Hạnh Phúc và Đau Khổ

B.Đ.Q Bất Phùng Thời


        Trong phạm vi bài này, tác giả hoàn toàn không dám đề cập tới HẠNH PHÚC & ĐAU KHỔ trong lănh vực Tôn Giáo, mà chỉ đưa ra những nhận định riêng tư, xuyên qua những sự kiện đă, đang và sẽ c̣n xẩy ra măi măi không ngừng.

       Trước tiên và gần chúng ta nhất, là nước Việt Nam cùng dân tộc Việt Nam. Nói đến Việt Nam th́ ai cũng nghĩ ngay đến 1000 năm giặc Tầu đô hộ và 100 năm giặc Tây đè đầu đồng bào ḿnh, nhưng điều đau ḷng hơn hết là những ảnh hưởng sâu đậm của giặc Tầu c̣n để lại như phong tục tập quán, chữ Nho, y phục, chế độ thi cử cùng lời ăn tiếng nói, phải đau đớn mà nhận rằng, dân tộc ta chịu ảnh hưởng của người Tầu rất nhiều. Tôi c̣n nhớ, cho măi tới khi người Pháp đă chiếm Việt Nam rồi mà nhiều người c̣n hướng vọng về người Tầu! Chẳng hạn như qua văn thơ nếu một tác giả nào đó c̣n biết đưa vào một số câu chữ Hán th́ ai cũng khen là sức học của tác giả đó quả là UYÊN BÁC!!! Có mấy ai mà không nhớ những vần thơ như:

Cao sơn lưu thủy thi thiên trục
Lưu thủ đan tâm chiếu Hăn Thanh

hoặc phổ thông hơn nữa như hai câu:

Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?

       Và c̣n nhiều nhiều nữa....

       C̣n thời Tây th́ cũng thế thôi!  Ai nói được một câu tiếng Tây trôi chảy th́ cả nhà đều cảm thấy thật là... vinh hạnh!  Thêm vào đó, nếu mà cho con vào học trường Tây th́ đi đâu ai cũng khen, ai cũng muốn làm thông gia, (Sui gia), thường là những câu khoe khoang đại khái: Chẳng nói dấu ǵ bác, cháu nó mới vừa đỗ xong Baccalauréat deuxième partie đấy ạ.   Mà nói để bác thương là được cái cháu cũng thông minh giống nhà tôi, nên chẳng dấu ǵ bác, cháu đă đỗ với mention TB đấy ạ!  Ngoài ra lại c̣n "avec felicitations du jury" cơ đấy!  Kẹt một cái là cháu lại thuộc về bên Math.  Elem, nên tôi với nhà tôi đành phải cho cháu sang Pháp học Ingénieur vậy!  Riêng tôi th́ cứ thích cháu học Docteur en Médecine cơ... Hồi đó mà con được sang Pháp học th́ khỏi nói, c̣n hơn cả bây giờ được vào.... Quốc Hội Lưỡng Viện nữa đó!

       Nhắc lại những chuyện này chúng ta ai mà chẳng đau ḷng?  Thế c̣n đến thời Nhật vào đô hộ th́ sao?  Dân miền Bắc, bao gồm Hà Nội và các vùng phụ cận, đều không có gạo để sống, do đó mà hơn một triệu người dân miền Bắc đă bị chết đói.  Đi ngoài đường ai cũng có thể thấy người ta chết đầy đường đầy xá, chỉ v́ quân Nhật không cho dân ta trồng lúa mà phải trồng ĐAY để cho bọn chúng chế tạo thuốc súng!  Nếu không nhờ hai trái bom nguyên tử của Mỹ thả xuống Hiroshima và Nagazaki th́ số người Việt ḿnh sẽ c̣n chết đói dài dài, không biết đến bao giờ mới chấm dứt!!!  Vậy mà viên phi công người Mỹ, sau khi biết được rằng với hành động đơn giản "Bấm Nút" trên chiếc máy bay vừa qua của anh, đă làm cho cả trăm ngàn người dân Nhật chết không toàn thây và c̣n để lại nhiều di hại cho con cháu họ sau này, đă khiến anh ta bị dày ṿ ân hận, kết quả là anh ta đă ....đi tu, để gọi là phần nào sám hối.  Tuy nhiên, anh không hề biết rằng cũng chính nhờ hành động sát nhân này, mà anh ta đă cứu được biết bao nhiêu triệu triệu người Việt Nam khỏi phải tiếp tục chết đói v́ chính sách tàn bạo của quân Nhật (cấm tuyệt đối không cho trồng lúa)!!!

        Điều tệ hại hơn hết là cho đến bây giờ, cũng chẳng có ai đưa vụ này ra CÔNG LUẬN THẾ GIỚI, dù chỉ một lần, thậm chí c̣n rất nhiều người trên thế giới không hề biết đến khổ nạn này của người dân Việt!  Ôi dân tộc Việt Nam thật đă từng liên tục đau khổ trong không biết bao nhiêu năm.  Riêng chính bản thân người viết bài này chỉ toàn là TẢN CƯ và TẢN CƯ!!  Trong Nam th́ gọi là CHẠY LOẠN.  Hồi đó tuy c̣n nhỏ nhưng tôi c̣n nhớ.  Tôi và ông anh kế tôi được bỏ mỗi đứa vào một cái thúng, rồi một bà hàng xóm quẩy đi giùm, v́ bà ta thường chạy loạn chung với gia đ́nh tôi, hơn nữa bà ta rất thương hai anh em tôi v́ bà không có con cái ǵ cả.  Vậy mà với một trí óc và một tuổi đới c̣n rất non nớt, tôi c̣n ghi lại đươc h́nh ảnh cuối cùng của bà, khi bà bị một mảnh bom ghim trúng bụng trên đường tản cư chung vối gia đ́nh tôi, trên vai nặng chĩu hai cái thúng trong đựng.... anh tôi và tôi.  Và người đàn bà tội nghiệp này đă được gia đ́nh tôi VÙI NÔNG MỘT NẤM bên bờ một thửa ruộng vô chủ, thuộc Yên Kiện là một xă của Lào Cai, trong lúc trên đầu máy bay của Tây vẫn đảo lên đảo xuống, để biết đích xác là dân chúng đang chạy tản cư, chứ không phải bọn Việt Minh khốn nạn.  Tiếc rằng sau này khi bị Việt Cộng đưa lên vùng Hoàng Liên Sơn, tôi không thể nào t́m ra được, có lẽ v́ đă quá lâu ngày, nên không thể t́m lại đươc dấu vết ngày xưa ba tôi đă để lại bên mộ của bà, vả lại ngày ấy tôi c̣n quá nhỏ, xin lỗi D́ Năm nhé!  Con đă cố gắng hết sức rồi.  Cũng chính v́ những cuộc tản cư liên tục trong thời gian này, mà các anh chị tôi và ngay cả bản thân tôi đă phải cắp sách đi học trễ hơn các bạn cùng trang lứa!

       Hiệp định Genève đến để kết thúc cuộc chiến giữa Pháp và Việt Nam, tiếp đến là làn sóng người di cư từ Bắc vào Nam, nhân số lên đến cả triệu người, thật quả là một con số vĩ đại.  V́ quá nhiều người di cư để thoát khỏi gông cùm Cộng sản, nên cuộc hành tŕnh trong thời gian di chuyển bằng "tầu há mồm" đương nhiên là phải vất vả, v́ mọi người đều bị say sóng ói mửa trên tầu.  Bà con cô bác chẳng có ai đă từng đi đây đi đó bằng tầu thủy cả, v́ thế mà chuyện ói mửa làm dơ dáy cả con tầu là chuyện đương nhiên phải xẩy ra, và đă khiến cho đám thủy thủ trên tầu phải phục dịch trong sự khó chịu.  Đây cũng là một trong các nỗi đau mà người dân Việt phải chịu, ngay cả tôi, tuy c̣n bé, nhưng chính mắt tôi cũng đă nhận thấy điều đó. 

       Tuy nhiên như để đền bù lại phần nào cho người dân đất Bắc đă phải bỏ nhà bỏ cửa, bỏ quê cha đất Tổ, bỏ nơi chôn nhau cắt rốn... Trời Phật đă giúp cho người dân đất Bắc Hà sớm AN CƯ LẠC NGHIỆP nơi vùng ĐẤT MỚI với bản chất chịu khó và siêng năng cần cù mà không hề có một người nào phải ngửa tay xin ăn, khác hẳn với đám dân BẮC VIỆT CỘNG sau khi miền Nam bị cưỡng chiếm, đă rủ nhau vào trong Nam không phải để lập nghiệp mà là để..... ĂN CƯỚP và ĂN XIN!!!  Chính tôi cũng đă từng bị ba bốn cô con gái trạc chừng 17, 18 ngửa tay xin tiền tôi khoảng năm 1987 sau khi ĐI TÙ VỀ.  Lẽ dĩ nhiên là tôi đă dạy cho các cô ấy một bài học LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG do chính lũ cán bộ Việt cộng miền Bắc XHCN đă truyền bá cho chúng tôi !!!  Th́ ra CÁI NÔI CỦA LOÀI NGƯỜI thực chất là thế đấy, toàn một lũ láo khoét được nhồi sọ như những con vẹt, những TAPE RECORDER chỉ cần nhấn nút là phát ra những ǵ mà Hồ Chí Minh và bọn tay sai đă NHÉT vào đó!!  Tội nghiệp các cô bé đó sau khi nghe tôi nói đến đồng bào di cư năm 1954 với hai bàn tay trắng, đă vào lập nghiệp trong miền Nam và đă trở nên giầu có như thế nào, th́ họ rất là ngạc nhiên và có vẻ hoàn toàn không tin, cho nên tôi đă phải cho họ biết thêm rằng nếu các cô chịu quan sát nhân dân miền Nam ngày nay, tuy đă bị đám cán bộ miền Bắc của các cô vào vơ vét hết, cả nhà cửa ruộng vườn, nhưng đâu có ai thèm ngửa tay xin ăn như các cô đâu?  Lúc đó các cô mới nh́n nhau và thầm công nhận lời tôi nói là đúng.

       Trở lại những nỗi đau liên tục, không bút nào tả xiết của dân tộc Việt, đang sống trong cảnh thái b́nh thịnh trị dưới sự lănh đạo của Tổng Thống Ngô D́nh Diệm, th́ Hồ Chí Minh và bọn tay sai đă xua quân vào đánh phá khắp nơi từ Quảng Trị tới mũi Cà Mâu, nhưng chúng đă phải KHỰNG lại trước kế hoạch ẤP CHIẾN LƯỢC và khu trù mật của anh em Ngô Tổng Thống.  Tuy nhiên, h́nh như Trời bắt dân Việt phải khổ đau triền miên nên vào ngày 1/11/1963 một số tướng lănh, không hiểu v́... lư do ǵ, đă cuồng điên đảo chính giết hai anh em ông DIỆM và ông NHU.  Thế là kể từ đấy dân tộc Việt lại vùi trong lửa đạn, chết chóc, chia ĺa, thanh niên như chúng tôi phải bỏ học theo nghiệp kiếm cung.  Tưởng rằng hy sinh học hành để nước Việt một mai sẽ hưởng cảnh THÁI B̀NH nhưng Ông Trời lại một lần nữa đem Tai Ương đến cho dân Việt bằng cách khiến cho người Mỹ bỏ Việt Nam, thế là chỉ c̣n lại một ḿnh Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đương cự với cả một khối Cộng Sản khổng lồ, mà bên cạnh không có một yểm trợ nào của Đồng minh cả! 

       Trong hoàn cảnh này, đương nhiên ngày 30/4/1975 phải xẩy ra thôi - Thế là dân tộc Việt lại một lần nữa đắm ch́m trong khổ đau, chết chóc, đói khổ, gia đ́nh tan nát.  Biết bao nhiêu người đă vùi thây nơi biển cả trong đó có cả đàn bà và trẻ thơ...  Về phần các sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa th́ bị trả thù qua cái gọi là "học tập cải tạo", bằng cách luân phiên chuyển từ các trại do bọn bộ đội quản lư, qua các trại do bọn công an hiểm ác quản lư.  Hậu quả là không biết bao nhiêu sĩ quan QLVNCH đă không bao giờ c̣n trở về xum họp với vợ con, thậm chí nhiều người đă không biết mồ mả nữa, v́ qua bao năm tháng lụt lội, v́ thú dữ trong rừng sâu đă moi lên.... Tôi cũng có người chị dâu đă lên tận Yên Bái để mong rằng lấy được hài cốt anh tôi mang về nhà để thờ, nhưng trong thực tế th́ bà đă chỉ mang về hài cốt.... không biết của ai v́ không có bảng tên trên mộ.....

       Đấy, người dân Việt Nam đă khổ đau như thế đấy, mà không một ai đứng ra để gọi là lập một phiên ṭa quốc tế XÉT XỬ Đ̉I LẠI CÔNG LƯ giùm cho dân tộc Việt khốn khổ này.  Trong khi đó trên thế giới hiện nay, nếu có một nước nào bị "chèn ép" hay bị một tai họa ǵ th́ cả thế giới đều nhao nhao lên tiếng can thiệp ngay lập tức!

       Phải chăng dân tộc Việt Nam sinh ra là để chịu đựng ĐAU KHỔ.  Tuy nhiên mỗi lần thơ thẩn một ḿnh tôi thường tự hỏi KHÔNG BIẾT ĐẾN BAO GIỜ DÂN TỘC VIỆT NAM MỚI HẾT KHỔ ĐAU chứ chưa bao giờ tôi đă DÁM nghĩ tới cái gọi là HẠNH PHÚC ĐẾN VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM.  Nếu quả thật sẽ có ngày đó th́ quả là: NGÀY ẤY THANH B̀NH SẼ NỞ HOA!

       Viết xong tại Garden Grove, Orange County ngày 9 tháng 5 năm 2007 trong những giờ phút xúc động nhất ngược gịng thời gian qua suốt quăng đời của một trong những người trai nước Việt, thiếu may mắn đă sinh ra và lớn lên trong thời loạn ly.

Đại đội D/K20/ VBQGVN       
Cựu tù Việt cộng từ Nam ra Bắc.