Huế Trầm MặcNiềm Nhớ Không NguôiTôn Thất Lạc Việt
" Huế lơ lững ḍng HươngGiọng hát êm đềm, ngân xa của giáo sư Đỗ Mục vẫn như c̣n vẳng nỗi nhớ thương, lưu luyến măi khôn nguôi cộng với niềm tự hào về "Cái Nhà là nhà của ta ... do Ông Cha làm ra ..." mà Cha Thích thường hay hát cho sinh viên nghe vào cuối giờ Hán Văn ở trường Đại Học Văn Khoa Huế vào 2 thập niên 60-70. Biết bao kỷ niệm vui, buồn; và niềm thương, nỗi nhớ bỗng lần lượt quay về... KỶ NIỆM THỜI HOA NIÊN Huế đẹp - Huế thơ mộng - Huế đài các - Huế cổ kính - Huế cao sang - Huế chi lạ rứa...??? Có lẽ quăng thời gian đẹp nhất của đới người là quăng thời gian cắp sách đi học và Huế là nơi lư tưởng nhất cho tuổi trẻ Việt Nam: dùi mài kinh sử; rồi ra: kinh bang tế thế ... Học văn + học vơ cho "văn vơ song toàn " và tập thể dục thẩm mỹ ở sân vận động Tự Do để thủ đắc: " Một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện..." *** Linh sinh ra và lớn lên bên ḍng sông An Cựu "Nắng đục mưa trong" và xa xa là núi Ngự B́nh: "Trước tṛn sau méo". Linh là con út, em út trong một gia đ́nh đúng một tiểu đội, 11 anh chị đă trưởng thành. Khi Linh 3 - 4 tuổi th́ 2 người chị đầu và ông anh thứ ba đi kháng chiến chống thực dân Pháp, đă hy sinh (1948- 1949). Hằng ngày Linh học lớp vỡ ḷng ở nhà Thầy Trợ M... c̣n được anh G... hay chị V... dắt đi. Đôi khi Linh c̣n nhớ được Mạ bồng, có lẽ lúc đó Linh đang khóc ... Và cái kỷ niệm mà hầu như tất cả học sinh cùng lứa tuổi như Linh chắc các bạn ai cũng c̣n nhớ một đoạn văn xuôi của Thanh Tịnh, phỏng theo bài Ngày khai trường trong cuốn Grands Coeur (Tâm Hồn Cao Thượng) của Ed. De Amicis do Hà Mai Anh dịch: "Hằng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, ḷng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi quên sao được những h́nh ảnh trong sáng ấy nẩy nở trong ḷng tôi, như những cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đăng. Buổi mai hôm ấy; một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường tôi đă quen thuộ ; nhưng hôm nay tôi cảm thấy lạ... Tôi đi học ...". Học lớp tư (lớp hai), sau một buổi thi viết chính tả và làm toán 4 phép: cộng, trừ, nhân, chia. Bậc tiểu học 4 năm từ lớp tư, lớp ba, lớp nh́, lớp nhất (lớp năm). Có 3 kỷ niệm Linh tưởng chừng như đă mất hoặc đă tan biến theo thời gian (60 mươi năm cuộc đời); những kỷ niệm như sống lại từng ngày, khi đưa đứa con út đi học rồi làm service worker ở trường học. Suốt 4 năm tiểu học Linh luôn được ngồi bàn đầu. Mỗi sáng thứ hai, Linh là 1 trong 3 học tṛ lên bục đứng trước cột cờ hát bản Quốc Ca: "Này Công Dân ơi ! Đứng lên đáp lời Sông NúiCho đến bây giờ, mỗi lần họp hội Đồng Hương, Cựu Quân Nhân, Cộng Đồng hay thượng kỳ đầu năm, Linh hát và cảm thấy không có bài hát nào hay bằng... Và Linh mê học môn sử kư; cho nên Linh luôn luôn học thuộc ḷng bài giảng, thay v́ chỉ học thuộc bài toát yếu của quyển sử kư lớp nhất. Có lẽ nhờ vậy mà từ Thầy V... ,Cô Th.., Thầy K..., Cô D... rất thương Linh... Bậc trung học có 2 cấp: trung học đệ nhất cấp học 4 năm; từ đệ thất đến đệ tứ và đệ nhị cấp học 3 năm; từ lớp đệ tam, đệ nhị phải thi đậu Tú Tài bán phần mới được lên học lớp đệ nhất rồi cuối năm thi đậu Tú Tài toàn phần mới lên đại học. Không biết các bạn học có mờ mắt v́ học dưới ngọn đèn mờ đến 3-4 giờ sáng, hoặc ôm sách vở ra học dưới cột đèn điện ngoài đường cũng mờ mờ? - Nội cuộc thi concours để được vô học trường công lập khó lắm, v́ điểm thi lấy từ trên xuống. Ví dụ: Trường NguyễnTri Phương chỉ có 5 lớp đệ thất; mỗi lớp chỉ nhận 40 học tṛ; trường chỉ nhận 200 mà tổng số thí sinh dự thi 2000. Như vậy 1800 học sinh phải đi học trường tư thục. Cho nên anh chị nào học trường công hănh diện và oai lắm, v́ được mặc đồng phục, có huy hiệu, bảng tên. Nam sinh quần xanh áo trắng, nữ sinh Đồng Khánh quần trắng áo dài trắng, nữ sinh trường Kiểu Mẫu quần áo toàn màu thiên thanh. Chắc các bạn c̣n nhớ; bên ni cầu Ga đi về Đập Đá là con đường Lê Lợi, c̣n mang nhiều tên rất trữ t́nh: Con đường t́nh sử, con đường hoa Phượng đỏ, con đường áo trắng mỗi khi nữ sinh Đồng Khánh tan trường.hính những màu áo trắng trinh nguyên ; hay màu thiên thanh hy vọng cộng mái tóc thề đen mượt xơa ngang vai, với chiếc nón Bài Thơ nghiêng nghiêng đă làm cho bao anh...
Học tṛ trong / ngoài Quăng vô / ra thiSuốt 4 năm học trường Nguyễn Tri Phương, Linh vẫn được ngồi bàn đầu cùng 2 bạn Cao Hửu Tr... và Lê Kim L... Năm đệ ngũ (lớp 8), giờ Pháp văn do Thầy Cao Hữu Triêm dạy; trong bài giảng Thầy hỏi cả lớp nghĩa chữ: Magnifique, Linh xoay lưng ngó lui, cả lớp im lặng, Linh quay lại mạnh dạn dơ tay (v́ chữ này Linh đă học thêm môn Pháp văn với Thầy Thông ở trường Mê Linh). Thầy Triêm nói: - Tṛ đứng dậy nói đi... - Thưa Thầy, chữ Magnifique: diễn tả cái đẹp - đẹp lộng lẫy - đẹp vô cùng vô để - đẹp quá phép, quá tắc...(Linh nói một mạch nguyên văn thầy Thông đă dạy) Không ngờ Linh nói vừa dứt, chưa kịp ngồi Thầy Triêm đập xuống bàn cái rầm, đưa tay chỉ thẳng Linh nói: - Tṛ giỡn với thầy hả, tṛ ra khỏi lớp... Linh gần khóc, cúi đầu đi ra khỏi lớp, tay vịn lang can, nước mắt rơm rớm; khoảng 5 phút sau, Thầy nói vọng a cho phép Linh vào lớp, Linh ṿng tay đi vào.. Thầy vui vẻ, mỉm cười và nói: - Lần sau tṛ chỉ nên nói chữ Magnifique = đẹp lộng lẫy là tạm đủ nghĩa rồi. Linh cám ơn Thầy và nhớ măi kỷ niệm rơm rớm nước mắt đó!!!
Ai đă từng tụng kinh, tay lần hạt trai, gơ mơ; đọc kinh Thánh Tân, Cựu ước... không hiểu nghĩ sao chớ Linh cảm thấy quăng thời gian dài hơn 2 năm cuối bậc trung học của anh học sinh chẳng khác ǵ các vị tu sĩ ngày đêm dồi mài kinh sử. cho nên anh học tṛ nào hào hoa, bay bướm, có bồ (người yêu) sớm, khó mà qua nổi 2 chữ T toàn phần để lên Đại Học. Hơn nữa trong thập niên 60 những h́nh ảnh oai hùng, hào hoa của những anh lính chiến, mặc quân phục mầu hoa, đội nón xanh, đỏ, nâu của những đơn vị thiện chiến như Biệt Động Quân, Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến mỗi lần đi phép về thành phố đă làm hầu hết các cô nữ sinh; các em gái hậu phương mê ly. huống chi mấy anh có bằng tú tài bán phần, sau 9 tháng quân trường đổ mồ hôi ở trường bộ binh sỹ quan trừ bị Thủ Đức rồi có thể học bay, lái máy bay trực thăng, L19 ,hay phản lực F5, A 37... Th́ ôi thôi các anh là mục tiêu của bao người đẹp... Ba tháng hè của 3 năm Linh học trường Quốc Học là 9 tháng hè đă trôi qua như những giấc mộng - mộng cũ mê hồn biết hỏi ai??? Thời gian như thoi đưa; như đồng hồ gơ nhịp; như nước chảy qua cầu; có ai tắm hai lần trên cùng một ḍng sông? Cho nên những công việc ḿnh đang làm, mối t́nh dịu vợi cùng khung cảnh thơ mộng của hai người yêu nhau; những t́nh huống; biến cố ḿnh là chứng nhân hay nạn nhân hôm nay, sẽ là những kỷ niệm cho ngày mai. Linh đầy ắp những kỷ niệm... Một buổi mai cuối mùa thu năm ấy (1964) bầu trời Huế trong vắt một màu xanh; chỉ lác đác vài đường vân trắng, càng làm nổi bật vẻ trong sáng; nhưng lại có gió heo may lành lạnh thổi, làm bao lá vàng từng cánh, từng cánh rơi. Ai cũng khoác thêm áo ấm. Các Mệ, các Bà đi chợ sớm, hay các O gánh bún đang bốc khói than hồng và nồi nước lèo nóng. Ngoài chiếc áo dài c̣n khoác thêm áo len đủ màu sắc, nhất là các nữ sinh trường ĐK áo trắng, trường KM áo mầu thiên thanh trông đẹp linh động, sắc sảo, mặn mà hơn những bức tranh lụa, đẹp như nữ sinh trường Bùi Thị Xuân- Đà Lạt, quanh năm mặc thêm áo ấm, cùng đôi má hồng v́ lạnh... Rứa mà Linh rướm mồ hôi trán và lưng v́ ráng đạp chiếc xe Vélo-Solex chết máy. thỉnh thoảng anh kéo cái cần trước guidon lên rồi đẩy mạnh xuống. máy vẫn ành ạch không nổ mà gần giờ vô học rồi. Linh rẽ vào con đường "tinh trắng", nghĩa là con đường giữa; bên này lề là trường ĐK; bên kia lề là trường QH! Ôi thôi chết rồi! Linh như tráng sỹ lạc giữa rừng gươm; cả một rừng trắng, ngoài cổng bên hông trường ĐK. Linh tránh né, luồn lách. th́nh ĺnh có ba nàng liếc nh́n Linh rồi ngước mặt nh́n trời, tỉnh bơ dắt 3 chiếc xe đạp bít lối. Linh nhảy xuống chết trân...
Một em đẹp bàn tay ngón ngón thon.Em nhẹ nhàng rút cái cặp đựng sách vở của Linh để sau xe, chuyền tay nhau đến người đẹp thứ tư dơng dạc nói: - Này Em Tráng Sỹ QH qua cổng các Chị ĐK (như Kinh Kha sang sông Dịch) phải biết khóc, biết cười... - Bây giờ Em cười dzuyên đi... - Tội quá các Em ơi, ồ xin lổi các O ơi! cho Tui sách vở lại đi... Sắp đến giờ vô học... Mặt Linh méo xẹo, nói ấp úng. Một giọng oanh vàng thỏ thẻ như dỗ em khóc; nhưng đây cô ta bắt: - Thôi tráng sỹ khóc đi, chị sẽ cho kẹo. Khóc mau đi kẻo hết giờ. Đúng là phước đức cho Linh; cô nữ sinh vừa dứt tiếng là giờ thứ 25, tiếng trống trường ĐK: bùm, bùm bùm; đồng thời tiếng chuông QH cũng ngân vang lên thúc dục tất cả học sinh vào lớp... Linh thoát nạn; chưa được cười dzuyên; chưa kịp khóc để được ăn kẹo, thật hú hồn... Đúng là: - Nhứt Quỷ, nh́ Ma , thứ ba Học Tṛ..., dù học tṛ Nam hay Nữ...... Kể từ buổi mai hôm ấy; một buổi mai Linh đi lạc vào giữa một rừng Thu áo trắng; như tráng sỹ lạc giữa rừng giươm! Anh nam sinh QH tự hứa những ngày tháng c̣n học ở trường QH, sẽ không bao giờ dám đi một ḿnh những nơi có bóng dáng những nàng Tiên áo trắng. *** MỐI T̀NH ĐẦU DỊU VỢI... Mối t́nh đầu dịu vợi của anh nam sinh trường Quốc Học với cô nữ sinh Đồng Khánh đă qua rồi như một giấc mộng; tưởng như mới xẩy ra đêm hôm qua; nhưng thật ra đă biến thành sự thật, một sự thật đau ḷng vào cuối năm 1972, khi t́nh h́nh chiến sự càng ngày càng trở nên ác liệt. Người lính chiến chết như cỏ cây!!! Linh thật không biết ngày xưa Tổ Tiên, Ông Bà người Việt ḿnh sao mà biết yêu sớm thế? Hay là chỉ một Ông Đồ Nho nào đó ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa , hay các vị thầy thuốc bắt mạch, quan sát cơ thể thấy có sự khác thường ở người con gái tuổi 12 và 13, người nam tuổi 15 và 16 nên mới có câu: Nữ thập tam; nam thập lục. Biết yêu sớm quá!!! Cũng vào một buổi sáng, nắng đă lên chừng đọt tre, Linh vừa thăm người bạn ra- Linh thấy ba người đẹp đang đi tới - À ra người quen.... Linh mới chào chị T và định hỏi thăm chị H..l à bạn học với nhau từ tiểu học, th́ Linh bắt gặp ánh mắt như luồng điện dừng lại trong khoảnh khắc với nụ cười e ấp, thẹn thùng của cô em út, rồi cô lách ḿnh đi vào giữa hai người chị cùng tên T... Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn mà nàng đă (jetez un coup d' oeil) phóng ánh mắt đă làm cho anh nam sinh QH ngẩn ngơ và cảm thấy lạ lạ từ đó. Rồi anh đă âm thầm viết lá thư thứ nhất từ cuối hè, lá thư thứ hai sau những lần người ấy nghe tiếng xe Vélo Linh chạy cách khoảng đằng sau; bắt gặp ánh mắt kín đáo nh́n lui, làm cho Linh thấy cửa sổ tâm hồn của hai đứa hé mở thêm một lối mộng, được anh nam sinh QH âm thầm ghi trên giấy trắng học tṛ ở lá thư thứ ba, mà vẫn chưa trao cho nàng được... (Đúng như anh Trung sĩ Đồng văn Đ.. thuộc đại đội của Linh đă định nghĩa 3 chữ: (Yêu âm thầm - là yêu không dám nói - là âm thầm viết những lá thư - mà không dám gởi...) Làm sao trao cho cô nữ sinh ĐK những bức thư t́nh không biên giới được, khi em luôn luôn được bảo vệ bởi 2 người chị và cô cháu cũng xấp xỉ tuổi, mỗi khi ra khỏi nhà. Linh c̣n sợ thiên hạ, bạn học cùng lớp cười... cho Linh dụ khị, v́ em như cô gái đi lễ Chùa Hương nói: "Em c̣n bé lắm các anh ơi!!!" Chiều cuối năm, sau khi dạo mấy ṿng quanh chợ Tết ở vườn hoa Nguyễn Hoàng. Linh cho xe Vélo rẽ trái, chạy ngang nhà Hát Lớn, Thương Bạc, lên bến Phu Vân Lâu - Rồi Linh quành xe lại chạy chầm chậm qua phố Trần Hưng Đạo, không chạy thẳng qua cầu Gia Hội mà quẹo vô đường Phan Bội Châu, ra đường Hàng Bè. Phố xá chiều 30 Tết buồn hiu, ai ai cũng lo sửa soạn mâm cỗ, chuẩn bị đón rước Ông Bà về sum họp đoàn tụ. Có nhà đă treo pháo trước hàng hiên, như Linh đă chuẩn bị cây sào dài treo 2 phong pháo trước khi đi dạo phố. Qua lại cầu Tràng Tiền chạy một mạch về An Cựu, dọc bờ sông Lợi Nông, bỗng thấy nhớ Người Ấy vô vàn! và 3 lá thư vẫn c̣n ấp ủ trong cặp... Linh rẽ vào đường kiệt Ông Q... với niềm hy vọng cuối năm! Qua khỏi nhà nàng; nhà ai vẫn kín cổng cao tường, Linh ngoảnh mặt nh́n lui. Ôi chao ơi! Ai đó; bóng dáng ai đó đưa tay ngoắc, có phải (ma moitié, my half) đó không?
- Làm sao em biết anh âm thầm viết thư? - Tại v́ em cũng có thư cho anh... Qua phút giây thần tiên ngắn ngủi, nàng ngó quanh, nhỏ nhẹ nói: - Thôi em vào nhà, em sợ quá, sợ người ta thấy. Linh ngó quanh và dừng lại ở đôi mắt nàng và khẽ nói: - Có Trời, Đất, cỏ cây hoa lá, thời gian không gian và hai đứa ḿnh cảm nhận rồi. Anh chạy về nhà lấy thư cho em, một giờ nữa gặp lại nghe... Nàng e thẹn, má ửng hồng, quay lưng đi vào nhà; Linh chạy một mạch về nhà, mang tâm trạng lâng lâng như Lưu-Nguyễn lạc lối Thiên Thai vừa mới trở về trần gian, thấy chi cũng khác lạ. Linh định thần một chút rồi xuống nhà bếp hỏi thăm Mạ. Hai chị chuẩn bị đồ cúng Giao Thừa. Mạ nói: - Đâu đó đă sẵn sàng, đợi con về bưng đặt cẩn thận lên bàn thờ. Linh cám ơn Mạ và 2 chị rồi sắp đặt đâu vào đó chờ Ba cúng Giao Thừa. Linh thủ sẵn 3 lá thư; tèn tèn đi bộ lên nhà nàng, nh́n đồng hồ. Ôi chao! C̣n nửa giờ nữa Linh (va et vient) đi lui đi tới trước nhà nàng không biết bao nhiêu lần. Rứa mới thương cho ai đang chờ đợi: May mà Tết năm ấy Trời Huế không lạnh lắm! Hay là trong ḷng Linh thấy ấm một điều chi? May mà chiều ba mươi Tết đường vắng hoe. Đúng 7 giờ tối nàng tiên của Linh mới xuất hiện; vẫn đứng trong hàng rào; cổng nhà vẫn khép; nhưng cổng ḷng em đă mở cho nhau (tay trong tay - môi trên môi - mắt trong mắt). Thời gian như dừng lại, không gian như ngưng đọng không biết bao lâu... Chợt có vệt sáng quẹt ngang và tiếng xe gắn máy đầu ngơ; hai đứa như tỉnh giấc nồng, qua cơn mê nhưng vẫn c̣n như nuối tiếc, luống cuống trao thư cho nhau. Nàng sợ, Linh cũng sơ,ï v́ cả hai đứa đều là em út trong nhà, mang chung một tâm trạng sợ các anh chị cười. Nàng có hai người anh đi Quân đội. (Anh Tr và anh H) anh Trần Gia Tr... Năm ấy 1964 anh đă Trung úy, chạy xe Vespa oai phong, Linh rất kính nể. Rứa mà sau cái ngày Quốc phá Gia vong (30 /04 /1975) do những con thú rừng từ Trường Sơn lùa dân lành miền Nam vào hết nhà tù nhỏ, nhà tù lớn... Linh trải qua những trại tù: trại 3 Hiệp Đức, Kỳ Sơn, Phú Ninh, An Điềm, Sườn Giữa, rồi về lại An Điềm. Cứ vài tháng bọn mặt người dạ thú lại bắt tù nhân di chuyển trại. Ai có ngờ Linh và anh Tr.. cùng nằm bên nhau. Sau thời gian chia sẻ công việc nặng nhọc, nửa củ khoai, củ sắn, vài cọng rau má, rau dền, lá tàu bay... Hai anh em mới tâm t́nh. Anh Tr .. nói thật xúc động: - Thật không ngờ anh có người em rể hàm thụ. Anh nói tiếp. Em không giống ai hết. Tại sao hai đứa bay thương yêu nhau đằm thắm, lư tưởng rứa mà không thành vợ thành chồng, em điên hở Linh? - Thưa anh, em không điên, nhưng em sợ người em yêu sớm trở thành cô phụ. Như anh cũng biết em là những người lính bộ binh; lại đồn trú nơi xứ Quảng (nhứt Kiến nh́ Quảng). Trước và sau mùa hè đỏ lửa 1972, em thấy sự sống và nỗi chết như tiếng gơ tích tắc đồng hồ của bao đồng đội. Sống âm thầm, chiến đấu âm thầm, và chết âm thầm như cỏ cây. Hơn nữa anh Tr... biết không? Em có 3 anh chị đầu đi kháng chiến chống Pháp đă hy sinh; năm 1967 Ba em đi tảo mộ bị ḿn nổ chết; ông anh thứ tư bị Vc chôn sống Tết Mậu Thân 1968. Sau hơn một năm trường, mạ em, chị dâu (người giáo viên ở Sông Cầu) và em đi t́m khắp nơi, nơi nào có dấu đất mới đào lên là có xác người - gia đ́nh em bất kể sáng, trưa, chiều, khuya, sớm, tối, nghe tin nơi nào phát giác hầm hố Vc chôn xác là tất tả t́m đến; đi xuống Lang Xá, đi lên Nam Giao, đi vô Thành Nội, đi ra An Ḥa, đi về Gia Hội, đi qua Băi Dâu, đi lại Khe Đá ... mà cũng không t́m ra xác ông anh. Qua năm 1969, ông anh thứ tám bị Vc ám sát chết ở Hội An. Tang tóc đau thương và mất mát cứ phủ nhà em. Giữa năm 1970, người chị dâu ngă bệnh qua đời, rồi ông anh thứ mười tử trận ở Bạc Liêu ... Anh Tr.. ngồi yên lắng nghe Linh kể chuyện đau buồn của gia đ́nh, mắt anh rươm rướm nước mắt. Linh xin lỗi anh v́ đă làm anh buồn rồi. Linh hỏi anh Tr,,, Anh có tin cái nạn chết trùng không? Anh Tr lắc đầu và ôm chầm, ép đầu Linh vào ngực anh như an ủi, vỗ về!!! Linh ngước mắt nh́n anh và nói: - Em chấp nhận hy sinh ở chiến trường của người lính để bảo vệ từng tất đất, mạng sống đồng bào, đồng đội, nhưng h́nh như bao lần bom đạn tránh em. Có lần em ngồi trên xe M48 giữa hai người lính Mỹ trong cuộc hành quân phối hợp Bộ binh và Thiết giáp, em thoáng thấy thằng Vc đứng giữa khe núi dong súng ngay em mà sao nó không bắn liền mà quay lưng bỏ chạy... Qua những đêm dài ở tiền đồn heo hút, gió mưa, đi kiểm soát lính gác trùm poncho bên xác chết của đồng đội cũng trùm poncho giống nhau; những lần nhảy trực thăng xuống rừng sâu, bên khe suối, có chiếc nón sắt, chiếc dép râu và xương trắng ai phơi giữa núi rừng. Linh đă quyết định hy sinh mối t́nh dịu vợi, mối t́nh đầu của anh nam sinh năm cuối trường QH và hai năm Văn Khoa Huế với cô nữ sinh trường ĐK.
Khoảng một năm sau, Linh nhận được thiệp hồng của Mợ (em kêu mẹ bằng mợ, cũng là bạn của mạ Linh) báo tin nàng lên xe hoa; một phút ngậm ngùi và hát nhỏ trong tâm... Thôi thế từ nay Ta cố đành quên- T́nh đă lỡ rồi... Linh gọi Hậu cứ mời hai anh: Quân số và Tiếp liệu. Khác với mọi khi nhận lệnh hành quân, Linh nhờ hai anh giấy bút sẳn sàng ghi nội dung. Tthay v́ -Tin mừng th́ Tin Sét và câu kết: Chúc hai em trăm năm hạnh phúc; thêm lời hẹn - Gặp lại kiếp sau! Đăng ở Nhật Báo Sóng Thần. Nhưng:
"Kiếp sau xin chớ làm Người.Để luôn luôn nhớ mối t́nh đầu dịu vợi của thuở học tṛ, những kỷ niệm thời hoa niên, Linh đặt tên cô con gái sau bảy năm ra khỏi nhà tù nhỏ là Nguyên Hương. Chữ Nguyên Hương như chữ Nguyên Thủy, từ vạn cổ... Từ thuở ban đầu lưu luyến ấy cho đến ngàn sau... Linh thích được hóa kiếp thành ḍng nước sông Hương, từ thượng nguồn Băng Lăng: Mây lơ lững trôi theo ḍng nước - Qua Điện Ḥn Chén - Cơi âm dương huyền bí - qua Nguyệt Biều - đàn cá không buồn lội - qua đồi Văn Thánh - Tiếng tiêu ai buồn viễn xứ - ngang làng Thọ Cương, nghe lời mẹ ru thiết tha đến chùa Thiên Mụ, bao tầng là bao nhung nhớ... Linh đă từng tắm, nhảy, lặn sâu dưới ḷng sông trước bến chùa, trên mặt ḍng Hương Giang nước chảy lững lờ mà dưới đáy th́ chảy cuồn cuộn, quyện theo mùi hương nguyên thủy của đủ loại hoa thiên nhiên. Những giọt nước nuôi dưỡng và giúp ích cho sự sống trần gian, rồi nước bốc hơi trở về Trời....
Vui Xuân Mậu Tư nơi đất khách, thương hoài quê mẹ, |