Ngậm Ngùi Tuổi HạcHát-Ô GiàCuộc đời tỵ nạn đă là những chuỗi ngày bàng bạc nỗi buồn - Đến mùa Quốc Hận, nỗi buồn tăng thêm cường độ, v́ những kỷ niệm đau xót lại trở về - Đầu óc cũng trở nên lăng đăng bởi những suy tưởng về ư nghĩa cuộc đời. 30 tháng Tư năm 1975 đến 30 tháng Tư năm 2008, đă qua 33 năm - Những chàng trai phương cường, những thiếu phụ xinh tươi thuở ấy, tuổi ngoài ba chục, đếân nay đă tṛm trèm bảy chục - Gần bảy chục tuổi của các ông, bao gồm cả thời gian đại hạn, khổ sai trong lao tù cộng sản, đa số bề ngoài cũng đă hom hem lắm lắm . Trong những người hom hem đó có tôi - Chuyện này không làm tôi buồn, v́ bè bạn, nhiều người giống ḿnh, nên gặp nhau, chẳng có ǵ lạc lơng, cứ vui cười thoải mái.
Theo tôi nghĩ - công bằng mà nói - cũng đă có đấy, tuy chưa được bằng các nước văn minh, tiền tiến, giàu có hơn nước ḿnh, nhưng thực sự chúng ta cũng đă được hưởng đôi chút - Đó là trong thời Đệ Nhất Cộng Ḥa. Đề cập đến nền Đệ Nhất Cộng Ḥa và Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, tuy hiện nay, đă có nhiều tài liệu được giải mật, danh dự của ông đă được phục hồi phần nào, nhưng vẫn chưa hết bất đồng giữa những người quốc gia với nhau - Kẻ chê không ít và người khen cũng nhiều. Thôi th́ việc công, tội, c̣n đang được người đời và lịch sử phán xét - Riêng việc có cảm t́nh hay oán ghét chế độ, tùy theo cảm nhận mỗi cá nhân - Nhưng dù yêu hay ghét, chúng ta phải công nhận, đă có nhiều điều tốt đẹp, diễn ra trên đất nước chúng ta, mà không ai - Dù cách này, cách khác - có thể chối căi hay phủ nhận được - Với tôi, đây là thời gian đáng nhớ nhất, đă in sâu vào tâm trí tôi mấy chục năm nay........ Thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, thế hệ chúng tôi c̣n là những thiếu niên vừa học xong Tiểu học, bắt đầu vào Trung học hay vừa xong Trung học đệ nhất cấp. Với số tuổi ở khoảng trên, dưới từ 10 đến 15 như vậy, chúng tôi chưa biết nhận định về chính trị, suy tư về chính sách, phán đoán về đường hướng thực thi, nhất là đánh giá, luận bàn hay, dở, đúng, sai v...v... Nhưng chúng tôi đă sống, đă cảm nhận và những cảm nhận đó rất trung thực, không bị ảnh hưởng một xu thế nào, không màu mè, cường điệu, bởi nó được nhận định bằng đầu óc c̣n rất trong sáng của những thanh, thiếu niên - Có điều đặc biệt là những cảm nhận đó càng ngày càng sâu đậm, khi những thiếu niên thuở xưa thành những lăo ông, lăo bà. V́ thế hệ chúng tôi đă kinh qua những giai đoạn tàn tệ của đất nước dưới sự lănh đạo của các nhà "cách mạng", 1-11-63, đến các nhà "yêu nước", từ sau 1975 . Lấy cuộc di cư 1954 của dân chúng miền Bắc làm mốc - Trước đó vẫn là ách đô hộ của người Pháp đă kéo dài trên đất nước ta ngót 100 năm - Khi bắt đầu có trí khôn, tôi đă có nhiều nỗi sợ - nhất là trên đường đi học - Quê tôi ở vùng ngoại ô Hải Pḥng, anh em chúng tôi mỗi sáng dắt nhau lên tỉnh học, buổi chiều trên đường về mới là nỗi kinh hoàng của chúng tôi khi nh́n thấy đủ sắc lính của Pháp, nào Tây trắng, Tây đen, Sénégalaire, Maroc gạch mặt v...v.... từ những đồn bót vùng ngoại ô túa ra đi chơi - Chúng say sưa phá phách, đánh đập dân chúng - Lũ chúng tôi thường là nen nét đi qua, làm sao có thể tung tăng sau giờ tan học như sách vở thường tả - Làm ngứa mắt mấy thằng Tây là chúng gọi lại "bợp tai, đá đít" liền. H́nh ảnh bạo động, đánh đập dân chúng của lính Tây từ đó luôn ám ảnh tôi. Nỗi sợ hăi đó của tôi được chấm dứt khi di cư vào Nam - Tôi không thấy cảnh lính Tây phá phách, ức hiếp người dân trong thành phố như khi ở miền Bắc - Qua năm 1955, dưới sự tranh đấu của chính phủ quốc gia, những người lính Tây hoàn toàn rút khỏi miền Nam, khi Pháp trao trả độc lập và sau đó thiết lập nền Đệ Nhất Cộng Ḥa với quốc hiệu Việt Nam Cộng Ḥa và Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm được bầu làm Tổng Thống đầu tiên. Có lẽ đây là thời điểm hứng khởi nhất cho nền Cộng Ḥa son trẻ - Toàn dân như bừng dậy một sức sống mới, họ cảm nhận được giai đoạn tự do đă đến, cuộc đời đă có những thay đổi rơ nét - Nền tảng xă hội được thiết lập theo thể chế mới, không c̣n cảnh đàn áp như thời thực dân - Những tệ đoan xă hội mà khi xưa chế độ thực dân dung túng, khuyến khích, cho thoải mái hưởng thụ để làm ngu dân và tê liệt ư chí đấu tranh chống lại chúng, được chính quyền mới triệt để bài trừ. Nếp sống văn hóa, xă hội được giáo dục và cải thiện, từ cung cách ăn mặc nơi công cộng, nơi quán xá, nơi học đường v...v.... Việc giáo dục chiếm ưu tiên hàng đầu, chương tŕnh được soạn thảo kỹ lưỡng, đặt mục tiêu một nền giáo dục nhân bản mà trong đó có câu châm ngôn "Một tinh thần minh mẫn trong một thể xác tráng kiện" được thường xuyên nhắc nhở cho lớp trẻ chúng tôi. Những gia đ́nh Việt Nam lúc đó, nếu không sung túc th́ cũng không phải nghèo khó - Ai cũng đủ cơm ăn, áo mặc - Cuộc sống thật sự ấm no - Công, tư chức hay quân nhân, thậm chí cả đến những người lao động, chỉ cần một người chủ gia đ́nh đi làm là có thể lo cho vợ, con đầy đủ - Phong trào thể dục, thể thao lúc đó lên cao lắm - Có thể nói khắp nơi trong thành phố Sàig̣n, Gia Định, Chợ Lớn. Chiều chiều, các thanh thiếu niên tụ tập nhau thành từng nhóm, trước sân nhà hay đầu xóm, cùng nhau tập thể dục, thể thao - những môn không đ̣i hỏi phải có nơi chốn rộng răi như tập tạ, xà ngang, xà dọc, tôi thấy nhan nhản.
Việc giáo dục văn hóa cũng được thúc đẩy mạnh mẽ và khuyến khích - Ngoài các trường, lớp theo quy chế chính thống được mở mang, c̣n có thêm những trường dạy văn hóa vào buổi tối, như trường văn hóa quân đội dành cho quân nhân, trường dành cho công chức, hay những người đă trưởng thành trau giồi thêm văn hóa để tăng tiến tŕnh độ. Xă hội được hướng dẫn vào nếp sống lành mạnh, từ tư tưởng đến thể xác - Những cuộc vui chơi, giải trí có tính cách sa đọa hay không hợp thuần phong mỹ tục thời thực dân phong kiến bị cấm tuyệt. Cảnh trộm cắp, cướp giựt, lừa đảo càng ngày càng giảm đến mức tối thiểu - Những hành động tham nhũng của các viên chức chính quyền hầu như đếm được trên đầu ngón tay, trong suốt 9 năm đệ nhất Cộng Ḥa . Điều làm tôi nhớ đến nhiều là nền âm nhạc thời đó - Hẳn quư vị cũng đồng ư với tôi, thời đệ nhất Cộng Ḥa chúng ta thấy xuất hiện những bản nhạc thật nhẹ nhàng, thanh thoát - Bất cứ loại nhạc nào, từ t́nh yêu quê hương, đất nước, đến t́nh cảm trai gái, lứa đôi, thậm chí đến cả những nhạc khúc mang tính chiến đấu, đều được diễn tả một cách đầy t́nh tự dân tộc - Lời ca, tiếng nhạc êm dịu đi thẳng vào ḷng người, đồng thời toát lên được nét nhân ái, hiền ḥa, đạo đức. Cho đến bây giờ, nhiều lúc tôi vẫn c̣n nhớ da diết đến những lời ca đă ăn sâu vào tâm hồn từ khi c̣n niên thiếu, gợi lên t́nh yêu quê hương, thôn xóm - Những là:
Ḱa thôn quê dưới trăng vàng bát ngát Rồi đến t́nh đồng bào với quê hương, đất nước - Thật gắn bó thiết tha: Quê hương ta, đất xưa vốn nghèo, nhưng giàu t́nh thương nhau - Biết yêu lúa màu, xa cuộc đời cơ cầu - Gái trai biết làm tṛn lời thề khi ban đầu ..... Ca tụng đồng quê và thi vị hóa những những công việc đồng áng, ngày đêm: Trời xanh xanh bao la - Mây trắng trắng xoá, Tia nắng tưng bừng chiếu trên đồng lúa vàng ..... Hoặc như trong ca khúc "Gạo trắng trăng thanh": Trong đêm trăng, tiếng chày khua - Ta hát vang trong đêm trường mênh mang. Ai đang xay, chày buông rơi theo tiếng vơi, tiếng đầy.. T́nh yêu trai gái được các nhạc sĩ diễn tả thanh cao, nhưng không kém phần đậm đà: ......Nàng thôn nữ cất tiếng oanh tŕu mến thánh thót nghe đê mê - Chàng nông phu say sưa yêu giọng hát quyến luyến nên quên đường về...Đôi lứa có xa cách, chia ĺa cũng chỉ v́ phải bảo vệ một t́nh yêu khác cao trọng hơn, tôn kính hơn, đó là t́nh quê hương, đất nước:
Anh đi để t́nh nước thêm vững bền, rồi ngày tháng mong b́nh yên, thôn xóm vui triền miên .... Nhưng cũng không thiếu vẻ hào hùng của những chàng trai đi chiến đấu, không buồn v́ ra trận, chỉ buồn nếu người yêu sầu khổ:
Đường đi biên giới xa - Ḷng này thách với tang bồng - Đừng sầu, má thắm phai hồng, buồn lắm em ơi! C̣n nhiều, nhiều lắm - Mỗi bài hay mỗi vẻ và chúng ta có hàng ngàn ca khúc giá trị như vậy - Tôi chắc chắn trong chúng ta, ai cũng nhớ nhiều đến giai đoạn âm nhạc này và hẳn đến bây giờ vẫn thỉnh thoảng nghêu ngao một Em tan trường về... vài đoạn lời hát nào đó đă in sâu trong tâm trí - Cho đến ngày hôm nay, sau hơn nửa thế kỷ, rất nhiều bản nhạc trong số đó, vẫn c̣n được các Trung tâm băng nhạc cho tŕnh diễn và vẫn được nhiều người yêu chuộng. Những năm, tháng đó t́nh cảm người dân đối với nhau cũng đă cởi mở. Tệ nạn phân chia Nam-Bắc-Trung, do thực dân chủ trương đă dần dần được hóa giải. T́nh h́nh trị an trong thôn xóm cũng như thành thị thật ổn định - Việc đi lại trong đêm không bị hạn chế - Phá hoại, cướp giựt, trộm cắp, trấn lột.... rất ít thấy xảy ra - Những năm đó tôi trọ học trên Sàig̣n, gia đ́nh ở vùng quê, cách Sàig̣n khoảng 20 cây số - Chiều thứ bảy tan học, tôi dùng xe đạp chạy thẳng về nhà - Trên đoạn đường dài, tôi thong dong đạp xe dù trời chiều rồi chuyển sang tối, mà ḷng không hề sợ hăi - Hôm nào sáng trăng lại càng hào hứng hơn - Dọc hai bên đường, chỗ có, chỗ không dân chúng cư ngụ - Qua những ấp dân địa phương, thế nào cũng gặp vài, ba nhà đèn "măng sông" sáng choang, tiếng đàn, tiếng hát dập d́u, dân chúng trong xóm tụ tập đàn ca hát xướng, một cách giải trí rất lành mạnh, sau một tuần làm việc cực nhọc - Điều này đă nói lên sự phồn thịnh, an lạc mà dân chúng đang được hưởng. Tôi và bạn bè đồng trang lứa cũng như toàn dân miền Nam thật sự đă được sống những ngày tháng êm đềm, thanh b́nh, hạnh phúc đó. Tuổi mới lớn của anh em chúng tôi quả là thần tiên và thơ mộng - Yêu quê hương đất nước, yêu văn chương, thơ nhạc, yêu thày, yêu bạn, trong đó bàng bạc cả mối t́nh học tṛ, hành trang vào đời thật tươi vui, trong sáng. *** Nhưng "cách mạng" 1-11-63 xảy ra - Nhiều người ngơ ngác, họ lại càng ngơ ngác hơn khi nghe loan tin anh em ông Diệm, ông Nhu đă tự sát - Nhưng không ai tin. Tôi có một kỷ niệm nhớ đời về việc này - Sau 1-11-63, mấy ngày, t́nh h́nh đă có vẻ êm êm. Ông anh cả tôi từ Sàig̣n về thăm nhà - Anh tôi chỉ là một công chức hạng xoàng, nhưng nghe nói cũng có chân trong một đảng phái chính trị nào đó - Hôm ấy tôi thấy anh có vẻ vui vui, khang khác ngày thường. Sau khi chào và nói dăm ba câu thăm hỏi thông thường gia đ́nh, anh vớ lấy cái điếu bát, chậm răi hút một điếu, phà khói thuốc xong một cách thoải mái, anh mở lời thăm ḍ ông bố: - Từ giờ trở đi, không c̣n độc tài gia đ́nh trị, may ra đất nước mới khá lên được thày nhỉ !
Ông bố tôi ngồi im không nói, lặng lẽ ném cho anh một cái nh́n bằng nửa con mắt - Ông anh tôi thấy thái độ của ông cụ như vậy nên chột dạ, cũng ngồi im thin thít. Một lúc khá lâu, ông bố tôi hỏi lại, giọng bực bội, pha chút diễu cợt và không hề nể nang:
- Thế à! Khá lên hay sắp sửa.... "bốc cứt" với nhau? Cả hai anh em chúng tôi đều ngạc nhiên - Chưa bao giờ ông bố chúng tôi có kiểu nói năng như thế này - Có lẽ ông cụ bị "sốc" v́ biến cố lịch sử vừa qua chăng - Như được khơi mào cho một việc cần phải nói mà khó mở lời, ông cụ tôi sẵn trớn nói luôn một lèo: - Tôi hỏi anh, nh́n xem các "ông" gọi là "cách mạng", đă có người nào bén gót "người ta" chưa - Từ thành tích phục vụ quốc gia, đến đạo đức cá nhân, truyền thống gia đ́nh! - Anh em "người ta" tội t́nh ǵ mà bị giết thê thảm như vậy? Bảo là độc tài, gia đ́nh trị - Thử hỏi xem, có mấy người là bà con, ḍng họ của người ta tham gia chính phủ, hay là tướng, tá quân đội - Nghĩ lại đi! Nếu họ thật sự độc tài, gia đ́nh trị th́ có đảo chánh nổi họ không??? Một người mà đă từng làm quan đầu triều từ khi mới có ngoài ba mươi tuổi, đă cương quyết giũ áo từ quan để phản đối thực dân, mà không xứng đáng lănh đạo đất nước này à ??? Tài năng, đức độ như vậy, con gịng, cháu giống như vậy mà phải giết đi, để cho mấy ông từ nhỏ đă làm bồi cho Tây, sau này làm tay sai cho Mỹ, đi lính từ khố xanh, khố đỏ, lên thay thế lănh đạo mới xứng đáng à??? Cộng sản nó đâu có ngu dại - Muốn chống chúng nó cũng phải có sách lược, có nhân sự hiểu nó thấu đáo mới mong thắng được - Chống cộng như kiểu "phường tuồng", sớm muộn ǵ cũng thua nó thôi! Làm xáo trộn đất nước như vậy, tội không nhỏ đâu! Chắc sẽ mang lại hậu quả, mà hậu quả đó chẳng chóng th́ chầy sẽ đổ lên đầu cả lũ cho mà xem... - Tôi nói "truyền đời" cho các anh biết, ngày xưa tội "thí quân" là trọng đại lắm - Nhà vua không phải là hôn quân, bạo chúa, bỗng nhiên giết đi, để cướp ngôi - Kẻ giết vua sẽ mang tội nặng, mà h́nh phạt là "tru di tam tộc" đấy!!! Điều đáng nói là bất cứ người nào, có đọc qua sách thánh hiền, biết điều lễ, nghĩa, đều có thể đứng ra xử tội, chứ không phải chỉ những quan ṭa, hay người có quyền hành mới được xử, như những vụ án thông thường đâu... Ví bằng người ta có tội đi chăng nữa th́ hăy cứ bắt giữ, rồi đem xét xử công khai, có lư nào giết đi một cách ám muội như vậy. Bố già nói một lèo, ông anh tôi ngồi tím mặt, không dám căi một câu - Tôi là người "vô can" mà cũng cảm thấy nhột nhạt, v́ bao nhiêu cơn giận của ông cụ từ đẩu, từ đâu, bỗng nhiên trút ráo trọi lên đầu ông anh tôi... *** Năm 1978, đă ba năm trong trại tù cộng sản, nh́n những gánh phân tươi vừa kéo từ trong cầu tiêu ra, được các bạn tù, cựu sĩ quan QLVNCH trong đội rau xanh, kẻ dùng dầm, người dùng xẻng, thậm chí có cả người muốn tỏ ra là ḿnh "tiến bộ", chỉ mới trộn qua lớp cát, đă dám dùng tay không, bốc phân rải cho rau - Tôi bỗng nhớ tới câu nói "tượng h́nh" của ông cụ tôi mười lăm năm về trước... Bố tôi đă qua đời năm 1972 - Ông anh tôi giờ này chắc đă "thông cảm" với sự bực bội và những lời nói của ông cụ hồi đó - C̣n tôi, đúng hơn là chúng tôi, đang làm công việc mà ông cụ tôi đă nói trước: "bốc cứt" - Tôi thật sự tức cười mà nước mắt rưng rưng.... Điều đau buồn cho đất nước chúng ta là sau gần trăm năm nô lệ, cuộc sống độc lập, tự do, no ấm chỉ thoáng qua rất ngắn ngủi, có 9 năm - Rồi đất nước lại rơi vào cảnh tang tóc - Lần này, không phải do ngoại xâm, mà do chính những người dân Việt, thuộc cả hai phe quốc, cộng: - Một nhóm người v́ thiển cận, tham quyền, ấu trĩ về chính trị, cộng với tính t́nh phản trắc, nghe lời dụ dỗ, hứa hẹn của ngoại bang mà phá hủy những nền tảng dân chủ, tự do, vừa mới được thiết lập - Không rơ họ v́ bất tài, nên vô t́nh sập bẫy, hay cố ư, mà đă tiếp tay cho kẻ thù cộng sản, mau chóng tiến đến ngày thôn tính miền Nam. Chính bọn lănh đạo cộng sản cũng đă xác nhận điều này. - Một bọn là cộng sản, với tà thuyết tam vô, muốn cướp công, cướp của toàn dân, định áp đặt một chủ nghĩa vô luân trên đất nước, nên phát động đấu tranh, giết hại chính anh em, đồng bào ruột thịt, nếu không cùng giai cấp. Bọn này, cho đến khi đất nước hoàn toàn nằm trong bàn tay thống trị của chúng, th́ cuộc đấu tranh giai cấp và giải phóng có nghĩa là ...ăn cướp - Giết chóc, tù đày, đấu tố, cướp nhà, cướp đất v...v... máu và nước mắt tiếp tục đổ... Uất ức lại vẫn tràn dâng cho đến tận bây giờ. Đất nước tang thương - Dân t́nh ly tán - Nhiều người cố gắng tom góp tất cả tiền bạc, tài sản, liều chết ra đi, trốn chạy chính quê hương ḿnh, để rồi phiêu bạt trên khắp thế giới t́m chốn dung thân... Cho đến hôm nay, kể từ 1-11-63, Việt Nam cũng vẫn chưa một ngày được ổn định trong thanh b́nh, an lạc. Ôi ! Ngậm ngùi thay cho tuổi Hạc chúng ta.... |