Tưởng đă là THIÊN THU

Trần Thị Đông Phương


       Sáng sớm, c̣n đang trong trạng thái thức ngủ quanh quẩn cuốn chặt vào nhau.  Tôi được chồng lôi về thực tế:

       - Phương!   Gọi ngay số điện thoại này đi.  Anh vừa ghi được từ nhắn tin của chương tŕnh phát thanh Little Sàigon radio.

       - Ǵ nữa đây, ai gọi ai? số phone nào? có dính tới ḿnh không mà bắt em gọi!

       - Đây nhé, Trần trung Hạ t́m Nguyễn ngọc Bách, số phone 713...  chắc là hai người bạn cũ của chúng ḿnh.

       - Sao anh biết?

       - Cứ thử đi, anh cảm nhận như vậy.

       Cầm trên tay tờ giấy ghi số điện thoại của Trần Trung Hạ nhắn t́m Nguyễn Ngọc Bách.  Tôi lưỡng lự, biết bao nhiêu người cùng tên, khi không lại bắt quàng, lỡ không phải th́ để chỗ nào cho hết nỗi "quê" - Nhưng rồi lại nhủ ḷng...  Ừ, biết đâu đây chẳng là hai người bạn trong nhóm 4 đứa chúng tôi từ hơn bốn chục năm trứơc?   Chính xác là 47 năm, 12 ngày, vợ chồng tôi bặt tin Hạ và Bách- gần nửa thế kỷ, chúng tôi chưa hề một lần gặp lại.  Quạnh vắng bấy nhiêu năm, chẳng lẽ bây giờ họ từ cơi khác quay về?  Tôi nằm bất động trong nỗi lười biếng của b́nh minh se lạnh chớm Đông.  Nhận chiếc phone từ tay chồng nhưng tôi vẫn để hờ hững bên cạnh -Tôi ngại ngần th́ đúng hơn.  Nếu tôi bấm số và bên kia trả lời không hề nghe hoặc quen tôi bao giờ th́ ngượng chết đi chứ c̣n ǵ nữa.  Tôi nói với chồng ư nghĩ này và hỏi tại sao anh không kêu mà lại là em, kỳ quá.

       - Có ǵ đâu.  Em gọi có thể Hạ sẽ dễ nhận ra, nếu không đúng th́ xin lỗi có mất mát ǵ.  Anh vẫn có linh tính đúng là hai người bạn cuả chúng ḿnh - Trần Trung Hạ và Nguyễn Ngọc Bách.  Tôi vẫn phân vân, cầm phone lên, đặt xuống mấy lần.

       "Có phải người ta t́m ḿnh đâu. Bỗng dưng lại kêu réo, coi sao được".  Tôi cho rằng họ là cặp bài trùng mặc dù t́nh thân của bốn người chúng tôi luôn luôn gần gũi, nhưng Hạ và Bách khắng khít nhau hơn, dường như cả hai có hoàn cảnh gần giống nhau, họ hiểu nhau hơn tôi và Khanh - Chồng tôi bây giờ - nên họ t́m nhau cũng là chuyện dễ hiểu thôi -Thật t́nh ngay lúc này tôi vẫn không tin là họ c̣n sống.  Phần chắc là cả hai đă là thiên thu.  Nếu c̣n, th́ tại sao bốn mươi bẩy năm đăng đẳng, chẳng ai một lần về thăm.  Nhà cha mẹ tôi, tất cả đă từng vào ra họp mặt, có lạ ǵ đâu - Cho dù họ có đi xa nơi nào đó v́ cơm áo, v́ kiếm t́m cho riêng ḿnh niềm hănh tiến của tương lai, th́ t́nh bằng hữu của bốn người chẳng lẽ đă trở thành đá tảng cản đường.  Ngẫm lại, tôi, Khanh cũng chưa một lần để lại trong tâm tưởng hai bạn điều ǵ sai quấy - Cho đến ngày cuối cùng - Trước khi Hạ và Bách biệt tăm- Chúng tôi, bốn người vẫn là sự gắn bó rực rỡ của hoa Hồng, hoa Cúc không một vẩn đen vương mắc.  Thế th́ lư do nào chẳng hề một tin nhỏ của nhau.  Cả hai cùng mất hút.  Ngoại trừ một lần, khoảng cuối năm 1965, lúc về phép, Khanh có nói cho tôi biết đă gặp Bách đang công tác yểm trợ cho mặt trận Hậu Nghĩa.  Và, tôi đinh ninh v́ nhu cầu chuyển dịch, v́ công công việc,thế nào rồi chúng tôi cũng có tin của nhau, trừ khi chiến tranh mang họ đi mất, lúc đó chúng tôi mới đành chịu miên viễn mất nhau........

       Năm 1959, bố tôi nhận được lệnh giải ngũ v́ lư do giảm bớt số lượng sĩ quan trừ bị. Một bất ngờ đổ chụp xuống gia đ́nh - Tôi bắt gặp nỗi âu lo trên từng nét nh́n, tiếng nói của mẹ.  Sự trầm mặc ưu phiền của bố.  Tôi hiểu bố mẹ đang nh́n về tương lai- Một bóng đen, một nỗi vất vả sẽ dành cho gia đ́nh, chị em chúng tôi khá đông - Tài sản của cha mẹ cũng chẳng có ǵ - Mẹ tôi rất vụng trong việc buôn bán.  Từ thuở thanh xuân cho đến lúc này, mẹ tôi ít biết ǵ về việc mua thứ này, bán thứ kia.  Tất cả những năm tháng ấy chỉ là việc nhà.  Lấy chồng, sinh ra chị em chúng tôi, trông nom săn sóc cho chồng con.  Tóm lại mẹ tôi hoàn toàn vụng trong nghề buôn - c̣n bố, tôi được biết (bà ngoại kể lại) c̣n hơn thế nữa.  Sinh ra trong gia đ́nh giầu có tại Hải Pḥng, học và dong chơi, đó là việc của bố thời niên thiếu, lớn lên làm công chức, rồi được gọi nhập ngũ.  Phục vụ Quân đội. Tất cả chỉ trông vào tiền lương tháng.

       Năm đó tôi đang học đệ tứ tại một trường trung học tư trên đường Phan đ́nh Phùng, Bách cũng học tại đây, có lẽ trên tôi một hay hai lớp.  Trước t́nh cảnh gia đ́nh tôi đành phải ngậm ngùi quay nh́n cái cổng trường một lần sau chót, để tránh cho cha mẹ nỗi khổ tâm phải lo học phí hàng tháng cho tôi.  Thêm vào đó, tôi quyết định nghỉ học tạm thời với ư muốn sẽ phụ với cha mẹ việc ǵ đấy mà tôi có thể làm.  May mắn, tôi nghỉ học chừng bốn tháng th́ chú tôi, sĩ quan truyền tin, du học chuyên môn tại Hoa Kỳ.  Măn khóa trở về, chú đến thăm, biết gia đ́nh tôi đang lúng túng, khó khăn.  Quyết định thật nhanh, chú hỏi tôi: "Mày có muốn đi làm không cháu?"  Tôi chưa kịp trả lời chú đă tiếp: "Ráng đi cháu, làm để phụ giúp với cậu mợ con và lo cho các em - Rồi lại đi học nữa, nếu cháu c̣n muốn học. Như thế này nhé, sáng ngày mai, chú đưa cháu đến Tiểu đoàn Truyền Tin ở gần trường đua Phú Thọ, gặp ông Tiểu đoàn Trưởng, bạn chú, sẽ xin cho cháu vào làm dân chính, thư kư trên pḥng kế toán".

       Tôi đă trở thành một trong những cô thư kư phụ trách công việc thống kê, cấp phát vật liệu truyền tin.  Lương tháng đườc gần một ngàn rưởi, cũng đỡ phần nào gánh nặng chi tiêu trong gia đ́nh.  Các em tôi vẫn được tiếp tục đi học.  Biến chuyển khá quan trọng đă đến với tôi sau hơn hai tháng làm việc tại đây.  Trước khi trở thành cô dân chính, tôi đi học th́ bạn bè của tôi hoàn toàn là những nữ sinh cùng lớp cùng trường, như Lă kim Yến, Thu Hà,Thiên Thanh và Tuư Hồng.  Cũng có những bạn nam sinh khác, nhưng chỉ là thiểu số, hai ba người.  Thế nhưng tại nơi làm việc này những nữ dân chính hầu hết đă lớn tuổi, chồng con đầy đủ, trừ tôi và hai người nữa ít tuổi thôi.  Vả lại tôi chưa quay lưng được hẳn với những sinh hoạt nơi sân trường.  Đi làm tôi vẫn mang tâm trạng u uẩn - nỗi buồn nhẹ trong tâm hồn - nên chưa kết thân với ai cùng sở làm.  Tôi c̣n nhớ, một buổi trưa trong giờ nghỉ (để ăn) lúc mọi người đang cố t́m một chút thảnh thơi, không khí tịnh vắng.  Bất chợt từ cửa sau, nơi mở ra lối đi xuống dẫy nhà kỹ thuật, tiếng cười nói ùa ngập pḥng kế toán, hai quân nhân bước vào như luồng gío lốc.  Sự ồn ào của họ đă khuấy động mọi người trở về thực tại.

       - Trung sĩ Phú ơi, vật liệu sửa chữa lưu động của xe tôi đă cấp phát đầy đủ chưa?  Sáng mai chúng tôi đi công tác sớm đó!

       Tôi ngước nh́n, nhận ra người đang nói là Bách, học cùng trường với tôi, dù chưa nói chuyện với nhau lần nào nhưng tôi hay gặp anh là một trong những học sinh đến trường trễ nhất.  Biết mặt nhưng chưa biết tên anh ta là ǵ, cũng vừa lúc Bách nh́n thấy tôi, một thoáng ngỡ ngàng, nhưng ngay lập tức, bỏ ngang câu chuyện đang nói với Trung sĩ Phú, Bách kéo Hạ tới chỗ tôi ngồi - Hạ nhanh miệng:

       - Chào cô, anh này vừa cho tôi biết hai người là bạn cùng trường.

       Tôi hơi mất b́nh tĩnh:

       - Dạ..dạ..vâng.  Tôi học khác lớp với anh..

       - Tôi là Bách, bạn tôi là Hạ, và.....

       - Đông Phương, tên tôi.

       - Nhưng sao Đông Phương lại vào làm ở đây?

       Tôi chưa kịp trả lời, Hạ đă tỏ ra thanh lịch:

       - Nói chuyện nơi làm việc không tiện, cho phép chúng tôi mời Phương xuống Câu lạc Bộ uống nước và để có dịp làm quen.

       Cũng có lư, tôi nghĩ, xuống câu lạc bộ một lát sẽ giúp ḿnh đỡ buồn ngủ.

       Tôi đă hiểu tại sao Bách và Hạ có mặt ở đây.  Họ trở thành quân nhân.  Lư do đến tuổi nhập ngũ thi hành bổn phận.  Không sợ chiến trận, nhưng việc học dở dang, nên tạm mượn đơn vị này dung thân, với hy vọng c̣n có thể tiếp nối con đường chữ nghĩa của ḿnh.  Tuy vậy, vẫn có điều ủ ê, những tưởng nương náu ở đây và sẽ đến trường tiếp tục học hành, ai dè người ta dạy cho chúng tôi trở thành những chuyên viên yểm trợ trực tiếp cho các đơn vị bạn hành quân, hiểm nguy th́ chưa đến nỗi nào, nhưng bạn đánh nhau phía trước, ḿnh ở mặt sau, sửa cái máy này, thay cái khác cho họ thật nhanh và đúng lúc.  Khoảng cách cũng chẳng xa là mấy.  Pháo địch rơi kề bên, sát nách cũng đă thường xẩy ra.  V́ thế chuyện cầm cuốn sách trở lại vẫn chưa thể thực hiện được.  Mỗi chuyến đi công tác dài hàng mấy tháng, có về đơn vị nhiều lắm là hai tuần là lại đi.

       Chúng tôi trở thành bạn thân.  Có lần Hạ nói với tôi những người ở đây có vẻ ǵ kỳ lạ, ít t́nh thân, sống trong vỏ bọc.  Mỗi lần về đơn vị, Hạ không t́m thấy được một điều thân thiện, cởi mở.  Cuối cùng vẫn chỉ có Bách, Hạ và bây giờ thêm được Đông Phương nữa.

       Tôi làm việc ở đây thấm thoát đă được hơn một năm.  Đột nhiên, một buổi sáng đầu mùa Hè, như thường lệ sáng thứ hai chào cờ xong, moị người đang sắp sửa làm nhiệm vụ của ḿnh th́ từ trong pḥng vị Tiểu đoàn Trưởng, ông Thiếu úy phụ tá Trưởng pḥng kế toán, mở cửa bước ra đi cùng với một học sinh - Vâng, đúng là ông học tṛ - mặt non, mắt nh́n vụng dại.  Ông phụ tá dẫn anh đi dọc theo từng bàn, giới thiệu:

      - Pḥng kế toán có thêm nhân viên mới, anh Khanh sẽ được ưu tiên chọn lựa việc làm nào thích hợp. Ông hạ thấp giọng:  "Anh hiện là sinh viên.  Thượng cấp quyết định giúp đỡ anh." 

       Khanh nh́n tôi cười nhẹ, tôi gật đầu chào lại.  Sau đó tôi cũng chẳng nhớ ông nhân viên mới này nhập vào nhóm chúng tôi để trở thành bốn người từ lúc nào.  Những cuối tuần, thứ bảy hoặc chủ nhật, Khanh đến nhà tôi để thăm viếng, chuyện tṛ.  Đặc biệt anh đă được bố tôi thương quư v́ nhiều lúc hai người nói chuyện rất tâm đắc.  Hạ và Bách cũng vẫn là những chuyến công tác xa.  Sự hiện diện của bộ tứ chúng tôi thưa dần không c̣n được như trước nữa.  Cuối cùng đến lượt tôi nghỉ làm, theo lời khuyên của Khanh.  Anh đă khuyến khích tôi và thuyết phục bố mẹ cho tôi nghỉ để học tiếp.  Anh sẽ chịu trách nhiệm chỉ dẫn về học vấn cho tôi.

       Thương yêu đến với hai chúng tôi từ bao giờ tôi cũng chỉ nhớ thoang thoáng.  H́nh như Khanh đă ngỏ lời trong dịp lễ thành hôn của cô em gái út của anh.  Bố tôi lúc đầu không muốn nhận đề nghị của Khanh v́ sự tế nhị, nhưng tôi đă xin với bố: "Cậu cho con học tiếp ít nhất cũng xong trung học, dở dang như bây giờ con sẽ chẳng làm được việc ǵ khá hơn đâu cậu ạ".

       Ngày như mây, tháng như gió - Qua vụt đi - chúng tôi, bốn người đă kết thân được hơn ba năm.  Nhưng rồi cũng lại có biến cố xẩy ra, coi như một vết hằn trên tâm tưởng - Nó ở lại trong tôi với tất cả những dấu hỏi và rất nhiều dự đoán - Như một cuộn chỉ rối, không cách gỡ - Tại sao thế, khi không mọi chuyện bỗng trở thành hơi nước, tan loăng ở thinh không -12 giờ trưa ngày mồng một tết Bính Tư-1960- Hạ đến nhà tôi - Chỉ một ḿnh Hạ -Chúc tết bố mẹ, chị em chúng tôi.  Mừng tuổi cho ba đứa em nhỏ của tôi, xong.  Hạ chào ra về.  Tôi vẫn tưởng lời chào như bao nhiêu lần khác - Vậy mà, mất biệt từ đó kể cả Bách.  Hai người đi hút luôn.  Tôi cảm thấy tự aí ḿnh bị thương tổn.  Hỏi thầm: tại sao các bạn tôi lại cư xử như thế?   Một trong bốn người có gây ra sự thương tổn nào chăng?   Hay là cả hai người đă vào cơi vĩnh biệt.  Tôi và Khanh đă giă từ pḥng kế toán của Tiểu đoàn Truyền tin lâu rồi, chẳng có dịp nào đáo lai nữa, nên cũng đành không biết được điều ǵ hơn.  Và, Khanh cũng nhập ngũ, anh được gọi đi học khoá sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức.  15 tháng sau, ra trường để trở thành một quân nhân BĐQ. Anh đă t́nh nguyện xin gia nhập binh chủng này.

       Chúng tôi kết hôn và Tôi đành phải chấp nhận làm chinh phụ.  Mỗi ngày mong ngóng bóng dáng chồng, dơi mắt vào khoảng trời xa để hy vọng nh́n thấy chồng đang vội vă về thăm - Nỗi sợ hăi đeo chặt hồn tôi theo từng hơi thở.  Quặn thắt âu lo mỗi khi đêm nghe tiếng súng dội về từ miền chiến trận nào đấy.  Tôi không c̣n một ly tấc thời gian nào thừa dư để nghĩ sang chuyện khác nữa và v́ thế, h́nh bóng hai người bằng hữu thân thương cũng ẩn ḿnh đâu đó.  Có chăng là vào cuối năm 1965, chồng tôi về nhà cùng với hai người lính trên chiếc xe jeep dấu đạn ghim đầy trên kiếng, trên mui như khuôn mặt của người bị bệnh đậu mùa, bùn x́nh đeo dính từ chân lên đến tóc cả ba người.  Anh ôm lấy mẹ chồng tôi - Thời gian này tôi đă về ở bên nhà mẹ chồng và đă có con gái đầu ḷng - Anh nói với mẹ:

       - Con vừa đánh nhau nặng với VC gần hết đêm hôm qua.  Chúng nó tấn công từ 12 giờ đêm đến hơn 5 giờ sáng.  Bị thua, chúng nó mới chịu bỏ chạy. Tưởng là con đă bị chết rồi, mẹ coi này, anh dơ tay trái lên, vết đạn xé rách nách áo bằng một lỗ thủng khá to.

       Mẹ chồng tôi khóc mếu máo:

       - Mày liều lĩnh vừa thôi con ạ!

       Anh choàng tay phải ôm luôn cả hai mẹ con tôi, nói dỡn:

       - Mẹ, em, chút xíu nữa th́ được món tiền lớn, mười hai tháng lương của ông quan Một.  Nhiều lắm chứ không ít đâu.

       Mẹ chồng tôi nạt lớn:

       - Vả vỡ mồm mày đi, nói láo nói bậy.  Tiền ǵ cũng không bằng mày nguyên vẹn con ạ!

       Mẹ chồng tôi đứng lên, đi tới bàn thờ vái lậy Trời Phật, Tổ tiên, tạ ơn đă che chở cho con trai vừa thoát hiểm.  Nỗi mừng và lo đă dịu xuống , anh quay sang nói với hai người lính:

       - Đi tắm đi các chú, hai chú tắm xong th́ tới tôi.  À quên, anh nói để em mừng. Anh gặp "con nhà" Bách tại Hậu Nghĩa.  Tội nghiệp nó, chiếc xe có ba người, đào ba cái hố dưới gầm xe, khi anh tới, ngừng xe jeep ngay bên mà họ cũng c̣n chưa dám ra khỏi hố.  V́ trong lúc đánh nhau với BĐQ, Việt cộng pháo kích khắp vùng để ngăn yểm trợ.  Tội nghiệp họ, đi lâu quá không có ai thay.  Trung sĩ Chấp cho anh hay, đă gần năm tháng, họ chưa biết đến một ngày nghỉ, v́ thế cậu Bách đă lấy vợ, thuê nhà nơi đầu tỉnh để tiện việc đi, về.  Anh có ghé thăm.

* * *

       Bây giờ th́ tôi đă hiểu, biết rơ nguyên do nào Hạ và Bách cùng biệt mù với những năm tháng dài..

       Mọi sự diễn ra đúng như nỗi e ngại của tôi.  Bấm số phone, đầu giây bên kia có tiếng Hello.  Tôi vội nói:

       - Xin vui ḷng cho tôi được gặp ông Trần Trung Hạ.

       - Vâng, tôi là Hạ đây.  Thưa bà có điều ǵ muốn nói?

       Đúng rồi!   Vẫn âm thanh thân quen của người bạn từ mấy chục năm trước.  Tôi chợt thấy nghẹn ngào và hồi hộp:

       - Anh Hạ hả, có nhận ra tiếng ai không? Phương đây!

       Bên kia im lặng vài giây:

       - Phương nào ạ?  Tôi xin lỗi bà có thể nói rơ hơn cho tôi được không?

       - Đông Phương nhà ở đường...  Ságon và làm tại truyền tin gần trường đua Phú thọ đó, Hạ ơi.

       Lại im lặng và bỗng tiếng reo bùng vỡ:

       - Đông Phương hả, Đông Phương pḥng kế toán phải không?

       Đă nhận ra nhau, tôi nói với Hạ trong nỗi xúc động:

       - Hiện nay tôi đang có cuộc sống hạnh phúc với chồng là Khanh cùng bốn con và các cháu nội ngoại.  T́m lại được những người bạn xưa, dù mới chỉ là trên điện thoại cũng tăng thêm niềm vui cho những tháng năm sau này.

       Hạ cũng cho chúng tôi biết anh không ở Houston.  Hạ lập nghiệp ở Washington DC từ năm 1982.  Gia đ́nh rất hạnh phúc, các con đều thành đạt trên quê hương mới.  Hạ cùng với Nguyễn Quang Trung (Trung Bàn cờ thuở trước nay đổi là Trung Paris) - Hạ đón Trung từ Pháp bay qua rồi cả hai cùng đi Houston chơi với Chu Bá Xương.  Điều lư thú là Xương và Trung đều là bạn tâm giao với chồng tôi từ thuở c̣n là những học sinh trung học đệ nhất cấp ở Sàigon.  Chính Chu Bá Xương thúc hối Hạ nhắn tin t́m Nguyễn ngọc Bách.

***

       Cuối cùng rồi chúng tôi cũng đă t́m được nhau, đă tụ họp lại được những bằng hữu, t́nh thân như ruột thịt.  Những người mà bấy lâu vợ chồng tôi nghĩ rằng họ đă là thiên thu, đă vĩnh biệt, đă dong chơi ở một cơi nào xa thẳm, nơi dung tục của trần gian không c̣n vương dấu chân họ nữa.  Người vui hơn cả phải nói là chồng tôi, anh nói cùng với nụ cười rạng rỡ chẳng ngờ chỉ nhờ một mẩu nhắn tin đă giúp anh có lại được không chỉ hai mà tới bốn người : Hạ,Trung, Xương và Bách.  Riêng tôi cũng có được thêm ba người bạn gái Mai, vợ Bách và chị Chu bá Xương.

       Vợ chồng tôi đă lên Sanjose thăm Bách và Hạ, cũng đă cùng với Mai gác lại tất cả những công việc thường ngày.  Dù rằng Mai đang điều hành một business rất đông khách, về Orange County vui chơi với chúng tôi hai tuần lễ.  Gặp lại nhau, niềm vui nào tả cho hết,ngôn ngữ nào viết cho đủ.  Trần trung Hạ và chồng tôi ôm chặt nhau như hai ngựi t́nh quấn quít.  Hạ quay qua nh́n tôi xúc động:

       - Ai ngờ được hả Phương, Khanh.  Tất cả mọi chuyện nếu không phải là do cơ duyên th́ lấy ǵ để giải thích những sự việc đă xẩy ra như hôm nay - Chính ngay Hạ cũng đă nghĩ chắc chắn là Phương đă yên phần, từng ấy năm mỗi khi nghĩ đến vẫn không khỏi thương cho số phận bạn và cũng tội nghiệp cho ông chồng BĐQ của Phương, đâu có biết con cọp ấy lại là Khanh

       Hạ kể lại: Sau thời gian phục vụ tại đơn vị truyền tin, không thể chịu đựng hơn được với những điều khó ưa đối với Hạ, những chuyện trái khoáy, xẩy ra hàng ngày.  Kết quả là Hạ đă nhận được lệnh phải đi xa.  Lên cao nguyên rồi ra miền Trung, lang bạt đủ để trải mùi tân khổ của đời.  Cũng may, Hạ nói:

       - Chính v́ nỗi uất ức cuả người thanh niên lỡ mất Thiên đường thơ dại, cùng với ư chí vươn lên.  Nhân cơ hội bị lưu đầy, Hạ đă cố gắng vượt mọi trở ngại để tiếp tục với con đường chữ nghĩa của ḿnh, vừa học vừa lập thân, vất vả, cực nhọc.  Cuối cùng th́ Hạ cũng đă phần nào đạt được ước vọng.  Thời gian pháp định phục vụ quân ngũ đă đủ. Hạ giải ngũ và xin được vào làm cho hăng hàng không Panam.  Trong khi đó th́ Bách cũng trở về đời sống dân sự.  T́nh cờ hai người lại cùng làm chung trong một cơ quan.

       Hạ giải thích, hai bạn có biết tại tại sao tôi không t́m các bạn nữa không, dù nỗi thương cảm luôn luôn quanh quẩn trong tôi.  Chuyện như thế này : Lúc rời bỏ Sàigon, ra đi với nỗi bực tức tôi đă quên mang theo nhiều thứ trong đó có cả địa chỉ nhà Phương.  Hơn nữa tôi quyết tâm rút chân ra khỏi vùng bùn lầy nước đọng, và phải tạm quên mọi chuyện để lo cho thân ḿnh.  Thời của những lêu lổng giang hồ vặt bắt buộc phải được đóng dấu chấm hết.  Và, cho đến một ngày v́ có việc liên quan đến đơn vị cũ, tôi đến tiểu đoàn truyền tin, sẵn dịp hỏi thăm th́ được một người h́nh như là cô Bảo (P.kế toán) nói là Phương lập gia đ́nh, lấy một SQ/BĐQ, nhưng sau khi sanh đứa con gái đầu th́ qua đời.   Đấy, chính cái tin Phương chết đă gây cho tôi cái ư tưởng thế là mọi sự đă xong - Làm sao lại có thể nghĩ rằng c̣n có ngày hôm nay.

       Bây giờ không c̣n là bốn người mà nhân số đă được tăng gấp hai.  Chồng tôi tỏ ra hả hê với niềm vui nhiều hơn, v́ anh đă có lại Trung bàn cờ, Chu bá Xương - Người xạ thủ súng máy - Chồng tôi nói thế: "Nó cà lăm như người bắn súng máy mỗi khi lên tiếng" - Ước hẹn của chúng tôi mỗi năm khi mùa Xuân bắt đầu th́ sẽ cố gắng gặp nhau một lần.  Tạ ơn Trời, buổi gặp lại đă xóa đi những băn khoăn, những ngậm ngùi mỗi khi nhắc nhớ đến những người bạn của tuổi thanh xuân, sẽ không c̣n bị ám ảnh với suy đoán chắc là Bách bị VC bắn bỏ rồi.   Cộng sản Hậu Nghĩa không có nhân tính, Hạ chắc cũng phiêu hốt nơi cơi ngoài xa lắc rồi.  Xin tạ ơn chiến tranh, tạ ơn những thống khổ của đời người đă bỏ quên không cướp đi những bằng hữu và dĩ nhiên trong đó có cả người chồng thương yêu của tôi.

2007, Cali mùa gió lạnh.