Sau mấy tháng học tiếng Anh tại trường
Sinh Ngữ Quân Đội, thi final có kết quả, tôi đủ điểm vào danh sách đi học
khóa Leadership tháng Tư, 1969. Khi c̣n học anh văn trường Sinh Ngữ
Quân đội, gần bệnh viện Cộng Hoà, cứ một tuần phải vào ứng chiến tại cổng số
6, Tổng Tham Mưu, sĩ quan chúng tôi không phải gác, được chia thành từng
toán dưới quyền một sĩ quan cấp tá, cũng đang học tiếng Anh, những vị này
theo học các khoá cao hơn như Advance hay tham mưu cao cấp tại Leavenworth.
Cứ tới tối trực th́ anh em đủ các binh chủng gặp nhau, ngồi nhâm nhi mấy ly
cà phê ngoài cổng 6, hay ngồi nói chuyện, đủ loại chuyện, vui có, buồn có.
Cũng nhờ những đêm ứng chiến này, anh em cùng khoá, cùng binh chủng gặp nhau.
Càng gần ngày đi Mỹ, càng bận rộn, tụi
tôi phải vào pḥng Du Học để nhận lệnh, ngày nào đổi tiền, ngày nào may quần
áo tại trung tâm quân trang, mấy người đă có vợ nhân dịp này đưa vợ vào
Saigon coi như được nghỉ phép dài ngày, không đi học, th́ dạo phố với vợ
con.
Tôi độc thân nên không ở nhà quen, vào
cư xá An Đông. Nhờ ông niên trưởng làm quản lư, tôi có một pḥng, hai
giường, ở chung với một niên trưởng khoá 19, cứ rảnh th́ ông đàn anh bay đi
Vũng Tàu. Tôi nghiễm nhiên ở một pḥng thật lớn, tiền pḥng trả cho
ban quản lư, ăn cơm tại câu lạc bộ, ăn ngày nào mua ticket ngày đó.
Quả đáng tội, từ Pleiku vào Sàigon, mất vùng hành quân quen thuộc, nhưng tôi
cũng có cô bạn, quen khi hành quân Dalạt. Khi nghe tin tôi về Saig̣n,
cô bèn về ở với ba mẹ tại cư xá sĩ quan Phú Thọ - Xa chiếc xe jeep, bây giờ
tàng tàng bên Lan, trên chiếc Honda 68, cũng vui. Hết cà phê lại ăn
kem, thỉnh thoảng cô ghé pḥng tôi một buổi chiều rồi phải đi ngay, v́ câu
lạc bộ không cho người ngoài vào ở pḥng sĩ quan, nếu sĩ quan quản lư biết
th́ bị khiển trách và có thể bị trả lại pḥng. Câu lạc bộ văng lai
nhưng nhiều sĩ quan quân y văng lai từ ngày mới vào học cho tới khi ra
trường, tức là văng lai khoảng 7, hay 8 năm. Văng lai lâu năm có thể
bị quên tên, miễn là trả tiền ṣng phẳng, nhưng vi phạm nội qui cho người lạ
vào pḥng là mất chỗ ngay, làm sao t́m được pḥng tiện nghi, có pḥng tắm,
thoải mái như vậy với giá rất ư là vừa túi tiền lương ba cọc ba đồng như tụi
tôi.
Ngoài những tiện nghi, hàng tuần lại
được nghe nhạc chùa, do nhiều ban nhạc nổi tiếng chơi ngay bên tai, lư do
đơn giản là câu lạc bộ cho sĩ quan mướn để tổ chức tiệc cưới, khi ban nhạc
chơi, tôi mang chiếc ghế ra hành lang, nghe thoải mái, nhiều ca sĩ nổi tiếng
thời đó tới tŕnh diễn.
***
C̣n vài ngày nữa là xuống trung tâm
quân trang lấy quần áo. Mỗi sĩ quan được may một bộ Jaspé (sau này mặc
được 3 lần), tùy theo binh chủng, được hai bộ quân phục tác chiến, một áo
manteau màu olive (không mặc lần nào cả), ai cũng bỏ tại Mỹ. Đúng là
bỏ của chạy lấy người, v́ valy c̣n phải mang đồ Mỹ về, chỗ nào chứa chiếc áo
nặng hơn 2 kư. Nhiều người chỉ c̣n hai ngày là lên đường mà vẫn c̣n ở
trung tâm quân trang, v́ quần áo không vừa, quần áo chưa xong. Tôi may
mắn, xuống là lănh được quần áo, thử vừa vặn, nhất là hai bộ đồ bông thật
vừa ư. Tôi thử xong mặc đi luôn với Lan, cô bé cứ tấm tắc:
- Anh mặc bộ đồ này đẹp th́ thôi. Lan
rủ tôi. Ḿnh đi Mai Hương ăn kem xong vào hẻm Casino, ăn bánh khoai.
Anh có cần mua ǵ mang theo không? Ḿnh không có nhiều th́ giờ, anh
ghi vào một miếng giấy, khi anh bận việc, em lấy xe mua, rồi về đón anh, nhớ
nghe anh.
- Tôi không cần mua ǵ, quen rồi cảnh độc
thân, nằm tại Biển Hồ, hay hành quân trong rừng.
Có lần Lan theo tôi vào pḥng tại cư xá,
nh́n quanh quẩn chỉ có chiếc ba lô, c̣n lại chiếc mền poncho rằn, chiếc gối
có sẵn tại pḥng, Lan đi quanh quất, vào cả pḥng tắm, quay ra hỏi tôi:
- Quần áo anh đâu hết?
Tôi chỉ chiếc ba lô. Lan kêu:
- Trời! Chỉ có thế thôi a!
Tôi cười:
- Em muốn bao nhiêu nữa?
- Ai giặt quần áo cho anh? Lan ṭ ṃ.
Tôi làm bộ bí mật:
- Có người giặt là được rồi, em hỏi làm
ǵ?
Lan đấm trên lưng tôi:
- Anh phải trả lời.
Tôi để Lan đấm mỏi tay, mới trả lời:
- Anh mang về cho con cháu ở Hồng Thập
Tự giặt, khi nào hết tới lănh bộ mới đi chơi.
- Anh sướng ghê há! Lan cười.
Lan biết tôi có người anh họ tại Hồng Thập Tự nên tin liền. Lan mua cho
tôi chiếc vali nhỏ, vừa đựng quần áo cần mang. Tôi bao giờ cũng thích gọn
gàng, ghét tay xách tay mang. Lan biết ư tôi, mỗi lần mua ǵ đều hỏi, từ
quần áo ngắn như mayo, khăn mặt. Có khi mua xong, Lan hỏi:
- Em mua cho anh mấy quần đùi và mấy
đôi vớ, gọn lắm, anh chịu không?
Tôi phải nhắc đi nhắc lại:
- Anh không mang hai valy đâu đấy, quần
áo, mua dư anh không có chỗ gửi, em phải mang trả hay làm sao th́ làm.
Lan biết ư:
- Anh đừng lo, trước ngày đi, em sắp mọi
thứvào va ly, không để anh làm đâu mà sợ. Quả thật, h́nh như Lan mua ǵ
th́ ghi trong quyển sổ nhỏ, mỗi ngày một chút. Cuối tuần hay chiều về, Lan
mang vào cho tôi, pḥng của tôi nơi này một gói, nơi kia một gói ngổn ngang.
Tuy mang tiếng đi học cùng khóa Mỹ, nhưng tụi
tôi không biết khóa học bao nhiêu người, ngay cả cùng binh chủng.
Trước ngày lên đường, tụi tôi chỉ biết có 6 người BĐQ, trong đó có Hương.
Tôi và Hương biết nhau khi c̣n ở tiểu đoàn 21, nên khi vào Sàigon, nhất là
khi đi may quần áo, hay phải đi vào pḥng Du Học, tôi thường chở Hương đi.
Hương đă có vợ, nên vợ Hương cũng theo vào Saigon, ở nhà bà con. Tôi
thường tới chỗ đón Hương. Một người nữa là niên trưởng Riện, khoá 19,
ở cùng pḥng tại cư xá An Đông. Chỉ có Học và Phương và anh Dzũ là
thỉnh thoảng mới gặp nhau tại Bộ chỉ huy, tuy nhiên tụi tôi quen nhau mau,
v́ cùng binh chủng. Qua mấy lần gặp Học, tôi thấy Học nói chuyện tiếu
lâm, người dong dỏng, c̣n Phương th́ người Nam, hiền lành và nói mau.
Tôi, niên trưởng Riện và anh Dzũ là Trung úy, c̣n 3 người kia Thiếu uư....
Tuần lễ trước khi đi Mỹ, mỗi người được
đổi tiền. Tụi tôi được ứng trước hai tháng lương, c̣n phải mang tiền
nhà cộng thêm vào để đổi tiền Đô La. Có nhiều sĩ quan không đủ tiền để
đổi, nhưng cũng không sao, v́ có những tiệm buôn lớn sẵn sàng ứng cho mượn,
sau đó họ kiếm lời một chút, hai bên đều có lợi. Tôi biết chuyện này
khi tôi đi Mă lai năm 67, không cần tiền, chỉ cần biết chỗ, những tiệm buôn
lớn sẽ đưa cho ḿnh một danh sách những thứ họ cần mua, như áo băng long (banlon),
đồng hồ Seiko. Họ đưa tiền và chia lời, họ nắm giá chính xác từ
Singapore, nên họ nói bao nhiêu là như vậy.
Lan theo tôi trong những ngày đó.
Lan theo vào ngân hàng, khi biết cần bao nhiêu tiền, tôi có bao nhiêu, c̣n
thiếu bao nhiêu, Lan bỏ tiền riêng đưa tôi. Khi mang tiền đô ra, tôi
đưa cho Lan, Lan không lấy. Tôi phải nói khéo là nhờ Lan giữ, Lan mới
cầm, và dặn ḍ, "khi anh về nước, em trả lại anh hết đấy, có đồng ư th́ em
mới giữ". Tôi phải đồng ư, tôi nói:
- Em không biết, những người có gia đ́nh,
sau khi đổi họ mang mội ít vưà đủ chi dùng tháng đầu. Tụi anh lănh
lương khi học mà.
Nói cho mạnh miệng, thực ra tôi cũng mù mờ.
Lănh lương bao nhiêu, chỉ cho tới ngày cuối cùng, khi tŕnh diện pḥng du
học, tôi mới biết sĩ quan cấp uư, lănh $6 một ngày, tiền lương tháng tại
Việt Nam sẽ được lănh đủ khi từ Mỹ về.
***
C̣n một ngày nữa là lên đường, tôi và
Lan đi ăn kem Mai Hương, rồi xuống Hai Bà Trưng, uống cà phê. Hai đưa
ngồi nghe nhạc, lúc đó bản nhạc "Biển Nhớ" của Trịnh Công Sơn đang thịnh
hành... Lan vừa nghe vừa ca nho nhỏ "...
ngày mai anh đi, biển nhớ tên anh gọi về... gọi miền cát trắng sơn khê..."
Tối thật khuya, tôi và Lan c̣n ra gần Bạch Đằng. Lan nói:
- Mai anh đi, đất nước lạ, phong cảnh
lạ, anh nhớ em không?
Tôi trả lời:
- Tất nhiên rồi, anh qua đó, huấn luyện,
em làm như rảnh lắm, hơn nữa, có ai đâu mà quên với nhớ, chỉ sợ em ở đây...
- Vậy mà em vẫn thấy lo. Lan buồn
buồn.
Trời về đêm, gió sông lùa vào lành lạnh,
tôi và Lan về cư xá An Đông. Lan sắp xếp quần áo gọn gàng vào valy,
tôi ngồi đánh bóng giầy, thấy tôi đánh bằng bông g̣n thấm nước, Lan nói:
- Trời! Giầy da mà anh đánh bằng
nước sao được.
Tôi nói:
- Em cứ xếp quần áo xong. Giầy
anh bóng lộn cho xem.
Lan cười, không tin. Nhưng khi đôi
giầy đă bóng có thể soi mặt, tôi đưa Lan xem:
- Em soi thử, đôi môi em có mọng không?
Lan cười, trả lời thật nhanh "không".
Tôi biết Lan rất hănh diện v́ đôi môi mọng đỏ của ḿnh. Tôi chợt nhớ,
đă khuya, bên kia đường, tiệm bánh bao "ông Cả Cần" bắt đầu ra những mẻ đầu
tiên, tôi nói Lan:
- Em ngồi đây, anh ra mua bánh bao nóng,
hai đứa ăn.
Lan không muốn rời tôi, muốn theo tôi,
nhưng sợ ra cổng lại vào không được - Lúc năy, tôi đưa Lan vào được v́ người
lính gác là lính biệt động bị thương, thuyên chuyển qua bộ binh, được chuyển
về canh gác. Anh thấy tôi mặc quần áo bông đi học hàng ngày, mừng lắm,
đă nhiều lần tôi nói chuyện với anh. Tối nay khi Lan về với tôi, anh
để Lan vào pḥng tôi, tôi nói với Lan:
- Anh bắt cóc em luôn, em không ra được nữa.
Lan cười thật vui:
- Anh khỏi cần bắt cóc em, em t́nh
nguyện làm tù binh của anh luôn đó.
- Thôi anh nuôi anh c̣n không đủ, thêm
em nữa chắc hai đứa đói dài dài quá. Tôi nh́n Lan.
Tôi mua hai bánh bao thật nóng, một ly
cà phê sữa, mang vào pḥng, đưa Lan một chiếc, vừa nói:
- Em ăn bánh và uống cà phê xem ngon
không.
- Ngon ghê đi! Lan ăn một miếng rồi
khen:
Quần áo đă xếp xong, bộ worsted treo
sẵn để mai mặc, tôi lui cui coi giầy vớ, khi nh́n lên thấy Lan đang móc giây
biểu chương lên cầu vai, tôi cười:
- Trời, ai bầy em đeo giây biểu chương vậy?
Lan nh́n vào chiếc áo, trả lời:
- Đâu ai bầy. Ngày nào, em cũng thấy
người ta đeo vậy mà.
Tôi ôm vai Lan:
- Thôi người đẹp ơi, giây biểu chương
phải đeo bên cầu vai trái.
Lan nh́n nghiêng rồi lại nh́n thẳng, cuối
cùng:
- Ừa, em đeo ngược vai rồi há!
Nói rồi Lan rồi kéo tôi ngồi trên chiếc
giường sắt, dặn ḍ:
- Anh đi nhớ cẩn thận tiền bạc nghe, em
lo lắm, anh cứ nhàu nhàu trong túi. Rồi Lan hỏi tiếp: Sổ Passport của
anh đâu.
Tôi chỉ Lan. Lan cầm lên:
- Ước ǵ, em có một tờ như vầy, mai em
đi với anh, vui biết mấy.
Tôi kéo Lan vào người:
- Cần ǵ, em cứ viết thêm tên em
vào một trang nữa là được. Khi em viết xong là mang ném đi luôn, anh ở
lại khỏi đi là yên ngay.
Lan nh́n tôi, đôi mắt to, đen, cặp mi cong,
chơm chớp:
- Em ước như vậy. Lan nh́n đồng hồ.
Anh ơi khuya quá rồi, em phải về. Anh ngủ một chút, mai đi. Rồi
nh́n tôi như muốn khóc. Thôi anh đi mạnh giỏi, và vui, em chờ anh về,
nhớ viết thư cho em khi anh tới Mỹ nghe.
Nói xong Lan ôm tôi, hơi thở thật nóng.
Tôi nghe cả tiếng tim Lan đập, và lồng ngực Lan phập pḥng, thật nhanh.
Tôi đưa Lan ra ngoài cổng cư xá An Đông. Khi tôi vào, người lính gác
nh́n tôi ngơ ngẩn, rồi cả tôi và người lính cùng cười.
***
Tôi vừa chợp mắt th́ đă nghe tiếng đồng
hồ báo thức, tôi lẩm bẩm: trời mau sáng ghê, vào pḥng tắm, tắm thật mát,
tỉnh ngủ, mặc quân phục xong, coi lại giấy tờ, tiền bạc. Thấy một mảnh
giấy nhỏ rớt xuống đấy, tôi lượm đọc, gịng chữ Lan viết: "anh, em nhớ anh
nhiều, nhớ viết thư ngay khi tới nơi, hôn anh". Tôi cười, cô bé thật
thông minh.
Tôi bước ra khỏi pḥng, tay xách chiếc valy ra đường, đón taxi vào phi
trường. 38 người, toàn cấp úy, Trung úy chiếm nhiều nhất, chỉ vài đại
úy. T ổng tham mưu chỉ định đại úy Chữ , khoá 17 làm trưởng toán, có 6 Biệt
động, trong đó tôi và niên trưởng Riện, khoá 19, anh Dzũ, c̣n 3 thiếu uư,
tụi tôi đă quen nhau. Lúc này mới hiểu, không nói ra, biệt động đứng
với biệt động, bộ binh với bộ binh. Học nói chuyện khôi hài, giọng bắc
rơ hơn tôi. Có 6 ông, hết 3 ông đi tàu há mồm, ám chỉ tôi và niên
trưởng Riện, câu chuyện vui kéo dài cho tới khi lên phi cơ. T ôi có chiếc
máy h́nh, trước khi bước lên phi cơ, tôi nhờ cô tiếp viên chụp. Sau
này tuy h́nh hơi bị chói nắng nhưng tôi mang suốt cả đời cho tới giờ này.
Chiếc phi cơ Boeing 707 lăn bánh ra
đường bay, biết chỉ là chuyến đi ngắn hạn nhưng tất cả nhóm sĩ quan người
Việt như ngưng hẳn tiếng cười khi chiếc máy bay rời phi trường Tân Sơn Nhất.
Tôi ngồi cạnh một thằng cùng khoá, thỉnh thoảng tiếng nói im bặt khi chiếc
máy bay lên xuống trong đám mây dầy. Nhiều người đă ngủ, bộ quân phục
đă bị nhàu trên ghế. Chuyến bay dừng trên đảo Guam, tôi nh́n thấy mấy
chiếc B 52 nằm trên phi trường. Đây là lần đầu tiên cả bọn tôi thấy
máy bay B52, hai cánh thật dài như trĩu nặng, hơi cong xuống mặt đất.
Chuyến bay dừng để thêm nhiên liệu và tiếp tục bay tới Hawaii. Vừa
xuống Hawaii, xe bus màu xanh, kiểu thường thấy tại phi trường tới đón.
Điều ngạc nhiên đầu tiên. Tại đây, người tài xế, mặc quân phục mời, sĩ
quan lên xe riêng, hạ sĩ quan và binh sĩ lên xe riêng. Chúng tôi phải
dừng tại phi trường khoảng 4 tiếng đồng hồ, tha hồ chụp h́nh. Phong
cảnh phi trường thật đẹp với những cảnh non bộ và cây xanh. Tụi tôi
gọi nhau là "Mít", nhóm Mit, lần đầu tiên dùng đô la, anh nào cũng dè xẻn,
hỏi giá thật kỹ mới mua. Anh nào sau khi hỏi giá cũng thầm tính ra
tiền Việt Nam. Trời ơi đắt quá, một ly cà phê mà cả ngàn, làm sao uống.
Thôi cứ âm thầm, uống nước từ những fountain, vừa mát, vừa khỏi tốn tiền.
Tôi hơi mệt v́ thức khuya và bay liên tục, cũng may, trong phi trường nhiều
chỗ ngồi, ngủ gà, ngủ gật. Cuối cùng khoảng 10 giờ đêm, chúng tôi được
lên máy bay thẳng đi Mỹ, không c̣n dừng ở phi trường nào nữa. Phi
trường quân sự Travis Air Force Base là trạm chuyển tiếp đưa lính Mỹ qua
Việt Nam, chúng tôi tạm ở những motel chờ đi Kentucky. Tụi tôi mướn ít
pḥng mỗi pḥng 4, 5 người cho đỡ tốn tiền. Ban quản lư khách sạn
chẳng phiền hà ǵ. Ở cả tuần lễ tại đây, nhiều người được nhóm người
Mỹ công giáo chở về nhà cho thăm thành phố và cầu Golden Gate, hơn một tuần
ở Cali cuối cùng đi Fort Knox, Kentucky.
Chúng tôi được phát quân phục bộ binh
Mỹ, áo dài tay, gài nút, cũng lạ, quần áo thật vừa. Tụi tôi mua keo
xịt, ủi thật bóng và thẳng. Hàng ngày học tại pḥng hoặc tại ngoài băi
tập. Nói chung, chương tŕnh chỉ cấp đại đội và ít bài tham mưu cấp
tiểu đoàn. Tháng Tư tại Kentucky, trời c̣n lạnh, những cây hoa vàng
rực rỡ là chỗ anh em hay ngồi chụp h́nh nhất. Tôi ở cùng pḥng với
Tiến cùng khóa. Học, Hương và Phương cũng ở lẫn lộn với những bạn đơn
vị khác. Khi nào đi chơi xa hay thăm các pḥng ban Mỹ, chúng tôi mặc
Jaspé, mũ nâu thật đẹp. Khi đi học, tôi, Học, Hương và Phương đi
với nhau. Tôi và Học nói chuyện nhiều, Học nói chuyện rất vui, ăn uống ở
Mess Hall - Ăn theo kiểu Mỹ chưa được 1 tháng là phát ... ngán. Sau đó
tụi tôi bàn nhau hùn tiền mua thức ăn về nấu chung. Tôi, Học, Ngọc,
Hương, Phúc ăn một nhóm. Hai đầu bếp chính là Học và Ngọc, tôi luôn giữ vai
rửa chén và sai vặt.
Chương tŕnh học rất nhẹ, nặng về phần
lư thuyết, tụi tôi không nói ra nhưng th́ thầm với nhau coi đây là chuyến du
lịch, nghỉ hè xa nhà thật thú vị, v́ được mở mang kiến thức tại một nơi văn
minh nhất địa cầu. Đi học về, mấy thằng đi bộ tới PX mua quà, tùy
người, tùy cảnh, nếu có vợ th́ mua hàng khác. Tôi độc thân, chẳng có
ǵ cần phải lo. Cuối tuần lên xe bus đi Louise Ville coi phim hay thăm
các show, tối về, mấy thằng ngồi uống bia, hoặc đi club chơi Bingo.
Nhiều ông c̣n ngồi binh xập xám, tôi hay xuống Lounge chơi billard, chơi
phóng tiêu, hay về pḥng nghe nhạc và xem TV.
Sĩ quan liên lạc là Thiếu tá Trấn, lữ
đoàn 2 thiết giáp. Khi toán tụi tôi từ Cali tới, ông gặp mặt anh em,
hướng dẫn những tiêu lệnh căn bản về ăn ở và học hành tại trường thiêt giáp
Fort Knox. Vừa gặp mặt, Thiếu tá Trấn nhận ra tôi ngay, cũng không xa
lạ ǵ, lại cố tri, Phượng Hoàng, ông có quen một người bạn của Mậu, tên Nga.
Nhiều lần tôi và Mậu ngồi chung bàn với ông và cô bạn nhỏ. Nga nhẩy
trung b́nh. Tôi biết nhiều chuyện về hai người qua Mậu kể. Thiếu
tá Trấn có chiếc xe Ford, ông muốn tôi nhập với ông để đi chơi chung, tôi
khéo léo từ chối. Tiện có một Thiếu tá liên lạc Đại Hàn sắp về nước
muốn bán chiếc xe của ông, tôi và Học kiếm mấy người bạn hùn mua, chiếc xe
bán $240. Tụi tôi thật ra không biết nhiều về xe, cứ mua đại, kiếm
được 6 người. Chỉ khó là không ai có bằng lái xe ở Mỹ, cả bọn chọn tôi
để thử lửa. Thật sự, chưa thằng nào biết thi lái xe tại đây ra sao.
Tôi nhờ Thiếu tá Trấn kiếm quyển sách học sơ để thi, cùng lúc đó một nhóm
khác 5 người mua một chiếc xe Ford tại dealer, trong đó có Phương, biệt động,
hai thằng tôi học thi bằng lái.
Chuyến đi đầu tiên với chiếc xe màu
xanh ra một Mall nhỏ gần trường học. V́ gần trường, tôi và Học mặc đồ
bông, mũ nâu. Tụi tôi thường đi xem, ít mua sắm. Hai đưa đang đi,
có hai cô bé nh́n tụi tôi nói nhỏ rồi cười. Cuối cùng, hai cô vừa chào
vừa hỏi:
- Chào hai anh, các anh từ nước nào tới?
Học trả lời: "Việt Nam".
Cô đeo chiếc kính trắng trông rất trẻ:
- Oh! Việt Nam. Các anh mặc đồ
lính phải không?
Tôi nói:
- Sao cô biết?
- V́ anh đi giầy Map và có đeo loong
trên cổ áo giống quân đội Mỹ.
Cô bạn đi theo hỏi chúng tôi tên ǵ, rồi cô
ta tự giới thiệu tôi tên Calina c̣n cô nầy là Derby. Tôi và Học cũng
giới thiệu tên, cả hai cô lẩm nhẩm đọc lại. Nói chuyện chút xíu, hai
cô chia tay tụi tôi. Trước khi về Derby hỏi tôi:
- Em muốn anh tới nhà em chơi và cả anh
Học nữa, hai anh đồng ư không?
Tôi hỏi:
- Nhà cô gần đây không?
Derby trả lời:
- Khoảng 15 phút.
Chúng tôi xin đia chỉ, số phone và hẹn:
- Có thể cuối tuần, tụi tôi và thêm một hai
người nữa sẽ tới thăm.
Derby bắt tay tôi:
- Anh nhớ nhé.
.......................