Mặt Trận Miền Tây Đă Yên TĩnhNGU LẮM CƠCó vẻ như không những đă không, mà ngược lại c̣n sôi động hơn ở nhiều mặt trận khác nhau nữa, phải không quư vị?
Hôm qua, ngọn đuốc truyền thống từ đỉnh Olympic Hy Lạp, trên con đường ṿng quanh trái đất, để biểu dương và tuyên xưng tinh thần thể thao thế giới, trước khi tới nơi tổ chức các cuộc tranh tài cho mọi dân tộc trên khắp địa cầu là Bắc Kinh, đă đến San Fransisco, điểm dừng chân duy nhất tại Bắc Mỹ. Nhưng mà, hỡi ôi, mọi tính toán chuẩn bị dự trù từ bao nhiêu lâu cũng tan như làn khói bạc, khi ngọn đuốc lặng lẽ đến rồi âm thầm đi mất tiêu, làm bao nhiêu người đứng chờ đón đều phải chưng hửng, và em th́ lần đầu tiên trong đời mới được nghe chuyện ngọn lửa thiêng được đi xe buưt cho... an toàn xa lộ.
Trong những đoàn người đứng đợi đễ dàn chào ấy, có phất phới quốc kỳ VNCH bên cạnh cờ Tây Tạng và cờ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, và những tên Trường Sa, Hoàng Sa đă được báo chí nhắc tới. Những người Tây Tạng cũng đă chào đón phái đoàn Trung cộng thật ngoạn mục. (Em đành phải gọi vậy thay v́ là đoàn Rước Đuốc Thế Vận, v́ quư vị cũng thấy đấy, báo chí loan là tất cả những người mặc áo xanh chạy chung quanh ngọn đuốc đều là ...công an Trung cộng hết. Lực sĩ thật h́nh như chỉ có mỗi một người cầm đuốc mà thôi. Những viên công an đang giả nai chạy cùng người lực sĩ thực duy nhất này, mặt nh́n th́ cũng ngây thơ hiền lành lắm - chắc cũng đă phải trải qua bao nhiêu là cuộc thi tuyển... sắc đẹp trai và tài trấn áp - Nhưng nếu đụng chuyện là biết tay liền. Nh́n cảnh trên TV các lực sĩ giả này vật một nhân vật biểu t́nh, người đă lăn vào dập tắt ngọn lửa ở Paris, mới thấy tài nghệ họ thượng thừa mức nào). Quư vị có thấy trên TV hay trên internet những người Tây Tạng đu dây bên cầu Golden Gate căng tấm biểu ngữ "One World, One Dream. Free Tibet 08" không? Wow, nh́n họ tự nhiên làm em nhớ những nhân vật vơ công kỳ bí miền Tây Vực trong truyện Kim Dung ghê (xin quư vị bỏ qua nếu em có nhớ sai. Em chỉ đọc KD hồi xưa xửa xừa xưa khi đăng từng ngày trên các báo Sàigon, và tuy cũng mê các nhân vật vơ công thượng thừa của ông, nhưng em không rành những địa danh, xứ sở bên quê hương ông KD tí xíu nào hết á! Không biết Tây Tạng với Tây Vực có là một không quư vị? Cả hai đều có chữ "Tây", và xứ Tây Tạng th́ em xem trên TV thấy cũng toàn là những núi non với...Vực thẳm không hà!!!) Tại sao một xứ sở hiền lành, mộ đạo, với những con người tuyệt vời như thế, mà muốn sống yên b́nh thôi, không hề muốn tranh dành quyền lực, quyền lợi, quyền v.v...với ai hết, mà cũng không được? Trong một bài báo em mới đọc đây, ông phóng viên kể rằng, dọc những con phố chính của thủ đô Tây Tạng, xưa là các ngôi chùa cổ kính th́ giờ đă được người Trung quốc đô hộ sửa lại thành các tiệm ăn, rạp hát, vũ trường v.v. (H́nh như ông đàn em Hà nội cũng đang bắt chước ông đàn anh vĩ đại -"đuôi bự"- nên đang tính tiếp quản -"quản lư kế tiếp" - một cơ sở giáo dục của các nữ tu Công giáo VN và sẽ cho thuê để cũng mở vũ trường , phải không quư vị?). Nhưng mặc dầu âm thầm đến, lặng lẽ đi như thế, phái đoàn lực sĩ công an rước đuốc Trung quốc cũng đă gây được một tiếng vang rất lớn, khi tất cả các đài truyền thanh truyền h́nh ở đây đều cử phóng viên túc trực để tường tŕnh từng phút các diễn tiến, và người dân vùng Vịnh th́ h́nh như ai ai cũng theo dơi tin tức, nếu không đi được tới nơi để tham gia với mọi người. Và cờ Vàng, cờ Tây Tạng, cờ Hiệp chủng Quốc lại được dip tung bay cạnh nhau trong gió. Có điều ở San Francisco cảnh sát đông quá sức đông, em xem trên TV đoàn rước thiệt th́ lèo quèo có vài mạng chạy lịch kịch ở giữa, c̣n hai bên chỉ thấy toàn cảnh sát là cảnh sát, đă hai hàng mô tô cảnh sát chạy liền sát nhau thành một hàng rào kín mít, rồi ngoài nữa lại thêm một hàng rào cảnh sát chạy bộ, tay cầm dùi cui sẵn sàng để nghiền nát như tương bất cứ kẻ nào dám bày đặt len lỏi tới mà tính chuyện thổi lửa tắt đèn như ở bên Tây. Chưa kể c̣n biết bao nhiêu cảnh sát ch́m, FBI lẫn lộn giữa mọi người nữa. Thiệt t́nh, h́nh như từ ngày mấy ông thần Hy lạp chế được ngọn lửa thiêng tới giờ, có lẽ đây là lần thứ nhất mà lửa được "bảo vệ" kỹ lưỡng tới mức đó. Em có cảm tưởng giá ông Bush con mà qua dạo chơi xứ Irap, chắc cũng được hộ giá kỹ tới thế là cùng, không thể hơn. Điều mai mỉa ở đây là cảnh sát Mỹ lại đi ngăn chặn chính các công dân Mỹ, để họ không được đấu tranh cho những lư tưởng tự do, dân chủ mà tổ tiên khi trước v́ nó đă đến đây, đă xây dựng nên đất nước này... C̣n ông mayer của thành phố th́ lại chỉ thích chơi tṛ ú tim, đi trốn đi t́m với dân chúng của ḿnh, cho đoàn rước ẩn ẩn hiện hiện, không biết đâu mà đoán. Có bao giờ mà tinh thần thể thao lại kỳ cục vậy không chứ trời ??? Những chuyện sôi động như trên mấy ngày qua đă làm lu mờ nhiều chuyện ở làng xă San Jose của em, nhưng bây giờ khi cơn giông đă qua đi, nh́n lại một vài chuyện ở đây tự nhiên em bỗng nản chí nữ nhi quá sức đi quư vị. Em mới vô một trang báo online và xem được những tấm h́nh quư giá chụp các vị bô lăo trưởng thượng làng em, khăn đóng áo gấm, cờ lọng đỏ xanh, đang x́ xụp quỳ lạy trước "bàn thờ" của ông Hoàng Minh Chính, một cựu cán bộ gộc, vừa đi theo bác ở trong nước. Buổi tế lễ đă được tổ chức, trời ạ, lại cũng ở ngay giữa ṭa thị chính làng em, nơi vừa mới hơi hơi tạm ngưng chuyện cô Ma Nữ. Không biết cái xứ San Jose bé tẹo này mấy năm nay khi mở đường, xây móng, dựng nhà (nhiều lắm quư vị ạ. Mấy năm qua giá nhà lên vùn vụt như thể hỏa tiễn liên lục địa, nhà trước 300-400 nhảy ào lên bạc triệu, nên các hăng thầu xây cất nhà làng em cũng tung chiêu ào ào, từng khu nhà mới mọc lên như nấm rơm sau cơn mưa hạ. Bất cứ khu đất nào, to đùng hay nhỏ xíu xiu, miễn có thể xây nên được mộât vài căn hay vài trăm căn, là đều được ưu ái sử dụng hết).
Giả dụ một kẻ ăn cướp, giết người không gớm tay, đến cuối đời hối hận xuống tóc quy y th́ những lời cầu nguyện cho sinh linh cuối đời ấy, cũng chỉ thể là để chuộc lại một phần nào những tội ác ḿnh đă gây ra cho mọi người, chứ không thể nào chỉ bằng vài lời nói xuông ấy mà có thể tẩy rửa, sửa lại, hàn gắn lại, xây dựng lại được những ǵ ḿnh đă tàn phá, đă hủy diệt, và để làm ḿnh thành thánh được. Với "quá tŕnh tham gia cách mạng" và những chức vụ ông đă nắm giữ suốt những ngày chưa từ bỏ đảng của ông, quả thật HMC phải là người đă từng sát cánh cùng Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn v.v. kinh qua tất cả các chiến công hiển hách lẫy lừng của đảng csVN "quang vinh": đấu tố, cải cách ruộng đất, tổng công kích tết Mậu Thân, chôn người tập thể v.v và v.v., những chuyện mà "trúc rừng không ghi hết tội, nước biển không rửa sạch mùi". Hành động từ bỏ đảng (sau khi đă bị loại ra khỏi tập đoàn ăn trên ngồi trốc) và tham gia phong trào đấu tranh cho dân chủ, theo em, chỉ thể kể là hành động của một kẻ hồi chánh, "t́m ra lẽ phải mà quay về cùng lẽ phải.". Những ǵ ông HMC làm trước ngày ngày nhắm mắt hoàn toàn chưa có thể gọi là đủ, để chuộc những tội đă gây ra cho dân tộc, cho đất nước khi trước. Huống hồ... Vậy mà các bô lăo làng em th́ cứ x́ xụp mà lạy như đang tế các đấng tiên nhân, các anh hùng dân tộc vậy. Trông thật không khác ǵ một đám hát bội, hay chèo cổ ngoài sân đ́nh xưa. Chưa kể, em không hiểu sao đám lễ lại c̣n có mặt các cô hoa hậu VN Bắc Cali nữa. Để làm cái ǵ vậy trời? Buồn thay! Đă vậy, khi xem một khúc video khác, em lại thấy cảnh một bà nhân viên an ninh Mễ, đang xoắn lá cờ Việt Nam và vất vào thùng rác, trước một buổi tŕnh diễn nhạc tại miền Nam Cali để tưởng niệm một người nhạc sĩ VN đă khuất. Không phải một lần, mà nhiều lần. Điều lạ lùng là những ngựi đi xem nhạc đă mang theo lá cờ vàng, có lẽ để chứng tỏ với mọi người, nhất là những người đang đứng biểu t́nh chống đối ngay đó, rằng tôi cũng là người VN tị nạn, tôi yêu nhạc TCS không có nghĩa là tôi theo CS v.v. và v.v - Thế nhưng khi bị chặn lại và bị yêu cầu không được mang cờ vào trong rạp (Sao kỳ vậy quư vị? Em không hiểu! Bộ trong đó có cái ǵ, hay có ai, dị ứng với lá quốc kỳ hay sao vậy cà?) th́ qúy vị ấy lại ngoan ngoăn - đôi người h́nh như c̣n tươi cười trông rất là vui vẻ lịch sự nữa - nộp cờ cho bà an ninh khá bự con và nh́n bà xoắn lá cờ như xoắn tờ giấy báo cũ, nhấc nắp thùng rác ném thẳng thừng vào mà không hề phản đối dù chỉ một lời mà thôi. Miền Bắc th́ hết chuyện Ma Nữ lại đến chuyện các vị bô lăo tế lễ cán bộ CS. Miền Nam th́ quốc kỳ bị làm nhục. Cái xứ Cali này của em đang có chuyện ǵ xảy ra vậy quư vị? Quư vị nào có ai biết không , làm ơn nói cho em nghe với, nha? Em chỉ có một điều thấy tạm yên ủi là cuộc tranh đấu trường kỳ bao nhiêu ngày đêm liên tục vừa qua tại San Jose, đă làm thức tỉnh được nhiều người, kể cả những người từ lâu đă...ngủ yên. Điển h́nh là... ông chồng em! NT chủ nhiệm hay nói là ông chồng em mang b́nh dưỡng khí bự quá trời, lặn mất tiêu đâu chẳng thấy tăm hơi nơi nào hết cả. Ông c̣n ca bài "hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi rồi" và cá là em mà lăn được tảng đá rêu phong ra khỏi SJ về đến miền Nam nắng ấm, th́ NT sẽ phục em vô cùng. Nhưng đá vẫn dài dài... trơ gan cùng tuế nguyệt!
Không biết trong tương lai em có thể ăn cá độ được NT chủ nhiệm không ha? Trong cuộc đấu tranh ở làng em vừa qua, c̣n một điều nữa làm em thật cảm phục. Đó là sự góp mặt bền bỉ của những người lính BĐQ, từ phút đầu tiên cho tới phút cuối cùng, thật tích cực. Những buổi tuần hành mỗi Thứ Ba Đen, đều có thật nhiều bóng những người lính áo rằn, mũ nâu mang cờ, mang biểu ngữ, và giữ nhiệm vụ trật tự cho cuộc tuần hành thành công. Niên trưởng Lương Văn Ngọ đă tham gia tuyệt thực cùng Lư Tống ngay trong ngày đầu tiên. Mỗi đêm, những người lính BĐQ vẫn chia phiên để thức cạnh Lư Tống. Khi anh ngủ trong chiếc lều nhỏ xíu, dựng bên bức tường ṭa thị chính, th́ những người lính BĐQ vẫn thức canh bên ngoài, đề pḥng những bất trắc. Trên tất cả các websites, người ta đă thấy dưới rừng cờ vàng phất phới ngày 02 tháng 03-2008 bao nhiêu những bóng Mũ Nâu áo rằn (cộng với biết bao nhiêu người BĐQ không mang quân phục) và h́nh ảnh ngựi lính BĐQ Khoa-Râu, ân cần săn sóc LT trong ngày cuối của cuộc tuyệt thực, tuyệt ẩm, dài dằng dặc ấy. Quả thật sự đóng góp công sức của những người BĐQ trong cuộc đấu tranh cho chính nghĩa ở SJ quá lớn, mà những cư dân SJ như em không bao giờ có thể quên được. Xin được thành thật tri ân. |