Phần 2

"Gié lồ... phen"

Nguyễn văn Học


       . . . . . .

***

       Những năm tù đằng đẵng, từ Nam ra Bắc - Rồi cũng có ngày Nam lết được tấm thân tàn trở về với ba, má - Đó là đầu năm 1983 - Gia đ́nh Nam thật sự mất hết - Cả ngàn mẫu ruộng xưa kia bị truất hữu, chính phủ Cộng Ḥa trả cho một số tiền lớn, tính bằng công khố phiếu, để trong ngân hàng, hàng năm số tiền lời lấy về tiêu xài dư dả, số tiền này đă bị bọn cộng sản "...xù" hết - Điều đó cũng c̣n lư giải được, nhưng c̣n khoảng hơn chục mẫu ruộng do gia đ́nh được để lại canh tác và mấy mẫu vườn cây ăn trái, chúng cũng tịch thu ráo, lại c̣n tính thuế cả mấy chục năm qua, bắt gia đ́nh chàng phải thanh toán - Nỗi uất ức không biết để đâu cho hết - Nh́n bố mẹ v́ buồn rầu cảnh nhà tan nát, của cải tiêu ma, mà thân già chỉ c̣n da bọc xương.  may mà c̣n được một số "của ch́m" là những tư trang, vàng ṿng mà mẹ Nam dấu được, gia đ́nh bán dần để sống nên mới cầm cự được - Nam thấy xót xa, ray rứt, nhưng cũng chỉ biết đưa mắt nh́n, t́nh thế này lo thân ḿnh chưa xong, chàng cục cựa ǵ được nữa - Nam chua xót nghĩ tới câu "đất nước mất, mất tất cả", đành ngậm ngùi gục mặt.  Sự trở về của Nam là một tin vui khiến ba má chàng khởi sắc, lại thêm mấy năm tù tội, có thời giờ ngẫm nghĩ t́nh đời, lại được gia đ́nh lo lắng chu đáo làm chàng cảm kích,  Nam bỗng trở nên điềm đạm, bỏ hẳn tật ăn chơi, biết để tâm săn sóc đến bố mẹ, v́ thế ông bà cụ càng vui, sức khỏe thấy khả quan hơn những năm trước. 

       Để giúp đỡ vào sinh hoạt gia đ́nh, Nam thỉnh thoảng lên Sài g̣n gặp bạn bè, tom góp một chuyến thuốc tây, đưa về dưới tỉnh bán kiếm lời và v́ thế trong một dịp t́nh cờ chàng gặp lại "Phú" .  Đôi bạn tuy sau này không ư hợp tâm đầu về vụ vợ con của Phú, nhưng ít ra cũng đă có thời gian chung sống, để lại nhiều kỷ niệm với nhau - Hơn nữa trong hoàn cảnh đau buồn chung, hai người dễ nối kết lại t́nh bạn xưa kia, vả lại Nam thầm nghĩ: "cho dù nó... đa mang, nhưng bây giờ cũng phải vất vả lo lắng cho cả hai gia đ́nh.  đáng đời thằng em.  đúng là "sướng con..., mù con mắt"..., thật cũng "tội nghiệp".  Theo lời Phú kể lại, hắn bị tù hơn hai năm th́ hai bà vợ của nó hùn hạp với nhau, qua trung gian một người bà con của "bà Ông Tạ" từ Bắc vào Nam để "t́m họ, nhận hàng", đến gặp một người cùng làng đang "nàm nớn" tại quân khu 7 - người này bảo lănh cho Phú ra tù với giá hữu nghị là một xe Honda dame và một ti vi Dê non (Denon) - Từ ngày ra tù, Phú được một ông bố vợ truyền nghề thợ bạc, hắn ké một chỗ ngồi tại sạp hàng của người bà con trong chợ An Đông, kê một cái tủ nhỏ, sắm một cái đèn x́, xin một giấy phép hành nghề sửa chữa nữ trang, hắn nghiễm nhiên trở thành "chủ tiệm vàng".

       Trong thời điểm này, phong trào vượt biên đang nở rộ, bà con dùng vàng để giao dịch, nên công việc liên quan đến vàng cần nhiều thứ - Từ mua đi bán lại, đến những công việc đơn giản như vàng lá hoặc những đồ trang sức giây chuyền, ṿng đeo tay, nay muốn làm thành khoen năm phân, một chỉ, hai chỉ v..v.. để dễ "chung" cũng như dễ kỳ kèo thêm bớt, khiến quầy hàng của Phú luôn có khách - Nam cũng nhờ có chỗ đó mà liên lạc với bạn bè để chạy hàng.  Cả Nam lẫn Phú đều có điều kiện vượt biên, nghĩa là có đủ vài ba lượng vàng đóng tiền chỗ, nhưng cả hai đều không đi, dù rất muốn - Nam không nỡ xa cha mẹ già yếu, đồng thời cũng không muốn v́ ḿnh mà cha mẹ phải lo lắng trong khoảng thời gian, từ khi bước chân ra đi cho đến khi nhận được tin b́nh an ở một nước tự do nào đó - Đấy là "xuôi chèo mát mái".  C̣n nếu không may, chàng bị bắt, không biết cha mẹ già sẽ đau buồn đến thế nào - Riêng Phú không đi được v́ sự "quản lư không thống nhất" của hai bà.  "Bà Ông Tạ" muốn đưa con cả hai người đi trước cùng với Phú, trong khi "bà Lê Thánh Tôn" không muốn Phú ra đi mà không có bà ta - Họ chỉ đồng ư với nhau trong trường hợp tất cả cùng ra đi.  Nhưng cả ba người lớn đều nghĩ đến trường hợp ra đi như vậy, nếu bị bắt cả hai nhà th́ tương lai sẽ ra sao v..v.. - Ra đi từng phần không ai chịu ai, c̣n ra đi hết lại không dám - Thôi!   Đă không giải quyết được trường hợp này, hăy cứ sống tạm theo thời thế đi, rồi tới đâu hay tới đó!  Cuộc sống bấp bênh khiến Nam không hề nghĩ đến chuyện vợ, con, mặc dù cha mẹ, anh chị, chàng thường xuyên nhắc nhở - Nam có than thở đời sống khó khăn th́ họ bảo chàng "trời sinh voi, sinh cỏ..".  Riêng Nam chỉ nghĩ đơn giản rằng: "Thân ḿnh c̣n chưa lo nổi, đèo ḅng vào làm chi cho khổ đời người khác".  Thế là mặc cho gia đ́nh đốc thúc, chàng vẫn sống độc thân.

       Về phần Phú, chuyện vất vả, lo lắng hẳn nhiên phải hơn Nam, v́ hắn có những hai gia đ́nh, mà hai gia đ́nh đó dĩ nhiên không hợp nhau.  Tuy không chống đối nhau ra mặt, nhưng những đ̣n ngầm các bà tung ra làm nhiều khi Phú cũng không biết giải quyết thế nào cho ổn.  Hắn thường than thở với Nam là thân hắn bị chi phối bởi hai "chính phủ quần thâm", nhiều khi xoay ṃng ṃng không biết đường nào mà đỡ.  Những lúc ấy Nam chỉ cười cười nói với hắn một câu ông bà để lạI: "Bụng làm dạ chịu"!  Năm 1989, một tin tức làm phấn chấn tinh thần các anh em cựu tù nhân và gia đ́nh - Chính phủ Mỹ với sự đồng ư của nhà cầm quyền cộng sản, sẽ cho định cư tại Hoa Kỳ các cựu tù nhân và gia đ́nh với điều kiện phải bị tù từ ba năm trở lên...

       Cuộc đời của anh em cựu tù bỗng nhiên chứa chan biết bao hy vọng.  Niềm hy vọng tràn trề đó thể hiện qua ánh mắt, nụ cười của họ và gia đ́nh, những háo hức, bồn chồn, chờ đợi một đời sống mới trong thế giới tự do - Trong niềm hân hoan đó, nhiều người tuy vui ngoài mặt, nhưng trong ḷng vẫn c̣n ưu tư, hồi hộp, v́ không biết đây có phải là sự thật không, hay chỉ là một chút "đ̣n phép" giữa tư bản và cộng sản, v́ bên nào cũng muốn tranh tiếng rằng phe ḿnh là "bác ái, nhân đạo"? - Hăy cứ chờ xem sao đă, ở với cộng sản mười mấy năm rồi, đừng mừng vội, nhiều khi hối không kịp - Nhưng lần này là mừng thật, có lẽ v́ nhiều lư do khó nói mà chính quyền cộng sản phải bằng ḷng cho các cựu tù và gia đ́nh ra đi - Đúng là anh em cựu tù đă đến lúc "hết cơn bỉ cực", v́ đă có thông báo chính thức của sở ngoại vụ, bắt đầu nhận đơn - Mọi người thở phào nhẹ nhơm, lao vào việc lo liệu hồ sơ...  Niềm vui mừng hớn hở của anh em càng mănh liệt, khi họ nghĩ đến tương lai tươi sáng của con cái, lúc qua được đất nước tự do, văn minh nhất hoàn cầu, bù đắp những khổ ải mà chúng và gia đ́nh đă phải chịu trong mười mấy năm qua - Người người vui sướng, nhà nhà vui sướng - Già trẻ, lớn bé cùng chung một niềm vui.

       Trong lúc mọi người vui th́ Phú rầu thối ruột - Nỗi buồn trước mắt là thời gian ở tù của Phú không đủ ba năm, không đủ điều kiện chính phủ Mỹ đặt ra - Kế đến là nếu đủ ba năm th́ cũng chỉ mang đi được... một bà, c̣n một bà để đâu bây giờ.  Vả lại chắc ǵ bà không có giấy tờ, hôn thơ hôn thú, chịu để yên cho bà kia thảnh thơi ra đi, ai cản được bà ta "quậy" - Nhưng thật không hổ danh là con người khéo xoay sở, chạy chọt, đi cửa hậu v..V.. - Từng phần, từng phần, Phú giải quyết xong cả - Việc đầu tiên là chi ra một mớ để tăng thêm thời hạn ở tù, đổi giấy ra trại khác, đă lỡ tốn tiền rồi th́ cứ cho thời gian ở tù là hơn 5 năm đi cho... chắc ăn - lỡ mai này họ đổi ư, tăng thêm thời gian, phải tù từ 5 năm trở lên mới cho đi th́ sao - Lo xong phần thời gian ở tù, đến phần thuyết phục "bà Ông Tạ", v́ bà không có giấy tờ hợp lệ - Phú đưa ra một chương tŕnh hành động rất... hợp t́nh, hợp lư, hy vọng thành công rất cao - Hai bà và các con sẽ đi chung một chuyến, dưới sự lo lắng, chăm sóc của Phú! - Chuyện này lại phải đ̣i hỏi có sự tham dự của Nam...

 ***

       Đang lui cui hớt tóc cho ông bố dưới nhà, Nam nghe tiếng mẹ hỏi một người khách nào đó:

       - Ông kiếm ai?

       Rồi giọng quen thuộc của Phú trả lời:

       - Dạ, cháu muốn gặp anh Nam!

       Nam ngạc nhiên hết sức, không hiểu có chuyện ǵ mà từ bao nhiêu lâu nay.  Có bao giờ Phú nghĩ đến chuyện xuống thăm chàng đâu, nay lại đến tận nhà thế này.  Buông chiếc kéo và lược xuống bàn, Nam bước vội lên nhà trên.  Chàng thấy Phú đang khệ nệ xách một giỏ đầy những quà cáp, đứng giữa cửa, trước vẻ mặt ngơ ngác, lo âu của bà mẹ.  V́ người khách lạ, nói giọng Bắc làm bà cụ nhợn nhợn, đúng như cụ Nguyễn Du đă tả "Thiếp như con én lạc đàn.  Phải tên rồi sợ cả làn cây cong...  Không ớn sao được v́ cũng những giọng nói này, đă súng ống đầy ḿnh, kéo rầm rập đến nhà bà, chĩa súng vào từng người trong gia đ́nh bắt đứng yên tại chỗ, sau khi đă đọc lệnh khám xét của chính quyền "cách mạng" - Chúng xăm xoi, lục lọi khắp nơi trong nhà, rồi mang đi hết những đồ quư, như TV, Radio, Cassette, máy chụp ảnh v..v..  Những ngày kế tiếp là khai báo, là kiểm điểm, tổng kết, cho đến lúc hai ông bà già chỉ c̣n cái xác nhà đây thôi - Biết ư mẹ, Nam vội lên tiếng giới thiệu rành rọt để đánh tan sự sợ hăi của bà cụ:

       - Đây là anh Phú, bạn cùng khóa Thủ Đức với con đấy má! 

       Bà cụ nghe thế mới yên dạ, lên tiếng với hai người:

      - Vậy hả con, má không biết nên nghe giọng ảnh nói má ngại quá!  Thôi, mời cháu vô trong này đi. 

       Vốn nhạy bén, Phú đă hiểu ra ngay câu chuyện, v́ ít nhiều ǵ chàng cũng đă được Nam kể cho nghe những sự việc đă xảy ra cho gia đ́nh - Phú vui vẻ lên tiếng để đánh tan mọi sự nghi kỵ của bà mẹ Nam:

       - Con xin lỗi v́ đường đột đă làm bác... giật ḿnh - Thật sự th́ giọng nói 54 của con khác hẳn những người 75 sau này bác ạ!

       Bà già cởi mở:

       - Ờ cũng nghe nhiều người nói vậy, nhưng bác có tiếp xúc thường đâu mà phân biệt được - Thôi bỏ qua chuyện đó, anh em ngồi chơi nói chuyện, bác ra vườn kiếm vài trái dừa uống.

       - Chuyện ngồi chơi uống nước tính sau má! Con c̣n đang dang dở mái tóc của ba mà.

       Nói rồi Nam kéo Phú xuống tuốt nhà dưới chào ông cụ, đồng thời vừa hớt tóc.  Ba người nói chuyện mưa nắng, thời thế với nhau - Dĩ nhiên chuyện sốt dẻo nhất vẫn là nguồn tin các cựu tù được cho tái định cư ở Mỹ.

***

Cơm nước xong Nam kéo Phú ra hàng hiên ngồi nói chuyện - Bây giờ Phú mới có cơ hội ngồi riêng với Nam để nói thật mục đích của chuyến viếng thăm này, chàng ta thăm ḍ:

       - Mày đă làm hồ sơ xin xuất cảnh chưa?

       - Chưa, tao thấy ông bà già tội nghiệp quá, nên c̣n phân vân, chưa muốn xa ông bà cụ.  Cứ thủng thẳng, lo cho các cụ thêm được chút nào hay chút đó.

       - Mà thật tâm mày có muốn đi Mỹ không?

      - Mẹ... hỏi kỳ chưa!

       - Thằng nào mà không muốn xa cái chế độ khốn nạn này - Mày không thấy thiên hạ c̣n liều mạng mười phần chết, một phần sống cũng ùn ùn ra đi đấy à?  Có điều tao thân một ḿnh, nên c̣n dùng dằng v́ cha mẹ già - Các cụ hối thúc lắm chứ, mà tao cũng chưa quyết định.  C̣n như mày th́ dễ quyết định rồi, cha mẹ th́ dĩ nhiên ai cũng yêu kính, nhưng đâu có thể cứ bo bo suy nghĩ như vậy mà bỏ quên bổn phận đối với vợ con, mà tương lai con cái mới đúng là mục tiêu quan trọng nhất....

       - Người ta th́ dễ đấy, nhưng tao th́ không giống như thế, hoàn cảnh tao mà mày bảo dễ quyết định à?

       Nghe vậy, Nam ngẩn người ra suy nghĩ một chút - Phải, hoàn cảnh của Phú không thể so sánh với mọi người được.  Nam nói tiếp:

       - Đúng là mày khó xử thật.

        Phú vội cướp lời:

       - Khó xử lắm, nhưng chỉ ḿnh mày là có thể giúp tao được thôi!

       - Mày nói lạ! Tao giúp ǵ được - Mà lại chỉ một ḿnh tao mới giúp được là làm sao?

       Nghe câu hỏi của Nam như vậy, Phú vội nắm lấy, để làm "tiền đề" cho một bài "thuyết tŕnh" dưới đây:

       - Như mày biết, tao có... hai vợ, bốn con, hoàn cảnh của tao hay dở thế nào mày cũng đă hiểu quá rơ - Cũng cái tội ham hố, đa mang mà cuộc đời tao chẳng c̣n ǵ là lạc thú, ăn không ngon, ngủ không yên, ngày đêm lo lắng đủ bề.  Phần lo sinh kế cho hai gia đ́nh, phần lo các bà ấy trở chứng, gay go với nhau, ḿnh ở giữa chỉ có... chết - Bây giờ có tin chính phủ Mỹ đă đồng ư với Việt cộng cho anh em ḿnh định cư ở Mỹ, tao lại lănh một cái... búa lớn - Các bà thi nhau lên án tao chịu khổ chịu cực không bằng các anh em khác, ở tù mới có vài năm đă rên như bọng, t́m đủ mọi cách đốc thúc gia đ́nh phải bỏ tiền ra chạy chọt cho về - Bây giờ mới trắng mắt ra, đă hao tiền, tốn của, mà thời gian ở tù không đủ để được sang Mỹ...đă đau đớn chưa?!   Tuy không ưa nhau, nhưng cả hai bà cùng một luận điệu như thế để ngày đêm ch́ chiết tao, làm như nếu tao đủ ba năm tù, th́ có thể mang được cả hai bà đi luôn vậy - Ṛng ră mấy tháng trời nghe các bà ấy sỉ vả, đến khi tao lo được tờ giấy ra trại khác với trên 5 năm tù th́ hai bà trở thành hai mặt trận đối đầu với nhau, nhưng vẫn đồng loạt tấn công... ta.

       - Sao kỳ vậy Phú?

       - Mày chịu khó suy nghĩ một chút là ra ngay - Có ǵ đâu, khi biết tao đă đủ điều kiện về thời gian ở tù th́ các bà ấy "ngộ" ra rằng, dù mươi mười lăm năm tù đi chăng nữa, tao cũng chỉ mang đi được một bà mà thôi, mà ưu tiên là bà Lê Thánh Tôn v́ bà này có hôn thú với tao - Hai bên gh́m nhau kỹ lắm, nhất là bà Ông Tạ, v́ không có hôn thú nên bà ta càng kiểm soát kỹ - Bà ấy sợ tao lỉnh đi riêng với bà kia, nên đă công khai tuyên bố:  "Đi là đi hết, ở th́ ở hết", nếu lén lút làm giấy tờ, bà ấy sẽ đến tận sở ngoại vụ hay gặp phái đoàn phỏng vấn để "quậy" cho tanh bành luôn.  Bà Lê Thánh Tôn v́ nôn nóng, nên dại dột đưa ra đề nghị là đem hai đứa nhỏ của bà kia đi trước, liền bị phạng một câu xanh dờn: - Đúng rồi, chỉ c̣n một ḿnh gái già này ở lại th́ mai mốt ai c̣n nghĩ đến nữa, bỏ luôn là tiện nhất, dễ xử quá mà!  T́nh h́nh cứ như vậy mà tao ăn không ngon, ngủ không yên, ngày nào cũng phải ít lắm là một lần đến "tŕnh diện" các bà ấy, nếu không cả làng cả xóm đều náo động - Mẹ kiếp, c̣n hơn chế độ quản chế của công an VC nữa mày ạ - Đang lúc "dầu sôi, lửa bỏng" như vậy tao đột nhiên nghĩ đến mày và hiểu rằng chỉ ḿnh mày là giúp được tao với lũ con tao thôi.

       Nam tṛn mắt nh́n Phú và lại lập lại câu hỏi ban đầu:

       - Giúp mày là giúp cái ǵ?

       - Mày hiện đang độc thân, giúp tao bằng cách làm hôn thú với bà Ông Tạ để đưa sang Mỹ luôn dùm tao.

       Nghe Phú nói, Nam sững sờ, không thể nghĩ thằng bạn ḿnh lại có ư tưởng quái quỷ như vậy, Nam lắc đầu quầy quậy:

       - Làm như vậy ai mà coi được, tao thấy mắc cở lắm!

       - Mày cứ nói thế chứ, ai cười mà ngại? - Đây là ḿnh giả bộ mà, bạn bè thân thiết, tao chỉ có tin tưởng nơi mày, mong rằng mày giúp tao để giải quyết t́nh trạng khó khăn của tao.  Hơn nữa tao cũng nghĩ đến tương lai lũ con tao, v́ các bà ấy đă quyết, nếu đi là đi hết, ở là ở hết, chẳng cần ngày mai, ngày mốt, tương lai, tương ớt ǵ hết - Mày thử nghĩ xem, làm cách nào mà đi hết được, chẳng lẽ khai với phái đoàn Mỹ là tôi có hai vợ, bốn con, làm ơn cho đi hết được không à? - Đâu có thể v́ sự bực bội của các bà ấy để lũ con ḿnh sống làm cu li cho những thằng chín phần khỉ một phần người như những thằng cộng sản này được!?

       Nghe Phú nói, Nam thấy bất nhẫn, những điều tŕnh bày của Phú thật sự cũng có phần đúng, nhưng mọi chuyện cũng tại nó mà ra cả - Nam dịu giọng bảo Phú\:

       - Cũng tại mày, đèo ḅng cho lắm vào bây giờ mang họa - Mày đă thấy tội nghiệp cho lũ con mày chưa? Tao chả dại dây dưa vào đâu, vả lại làm những chuyện khuất tất tao thấy nhột nhạt lắm, mày hiểu dùm cho tao.

       Phú cao giọng, cố thuyết phục bạn bằng luận điệu riêng của hắn:

       - Làm ǵ có chuyện khuất tất.  Mày nghĩ coi, mày có đủ điều kiện xuất ngoại mà, mày độc thân không vợ con th́ mày giúp đỡ bạn bè bằng cách đưa vợ con bạn đi, có ǵ sai trái đâu?  Tao nói cho mày nghe, tao c̣n biết có những người đút lót cho bọn VC ở sở ngoại vụ, làm hồ sơ giả từ A đến Z mà vẫn đi ngon lành đấy...

       Nam vẫn ngồi bất động, im lặng, không lên tiếng phản đối hay đồng ư - T́nh trạng im lặng kéo dài, cuối cùng Phú đưa ra một ư kiến tối hậu:

       - Tao có thêm một đề nghị này nữa để mày tính toán với gia đ́nh - Mày không có con, nhưng có cháu, mày có thể đem theo hai đứa con ông anh, lựa hai đứa có tuổi sàn sàn như hai đứa nhà tao, để chúng làm anh chị em cho dễ - Tao chỉ cần người và tấm giấy ra trại của mày thôi, c̣n tất cả các loại giấy tờ hộ tịch, hộ khẩu, tao sẽ lo liệu hết - Tóm lại nếu mày đồng ư, chỉ việc dắt hai đứa cháu lên, nhập chung với vợ và hai con tao, thành một gia đ́nh hai vợ chồng, 4 đứa con là xong thôi - Tao phải về không trễ, mày cứ bàn với hai bác và vợ chồng ông anh, có ǵ lên cho tao hay sau...

***

       Khi nghe Nam kể lại lư do mà Phú xuống thăm và đề nghị của Phú, gia đ́nh Nam chẳng ai phản đối cả.  Ba má rồi anh trai, chị dâu, ai nghe cũng bằng ḷng ngay.  Cả bốn người cùng thuyết phục Nam nên nhận lời để có cơ hội cho hai cháu cùng được đi với chú - Ai cũng giảng giải cho Nam biết, việc thương ba má dĩ nhiên quan trọng, nhưng nếu Nam cứ ở nhà quanh quẩn bên các cu,ï th́ sự quan tâm đó cũng không thiết thực cho bằng chàng mạnh dạn ra đi.  Khi công việc làm ăn ổn định là có tiền giúp đỡ cha mẹ để tăng cao đời sống vật chất cho các cụ, có điều kiện để thuốc men, tẩm bổ cho các cụ, như vậy mới dễ dàng kéo dài tuổi thọ - Việc săn sóc đă có anh chị và các cháu bên này lo liệu, không phải nghĩ ngợi - Hơn nữa thời gian gần đây, những người Việt tỵ nạn ở các nước Âu Mỹ, họ về thăm nhà hà rầm, mai mốt có nhớ ba má em cũng về được vậy - Ḿnh ra đi hợp pháp mà sợ ǵ, nếu em bằng ḷng mới đúng là thương ba má, anh chị và các cháu đấy - Gia đ́nh đốc thúc, rồi chính Nam cũng đắn đo suy nghĩ hơn thiệt - Chàng cảm thấy đây là cơ hội cho hai cháu được tiến thân, mà ḿnh tuy có lỗi qua mặt pháp luật, nhưng không hệ trọng lắm - Thật ra nếu chàng lập gia đ́nh như các bạn cùng trang lứa, th́ giờ này cũng có một vợ bốn năm con để đưa đi chứ kém ai!  C̣n xét về mặt lương tâm, những người chàng mang đi là những người thân thích, không phải v́ ham tiền mà đưa những thành phần bất hảo, buôn bán hay cộng sản sang nằm vùng v..v..  Chắc không c̣n cơ hội nào tốt hơn nữa đâu.

       Nghĩ vậy, nên hai tuần sau, Nam lên Sàig̣n trả lời cho Phú biết chàng bằng ḷng.  Phú mừng hơn bắt được... vàng.  Hắn bắt tay ngay vào việc lo liệu giấy tờ... Hồ sơ xuất cảnh của Nam được dựng lên với những chi tiết như sau: Gia đ́nh gồm hai vợ chồng, cưới nhau từ năm 1966, có hôn thú đàng hoàng, họ có bốn đứa con, "hộ khẩu" thường trú tại ngă ba Ông Tạ.  Chồng là sĩ quan chế độ cũ, "học tập cải tạo" hơn 7 năm... - Mấy tháng sau, "gia đ́nh Nam" và gia đ́nh Phú nộp đơn xin tái định cư chung một ngày, mọi chuyện đều do Phú tính toán, để hai gia đ́nh được cùng một danh sách, rời VN chung chuyến bay.  Cuối cùng có khác biệt chút xíu là khi đến Thái Lan, Phú sang Mỹ trước Nam một tuần - Họ cùng về Massachusetts định cư, do sự bảo trợ của một gia đ́nh người thân của Phú đă sinh sống ở đây từ mấy năm trước.  T́nh trạng này làm Nam thật sự bế tắc về việc lập gia đ́nh, v́ trên danh nghĩa, chàng đă là người đă có vợ con - Ai biết đấy là đâu - Làm sao có can đảm giải thích

***

       Ṛng ră mấy tháng trời ở chung với vợ Phú để che mắt mọi người và nhất là dễ dàng trong việc đi lại hoàn thành thủ tục giấy tờ của một gia đ́nh tỵ nạn - Căn apartment 2 pḥng, vợ Phú cùng 2 con một pḥng, ba chú cháu Nam một pḥng - Tuy chia ra như vậy, nhưng dưới một mái nhà, nên gây rất nhiều phiền toái, khó chịu cho Nam, v́ sinh hoạt luôn bị g̣ bó - Đă vậy hàng ngày Phú đều phải đến để... thăm hỏi vợ con, làm Nam cũng khó nghĩ - Vợ chồng người ta đôi khi muốn thân mật với nhau một chút th́ chàng lại như một thứ "kỳ đà cản mũi".  V́ thế khi cảm thấy vừa đủ thời gian để... xa nhau, Nam tính ngay đến chuyện minh bạch hoàn cảnh của chàng, để khỏi rắc rối sau này, Nam nộp đơn xin ly dị. Giấy tờ xong xuôi, ba chú cháu Nam dọn ra ở riêng, để Phú tiện việc lui tới săn sóc vợ con - Bây giờ hoàn toàn không c̣n vướng mắc ǵ với gia đ́nh Phú, dù những vướng mắc đó thực sự cũng chỉ là một màn kịch.

       Để tiết kiệm, ba chú cháu mướn căn apartment một pḥng.  Ban ngày chú đi làm, hai cháu đi học.  Ban đêm chú đi học, hai cháu ở nhà làm homework - Niềm vui của Nam bây giờ là săn sóc, lo lắng cho tương lai hai đứa cháu, mà chàng đă nhận sự ủy thác của cha mẹ và anh chị, giờ đây chàng coi chúng như con đẻ - Điều buồn cười là rất nhiều người trong cộng đồng đều tỏ ḷng thương xót cha con Nam và lên án "vợ" chàng và Phú - V́ theo lời kể qua, nói lại, của những người ngụ chung trong khu apartment, họ thấy từ khi Nam cùng hai đứa con dọn ra, Phú thường xuyên đến nhà nhiều hơn và có khi ngủ lại - Thấy hiện tượng như vậy, nhiều người biết Nam và Phú đă từng là bạn, xưa kia vẫn đi lại thăm viếng nhau, nay "trở mặt" phản bội, họ tâm đắc nhắc nhở với nhau câu:

Tin bợm mất ḅ.
Tin bạn mất vợ, nằm co một ḿnh...
rồi cùng thở dài thông cảm với Nam v́... t́nh đời đen bạc.

       Họ có lư lắm chứ.  Đúng "vợ"Nam là người đàn bà "tham phú, phụ bần", v́ thực sự gia cảnh của Phú, so với Nam th́ hắn giàu hơn - Bao nhiêu năm chắt chiu dành dụm, rồi hai bà vợ hắn đều là con chủ tiệm vàng, làm ǵ chẳng có của ăn, của để - Việc xuất cảnh của hắn hợp pháp, nếu có gan chơi liều th́ hắn dấu vàng, đô la vào hành lư mang sang Mỹ, nếu không liều, tính chuyện chắc ăn, hắn thiếu ǵ đường giây chuyển tiền qua lại.  V́ thế hắn đă sẵn sàng vốn liếng, chỉ khoảng một năm sau, Phú đă sang lại một super market bán thực phẩm Á Châu - Hắn bỏ tiền, công sức ra sang sửa lại cho khang trang, bán thêm nhiều hàng hóa, thực phẩm Việt Nam.  Từ đó nghiễm nhiên hắn trở thành ông chủ chợ khá lớn - V́ thế cho nên khi Nam ra đi, trả bà vợ lại cho hắn, người đời nh́n bề ngoài tưởng rằng hắn dùng tiền quyến rũ vợ bạn, c̣n vợ hắn v́ ham giàu mà bỏ chồng, chia con - Đối với những người quen, ai có ḷng quan tâm đến hoàn cảnh của Nam, mỗi khi gặp chàng, nói vài lời chia sẻ, Nam cũng chỉ nhỏ nhẹ cám ơn rồi chuyển đề tài sang chuyện khác.  Làm sao mà Nam có thể đính chính được, thôi cứ để thiên hạ hiểu lầm như vậy đi cũng chẳng sao, đôi khi chàng tặc lưỡi nghĩ thầm:

       - Cái thằng ham hố đó tốt lành ǵ đâu!  Thiên hạ chửi cũng đáng đời, chứ hiểu lầm một chút mà nhằm nḥ ǵ!

***

       Thời gian lặng lẽ trôi, năm năm rồi bảy năm, cuộc sống của Nam và hai cháu tiến triển khả quan.  Sau khi có quốc tịch, ba chú cháu cùng về thăm ông bà, cha mẹ - Gia đ́nh kể sao hết niềm vui - Thấy Nam vẫn c̣n sống độc thân, ba má, anh chị chàng ngỏ ư muốn chàng cưới cô em vợ của ông anh - một cô gái vừa đến tuổi trưởng thành th́ gặp cảnh "miền Nam giải phóng" nên hận thời thế nhố nhăng, xă hội điên đảo, mà khép chặt cửa ḷng từ đó đến nay, chấp nhận thành một cô gái già - Ba má, anh chị chàng muốn lắm, v́ em anh cưới em chị th́ c̣n ǵ bằng.  Hai đứa nhỏ bên Mỹ sống với chú ruột, d́ ruột c̣n liên hệ nào mật thiết hơn...  Mọi người đều vun vào làm Nam cũng xiêu ḷng - Thôi, về già rồi cũng phải kiếm một người bạn đời để tâm t́nh và lo lắng cho nhau lúc tối lửa tắt đèn chứ!  Thế là chàng chấm dứt đời độc thân từ đó...

       Mấy năm sau này, hai đứa cháu đă học xong, cả hai đứa đều có việc làm ở Cali, một đứa ở Nam, một đứa ở Bắc - Sự việc này đẩy đưa vợ chồng Nam di chuyển về cư ngụ tại miền Cali nắng ấm và v́ lư do đó vợ chồng chàng có mặt tại cuộc họp bạn hôm nay... 

       Câu chuyện tiếp tục, khi đề cập lại tới nhân vật chính là Phú - Nam cho biết t́nh trạng của Phú cũng tốt đẹp, ngôi chợ càng ngày càng phát triển, anh ta mua riêng cho mỗi bà vợ một căn nhà để ở, con cái cũng từ từ khôn lớn và học hành đến nơi, đến chốn - Nhưng riêng Phú vẫn chứng nào tật đó, sau thời gian vất vả lo lắng việc làm ăn, khi đời sống ổn định, việc buôn bán thành công tốt đẹp, tiền bạc khá giả, hắn trở lại đường cũ là tiếp tục "lường gạt ái t́nh".

       Điều làm Nam hận Phú nhất, không phải v́ hắn vợ nọ con kia, mà chính v́ lập trường sống của hắn - Những hành động của hắn thật bỉ ổi, không xứng đáng mang danh con người, v́ khi bị bọn cầm quyền cộng sản làm nhục, vu cáo, hành hạ để chết dần, chết ṃn, đă cắn răng chịu đựng, cố vươn lên để sống, để chờ ngày nào đó phục hồi danh dự - Bây giờ, nếu không nghĩ đến chuyện oán thù, cũng phải nhớ đến những sự tồi tệ mà kẻ thù chung đă gây ra cho bao nhiêu thế hệ, c̣n tác hại từ đời nay sang đời khác mà truyền lại cho con cháu biết rơ trắng đen, hầu chúng không bị bịp bợm nghe theo những lời tuyên truyền giả trá mà phạm phải lỗi lầm theo giặc, làm lợi cho giặc - Vậy mà khi thoát được nanh vuốt kẻ thù, mới sống ở nơi an toàn, tự do, chừng mươi, mười lăm năm, cuộc sống vật chất đầy đủ, phủ phê, tiền bạc rủng rỉnh, đă vội quên ngay quá khứ đớn đau, nhất là quên những tội ác của quân thù đối với cá nhân, gia đ́nh và cả với đất nước, dân tộc ḿnh.

       Nhiều kẻ, trong đó có Phú đă phản bội máu xương của đồng đội, phản bội chính gia đ́nh, hớn hở quay về, xun xoe, cầu cạnh, bỏ vốn làm ăn, kiếm chút lợi lộc rơi văi của bọn cầm quyền, rồi lại dùng những tiền bạc kiếm được đó, vui chơi một cách vô đạo đức, trên thân xác những cô gái chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu...  Cuộc sống của những kẻ này, chỉ nghĩ đến tư lợi và lạc thú cá nhân, thật đáng nguyền rủa và lên án.

       Phú nói dối cả hai bà vợ, cần về VN để hợp đồng mua những mặt hàng trong nước, đem qua Mỹ bán - Muốn lời nhiều phải mua tận gốc, bán tận ngọn - Hai bà đồng ư cho hắn mang một số vốn về Việt Nam để mua hàng và đầu tư - Nhưng việc đầu tư trước tiên của Phú là mua một căn nhà ở Sàig̣n, cưới một cô vợ trẻ, trước khi thành lập một "công ty ma" chế xuất thủy sản - Hai bà vợ... già đều không ngờ.  Măi đến khi có tin tức từ gia đ́nh gửi sang, xem xét lại tiền bạc, mới thấy ngoài số tiền chính thức được sự đồng ư của hai bà, hắn c̣n lén lút rút thêm một số tiền không nhỏ mang theo để... du hí.  Lúc đó các bà mới bật ngửa th́ đă trễ - Chửi bới, nguyền rủa cũng chẳng ích ǵ!  Ngày vợ chồng Nam chuẩn bị lên đường sang Cali, đến chào từ giă hai bà vợ của Phú - Điều ngạc nhiên thích thú cho vợ chồng chàng là gặp cả hai bà tại ngôi chợ của gia đ́nh họ.  Xem ra họ rất đoàn kết, thương yêu nhau - Các bà tâm sự:

       - Mấy chục năm nay, chúng em cứ nghĩ rằng khi anh ấy c̣n trẻ, có những phút đam mê không tự chế được.  C̣n chúng em cũng v́ t́nh yêu mê muội mà lâm vào cảnh dở khóc, dở cười, hỏng cả cuộc đời - Thôi đành đau đớn chấp nhận kiếp chồng chung - Nhưng bây giờ mới rơ tính t́nh không tốt của anh ấy, chúng em có chung hoàn cảnh, đều là nạn nhân của một người không ra ǵ - Thật buồn! - Tụi em bàn với nhau, hai chị em bây giờ đă hiểu rơ mọi chuyện, nên không c̣n ǵ hiểu lầm nhau nữa, mà hiệp lực với nhau để đối phó với người chồng vô lương tâm này - Tụi em đă đồng ư dứt khoát đẩy hẳn anh ấy ra khỏi cuộc đời hai chị em, không thể nào chấp nhận sự có mặt của anh ấy trong nhà này nữa - Các cháu bây giờ cũng đă lớn, chúng nó đều ủng hộ quyết định của chúng em...

        Trước sự việc bất ngờ này, vợ chồng Nam chẳng biết nói ǵ hơn là những lời an ủi - Riêng Nam, chàng dùng những lời lẽ hết sức chân t́nh, v́ chàng là người hiểu rơ uẩn khúc cũng như những đ̣n phép ranh ma của Phú đă thực hiện.

***

       Câu chuyện đến đây bỗng nhiên chuyển sang hướng khác, đó là anh em bàn đến việc thiên hạ đua nhau vác tiền về VN đầu tư - Một ông khai pháo:

       - Tôi không hiểu tại sao có những người đă mau quên lại u mê, tiền ở đâu cũng phải làm thấy mẹ mới có chứ - Vậy mà đem về VN nộp cho chúng nó?

       - Họ không nhớ khi xưa trốn đi th́ chấp nhận mười chết, một sống, có đâu hớn hở như bây giờ

       - Đúng!   Mau quên!

       - Không mau quên hay u mê đâu các ông ơi!  Những con người đó khôn lanh lắm, nhưng thuộc loại vô đạo đức, vô giáo dục, chỉ "ham dzui" cộng với tham lam đấy thôi!

       - Nhiều khi đời ông, đời cha khôn ngoan, đến đời cháu lại đổ đốn ra!  Báo chí mấy năm trước có đăng một ông Việt kiều ở Pháp về đầu tư, mở hăng điện thoại di động, đang làm ăn khấm khá th́ bị bắt, bị tịch thu tài sản về tội... trốn thuế - Cái hăng điện thoại đó sau giao cho con rể Phan văn Khải, có ai dám nói ǵ đâu...

       - Ờ!   Tôi cũng có đọc.  "Thằng" này nghe nói... c̣n trẻ.  Mấy tờ báo Pháp khi đề cập đến nó kể rằng: 1954, ông nội hắn đă tránh nạn cộng sản, đưa gia đ́nh di cư vào Nam, bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn ở miền Bắc - Đến đời bố hắn cũng cũng bỏ lại nhà cửa ở VN, đưa gia đ́nh sang Pháp tỵ nạn - Đời hắn th́ "chơi" lại cả ông lẫn bố, tom góp tiền bạc mà cha ông để lại, đem về VN nạp, không những chỉ nạp tiền mà c̣n "nạp mạng" nữa - Tác giả bài báo đặt câu hỏi, không lẽ hành động của ông nội, của bố và hàng triệu triệu người VN không đủ thuyết phục con người "tuổi trẻ tài cao" này sao?

       - Một "ông" ở Ḥa Lan cũng nghe theo lời hứa hẹn của "đảng và nhà nước", đem tiền về đầu tư - Nay th́ tiền mất sạch, ở tù mới ra - C̣n đang kiện cáo lung tung đấy, không biết có lấy lại được đồng nào không, hay lại "con kiến mà kiện củ khoai", thật chán mớ đời - Đúng như các cụ nhà ta đă nói: "Gà chuồng đem thả đuổi chơi..."  Ngu thật!

       Khi đề cập đến Phú, Nam tuyên bố một câu chắc nịch:

       - Mẹ thằng con nhà Phú này!  Tôi cam đoan với mấy ông, không chóng th́ chầy, bọn Việt cộng cũng sẽ lột nó không c̣n cái quần, có khi c̣n...  bị tù nữa là đàng khác.