Anh

leanhdung


       Anh không phải là... thi sĩ,
Trong thơ anh hừng hực lửa đấu tranh,
       Trời quê hương từ vách lá lều tranh,
Trong tiếng súng - bóng cờ bay tung gió,
       "Thi sĩ" như anh muốn nổi danh rất khó,
Chẳng đượm yêu thương da diết nồng nàn,
       Chẳng thất t́nh chẳng trai gái mơn man!
Thơ như thế làm sao rung với gió!
       Anh không phải là nhà văn,
Toàn b́nh luận những vấn đề chính trị,
      Toàn sửa lưng những phường ích kỷ!
Dùng văn chương thách thức bọn trở cờ!
       Văn của anh thức tỉnh kẻ nằm mơ,
Liên minh hợp tác với phường sâu mọt nước.
       Văn như thế vào "làng văn" sao được!      
Làm thế nào được gọi là "nhà văn"!
       Anh không phải tay chính trị!
Chẳng tham quyền, bản chất một nông dân,
       Một chút "sửa lưng" châm chọc nếu cần!
Pha chua ngọt những tên hề chính trị,
       Không khoan nhượng phường vô liêm sỉ!
Không kết bè kết đảng núp bóng ai!
       Đứng sau lưng cung kính bậc hiền tài,
Mong đất nước thoát ṿng tay độc ác!
       Thi sĩ, nhà văn, chính trị!
Anh như thế chẳng là ǵ anh ạ!
       Bạt núi, phá rừng đổi màu biển cả!
Đă qua rồi thời niên thiếu ngày xưa!
       Đă làm ǵ cho tổ quốc ta chưa!
Mong hậu thế phán chê hay thông cảm,
       Tuổi trẻ hiền tài hùng anh can đảm!
Sẽ thay anh đưa lịch sử sang trang...!