào trong nhà, Carol ôm chầm lấy tôi:
       - Anh phải hôn em trừ v́ anh nói xạo.
       Tôi buồn cười, Carol chẳng khác nào mấy cô bạn gái của tôi.  Carol hỏi:
       - Anh cười ǵ vậy?
       - Thấy em vui vẻ anh cũng vui lây.
       - À quên, anh xuống bếp vơí em, hôm nay em làm Steak cho anh, ăn với cơm (Steam rice) như cơm của nước anh vậy.
       Vừa làm Steak, Carol vừa xào chút đậu petit bois.  Khi nh́n cơm nấu, tôi ngạc nhiên, cơm c̣n nguyên hột như nấu cháo, không khô mà sền sệt, nhưng ăn với Steak trộn thêm đậu thật ngon.  Vừa ăn Carol vừa hỏi tôi:
       - Ở Việt Nam, khi trai gái yêu nhau, có thường gặp nhau trong những chỗ riêng tư như pḥng ngủ không anh?
       Tôi muốn cho Carol hiểu chút ít về văn hoá khác nhau giữa châu Á và châu Mỹ, tôi nói thẳng:
       - Về quan hệ giữa nam, nữ, anh thấy gần giống nhau và đặc biệt như em.
       Carol cảm ơn, tôi nói tiếp:
       - Có điều người Việt Nam quan niệm, yêu nhau chưa phải vợ chồng nên không đi quá xa như người Mỹ.
       Carol nghe, vẻ mặt đăm chiêu, rồi ngắt lời tôi:
       - Hèn nào, em ngạc nhiên, anh không giống những người Mỹ cùng lứa tuổi anh, anh có thoáng chút dè dặt phải không?
       Tôi không trả lời, khẽ gật đầu.  Carol đổi đề tài:
       - Anh ăn cơm ngon không?
      Tôi thành thật:
       - Ngon gh ê. Tuy nhiên, cơm ở đây hơi khác cơm anh thường ăn.
       - À, khoan, c̣n quên nữa, anh thích màu ǵ?
       - Màu đỏ.  Tôi trả lời không do dự.
       Carol trầm ngâm:
       - Em muốn cho anh một ngạc nhiên, em nói thật đó.
       - Anh cảm ơn em nhiều.
       Nh́n tôi, Carol lập lại:
       - I promise, a big surprise,
       Tôi không đoán được Carol sẽ làm ǵ.  Ăn cơm xong, Carol vừa rửa chén, vừa hỏi:
       - Anh uống cà phê không?
       - Uống chứ, anh có thể uống cả ngày (all day long).
       - Anh nấu nước dùm em đi, cà phê, đường, sữa trong tủ lạnh.
       Nước sôi, tôi lấy hai ly, hỏi Carol:
       - Em uống ngọt hay lạt,
       - Two sugars, please.
       Tôi cho hai muỗm đường vào hai chiếc tách, cà phê mới mở, thật thơm.  Tôi đặt hai tách cà phê trên bàn, ly cà phê thơm ngào ngạt, Carol thay chiếc jupe ngắn, ngồi cạnh tôi.  Tôi đưa ly cà phê ngay môi Carol, Carol uống ngon lành:
       - Anh pha cà phê ngon ghê!
       - Em khéo nói, anh chỉ pha theo ư em thôi.
       - Nhưng em vẫn thấy ngon.  Carol dựa hẳn người vào tôi, hỏi nhỏ:
       - Tối nay, anh ngủ lại nhà em nghe.  Ngày mai, em đón bạn anh.
      Tôi dứt khoát:
       - Để anh về, ngày mai đi với bạn anh luôn.
       Carol không giữ tôi được bèn đổi chiến lược:
       - Thôi, ở tới khuya, khi nào em cho về anh mới được về, đừng quên, em lái xe nghe cưng.  À quên, em mới vẽ h́nh lá cờ nước anh, để em mang cho anh xem.
       Carol chạy vào pḥng mang ra lá cờ vàng, ba sọc đỏ, dán sẵn trên chiếc cây nhỏ. Carol ôm choàng sau lưng tôi:
        - Anh xem lá cờ em color đẹp không?
       - Đẹp lắm, nhưng em vẽ sọc đỏ sai rồi. Tôi cười.
        Carol xụ mặt xuống:
       - Sai chỗ nào, em đọc trong tự điển, có cả h́nh lá cờ nữa mà.
       - Ba sọc đỏ, em vẽ đều trên nền vàng, không đúng, em phải chia nền vàng ra làm 3, vẽ 3 sọc đỏ trong một phần 3 ở giữa. Tôi dịu dàng.
        Tôi lấy bút vẽ trong tờ giấy. Carol cầm lên so sánh:
       - Ừa, em sai. Thôi ngày mai em vẽ cờ khác.
        Tôi choàng vai Carol:
       - Em dễ thương quá, cảm ơn.
       Carol tŕu mến nh́n tôi.  Tôi nh́n đồng hồ:
       - Hơn 12 giờ khuya rồi em, sao ba má em chưa về.
        - Ồ, cũng phải 2 giờ mới về, một giờ, em đưa anh về.  Anh uống một ly rượu vang nghe!
        Hai đứa chia nhau một ly thôi, tôi không uống rượu nhưng chiều Carol, tôi nói:
       - Em rót đi.
       Carol rót một ly đầy đưa cho tôi:
       - Anh uống trước đi, nói xong Carol chỉ - anh uống tới đây nghe!
       Tôi đành phải uống. Carol không chờ tôi mời, cầm ly rượu uống một miệng đầy, rồi nằm gối đầu trên đùi tôi, Carol hỏi tôi:
       - Con gái Việt Nam có uống rượu, hút thuốc không anh?
       - Không, hoàn toàn không.
       Sợ Carol hiểu lầm, nên tôi không dám nói thêm là cũng có những cô gái hút thuốc, uống rượu, nhưng phần đông họ thuộc thành phần không đứng đắn.... Carol có vẻ suy nghĩ rồi nói:
       - Ở Mỹ, khác nhiều.  Người đàn ông làm ǵ, người đàn bà làm như thế, xă hội không đánh giá khắt khe như nước anh đâu.
       Carol nằm nói chuyện tới hơn 1 giờ khuya, mới ngồi dậy, nh́n tôi:
       - Anh biết không, em muốn nằm ngủ như vậy, anh có mỏi chân không?
        Tôi cười:
       - C̣n đỡ hơn em gác hai chân trên đùi anh.
       - Thôi! Em đưa anh về, nhớ ngày mai ḿnh cook out nghe. Carol hôn tôi.
       Nhớ lời Học dặn, tôi hỏi Carol:
       - Học và mấy bạn anh muốn làm món ăn Việt Nam để ba má và em ăn thử, nhưng tụi anh không biết mua bánh tráng ở đâu.
       Tôi rất khó khăn mới tả cho Carol hiểu bánh tráng v́ tôi không biết dùng chữ ǵ. Carol hứa sẽ nói ba má mua, tôi không chắc ǵ kiếm được bánh tráng. Cũng may, sáng hôm sau, khi đón tụi tôi, Carol nói với Học:
       - Học ơi!  Ba má em biết chỗ mua bánh tráng cho anh rồi,
       Học làm bộ ngơ ngác:
       - Bánh tráng làm ǵ?
       - Anh Lương nói, Học làm món ăn ngon lắm.  Carol trả lời.
       Tôi nói đúng đấy rồi cả bọn cùng cười...  Anh Dũng, Học, tôi, Phương, Hương, xuống nhà Carol.  Bao giờ cũng bắt đầu bằng màn uống bia, tôi không uống.  Hôm nay có thêm 5 , 6 người trong gia đ́nh Carol tham gia, Carol rủ mọi người chơi tṛ chơi quay chai (Spin the bottle), Carol hỏi tôi:
       - Anh!  Ở Việt Nam có chơi tṛ chơi này không?
       Tôi trả lời:
       - Anh không nghe bao giờ, tṛ chơi như thế nào?
       Carol nói mọi người ngồi quay thành ṿng tṛn, lấy một cái chai để ở giữa, một người sẽ quay cái chai, nếu miệng chai chỉ vào ai, người quay chai sẽ hôn người đó.  Nếu hai người b́nh thường, chỉ hôn má (friend kiss), nếu như tôi quay, miệng chai quay trúng Carol th́ hôn môi (love kiss), mọi người sẽ vỗ tay tán thưởng.  V́ vậy, môĩ khi có người quay chai, mọi người vỗ tay.  Anh Dũng và Phương ngồi uống bia xem TV, c̣n tôi Học và hai cặp nữa quay quần thật vui.  Carol thường nhắm mắt như cầu cho miệng chai trúng tôi, c̣n tới phiên tôi quay Carol lại kêu tôi:
       - Anh Lương ráng nghe.
       Tôi cười, "ráng chứ", vậy mà thường trật.  Nếu trúng Carol vỗ tay:
       - Lương, come on, kiss me!  A deep kiss!
       Bắt đầu cook out, mọi người ra ngoài sân, Carol giới thiệu khách cho quen tên.  Tới tên tôi, Carol cố gắng phát âm cho thật đúng, và nói với mọi người, chỉ mấy người Việt, tất cả quí vị đây đều là sĩ quan của Việt Nam Cộng Hoà (Republic of Việt Nam).  Mọi người bắt tay nhau, vui vẻ nhận những xâu thịt nướng từ Carol.  Carol nh́n tôi:
       - Anh thấy ǵ lạ không?
       Nh́n Carol mặc chiếc váy dài, màu đỏ lạt, tôi khen:
       - Em làm anh ngạc nhiên.  Em tự may phải không?
       Carol hănh diện:
       - Em may chứ ai nữa, anh phải thưởng em chứ, nói rồi choàng tay ôm ngang người tôi, anh phải hôn em.
      Tôi hôn trán Carol.  Carol nói nhỏ với tôi:
       - Thank you,
       Những xâu thịt và hành tây, hot dog và bắp trái đưa cho mọi người.  Anh Dũng (Đại úy lúc đó), Phương, Học ngồi uống bia, vừa uống vừa nói chuyện.  Nhiều khi phải trả lời những tin tức họ muốn nghe, nhiều lúc cả bọn tôi phải xúm lại để giải thích, v́ khi đề cập đến t́nh h́nh chính trị, chiến tranh lạnh... không đủ chữ để diễn tả.  Trời xẩm tối, mọi người về.  Carol hỏi tôi:
       - Anh thích đi chơi bowling vơí ba má em không?
       Tôi trả lời không, anh Dũng, Học và Phương đi, Carol ở nhà với tôi, mọi người lên xe đi.  Carol kêu tôi vào pḥng Carol:
       - Anh chưa biết pḥng em phải không?
       Tôi miễn cưỡng vào, ngồi trên cạnh giường.  Carol thay bộ váy đỏ bằng bộ váy dài.  Nàng pha cho tôi ly cà phê, trèo lên giường, vừa nói:
       - Ḿnh nói chuyện ở đây thoải mái hơn anh há.  Carol đưa ly cà phê lên miệng tôi:
       - Uống đi anh, em biết anh thích uống cà phê hơn uống bia.  Cà phê ngon không anh?
       - Ngon lắm.  Tôi nhẹ nhàng trả lời.
       Đang nói chuyện, tôi buột hỏi:
       - Khi nào ba má em mới về?
       Carol chu môi lên:
       - Chắc tới khuya, anh ngủ một giấc dậy cũng vừa.  Anh muốn ngủ không?
       Tôi tránh né:
       - Anh không buồn ngủ.
       Carol ôm tôi:
       - Em thích nằm gối đầu như mọi khi, nói chuyện với anh. Carol nh́n tôi thật tư lự, giọng nói chợt có vẻ đắn đo.   Anh ơi, em nói chuyện này nghe, với vẻ mặt thật quan trọng, cô ta giao hẹn - anh phải hứa, không giận em, không cho ai biết chuyện em nói với anh.
       - Cứ nói đi, anh hứa.  Tôi khuyến khích.
       - Thật nghe!
       - Tất nhiên thật rồi.  Tôi đoan chắc.
       Carol nh́n tôi, ánh mắt tha thiết:
       - Lương, em muốn anh đào ngũ (AWO - absent without leave).

       Tôi hơi ngỡ ngàng và ngạc nhiên với ư nghĩ táo bạo của Carol, nhưng cứ thử xem Carol nói thế nào.  Carol nói tiếp:
       - Chỉ cần anh gật đầu, mọi việc, em lo hết (Just say yes, I will take care the rest).  Carol ngồi dậy.  Em sẽ chở anh đi Canada, như người du lịch ngắn ngày.  Sang đó, anh sẽ ở nhà người bà con của em, kiếm việc làm.  Chính phủ Canada cho mọi người nhập tịch, không cần biết từ đâu tới, v́ họ cần dân.  Em về Mỹ, sắp xếp công việc khoảng vài ngày, em qua Canada ở với anh.  Hai đứa t́m việc làm.  Khi anh nhập tịch rồi, anh sẽ có tên mới.  Em cưới anh, bảo lănh anh về Mỹ lại.  Cứ tin em đi, chính phủ Mỹ không mất công t́m anh làm ǵ, rất dễ dàng.  C̣n chính phủ anh, làm sao t́m ra anh, mà t́m làm ǵ.
       Tôi nh́n Carol, Carol nh́n tôi ḍ hỏi:
        - Khi nào anh có thể quyết định?  Rồi năn nỉ. Lương, em yêu anh, em không muốn cuối khoá học anh về nước.
       Tôi biết Carol yêu tôi thật, cô bé đă t́m hiểu nhiều về luật lệ nhập tịch của Canada.  Tôi buồn buồn trả lời:
       - Anh biết em nói hết ḷng ḿnh, nhưng anh không thể làm như vậy, anh không muốn mắc một tội lớn nhất của con người "tội phản quốc, phản bội đồng đội, phản bội đồng bào ḿnh".
       Carol bật khóc nức nở, tôi lau mắt Carol, năn nỉ:
       - Nếu ngày nào đó, anh măn khoá, phải về nước, anh vẫn trân trọng t́nh yêu của em.  Anh không chiếm đoạt rồi quên em, không phản bội em, rất đơn giản, anh phải làm theo tiếng nói trong tim anh.  Em thử nghĩ xem, anh đào ngũ, mọi việc không trục trặc ǵ, cho tới khi anh về Mỹ với em cũng không trục trặc ǵ, nhưng anh sẽ suốt đời là người mất tổ quốc, tổ quốc đă sinh ra anh.  Đồng ư, anh có em, nhưng thử hỏi, như vậy có cho anh sống như mọi người b́nh thường không?
       - Ai biết, chỉ em và anh biết thôi.  Carol chùi mắt.
       Tôi cầm tay Carol:
       - Em lầm Carol à.  Lương tâm anh sẽ giết anh theo ngày tháng.
       Carol ôm tôi, khóc thật lớn:
       - Như vậy, em sẽ mất anh, không trước th́ sau (I will miss you sooner or later).
       Thật sự, lời Carol dày ṿ tôi.  Tôi nghĩ ḿnh phản bội Carol, ḿnh lừa dối Carol, cho dù Carol chẳng mất ǵ.
 Tôi nằm trên chiếc gối.  Cạnh tôi nàng hôn má tôi, hơi thở nhè nhẹ.  Người Carol thật nóng, cô bé lấy tay quàng ngang người tôi, im lặng.  Tôi ngủ thật ngon, giật ḿnh thức dậy khi Carol gọi nhỏ, "Luơng ơi, các bạn anh về tới rồi."

***

       Ngày tháng trôi mau, Carol không bao giờ nhắc lại chuyện đă nói với tôi.  Tụi tôi gặp nhau thật nhiều, khi th́ riêng tư, khi cả nhóm.  Riêng tôi, tôi nói với Học về chuyến đi cuối khoá, mỗi người sẽ được đi 15 ngày phép, và gặp nhau tại phi trường Travis, Cali, để chuẩn bị về nước.  Tôi dặn Học không nói với Carol, tôi sẽ đi với Tiến cùng khoá và ghé San Diego vài ngày trước khi đi Travis.  Anh Dũng, Học, Phương, Hương rủ nhau sẽ dùng bus Greyhound băng ngang nước Mỹ đi Cali.
       Mấy người đi sau sẽ ghé thăm Carol trước khi lên đường.  Tôi không nói cho Học chuyện Carol muốn tôi đào ngũ, chỉ nói tôi không muốn bịn rịn, khó nghĩ, và có thể có nhiều việc không hay xảy ra.  Học đồng ư, chuyển giúp tôi một lá thư ngắn, xin lỗi không thể ở lại đi chơi xa với Carol như cả hai đứa đă chuẩn bị.  Tôi báo tin tôi về nước sớm hơn chương tŕnh v́ má tôi đau nặng.
       Theo đúng dự tính của cả nhóm, tôi đi trước. Hơn mười ngày sau, cả bọn gặp nhau tại phi trường Travis, Học nói Carol rất buồn, Carol biết tôi cố t́nh lánh mặt. Học đưa cho tôi một lá thư, viết trên nền giấy màu đỏ lạt, màu tôi thích:

       Anh Lương yêu!
       Em biết em không thể giữ anh như em muốn.  Chúng ḿnh có những tháng ngày đẹp nhất, thật ngắn ngủi theo đúng nghĩa cả về thời gian và t́nh cảm.  Ḿnh tuy khác nhau về văn hoá, về chủng tộc, nhưng t́nh yêu, ở đâu cũng vậy, phải không anh?  Em cảm ơn anh về những ǵ anh dành cho em, t́nh yêu em sẽ ấp ủ suốt đời.  Em biết trước, em phải mất anh, và vĩnh viễn mất anh, nhưng em không bao giờ chuẩn bị, em muốn hưởng tất cả cảm giác của sự mất mát.  Lương ạ, em bàng hoàng khi bạn bè anh tới nhà, vắng bóng anh.
       Em ước một ngày nào đó, em sẽ thăm anh ngay tại quê hương anh.  Em muốn t́nh nguyện tham gia nữ quân nhân WAC (Women Army Corp) để có cơ hội phục vụ tại Việt Nam.  Em vẫn cầu mong cho anh b́nh an.  Em tha thứ cho anh v́ anh không ở với em những ngày cuối khoá học như anh vẫn hứa.  Lần đầu tiên và cũng là lần cuối, anh lỗi hẹn. I lost you for ever and ever.
       Lương ơi, em đúng hay sai, đừng giận em nhé!  Phải chăng "Anh không thật yêu em"

       Tôi đọc đi, đọc lại mấy lần lá thư ngắn ngủi, rồi thầm th́: "Carol, nhiều khi mất mát lại là điều may mắn."

       Lời người viết: Câu chuyện có thật, chỉ thêm bớt vài chi tiết cho bớt tẻ nhạt, những tên trong truyện đều giữ nguyên và may mắn thay, mọi người vẫn c̣n sống ngay tại Mỹ, chỉ thiếu một người... Carol giờ em ở đâu!!?