Phần 2

Niềm Nhớ Khôn Nguôi

Phạm Lương
Cùi 20/ lđ6/ bđq.


       .......

        Mậu ra thoáng một chút vào liền, trên tay cầm chiếc khăn trắng sạch sẽ.  Giờ này tôi mới để ư tới chiếc áo pull vàng nhạt, cổ hơi cao vừa vặn và chiếc quần Jean nâu nhạt vải Picket, trông gọn gàng.   Mậu biết tôi đang nh́n, vừa cười vừa hỏi, nh́n ǵ dữ vậy, nhưng cũng hỏi lại tôi:

       - Màu áo này anh thích không?

       - Màu nào, em mặc anh cũng thích hết.

       - Anh nịnh giỏi lắm, người ta nói Bắc kỳ xạo lắm.

       Tôi hỏi Mậu," em Bắc ǵ?"  Mậu liếc nh́n tôi "em Pleiku "tôi thêm, má đỏ, môi hồng ".  Vừa ăn miếng bánh, tôi hỏi Mậu:

       - Em biết con cà cuống không,

       - Không biết, nó to không anh?

       - Cà cuống giống như con ve sầu, nhưng dẹp, và thường sống ở ruộng, tới mùa cà cuống.  Người ta bắt về, phần cuối bụng con cà cuống co một cái phao nhỏ chứa chút xíu chất nước, người ta lấy chút nước này, và cả trăm con mới được chút xíu nước, do vậy cà cuống đắt.  Nhưng nếu cho nhiều quá, mùi nồng nàn, ăn không được, giống như mùi cà phê, ngửi bao cà phê, hay phin cà phê, ly cà phê, em thấy thích v́ mùi thơm.  Nhưng nếu em ngồi cạnh nồi rang vài chục kư cà phê, em thấy nhức đầu, nhiều khi chóng mặt.

       Mậu chăm chú vừa nghe, vừa nh́n tôi, chỉ tay vào trán, vào môi tôi, vừa chọc, "em thích chỗ này, chỗ này, chỗ này".

       Tôi chờ Mậu chỉ ngay môi, tay tôi nắm tay Mậu bỏ ra chỗ khác:

       - Chỗ này có người xí trước rồi, Mậu đẩy tay tôi ra.

       - Thôi người nào cũng bị loại hết.  Anh không c̣n chút nào là của anh nữa, đừng nói tới của ai, của em hết...

       Hai đứa tôi ăn xong bánh cuốn, Mậu chợt nhớ ra điều ǵ," Ờ, em quên"  Lục trong chiếc giỏ, mang ra một bao thuốc lá, nền trắng, viền đỏ, không phải Salem, không phải Lucky, không phải Bastos hay Malboro, Pallmall mà là bao LM

       - Anh biết em mua bao thuốc lá này v́ cái tên, anh thấy chữ LM, dễ thương không?

       Tôi làm bộ ngơ ngác:

       - Dễ thương ǵ đâu?

       - Thật hả, anh không thấy dễ thương hả!

       - Để anh mở ra xem. Mậu dành bao thuốc lá.

       - Anh không được mở, càng không được hút, chỉ được ngắm thôi.

       tôi hiểu ư Mậu, muốn chỉ tên bao thuốc lá mang hai chữ đầu tên tôi và Mậu.  tôi khen Mậu:

       - Sao em t́m ra bao thuốc thật hay.

       - Anh biết không, khi em mua bao thuốc này, có hai ông ṭ ṃ nh́n em, có vẻ lạ lùng, chắc hẳn, sao cô này mà hút thuốc lá, khi em trả tiền, bước đi mà c̣n nghe: "Con bé thật đẹp mà theo con đường này thật uổng"  Em chẳng hiểu ông ta nói "theo con đường này"  là ǵ nữa?  Nhưng em biết hai ông ta đoán sai về em rồi.... "Hai ông ơi, nhiều người sẽ lầm khi chỉ nh́n và phê phán theo những ǵ ḿnh thấy. Tôi mua bao thuốc lá tại PLeiku khi tôi đang nghĩ tới một người tại quân y viện, làm sao hai ông hiểu được ... "  - Mậu hôn nhẹ vào má tôi - Tôi nghĩ đến người này này.....

        Vừa ăn xong, Mậu lanh lẹn xếp chén và đũa vừa nói

       - Em mang đi rửa cho gọn, ḿnh c̣n nhiều thức ăn nữa.

        Tôi nh́n Mậu.  Mậu rót nước trà cho tôi.  Tôi và Mậu rửa chén xong, chậm răi đi trên hành lang có mái che, thật đẹp.

       Trời xanh và ấm áp, không một đám mây, chỉ vài con chim bay thật cao, Mậu và tôi sóng đôi vào pḥng, xếp chén vào giỏ, lấy ra mấy tờ báo xếp ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.  Mậu một tay đưa cho tôi một lá thư:

        - Anh không được đọc, chờ tới khuya mới đọc.

       - Thư mà em làm như chuyện trinh thám, đọc phải có giờ.

       - Thư này c̣n ly kỳ hơn chuyện trinh thám nữa, anh có tin không?

       - Mậu ơi, em có biết... t́nh đến nào ngờ... v́ t́nh nào có đợi giờ.  Anh đi t́m em suốt đời, hai tay Mậu quàng tay bên vai tôi, ghé thật sát bên tai:

       - Khỏi phải t́m nữa!

       - Khỏi t́m mà phải giữ th́ khổ hơn.  Tôi nói nhỏ.

       - Đừng lo, không phải giữ, không phải làm ǵ hết, được chưa.  Anh biết không, mấy buổi tối, học bài, chợt nhớ đến anh, em ao ước, phải chi quân y viện, gần đây, em chạy qua nói chuyện với anh tới thật khuya mới về nhà, vui biết mấy. - Mậu vừa nói vừa lấy tay quay cây điều chỉnh cho đầu giừờng cao lên, và tiếp - Anh xem cao như vậy vừa chưa, để em lấy ly chè xâm bổ lượng ra hai đứa ăn nghe.

       Tôi chép miệng, ăn ǵ nữa, no lắm rồi, không,

         Chè em nấu mà.  Em ngồi trên giường.  Hai đứa vừa ăn vừa nói cũng được, Mậu chúm môi làm điệu.

        Mậu ngồi cạnh, nh́n quanh pḥng, nói tiếp:

       - Cũng may, không có sĩ quan nào bị thương, pḥng này thành pḥng của anh và em.  Em mong sao pḥng cứ trống như thế này, mỗi lần thăm anh, ḿnh tự nhiên hơn.

       - Anh cũng mong vậy- Tôi cười - Pḥng trống là chiến trường lắng dịu, không có người bị thương, v́ không có ai thêm, em muốn làm ǵ anh cũng được.

       Mậu lấy tay véo vào tai tôi:

       - Em đâu làm ǵ anh.  Em chỉ nói chuyện thôi chứ.

       - Cùng lắm, chỉ hôn vào má thôi, được không?  Mậu hôn vào má tôi.

       - Anh đă nói rồi, hôn đâu cũng được, không được hôn môi, v́ người ta đặt cọc lâu rồi.

       - Nhớ nghe Lương?   Đừng hôn môi v́ có người đặt cọc, em sẽ nhắc anh khi chuyện đó xảy ra.  Mậu tủm tỉm.

       Mậu mang ly chè và một chiếc muỗm.   Mậu múc một trái táo, cắn nửa miếng, c̣n lại đưa cho tôi, tôi giả bộ hỏi, "táo tàu đắng hả, anh không ăn đâu".  Mậu cười nhơng nhẽo," anh phải ăn cho huề", rồi nhắc lại:

       - Mỗi lần em nhớ đến miếng táo tầu anh lừa em tại tiệm chè Diệp Kính, là buồn cười.  Sao em ngu ghê đi, để anh lừa!

       - Tại em muốn thế chứ !!

       Mậu đưa chiếc muỗm cho tôi ăn, tôi khen, em nấu chè ngon quá, ăn chè, nói chuyện.

       Mậu hơi mệt, ngả đầu vào vai tôi, buồn ngủ, tôi cứ im lặng, tay Mậu nắm bàn tay tôi..  Tôi hỏi nhỏ:

       - Có khi nào em mơ thấy ngủ trong pḥng bệnh này không?.

       Mậu cười, rồi như tỉnh ngủ, dựa hẳn người vào ngực tôi.

       - Ừ nhỉ.  Nhưng nếu em ngủ tại pḥng này, em ngủ chỗ nào được?

       - Em nói sao vậy.  Pḥng 4 giường, c̣n 3 giường trống, th́ em ngủ giường nào không được.  Tôi trả lời.

       Mậu nh́n qua chiếc giường bên cạnh"

       -Eo ơi, giường bệnh viện mà ngủ một ḿnh, tấm drap trắng trông lành lạnh làm sao?.

       Tôi biết ư Mậu muốn nói tới chiếc giường của tôi, phải cho Mậu chung.  Tôi cười, vờ như không hiểu,

       - Giường bệnh th́ phải nằm một ḿnh chứ mấy ḿnh, nhưng em không bệnh, vậy em thích ngủ giường nào?

       Mậu lấy tay choàng ngang cổ tôi, nói trong hơi thở, "giường này, đươc không?" ,

       - Tất nhiên là không rồi...

       Mậu nói:

       - C̣n lâu, em muốn ngủ giường nào em ngủ.  Nói vậy chứ, em không dám ngủ lại đâu.  Ba em thấy vắng em ban đêm, chắc em chết... 

       Tôi kéo đầu Mậu lên, nh́n vào đôi mắt, đôi mắt to, sóng mũi thẳng, cao, thật có duyên.

       - Nếu Mậu ngủ lại đây, anh nhường giường của anh cho Mậu, anh qua giường kia nằm,

       Mậu nguưt tôi, buông thơng một câu:

       - Vậy cũng như không, ngủ lại để nói chuyện, mà anh ngủ bên kia, em ngủ bên này, có duyên ghê?

       - Nếu em ngủ lại, em nằm đây, cho anh nằm ké một chút thôi,

       - Anh nằm phần này nghe.  Mậu lấy tay gạch một phần tư chiếc giường.

       - Nằm vậy té xuống đất th́ sao.

       Mậu vừa hôn tôi vừa trả lời,

       - Em ôm anh, ai cho té mà té.

       Tôi biết Mậu thương tôi.  T́nh yêu của cô bé mới lớn, tự nhiên, không đắn đo, không đề pḥng, không lo sợ.  Tôi cũng thương Mậu, t́nh yêu của tôi trong sáng, không mảy may tính toán, hơn nữa bản tính tôi, không bao giờ thích lợi dụng, bất cứ chuyện ǵ.

        - Em phải về, chiều rồi, về trễ, chờ xe lam lâu lắm.  Mậu nh́n đồng hồ.

        Mậu bước chân xuống giường, lấy tay vuốt chiếc áo cho ngay:

       - Em biết trước, không dám mặc sơ mi, nhăn nhúm, người ta cười chết.....

       Mậu sắp lại mấy món quà, vừa làm vừa dặn:

       - Cà phê, anh đưa cho Dinh pha, hai anh em uống.  Anh có cần ǵ thêm không, em mua gởi chú Sơn mang vào cho.

       - Thôi, em đừng bật tâm tới thức ăn, quà bánh, em nh́n xem, chỗ nào nữa mà để, pḥng bệnh mà giống tiệm tạp hoá quá.

       - Như vậy anh không cần ǵ nữa hả, em hỏi thật đấy? Mậu cười.

       - Cần, cần ǵ, cần em.

        - Em có người khác lo rồi. Mậu lại ôm chầm lấy tôi.

       - Mậu trả thù anh phải không?

       - Không, em nói thật đấy.  Thôi em về thật đấy, tối đọc thư xong, viết thư cho em - Vừa tới cửa, Mậu dừng lại-  À quên, anh Hoàng tiệm may Hà Nội thăm anh, anh ta nhắn sẽ vào thăm anh.

       Nói tới đây, Mậu như chợt nhớ chuyện ǵ, lại bước vào ngồi trên thành giường.  Mậu dí tay vào trán tôi nói:

       - Anh ghê lắm nghe!

       - Ghê ǵ?!

       - Ghê ǵ th́ anh biết.

       - Anh đâu có ǵ đâu.

       - Ừ không có ǵ.  Mậu chu miệng.

       Tôi vừa cười vừa nói:

       - Anh hiền lắm, anh ngu ngơ lắm, chỉ biết yêu thôi chẳng biết ǵ.

       - Ừ, chỉ biết yêu nhiều người thôi cũng đủ chết người ta rồi.  Mậu cười ḍn.

       Mậu bắt đầu kể:

       - Bữa em đi ngang qua ngă tư Hoàng Diệu, Phan Bội Châu, ngang tiệm may Hà Nội,anh Hoàng kêu em:

       - Mậu, vào đây anh hỏi chút

       Trong tiệm, có 3 cô, chắc đang đo quần áo, em biết mặt, 3 cô này ở Phượng Hoàng, em tính không vào, nhưng anh Hoàng nài nỉ, em đành phải bước vào.  H́nh như anh Hoàng đă nói tới anh, 3 cô kia nh́n em kỹ lắm, anh Hoàng hỏi anh khoẻ không, em trả lời anh khoẻ, một trong ba cô nói với cô kia, Phượng, mày hỏi thăm anh Lương đi, người yêu của anh Lương đó, cô có tên Phượng hỏi em, chị cho em hỏi, anh Lương khoẻ không?  Em, lịch sự, dạ, anh Lương khỏe.  Rồi cô Phượng khen em, chị đẹp ghê, em im lặng, hai cô kia nói tiếp, chị chờ em một chút, em mua ít quà gởi cho anh Lương nghe.  Em nói, em phải đi ngay, để lần khác, hay mấy chị rảnh th́ vào thăm anh Lương ở ngoại thương II.  Ba cô nh́n em, em chào anh Hoàng, anh Hoàng ngưng tay, anh xin lỗi cô bé, nhắn với Lương anh sẽ vào thăm Lương.  Em vừa tính bước đi th́ cô Phượng nói, chị cho em nhắn, chị nói Phượng, Thanh, Kim nhắn thăm anh Lương, tụi em nhớ anh Lương lắm... Em nghĩ bụng, vào đó mà nhắn, ai cho nhớ mà nhớ, tuy nghĩ vậy nhưng cũng vui vẻ trả lời, tôi sẽ nhắn ngay khi gặp anh Lương.  Em bước đi, trong ḷng thật bực, tính viết thư cho anh và để cho người ta thăm anh, nhưng cứ khi rảnh th́ lại muốn bay vào gặp anh ngay.  Chắc em phải đầu hàng anh.  Em biết ngay từ bữa mới gặp anh, em nghĩ thầm, anh này chắc đào hoa lắm.  Bây giờ thấy đúng, rồi em phải làm quen với những người gặp em mà cứ hỏi thăm anh, chắc dài dài phải không?

       Nói xong Mậu nh́n tôi:

       - Em hỏi anh nghe.  Trong ba cô, cô nào thân anh nhất?  Em thấy cô nào cũng dành thăm anh.

       Tôi cười:

       - Có cô nào của anh đâu, chỉ có cô...

       Mậu nh́n chăm chú chờ tôi nói tên, tôi nói chỉ có cô.  Mậu nóng ruột, hỏi vội cô nào,

       - Cô này, chịu chưa? Tôi chỉ vào Mậu,

       - Anh nói xạo, tuy vậy, Mậu không dấu được chút hạnh phúc phảng phất trên cặp mắt đen và đôi lông mi dài.

       Mậu tiếp:

       - Thôi để em đoán, cô Phượng phải không, em thấy cô Phượng có vẻ lo lắng khi hỏi tới anh - Nói chung, ba cô đều đẹp hơn em nhiều, nhưng cô Phượng có duyên hơn anh nhỉ.

       Tôi không trả lời, tôi hiểu, đừng tin khi mấy cô nói ngọt ngào, làm như không có ǵ quan trọng, thố lộ tâm t́nh là chết không kịp nhắm mắt. Cái bẫy nào cũng mang vẻ hiền lành, nhưng cái bẫy vẫn là cái bẫy . Mậu đứng lên:

       - Thôi, lần này em phải về thiệt.  Mậu kiên quyết bước ra cửa pḥng.

       - Để anh đi với em ra tới tận đầu đường.

       - Thôi, xa lắm anh à.

       Tôi phải nói khéo:

       - Anh cũng muốn đi bộ cho khoẻ - Tôi nói dối với Mậu - Bác sĩ dặn, phải đi cho thân thể hoạt động.

        Mậu cười:

       - Bác sĩ nào, bác sĩ anh ấy hả?

       Tôi và Mậu bước trên đoạn đường nhựa.  Trời về chiều, quăng đường trong quân y viện vắng lặng, qua khỏi cổng là băi trực thăng, tôi chỉ cho Mậu:

       - Bữa trực thăng chở anh về đáp ngay băi này.

       Mậu ví von:

       - Băi đáp của định mệnh, của t́nh yêu, băi đáp mang anh về gần em.  À quên, lúc đó anh có nghĩ ǵ tới em đâu?

       Nói xong Mậu lấy người Mậu đụng vào tôi vừa cười.  Tôi làm bộ chập choạng muốn té.  Mậu vôị choàng trên vai tôi giữ lại:

       - Trời em, quên, đi với thương binh mà không nhớ.

       Rồi Mậu hôn trên trán tôi.  Tôi chầm chậm nói với Mậu:

        - Khi c̣n nằm tại bệnh viện Hai dă chiến tại Kontum, có nhiều đoàn học sinh tới thăm, ủy lạo, anh cứ ước ao, ước ǵ trong mấy cô này, có cô áo trắng ḿnh ngồi ăn chè chung tại Diệp Kính.

       Mậu làm bộ ngơ ngác:

       - Cô áo trắng nào vậy anh,

       Tôi không trả lời.

       - Rồi khi biết tin anh sẽ về Pleiku để điều trị, anh càng mừng, ít ra cũng gần Pleiku.  Nhưng thật ra không bao giờ anh nghĩ, anh gặp em tại ngoại thương Hai.

       Mậu lắng nghe, đôi mắt nh́n xa xa, đi sát cạnh tôi, ánh nắng chiều làm bóng tôi và Mậu ngả dài trên đường, Mậu chỉ tôi:

       - Ḱa anh xem.  Em và anh đang nằm dài trên mặt đường nhựa, anh thấy dễ thương không?.

       - Em có nhiều ư tưởng thật hay, hèn nào em viết thư đọc không biết chán.

       - Thôi, đừng dụ khị, tuần này phải học thi, không có thư đâu.

       C̣n một đoạn thật ngắn là tới đường về phố Pleiku.  Mới nằm quân y viện một thời gian ngắn mà thấy ǵ cũng lạ, trước mặt quân y viện là một khoảng đồng bằng thật lớn, cỏ không cao, nh́n mút tầm mắt về tận phía chân trời.  Nh́n về hướng Bắc, bộ Tư Lệnh Quân Đoàn Hai, giờ này xe không nhiều, Mậu đi dựa vào tôi, lấy tay đặt nhẹ sau lưng, Mậu nói nhỏ:

       - Chắc chuyến xe cuối từ Biển Hồ cũng sắp tới, em sợ xe đầy khách.

       Mậu vừa nói xong, tôi nh́n về phía thành phố, một chiếc xe jeep có h́nh đầu cọp ngay góc cửa kiếng, chiếc xe chợt dừng lại thật gấp.  Tiếng người trên xe jeep kêu tên tôi, tôi nh́n và vừa nhận ra là Ngọ, cùng khoá tôi, tiểu đoàn 23.  Ngọ nhẩy xuống xe, không buồn để ư Mậu cạnh tôi. Mậu chào, nhưng Ngọ không nghe, vỗ vai tôi:

       - Mấy lần tính ghé vào thăm mày, nhưng lần nào cũng hụt.  Anh em ḿnh tới thăm nhiều không hay chỉ có mấy người đẹp thôi?

       Tôi trả lời :

        - Có mấy thằng cùng tiểu đoàn, cả thằng Trân 22, cũng ghé vào chở tao ra phố

       Ngọ nói:

       - Tao mới hành quân Quảng Đức về.  Khoẻ không?  Trông mày trắng trẻo, đẹp trai ra, kiểu này mai mốt xuất viện th́ mấy cô t́m mày tới tấp.

       Tôi nh́n Ngọ, ra dấu bằng mắt cho Ngọ là có Mậu ngay trước mặt.  Lúc này Ngọ mới nh́n Mậu, Ngọ nói giọng vui vui:

       - Cô là em gái thằng Lương hả?

        Mậu dạ nho nhỏ.  Mậu c̣n nói tiếp.

       - Em từ Dalat xuống thăm anh Lương.

       - Thật không, Lương.  Mày có em gái hồi nào tao không hay? Ngọ buột miệng, châm chọc.

       Rồi Ngọ đổi nét mặt, nghiêm giọng:

       - Thôi từ năy cà rởn.  Cô đừng giận nghe, tụi tôi cùng khóa, gặp nhau là nói vui.  Bây giờ hai người đứng đây làm ǵ?

       - Em đứng chờ xe về phố, anh Lương cứ đ̣i đi tiễn chân em. - Rồi Mậu nh́n tôi - Bây giờ cho đi bộ...  Mậu trả lời.

      Ngọ nhanh nhảu:

       - Tưởng ǵ chứ chỉ có vậy th́ cô khỏi phải chờ xe.  Cả thằng Lương nữa, ngồi lên xe, tôi đưa Lương vào pḥng nó, sau đó đưa cô về phố, giờ này về Biển Hồ cũng chẳng làm ǵ.

       Mậu nh́n tôi hỏi ư kiến, tôi chọc Mậu:

       - Sao khi chỉ có anh và em, mọi chuyện em đều sắp xếp hết.  Bây giờ lại đá lông nheo hỏi ư kiến.

       Mậu cười, quên cả Ngọ, lấy tay đánh nhẹ trên lưng tôi... Trông khuôn mặt trái soan ửng hồng, nổi trền màu áo vàng lạt, tương phản.  Mậu thật dễ thương..

       Mậu và tôi ngồi chung ghế trước xe, Ngọ lái xe thật nhanh, dừng ngay cạnh pḥng ngoại thương, tôi chỉ pḥng tôi nằm.

       Ngọ nh́n Mậu

       - Tưởng mày cô đơn, tao gọi tụi cùng khóa ḿnh vào thăm, chứ lúc nào cũng có người đẹp kè kè, thôi để mày tự lo được rồi,

       Mậu nhanh nhẩu:

       - Anh rủ mấy anh bạn vào thăm anh Lương cho vui, em thỉnh thoảng mới vào thăm thôi.

       - Thôi mà cô, đừng giận mà, đừng để thằng bạn tôi khô héo trong này mà

       - Trời, anh Lương mà anh sợ khô với héo, em mới đi một đoạn đường ngắn ngoài phố, mà mấy người đẹp hỏi thăm, đ̣i mua quà, mua bánh vào thăm ḱa.  Mậu cười.

       - Thôi mày đưa Mậu về nhà giùm nghe.  Khi nào rảnh không hành quân, chở bạn bè vào thăm tao... Tôi sợ Ngọ chờ lâu, nhắc Ngọ:

       - Anh vào nghỉ khoẻ nghe, nhớ, cà phê, đường, đưa cho Dinh, hai anh em uống, gói thuốc lá để ngắm, không được hút nghe.. Mậu nh́n tôi,

       Tối nay em viết thư cho anh không? Tôi hỏi nhỏ Mậu.

       - Em không viết thư cho tới khi nào, không c̣n ai nhắc tới tên anh nữa, cho chừa.  Nhưng anh phải viết cho em mỗi ngày một lá nghe.  Mậu lắc đầu.

       - Trời ơi, tôi than, sao bất công vậy.

       Mậu đưa tay cho tôi nắm.  Ngọ nh́n xa xa, rồi nổ máy xe,  Tôi chào Ngọ.  Ngọ lấy tay chào theo kiểu nhà binh, và nói:

       - Thôi Lương sữa, chúc mày mau khỏi, anh em chờ mày về đơn vị cho vui.

       Chiếc xe chạy, Mậu ngoái cổ lại nh́n, chiếc xe mất hút trên đường về thành phố.

       Tôi nói một ḿnh, chắc phải nửa giờ, Mậu mới về tới nhà, tối nay Mậu học bài, không viết thư được.  Tôi mỉm cười, nhiều khi đời người, trong cái rủi có điều may.  Ngay lúc bị thương v́ loạt Ak 47, tôi nghĩ, nếu một loạt đạn nữa, bắn tiếp về phía tôi, chắc hẳn không nhẹ nhàng như buổi chiều nay, và tất nhiên chẳng bao giờ tôi gặp Mậu - Mậu mới thăm tôi, như một giấc mơ, giấc mơ đẹp, êm đềm, giấc mơ tới giữa ban ngày.  Giấc mơ đó lại luôn bám sát, thôi thúc, khiến niềm nhớ trong tôi càng lúc càng da diết khôn nguôi.....