Mùa hạ về em chợt nhớ đến anh.
Nhớ cành hoa phượng và tuổi đời mười bảy.
Nhớ những mùa hè ḷng trắng trong như trang giấy.
Nhớ những mùa thi, nhớ lại mối t́nh đầu.
Thuở ấy nào em có hiểu ǵ đâu.
Nghe anh nói em chỉ cười không biết
Cho đến khi phải nói lời chia biệt.
Th́ nhớ thương đă đầy ắp cả tâm hồn
Mùa hè đầu tiên em thấy dài hơn.
Mong tựu trường để gặp anh lần nữa.
Nhưng thủa ấy, quê hương ta đang ch́m trong khói lửa.
Anh đi rồi theo tiếng gọi của non sông
Nơi sân trường em vẫn chờ mong.
Và lo sợ khi từng đêm nghe tiếng súng.
Anh miệt mài đi trong lời thề sát cộng.
Bước quân hành mang cả bóng em theo.
Anh đi qua những thôn xóm tiêu điều.
Của quê hương vỡ tan trong cuộc chiến.
Rồi một ngày trong tháng tư chợt đến.
Trong bàng hoàng, đau đớn của đoàn quân
Trong nỗi buồn ngơ ngác của toàn dân
Trong tiếng thét căm hờn anh
buông súng.
Để đất nước điêu tàn khi giặc cộng.
Mang xích xiềng nhuộm đỏ cả
quê hương.
Em vẫn chờ, vẫn nhớ vẫn thương.
Vẫn không mất những mùa hè hy vọng.
Anh ở đâu những người trai Biệt động.
Bao năm rồi đất nước vẫn chờ anh
Em sẽ theo trong những bước
quân hành.
Như một thuở nào xưa, trong
ngày tháng cũ.
Anh có về không, những chàng trai năm đó
Muôn dân chờ anh giải phóng quê hương.
Xua đi lũ cộng nô cho đẹp laị phố phường.
Trả lại tên Sài g̣n cho thủ đô ta đó.
Em vẫn chờ anh, những chàng trai năm cũ.
Của mùa hè xưa, cành phượng đỏ sân trường.
Của những hẹn ḥ xưa đầy ắp những yêu thương.
Sẽ sống lại trong ḷng ta măi măi .......