Thoáng Hương XuânHuy VănSáng tập họp điểm danh, sửa sang doanh trại. Hậu cứ rộn ràng với những bộ đồ bông tạm biến thành thợ mộc, thợ vẽ, thợ... vịn, để tô phết, trang điểm lại bộ mặt của những dăy nhà tiền chế từ lâu bị bỏ bê v́ bận hành quân liên tục. Vui với bầu không khí đang vào xuân, mừng v́ đang chuẩn bị ăn Tết ngay tại hậu phương, nên mọi người đều cố gắng tối đa để chu toàn phần việc của ḿnh. Và chỉ một buổi sáng là hầu như đâu vào đó. Từ cổng chào, lều bạt, sân khấu dă chiến, đến các văn pḥng Tiểu Đoàn, Đại Đội đều mang màu sắc tươi tắn, lịch sự, đặc biệt là ánh mai vàng mới hôm qua c̣n nằm trong đồi núi Duy Xuyên, nay đă về làm đẹp cho hậu cứ. Sau giờ cơm trưa, rồi phân công trực gác là giờ tùy quyền, cũng có nghĩa là xả trại bán chính thức. Quan cũng như lính, đều hăm hở t́m về với gia đ́nh. ngay cả đám "con bà phước" độc thân cũng không muốn bó chân trong ṿng rào, v́ c̣n khá nhiều thời gian để phung phí cho đến tối. V́ vậy ngay sau khi có lịnh giải tán th́ hậu cứ chỉ c̣n toán canh gác, trực pḥng và những ai có nhiệm vụ đă phân định mà thôi. Một ṿng theo đàn anh chúc Tết các Đại Đội Trưởng cho xong bổn phận là tôi vọt ngay ra Đà Nẵng, trong đầu không có chủ đích rơ rệt, chỉ muốn lang thang đây đó để nh́n người, ngắm cảnh và để thơ thẩn theo thói quen đă có từ nhiều năm trước. Phố vào xuân. Nắng ấm, trời trong. Đường xá dập d́u người qua, kẻ lại. Đà Nẵng chiều nay đẹp hẳn lên với những chợ hoa lộ thiên và gian hàng bán tết dọc theo phố chính và khu vực Chợ Cồn. Vẫn là những nơi quen thuộc, mới một tháng trước đây tôi đă cùng đám " quai chảo " tới lui ḷng ṿng để câu giờ trước khi tŕnh diện nhận đơn vị. Số mạng ưu đăi tôi nên giờ này đang làm khách du xuân theo chu kỳ dưỡng quân của đơn vị. Bước chân nhàn lăm đưa tôi về ngang " Quán Lính ", quán cơm b́nh dân, gần rạp Trưng Vương đă vắng vẻ, im ĺm. Quán ấm t́nh người, thân mật như trong gia đ́nh mặc dù đám Chuẩn úy trẻ chỉ ghé qua vài lần rồi tản mác biệt tăm. Từ đó ghé qua nhà sách Lan Dung chỉ cách một ngă tư, nằm khiêm nhường trong khu thương mại gần nhà thờ chính toà. -Vào coi sách một chút nha! - Thôi di cha nội. Bộ tính làm mọt sách trừ cơm hả. - Sách th́ c̣n đó. Cơm th́ không chờ mày đâu... - Để cho người ta yên có được không. - Tụi bây làm mất mặt quá. - Có mặt đâu mà mất! Thằng này ba xạo lắm. Cô em đừng tin nó. Lật tới lật lui coi cọp c̣n làm bộ hiền từ. Ê mọt sách! Mua th́ trả tiền ngay. Mày " ngắm " tới ngắm lui mất duyên cả sách lẫn người đó... Sự nhốn nháo, ồn ào thật dễ thương của các " Cọp Nhí" mới đó mà cứ như đă xảy ra từ lâu lắm. Lần này th́ sau quầy tính tiền không phải là cô gái của tháng trước, mà là một phụ nữ đứng tuổi, có lẽ là chủ tiệm sách không chừng. Lương vừa mới đầy túi, nên tha hồ mua sắm. Một ṿng qua các kệ, tủ là đă nặng chồng sách dịch của các tác giả thời danh. Sách làm bạn cho đỡ buồn, làm thuốc an thần cho dịu bớt căng thẳng lúc dừng quân, hạ trại, hay để khỏi suy nghĩ vẫn vơ và... đỡ nhớ nhà. - C̣n " Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh " của Remarque không cô? Có tiếng của một cô gái hỏi người chủ nhân quán sách. - Để cô vào trong xem lại. Cháu chờ một chút nhé! Tôi dán mắt lên dăy kiếng sau quầy tính tiền để t́m cô gái nhưng cô c̣n khuất trong góc. Đang mường tượng ra h́nh ảnh của cô gái th́ người phụ nữ đătrở ra ngoài, vừa đi nhanh đến quầy tính tiền vừa nói với ra phía sau, hướng về nơi cô gái đang loay hoay lật sách: - Hết Remarque rồi cháu ơi! Hay là chọn quyển nào khác xem tạm đi. Hai, ba tuần nữa mới có sách mới. Có tiếng dạ, rồi tiếng guốc xê dịch phía trong. Vẫn không thấy bóng dáng cô gái v́ bị che khuất bởi mấy giá, tủ đặt ngay giữa tiệm. Người chủ nhân nh́n tôi gật đầu chào rồi ghi giấy tính tiền. Khi thấy "Mặt Trận Miền Tây..." th́ bà ngước nh́n tôi, cười: - Th́ ra là Chuẩn úy... Bớt cho chút đỉnh để gọi là chút quà Xuân cho chiến sĩ. Nhớ trở lại ủng hộ chúng tôi nhé. Tôi vừa trả tiền vừa đáp lời: - Dạ, chắc chắn sẽ trở lại đây mỗi khi có dịp về hậu cứ. C̣n bây giờ th́... Tôi lấy sách của Remarque để riêng qua một bên khi người chủ tiệm đang gom sách cho vào túi nylon. Bà chưa kịp hỏi th́ tôi đă nhận túi sách, quay lưng bước ra ngoài sau câu nói: - Quyển này tôi tặng cho cô gái trong kia. Nhờ bà chủ chuyển dùm nha! Phố phường đang rực nắng, và ḷng tôi cũng vừa dấy lên một hạnh phúc nhẹ nhàng khi nghĩ đến ánh mắt ngạc nhiên của người chủ quán sách và có thể của cả người con gái không quen. "Người yêu của Lính", c̣n trong mái trường, hay là một tâm hồn đa cảm muốn " nhức nhối " thêm cơi ḷng khi hoà ḿnh vào ḍng văn của Remarque?" Đang miên man suy nghĩ th́... - Chuẩn úy... Tôi dừng chân, quay lại. Đang nhanh chân tiến về phía tôi là một tà áo trắng. Cô gái vừa tới gần, vừa thở, rồi ch́a quyển sách ra... - Là chút quà xuân tặng cô. Tôi nói trước khi cô gái kịp mở lời. Nàng hơi bất ngờ, nhưng trấn tĩnh ngay: - Không quen biết mà nhận sách th́... - Th́ coi như đă quen rồi đi. Sách hay tặng người thích đọc là phải thôi. - Ồ không! Chuẩn úy đoán sai rồi! Em định mua làm quà mừng sinh nhật ông anh. - Vậy th́ cô nên giữ lấy. Xin đừng ngại. Cô gái lúng túng, rồi lưỡng lự rất tội nghiệp, nhưng thấy tôi cương quyết không nhận lại sách th́ mới gật đầu: - Em đành phải nhận thôi. Cám ơn Chuẩn úy. - Không có chi. Chúc cô và gia đ́nh ăn Tết vui vẻ. Chúng tôi từ giă nhau ngay sau đó. Tôi đứng nh́n theo tà áo trắng cho tới khi cô gái khuất dạng ở ngả tư, rồi mới thả bước về hướng Chợ Cồn, trong ḷng lâng lâng một niềm vui khó tả. Bước chân cứ thế thả dài trên Hùng Vương. Đến Chợ Cồn th́ trên tay cũng nặng thêm bánh mứt, trà thơm, và cặp rượu làm quà cho gia đ́nh của anh em văn nghệ mới quen trong đơn vị và để nhâm nhi với đám " con bà phước " gốc Sài G̣n trong Đại Đội. Đang lững thững đi ngang mấy gian hàng trái cây th́ tôi nhận ra cô gái khi năy. Cô đang nhận tiền thối và lo cột lại bịt cam nên không biết có tôi vừa đứng lại kề bên. khi quay người dợm bước đi th́ mới khựng lại tṛn xoe mắt nh́n tôi ngạc nhiên, ấp úng: - Chuẩn úy... - Chào cô. Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi. Tôi cười, trấn an: Cô gái nghiêm nét mặt: - T́nh cờ. Hay là...
Thấy cô gái có vẻ không tin và như giận dỗi v́ bị làm phiền, tôi tiếp ngay: - Nếu có ư xấu, hay muốn tán tỉnh th́ tôi đă hỏi tên hay bắt chuyện này nọ cho bằng được từ lâu rồi. Mà thôi. Tôi không muốn làm phiền cô nữa đâu. Chúc cô và gia đ́nh mọi sự như ư. Tôi dứt lời là quay lưng, nhưng chưa kịp bước đi th́: - Chuẩn úy. Khoan đă... Tôi nh́n cô gái, chờ đợi. Nàng có vẻ ngại ngùng, chần chừ giây lát rồi mới e ấp nói: - Em không dám nghi nghờ Chuẩn úy. Nhưng v́... - Tôi hiểu. Cô e dè và nghi ngại cũng phải thôi. Tôi ngắt lời. Nhưng h́nh như cô cũng có tâm sự phải không? - Chuẩn úy đoán đúng. Cô gái thoáng gật đầu. Không phải một ḿnh em mà cả nhà đều đang lo lắng v́ một chuyện có liên quan đến ông anh. - Xin lỗi v́ đà vô t́nh khơi dậy mối ưu tư của cả gia đ́nh cô. - Dạ không sao. Không dấu Chuẩn úy là em mới đi làm về, sẵn dịp ghé mua sách và trái cây nên ... - Th́ ra vậy. Coi như là duyên hạnh ngộ bất ngờ. Thôi, chào cô nha. Cho tôi gởi lời thăm và mừng sinh nhật anh cô. - Chuẩn úy... có bận ǵ không? - Không. Có chuyện ǵ không cô? Cô gái ngập ngừng nói: - Nếu không ngại, th́ xin mời Chuẩn úy ghé nhà một lát. Anh của em cũng là Lính. Chuẩn uư đích thân ghé tặng sách th́ anh ấy chắc sẽ vui hơn. - Rất hân hạnh cho tôi. Đang dưỡng quân nên th́ giờ thoải mái lắm. - Vậy xin đi theo em. Nhà cũng gần đây thôi. Ngôi nhà nhỏ nằm trên đường Nguyễn Hoàng, cách nhà Ga không bao xa. Ngoài hàng ba là một quầy sinh tố và nước giải khát với vài bộ bàn ghế thấp, gọn, khá sạch sẽ. - Cho người quen trong xóm thuê. Mẹ nói họ có cơm, ḿnh có cháo. Tôi gật đầu tán đồng. Cửa mở. Mẹ cô gái đón chúng tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên nhưng với một nụ cười thật tươi. Cô gái mở lời trước: - Thưa mẹ đây là.. - Thưa bác. Tôi đỡ lời. Cháu là... - Huy " cận "! Tiếng nói từ trong góc pḥng vang lên làm tôi và hai mẹ con sững sờ. Chưa kịp b́nh tâm th́ Nguyễn Hoài Nhơn đă đẩy chiếc xe lăn về phía tôi, vẫn giọng vang vang như thời làm thành viên cho ca đoàn nhà thờ và đội Văn Nghệ lúc c̣n ở Đồng Đế: - Gió nào đưa mày tới đây vậy? Tao biết mày về Biệt Động Quân nhưng không ngờ mày ra tới ngoài này. Tôi chồm xuống ôm người bạn quân trường hồi lâu, rồi mới chỉ tay vào cô gái: - Tao t́nh cờ gặp... - Thôi đừng ba xạo. Tao không tin đâu. Sao nhanh quá vậy... Tôi cười, không đính chánh. Cô gái th́ đỏ mặt lách vào pḥng trong. - Th́ ra cháu Huy cũng học ở Đồng Đế. Tôi dạ, rồi kể sơ về những sinh hoạt quân trường. Khác đại đội khoá sinh, nhưng chung ca đoàn nhà thờ và chung ban Văn Nghệ nên thân nhau. - Tao cũng không ngờ gặp lại mày tại dây. Và... Nh́n xuống chân bạn, tôi ngập ngừng bỏ ngang câu nói. - Không cưa chân là may lắm, nhưng cũng không hy vọng đi đứng lại b́nh thường. Xương chân bây giờ là platine và ốc, vít. - Đụng ở đâu vậy? Tôi hỏi - Đức Dục. Thằng em cơng về. Nếu không đă có Nhành Dương Liễu rồi. - Tao may hơn mày một chút. Số được Trời thương và ưu đăi. Tôi kể sơ về những ngày học Rừng Núi Śnh Lầy ngay sau khi măn khóa ở Đồng Đế, thực tập tác chiến ở hai Quân Khu, thời gian một tháng vừa qua với Tiểu Đoàn 37 BĐQ, rồi kết luận: - Nhờ vậy mới ăn Tết hậu cứ và gặp em mày. - Hoài An. Tao c̣n thằng em út. Mai mốt nếu lỡ tao thành phế thải th́ nó ... - Tới đâu hay tới đó. Lo nghĩ cũng vậy thôi. Cứ khuyên nó học hành đàng hoàng để khỏi bị Thiếu Tướng Bùi Đ́nh Đạm " mời " như đám tụi ḿnh. Hoài An có nói là cả nhà đang kém vui. Th́ ra là chuyện mày bị thương mà ra. - Lo chứ sao không. Thằng Quan sắp tới tuổi quân dịch. Mai này Hoài An nó cũng phải... - Anh đang nói xấu ǵ em đó? Hoài An từ nhà sau đi ra ngắt lời. Mẹ nói mời anh Huy ở lại dùng cơm. - Phải đó. Mày bụi đời với tao đêm nay đi. - Không được đâu. - Ừ. Tao hiểu. Vui miệng nên nói vậy thôi. Bữa cơm đạm bạc, vui và thân mật. Bạn tôi nói nhiều hơn ăn. Sơn, em út của Nhơn luôn miệng hỏi về chuyện của người anh lúc c̣n trong Quân Trường. Lại thêm một dịp để cả hai chúng tôi ôn cố tri tân về mọi thứ trên đời. Lâu lắm rồi cả nhà em mới có những nụ cười ḍn tan như thế. Hoài An nói, khi tiễn tôi ra cửa. Mẹ luôn xót xa cho anh Nhơn, từ lúc anh ấy vào lính lận. Bây giờ th́ mẹ càng phiền năo hơn. Anh của em cũng sầu đời lo nghĩ dủ thứ, nhất là cứ sợ ḿnh thành phế binh th́ em Sơn sẽ không được hoăn dịch gia cảnh. C̣n em th́ không biết phải làm sao. Hôm nay mới nghĩ ra quà sinh nhật để làm niềm vui tạm thời. Tôi an ủi Hoài An bằng những lời đă nói với Nhơn và bày tỏ sự thông cảm chân thành v́ chính tôi cũng ở vào hoàn cảnh tượng tự, chỉ khác nhau ở chỗ gia d́nh này đă từ lâu vắng bóng người cha, một chiến binh gốc B́nh Định đă gởi trái tim và mạng sống của ḿnh nơi quê vợ. Tôi có hứa sẽ trở lại thường xuyên, nhưng hẹn mùng một sẽ ghé xông đất và chúc tết cả nhà. Mấy quyển sách mua ban chiều trở thành quà sinh nhật và quà mừng tái ngộ. Bạn tôi không tiện tiễn chân nên nhờ cô em thay thế. Thêm vài câu chuyện ngoài hiên đủ để h́nh ảnh của người con gái ban chiều c̣n xa lạ, bây giờ đă trở nên thân thương một cách thật t́nh cờ. Phố đă lên đèn từ lâu. Đà Nẵng nhộn nhịp, tưng bừng. Ḷng người rộn ră mừng xuân. Ḷng tôi lâng lâng một hạnh phúc nhẹ nhàng khó định nghĩa. Trên chuyến xe Lam cuối cùng về Hoà Khánh có nhiều ánh mắt nh́n tôi lạ lùng, thắc mắc khi thấy tôi hay mỉm cười một ḿnh. Những lúc đó, tôi đă nghĩ về Hoài An và tà áo dài mảnh khảnh trên phố, đồng thời tôi cũng nhớ bộ mặt bí xị của Nhơn khi tôi nói không thể trở lại vào ngày mai, nhưng liền sau đó là cặp mắt sáng rỡ của bạn khi tôi nói lư do là v́ phải lo phụ trách buổi văn nghệ tất niên cho Tiểu Đoàn. Nghe nói tới nhạc sống là anh chàng chịu không nổi, cứ suưt xoa tiếc rẻ cơ hội hiếm có để "..Nhảy lên chơi ké vài bài cho đă tay...". Tiệc tất niên đă vừa xong. Mọi thứ đă sẵn sàng. Chỉ c̣n chờ phái đoàn ủy lạo của Trường Nữ và Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn phát quà cho gia đ́nh binh sĩ xong là màn Văn Nghệ mừng Xuân sẽ bắt đầu. Trong lúc cả nhóm Văn Nghệ thử lại âm thanh và mọi thứ trên sân khấu, th́ viên Trung Sĩ trực trên Văn Pḥng Tiểu Đoàn đến t́m tôi: - Chuẩn úy có điện thoại của Liên Đoàn gọi. Tôi vào văn pḥng, trong ḷng tự hỏi chuyện ǵ đây th́ có tiếng đáp lời sau khi tôi xưng danh: - Đây là Toán Kiểm Soát Liên Đoàn. Mời Chuẩn úy tiếp chuyện rồi xác nhận người thân trước khi chúng tôi cho vào hậu cứ. Ngay sau đó là giọng nói của ngày hôm qua vang lên: - Là em đây. Anh Nhơn bảo em và út Sơn vào coi anh " làm ăn " ra sao. Có khá hơn hồi Văn Nghệ măn khóa ở Đồng Đế hay không. Vừa buông máy là tôi chạy t́m xe và tài xế ra tận cổng Liên Đoàn đón những người mới quen mà như đă thân thương từ thuở nào. C̣n hai ngày nữa mới Tết, nhưng ḷng tôi đă thoáng vào xuân. Một muà Xuân t́nh cờ như tiền định... |