Đong Đưa Kiếp SốngQU/K19.BĐQDựng vội cái xe đạp ở hàng rào, Bé chạy xộc và nhà d́ Bảy, gọi toáng lên: - D́ Bảy ơi! D́ Bảy... D́ đâu rồi, d́ Bảy? Căn nhà bỏ ngỏ, im ĺm. Bé đi ṿng ra sau giếng. D́ Bảy ngồi dựa lưng vào thành giếng, hai tay ṿ ṿ, day day một vật trăng trắng, mắt nh́n chân không, xa vời. Bé khựng lại rồi se sẽ bước đến bên d́, giọng rụt rè: - D́! Anh Hoà ảnh đang nằm ở bệnh viện... Con đi học về, nghe người ta nói ảnh tắt hơi, toà án làm giấy khai tử trước khi đưa ảnh vô bệnh viện đó d́!.. Như không hay biết có người đến, như không quen biết cái tên thằng con trai và lời báo tin thất thần của đứa cháu họ, chị Bảy im lặng tiếp tục công việc dày ṿ. Bé buồn bă buông thơng một câu nhằm đánh động d́ nó: - Anh Ḥa chết rồi! Vẫn lặng lờ, không có phản ứng. Bé ấm ức: - D́ ở đó giặt áo quần! Nước mắt đoanh tṛng, Bé quày quả ra về. Vừa bước tới sân trước, Bé chạm mặt với hai đứa bạn ở xóm trên. Cả hai hối hả bước vào nhà d́ nó, vẻ mặt hốt hoảng không khác chi nó lúc năy. Chúng hỏi tới tấp: - Mày hay ǵ chưa? Anh Ḥa mày khai tử rồi! Báo cho D́ mày hay, mau lên! Giọng Bé rầu rầu: - Tui biết rồi. Tui tới tin cho d́ tui hay... - D́ mày đâu? Bả tính sao? Xóm tao lên bệnh viện coi anh Ḥa mày đông lắm. - Thôi, để D́ tui yên, về cất sách vở rồi lên bệnh viện đi! Vừa nói Bé vừa dắt xe ra ngơ, hai thằng bạn lững thững theo sau. Bé nghĩ: như vậy là cả phường Tấn Tài này đă hay tin an h Ḥa nó chết rồi! Mọi người xôn xao bàn tán khắp nơi rồi. Họ ṭ ṃ về số phần anh Ḥa nó hơn là D́ Bảy lúc này. Họ sẽ buông xả, thứ tha và thương t́nh hoàn cảnh mẹ con anh Ḥa hơn. Họ sẽ kéo tới an ủi d́ Bảy tội nghiệp của Bé. Anh Ḥa chết rồi, chết là hết chuyện. Anh Ḥa không c̣n hành vi tệ hại nào thêm, để bà con đề pḥng, khinh miệt, xa lánh... D́ Bảy không c̣n đứa con hoang lung, tệ hại, làm buồn phiền lây xóm làng. D́ sẽ ṿ vơ thêm. Cuộc đời D́ thật tội nghiệp! Mẹ Bé thường chắc lưỡi, thở dài than nhiều lần như vậy. Cũng nhiều lần mẹ Bé chắp nối câu chuyện ''di tản buồn'' của d́ Bảy và anh Ḥa, nhiều t́nh tiết xa lạ, Bé không hiểu nỗi. Ngay thời gian lớn lên chơi chung với anh, biết được nhiều chuyện anh làm buồn khổ d́ Bảy, khiến cho mẹ chia cách Bé với anh Ḥa, làm Bé thương nhớ mà tức ḿnh, giận anh luôn!
***
...Sư Đoàn 18 bộ binh tinh nhuệ lập pḥng tuyến Long Khánh để bảo vệ Thủ đô Saigon, vào những ngày giữa tháng 4/1975, đă trấn an phần nào cơn chấn động - biến động của đoàn người di tản. Từ cao nguyên Trung Phần và các tỉnh Ban Mê Thuột, Phú Yên, Khánh Ḥa, đoàn người hoảng loạn ùn ùn tràn vào Ninh Thuận, B́nh Thuận, tiến về Saigon, Thủ đô Tự Do - ngỡ là nơi b́nh an vô sự của Miền Nam. D́ dượng Bảy của Bé rời đoàn người vô Nam, đă dừng lại, tá túc nhà mẹ Bé tại cái ấp cơm gạo trù phú nhất thị xă này. Ngay trong đêm đến đây, dượng Bảy đă theo tiếng gọi trách nhiệm của người sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, dượng khẩn khoản gửi d́ Bảy lại cho mẹ Bé, từ biệt mọi người vội vă ra đi... Tuyến lửa Long Khánh - Định Quán đă là ṿng đai thép hàng tuần lễ. Việt cộng dùng trọng pháo mở đường và chiến thuật biển người ồ ạt phá nhiều mảng ṿng đai, dùng rừng cao su làm bàn đạp, tiến lên. Chúng gặp phải sức kháng cự dũng mănh, quyết liệt, chuẩn xác của những người con dạn dày lửa đạn, phối hợp đồng bộ với lực lượng cơ giới, không quân. Ta đă vô hiệu hóa nhiều đợt tấn công ban đêm của địch. Nhưng, những chiến công ở Long Khánh mở ra nhiều hy vọng chưa được bao ngày, đêm 20/4 Việt cộng dồn toàn bộ tiềm lực đánh thốc vào ngă ba Xuân Lộc- Dầu Giây, thông đường vào Hố Nai-Biên Ḥa... Pḥng tuyến ta mới lập, trải dài nhiều chốt điểm, tiếp liệu gặp lắm trở ngại khó khăn, có kẽ hở nhất định... Dượng Bảy và nhiều đồng đội đă Vị Quốc vong thân. Tin đau buồn bay về nhà nhanh chóng. D́ Bảy chết ngất. Mọi người bàng hoàng, thương cảm, lo cứu chữa, vỗ về d́ Bảy. D́ lăn lộn, vật vă thảm thiết, gọi tên chồng. Khóc tắt tiếng vô vọng. Đầu quấn khăn tang, hai mắt lơm sâu, vô cảm, nh́n trừng trừng vào di ảnh dượng Bảy - Tấm h́nh oai phong dượng Bảy chụp hôm măn khóa được gắn lon Thiếu Úy Vơ Bị Đà Lạt - gương mặt nghiêm nghị, mắt sáng rỡ như gom hết bao âu yếm nh́n d́ Bảy, giờ đây... Thôi rồi! D́ đau đớn tái tê, nước mắt ràn rụa ngày đêm. Mẹ Bé càng xoắn ḷng thương em, khi nghe d́ Bảy lẩm bẩm, tỉ tê trước ảnh chồng những câu vô vọng: - Sao vậy hả anh Quân? Sao anh bỏ em mà đi? Sao anh không chờ thấy mặt con...? Anh biểu em đặt tên cho nó là Ḥa, đứa nữa là B́nh, Ḥa B́nh... Ḥa ra đời không có cha, lấy đâu nữa mà B́nh ... Thân anh, đất nước ḿnh... c̣n ǵ nữa đâu mà Ḥa với B́nh chứ!... Anh Quân ơi! Anh đâu rồi hả anh?... D́ Bảy khóc rưng rức, rồi nghẹn tắt, nuốt tất cả khổ đau vào ḷng, rồi ngẩng đầu nh́n thực tại. D́ cảm nhận mất mát to lớn đang ập lên Miền Nam thân yêu, chứ không phải riêng d́ nữa! Ngày 30/4, cả Miền Nam tức tưởi. Người Miền Nam uất nghẹn, âm thầm khóc trước số phận nghiệt ngă, đen tối ập đến, chụp lên đầu! Không bao lâu, Miền Nam bị đồng hóa thời kỳ ''chén dừa Bến Tre'', ''cá gỗ Hà Tĩnh'', dép râu lộn ṣng! Cuộc cách mạng tiến lên Xă Nghĩa đă đẩy Miền Nam tụt xuống hố nghèo đói, thường trực cơm độn, nước muối. Thù hận và sợ hăi, người chủ mới đă ra tay hủy diệt Việt Nam Cộng Ḥa: Hàng hàng quân-dân-cán-chính bị lùa vào tù với mỹ từ ''cải tạo''. Nhà tù mở ra dày đặc nơi rừng thiêng nước độc, dọc Trường Sơn, kéo dài ra tận biên giới Việt Trung. Lớp lớp vợ con họ trở thành chủ hộ, quần thảo với khó khăn vô định phía trước. Mẹ Bé muốn giữ mảnh vườn Tổ Tiên để lại khỏi bị cướp đi, nên đă chia cho d́ Bảy một khoảnh đất nhỏ phía sau. Bà con giúp D́ làm cái nhà lá đơn sơ để đón đứa con ra đời. *** Đầu năm 76, d́ Bảy sinh bé Ḥa. Bé trở thành gia bảo của đời D́. Cu Ḥa ôm vú mẹ được 4 tháng, th́ bầu sữa thơm cạn kiệt. Cu cậu láu đói khóc ầm ĩ, nghe sốt cả ruột. D́ Bảy quay quắt thương con. Mẹ Bé bày D́ nấu cháo loăng lấy nước pha đường thay sữa - thứ đường đen như cà-phê, ai nh́n cũng ớn! Thằng bé quen bầu sữa Mẹ mềm mại, thơm tho, nhất định không nhận của lạ. Nó khóc vang nhà, người giẫy nẩy, thè lưỡi đẩy cái núm cao su ra. Mắt d́ Bảy cay xè. Nhưng với cử chỉ đứt khoát, d́ kiên tŕ nhử nhử b́nh nước cháo, nghiêng nghiêng vừa tầm miệng con, cho có thể ngậm, rồi bước tránh ra xa. Khóc hồi lâu không no bụng, cu Ḥa hít hít t́m vú, d́ Bảy thư thả đến bên nôi, giúp bé ngậm b́nh cháo. Nó nút lia lịa, hả hê... Người mẹ trẻ - cô nữ sinh viên sư phạm Qui Nhơn xinh đẹp năm cuối - dở dang nghề nghiệp, giữa đường găy gánh! Một ḿnh non nớt với đứa con bé bỏng, phải đối đầu với toàn bộ những cái mới phát sinh hàng ngày đầy hận thù, soi mói, và cơ cực- thật dũng cảm, đáng thương! Tài sản nhỏ nhoi đong đầy kỷ niệm, d́ Bảy đùm túm vội vă mang theo ngày di tản đă đội nón ra đi rất sớm: Áo dài, trây-di, mùng mềm, radio, nhẫn cưới... đưa đẩy d́ Bảy ra chợ Trời, rồi d́ trở thành dân chợ Trời buôn bán trao tay hồi nào không biết! Cu Ḥa đă biết ăn cơm, d́ ẳm con theo, hai mẹ con lăn lóc phơi thân dưới nắng, lay lất kiếm gạo qua ngày. Lệnh mới ban ra: cấm chợ trời, không có buôn bán tiểu thương, tư thương, cá thể! Tất cả phải vào quốc doanh, mọi mặt hàng đều do nhà nước quản lư-phân phối! D́ Bảy về làm thuê trong xóm. Được ít lâu đến phiên Nông Nghiệp vào tập đoàn, hợp tác xă. D́ Bảy trở thành hội viên, nhờ bà chị kê khai hộ khẩu khi giao đất cho nhà nước. Bé Ḥa lớn lên trong thiếu thốn miếng ăn, cái mặc, lẫn sự âu yếm yêu thương của mẹ. D́ Bảy mải lo công điểm ngoài đồng, bỏ liều đứa con 6 tuổi chơi chung với bọn trẻ cùng trang lứa trong xóm, do hai bà cụ hom hem trông hộ. Mấy đứa lớn tuổi thường nói về ba mẹ chúng. B é Ḥa chưa hiểu biết tí ǵ về hoàn cảnh hai mẹ con nó. Đă có vài lần nó nghe nói đến ba nó. Lần nào bà già cũng bảo im đi. Một hôm, nó bất chợt hỏi mẹ: ''Con có ba không? Ba con đâu? Tụi nó nói ba con là "Ngụỵ". Sao là "ngụy", mẹ ?''... D́ Bảy ôm con th́ thầm: ''Có, con cũng có ba'', vừa nói, d́ vừa lấy tấm ảnh người sĩ quan gói cất dưới đầu giường ra chỉ cho Bé Ḥa, giọng chùng xuống: - Ba con đây này. Ba con tử trận rồi! Đừng có hỏi và nói ǵ về ba mà có hại cho mẹ con ḿnh... nghe con! - D́ Bảy dợm bước đi, Bé Ḥa níu áo mẹ hỏi: - Mà tử trận là sao hả mẹ? Sao nói ba mà ḿnh...? D́ Bảy cúi xuống ôm con nói vào tai nó: - Tử trận là chết trong khi đánh nhau với quân giặc... Họ gọi ba con là "Ngụy" v́ ba con đă đánh họ. Lớn lên con sẽ hiểu. Đừng có dại mà hỏi lung tung, họ bắt nhốt con đấy, nghe chưa? Bé Ḥa buông áo mẹ ra, nó cảm nhận có điều ǵ đó không nên hỏi nữa. Có điều ǵ đó làm cho mẹ nó không vui. Nó ngồi bệt xuống bục cửa, nh́n ra vườn... Đến tuổi đi học, Mẹ dẫn Ḥa đến trường cấp I trong phường, xin cho nó học Mẫu giáo. Chỉ một lần đó thôi, mẹ mặc cho nó với trường, với lớp. Tại đây có sự phân biệt: con cán bộ với con "ngụy quân-ngụy quyền". Dần dần Ḥa hiểu thân phận nó và Mẹ. Nó trở nên lặng lẽ, lầm ĺ, không tham gia bất kỳ tṛ chơi nào của bạn cùng lớp. Không biết có phải tự cô lập như vậy mà Ḥa tập trung vào bài học hay không? Những năm cuối cấp I Ḥa trở thành học sinh có hạng trong lớp. Ḥa có khiếu về các môn thủ công, vẽ, thường thức và toán; bết bát nhất là môn Văn, cố gắng hết sức cũng chỉ được điểm 4. Lên cấp II, các môn khoa học, Ḥa rất khá; các môn Văn, chính trị, lịch sử nội dung na ná nhau, làm bài cứ lộn tùng phèo, toàn điểm kém, Ḥa chán ghét, nuốt không vô! Vào những tiết học này, Ḥa thường buồn ngủ. Không gục xuống bàn th́ nó ngồi, mặt nghiêm, tay quậy: Hết rứt tóc đứa này lại véo tai đứa nọ, dấu dép đứa kia... lục đục, táy máy không hở tay. Các nạn nhân kêu ca hay thưa kiện th́ lần sau tệ hại hơn. Các bạn khó chịu chừng nào, Ḥa hể hả với các tṛ quấy phá đó chừng ấy. Học kỳ II năm lớp 8, trong một buổi lao động trồng bo bo ở vườn trường, Hoà vừa cuốc vừa nghêu ngao ngon lành mấy câu phiếm bản của một bài hát thịnh hành lúc đó:
"Cây cuốc cong th́ ḿnh mong cho nó gảyĐang xuống giọng, chuẩn bị điệp khúc th́ lăo Hiệu trưởng người Thanh Hoá lù lù trước mặt Ḥa. Có đứa báo cáo. Cả lớp ngừng tay, thầy giáo - người địa phương-đang ''chỉ đạo'' cho toán khác ở cuối vườn chẳng biết chuyện ǵ, lật đật chạy tới. Giọng rít lên, lăo Hiêu trưởng đanh mặt hỏi: - Mày hát cái ǵ ṃn răng, hát lại coi thằng kia! - Dạ, em nghe người ta hát, em bắt chước... - Mày... phản động! Ai bày mày hát phản động? Con Ngụy, có hành vi phản động, tù rục xương, biết chưa? - Dạ thầy, em hổng biết. Em nghe người ta hát, em hát. Thầy nói bài đó phản động, em không hát nữa... Mặt Ḥa xanh mét, nó cố bào chữa . Lăo Hiệu trưởng trấn áp, hù dọa thằng Ḥa một đỗi lâu - nhằm cảnh giác đám học tṛ vây quanh, kể cả thầy giáo của chúng - rồi ra lệnh cho thầy giáo họp lớp, bắt Ḥa làm kiểm điểm nộp biên bản ngay để ông ta báo cáo lên cấp trên...Sáng thứ Hai đầu tuần sau, thằng Ḥa bị đem ra trụ cờ cảnh cáo trước toàn trường và lănh án phạt trọn tuần tưới nước mấy luống bo bo của lớp. Cũng từ đó, Ḥa luôn luôn ''được'' theo dơi, ''giáo dục'' kỹ. Việc nghịch trong lớp là tội quấy rối an ninh trật tự, tức là phản cách mạng... Cu cậu tiu nghỉu, lầm ĺ, xa lánh mọi sinh hoạt lớp. Nó đánh bạn với một thằng học lớp 9 cùng cảnh ngộ, bị cảnh cáo dưới cờ v́ tội thường xuyên đi học trễ, trốn học. Thật ra, bố của Tuấn đang ở tù ngoài Bắc, nó là con đầu, nhà đông anh em, nên tự nguyện giúp đỡ mẹ. Tuấn bán thuốc lá ban đêm trước rạp chiếu bóng. Nó thiếu ngủ trường kỳ. Đúng phép ra Bắc thăm nuôi bố, mẹ vắng nhà lâu ngày, Tuấn phải quán xuyến mọi việc. Những khi em đau, nóng ruột ngồi trong lớp không yên, nó "dù" về nhà coi sóc em. Thành ra nó phạm nội qui ''có hệ thống''. Thi học kỳ II xong, hai đứa bỏ học ngang, rủ nhau đi bán cà-rem ở các làng ven biển. Cứ sáng tinh mơ, chúng lănh 2 thùng cà-rem to tướng, năn nỉ mấy chú lơ xe cho đứng quá giang phía sau. Vậy mà làng nào cũng tới. Trẻ con ở miền quê, ở vạn chài, thấy cà-rem như thấy hết các thứ bánh kẹo ngon nhất trên đời, chúng trở thành bạn hàng trung thành với bọn Tuấn- Ḥa. Nhờ vậy mà bao nhiêu bọc nhựa, ve chai, lông vịt... trẻ con đem ra cho hai ảnh hóa giá bằng Cà-rem rất hời. Bọn Ḥa kiếm thêm mối lợi khỏi mất công xốc nổi!
Ba Tuấn măn hạn tù đày ở Bắc về, dù c̣m cơi yếu đau, ông vẫn phải ''chứng minh sự tiến bộ'' của ḿnh trước mắt bọn quản chế địa phương bằng cách thuê cái xe ba-gác đi chở hàng mướn ở bến xe. Tuấn phụ cha, nó thôi nghề bán cà-rem. Ḥa vẫn tiếp tục bán Cà-rem. Có mấy thằng ở trường khác, nghỉ hè cũng hành nghề như nó. Chúng đánh bạn với nhau. Làm đâu xâu đó. Bọn kia có mấy đứa con cán bộ theo chơi, tỏ ra rất hào phóng trong cách chi tiêu, Ḥa ảnh hưởng lúc nào không biết. Tiền gửi mẹ ít dần, rồi theo với đà ăn nhậu tiến triển, vốn lời bay đi. Ăn quen mà nhịn không quen, bọn kia tổ chức đi chôm chỉa ở chợ. Chúng thực hiện tṛ ''đổi giỏ''. Ḥa không chịu tham gia trực tiếp, nó lănh phận sự rông vô các hàng, theo dơi các bà cán bộ đi mua sắm tiệc tùng và ra ám hiệu cho bọn kia. Công việc của những đứa c̣n lại là hoá trang giỏ của ḿnh y hệt với giỏ định ''chôm'' và thừa cơ hội tráo giỏ, len nhanh ra ngoài, có đứa chờ sẳn lên xe, cao bay xa chạy. Thế là cả bọn trúng mánh!... Thấy Ḥa có nhiều bạn mới và đổi tánh khác thường, d́ Bảy biết con ảnh hưởng cái xấu, lo lắng khuyên giải nghẹn lời trong nước mắt. Lúc đầu, Ḥa chạnh ḷng, hứa... và tự giam ḿnh ở nhà mấy hôm. Bọn kia rủ rê mời mọc, rồi khích bác làm cho cục tự ái ở anh con trai mới lớn nổi lên. Ḥa tránh mặt mẹ, bỏ ngoài tai bao lời nhắc nhở khuyên răn, đi về tùy tiện, có hôm không ngủ ở nhà. D́ Bảy nói không được, buồn chất ngất, câm lặng luôn! Hai năm trời, d́ nghe người ta nói đến các nhóm bụi đời chuyên ăn cắp vặt, bị công an tóm... Ḷng d́ se thắt, bồn chồn không yên... ''Đi đêm có ngày gặp ma'', nhóm của Ḥa cũng bị bắt quả tang 2 lần. Theo hộ khẩu, chúng bị đưa về tổ dân phố sửa trị. Toà án nhân dân cấp thấp nhất họp ban đêm, đem bị can ra xử... Lần đầu đối mặt với mẹ, nghe mọi người vạch tội, khuyên nhủ, Ḥa cúi gằm mặt, lí nhí lời hối lỗi. Lần thứ 2, mặt nó trân trân, bất cần, nghe án như vịt nghe sấm, thật khó ưa. D́ Bảy đau khổ, nhục nhă đành bất lực trước đứa con hư hỏng. Rồi sự bất quá tam, lần tiếp theo táo bạo không thể tha thứ được: Bọn chúng đánh khổ chủ, giựt dây chuyền, gây thương tích trầm trọng. Hồ sơ đen cả bọn được trưng ra, nhưng riêng lần này th́ Ḥa lănh đủ. Con cán bộ, cán bộ binh, bỏ nhỏ và bảo lănh một tiếng và chỉ cảnh cáo ở Phường thôi. C̣n Ḥa, dính cái gốc ngụy và phản động phải đi cải tạo để làm gương! D́ Bảy tan nát cơi ḷng, coi như mất đứa con từ đó... Nhập trại cải tạo Sông Lớn mới một tuần, Ḥa bị sốt mê man, ói mữa liên tục. Y tá trại bảo nó sốt rét, cho uống thuốc. Mấy ngày không bớt. Bệnh nhân quằn quại, rên la không ngớt. Trại chuyển Ḥa lên bệnh viện huyện cấp cứu. Tại đây, bác sĩ ''chi viện''(ngoài Bắc vào) khám ra bệnh đau ruột thừa và quyết định mổ. Ca mổ tiến hành nhanh, Ḥa nằm ẹp thở pheo pheo, gặm nhắm những cơn nhức nhối râm ran trong cơ thể. Lúc này đây, tâm hồn nó nhức nhối gấp bội, nó thấm thía cảnh tù tội, đau bệnh và thấm thía nỗi đau xa mẹ, làm buồn ḷng mẹ bấy lâu! Trong Ḥa dấy lên nỗi nhớ Mẹ xót xa. Nó ân hận và hối tiếc đă làm mẹ thất vọng, khổ tâm v́ ḿnh. Ḥa nuốt nước mắt. Nó khát khao thèm thấy mặt mẹ, thành khẩn nói với mẹ lời hứa quyết tâm đem lại niềm tin yêu nó đă dại dột đánh mất... Sau trận đau, thân gầy rộc cao lêu nghêu, Ḥa lẫn vào đám tù cha chú-những người tù v́ tội vượt biên-phản bội Tổ quốc, tù chính trị, tù h́nh sự v.v.. Họ vào rừng đốn tre hằng ngày. Hôm ấy, kết thúc buổi ''lao động vinh quang'', Ḥa vác 2 cây tre tươi dài ngoằng, bấm chân chậm răi bước từng bước một xuống đồi. Bỗng như có ai đẩy nó chúi nhủi về phía trước, Hoà trượt chân không gượng nổỉ. Nó oằn người té sấp, hụt hơi thở dưới sức nặng của 2 cây tre. Các tù bác-chú-anh đi sau, thấy Ḥa đổ xuống đột ngột, họ ra tay cứu chữa. Bao nhiêu môn thuốc Nam gia truyền được đem ra ứng dụng: nào giựt tóc mai, bấm huyệt, nào mát-xa, thoa dầu... Ḥa vẫn ngủ sâu, không cựa quậy. Cuối cùng, một chú đập miểng chai lể các huyệt, nặn máu... Các ngón tay Ḥa mới nhúc nhích nhè nhẹ. Nó mở mắt trắng dă lờ đờ nh́n, môi miếng tái tím, ôm bụng dưới giăy giụa một hồi, rồi gập người lại, kích ngất, bất động. Các bạn tù cởi áo làm cáng mang nó về trạm xá. Nó vẫn mê man. Mọi người ái ngại. Y tá đo máu rồi lắc đầu, coi như xong mạng thằng Ḥa. Cánh tù thương cảm, sờ vào người Ḥa, thấy nó c̣n ấm, bằng kinh nghiệm phước thầy may chủ, họ bàn nhau: ''c̣n nước c̣n tát'' và đứng ra xin được đem nó về nhà. Cán bộ trại giam hội ư chớp nhoáng và quyết định: cho đem xác về gia đ́nh, với lời dặn kèm ''nhớ ghé ṭa án lấy cái giấy khai tử!'' Cái giấy khai tử có nhiều mộc đỏ ḷm mang tên Ḥa, các bạn tù chuyển đại xác Ḥa vào pḥng cấp cứu bệnh viện đa khoa tỉnh. Bằng mọi cách, họ năn nỉ, van xin để y tá trực nhận ca bệnh. Chính t́nh huống giằng co này chẳng mấy chốc tin về người tù trẻ đă khai tử bay ra ngoài Thị Xă. Rồi thủ tục nhận bệnh dẫn tới việc chẩn bệnh. Y tá tuyên bố: mạch xuống quá thấp, nhịp tim bất loạn, không c̣n hy vọng lắm! May thay, vị bác sĩ ''lưu dung'' vừa vào ca trực. Nghe báo bệnh tù ''thập tử nhất sinh'', ông vội vàng đến xem xét. Ông vạch mắt bệnh nhân ra xem, sờ nơi hai bên yết hầu rồi quyết định cho chuyền sê-rum, tiếp máu và bắt đầu hỏi mấy người chuyển bệnh đến về tiền-căn bệnh... Bác sĩ khám kỹ vùng bụng, nhấn tay vào vết mổ ruột thừa... Cơ thể Ḥa oằn nhẹ như một cái rùng ḿnh rồi nằm im. Bác sĩ ra lệnh chích một mũi thuốc ǵ đó để ông mổ gấp... ...Đó là một đống bầy nhầy, máu mủ ở cái ruột thừa vỡ ra đă có mùi hôi thối! Thân Ḥa mềm èo, mặc cho bác sĩ thao tác, rút ra khay phần thịt ươn, lợm mửa. - Chết, cũng chết cho sạch, làm sạch cái chỗ dư thừa này cho mà chết! Chưa chết đă thối lây cả vùng, ai mà chịu nỗi, ông nhỏ? Bác sĩ nạo, rửa, lau chùi...vất tất cả vào khay, khéo léo khâu lại vết mổ. Ông vừa rửa tay vừa dặn ḍ y tá phụ mổ làm nốt phần chuyên môn c̣n lại rồi bước ra khỏi pḥng, nói khơi khơi: - Coi vậy mà khó chết lắm! Có khi khai tử mà bệnh vẫn sống nhăn răng!... Ủa, bà con coi ǵ mà đông dữ dzậy? Bao nhiêu cặp mắt dán vào các khung cửa kính mờ mờ cố theo dơi cuộc giải phẫu cầu may. Bệnh nhân ở các pḥng Ngoại khoa, Nội khoa gần đó cũng thập tḥ ngóng tin. Họ bàn tán, chắc lưỡi và cầu nguyện phép lạ đến với người tù kia. Các y tá trực chẩn đoán, đo đếm theo dơi. Từng phút trôi qua, những lời bóng gió về cách xử lư cẩu thả, tắc trách của những kẻ kém chuyên môn. Bọn chủ tù ''lạnh tanh máu cá'', giải quyết mạng người tù rẻ mạt, mà làm như tôn trọng luật lệ nghiêm minh lắm! Ở một trại cải tạo nhỏ thuộc quyền quản lư hàng tỉnh mà c̣n tùy tiện như vậy, huống chi những nơi rừng thiêng nước độc, xa xôi tận biên giới phía Bắc, cấm cố hàng trăm ngàn người miền Nam - vết tích của hận thù - chúng coi ra ǵ. Họ th́ thầm kể cho nhau nghe những t́nh huống bất nhân thất đức đă xảy ra từ nhiều trại cải tạo, trại giam. Họ ngậm ngùi thương xót, lắc đầu, chắc luỡi. Họ không tiếc lời so sánh, trầm trồ những lương y điển h́nh hồi đó c̣n được rải rác lưu dung, như ông bác sĩ tận tâm hôm nay. Tránh ''tai vách mạch rừng'', họ lên giọng oang oang điều cần phổ biến và đánh trống lảng sau khi rỉ tai điều khó đồng t́nh. Những người nuôi bệnh thâu thập và truyền thông tin tức trong nhà ngoài phố rất bén nhạy. Họ chứng kiến nhiều cảnh ngộ ở giữa lằn vạch Sống-Chết, thành ra chuyện kể của họ bao giờ cũng kết thúc bằng lời than trời trách đất, với tiếng thở dài thậm thượt! Đột nhiên có tiếng reo hoảng hốt xôn xao từ trong pḥng mổ phát ra: - Tỉnh rồi! Bệnh tỉnh rồi. Bác sĩ! Trời ơi! Tiếng reo đột ngột, sửng sốt chất chứa niềm vui sướng bất ngờ của hàng giờ thấp thỏm mong chờ, khẩn cấp lan ra, bay lên cao xanh: - Nó sống lại. Thằng nhỏ sống lại rồi, trời ơi! Ông Trời hẳn đă nhận ra niềm vui rộn ră đang ̣a vỡ trong ḷng dân bệnh viện. Với họ, ông trời đă chứng giám cho tấm ḷng thành cầu nguyện của tập thể! Họ chen nhau đến, xúm xít chầu chực bên ngoài pḥng mong được nh́n thằng nhỏ chết đi sống lại. Bắc sĩ trực đă có mặt. Ông đang hỏi han bệnh nhân và chỉ dẫn cho y tá làm nốt những công đọan cần thiết. Miệng cười tươi rói, dơng dạc giọng Huế rặt, ông nói: - Cho uống sữa nhiều lần. Không chết đâu, sống dai như đĩa... mà quậy! Có giấy đi tàu suốt trước mà không chịu đi... Con Trời không bằng! Một cô y tá như thuộc lư lịch bệnh nhân, cười nói theo: - Mai mốt lành bệnh, nhớ trèo nóc nhà bác sĩ đây mà hôi của cảm ơn ông ''cải tử hoàn sinh'' nghe chưa?! Không biết thằng nhỏ có nghe, hiểu được câu nói đùa móc họng trên không? Nó cựa quậy như lắc lắc đầu. Bác sĩ cười ha hả, vuốt cái đầu trọc, tóc gai gai mới mọc của bệnh nhân đặc biệt, nói thêm: - Lành bệnh, theo tui làm việc thiện hí! Ông bước ra khỏi cửa và nhận một tràng pháo tay bất ngờ của đám người thường trực, dân bệnh viện! Niềm vui từ đó lan ra khoa Nội, khoa Ngoại. Một cuộc lạc quyên nhỏ cấp thời diễn ra: Sữa, đường, cam, trứng gà... Bà con tùy hỉ góp vào, sốt sắng chia sẻ cho thằng nhỏ có phước, thêm phước! Rồi chính họ băn khoăn: - Ủa! Thằng nhỏ không có thân nhân sao? - Tội nghiệp! Có khi cha mẹ nó không biết nó ở đây chăng? - Biết ai mà tin cho cha mẹ nó mừng, nuôi nó chớ! Có người lo xa, hỏi nhỏ: - Nó sống lại th́ cái giấy khai tử ... làm sao? Nó về lại trại cải tạo à? - Vừa thôi chứ, cho người ta chết rồi, c̣n đ̣i lại nỗi ǵ? Một chị đanh đá ong óng đáp lời và chừng như có cách giải quyết tốt, chị tiếp: - Tui như nó, tự do, muốn ở đâu th́ ở, khỏi hộ khẩu, hộ khiếc ǵ hết. Khỏi! Cuộc bàn tán t́m hộ giải pháp cho thằng nhỏ chưa đâu ra đâu th́ trong đám thiếu niên thập tḥ hóng chuyện đă nhanh nhẩu mách cho họ biết người bệnh có thân nhân ở gần đây. Mọi người mừng rơn. Chính Bé và hai bạn đă nhảy dựng trước tin anh Ḥa sống dậy. Chúng thâu tóm tin tức đầy đủ và tức tốc chạy về xóm cho d́ Bảy hay. *****
Từ hiện tại, chị Bảy miên man trôi giạt về quá khứ hồn nhiên tươi vui thời cắp sách bên cha mẹ, anh em, bạn bè- ở tuổi của thằng con chị đây - ''Ôi tội nghiệp con biết bao! Ba-mẹ yêu nhau và lập gia đ́nh, những tưởng thai sinh con trong niềm hạnh phúc tuyệt vời đó... Ai dè, toàn những mất mát đau thương giữa cuộc đổi đời đen tối này?! Thế hệ con phải chăng là trái banh nhỏ mà đội banh kiêu mạn, sát thủ đem ra nhồi, dội tả tơi, rồi sút vào lưới xă-nghĩa vô địch đói nghèo, tha hoá? Ôi chao! Trái banh nhỏ, con của mẹ, con đă tồn tại và mất đi với cái dấu đỏ XHCN sao mà vô tội vạ thế! Mẹ sẽ đem con về. Con ơi ! Hăy bỏ lỗi cho mẹ. Chúng ta sẽ sống yên lành bên nhau, núm ruột của mẹ!...'' Tin thằng Ḥa gặp lại mẹ - hai mẹ con ôm nhau lặng lẽ khóc...đ ă làm mủi ḷng bao người chứng kiến - chốc lát xao động khắp bệnh viện. Ai cũng hân hoan. Ḥa được đưa vào khoa nội điều trị. Hai mẹ con trở thành dân bệnh viện. Bé làm con thoi tiếp tế những thứ thảo lảo, nghĩa t́nh của bà con trong xóm gửi cho họ. Chị Bảy cảm động, nước mắt ngắn dài nhận hết tấm ḷng nhân hậu giúp đỡ và lắng nghe những lời khuyên chân thật nhằm giải quyết số phận lập lờ của thằng Ḥa: - Để cho nó khoẻ, đi lại được, hai mẹ con dẫn nhau đi kinh tế mới Kontum. Ở với người Thượng là yên chuyện! - Không được đâu- một người lên tiếng phản đối- Ở nơi nào mà không có công an hộ khẩu? Có nước chị đem con đi làm thuê nay đây mai đó, họa chăng! - Vô miền Tây kiếm cái ghe làm chỗ ở... Môt bà nói rặt tiếng miền Nam góp ư. - Không lẽ cứ du mục hoài mà qua mặt được? Một bác trung niên trầm ngâm - Hăy trưng cái giấy khai tử ra mà xin sinh sống.. Cứ thế, người nêu ư kiến, người phản bác. Họ bàn tán lo liệu giùm cho mẹ con chị Bảy. Bà con mất khá nhiều th́ giờ bàn luận, nghe thêm hoang mang, nóng cả ruột, chị Bảy nén tiếng thở dài, từ tốn: - Em cảm ơn bà con thương t́nh, để cháu lành bệnh, xuất viện rồi mẹ con em tính! Nhiều việc ḿnh tính không bằng Trời tính. Cháu chết đi, bác sĩ cho chết sạch. Nó sống lại, em sẽ d́u đắt nó sống sạch, không phụ ḷng bà con... Im nghe và có lẽ suy nghĩ kỹ, Thằng Ḥa tiếp lời mẹ: - Mẹ! Bác sĩ nói con sống theo ổng làm việc thiện đó! - Ôi con! Chính con đă thấy con đường chúng ta sẽ đi! Chị Bảy âu yếm vuốt ve bàn tay chai sần của con. *** Chùa sùng Ân mở pḥng khám thuốc Nam miễn phí mấy năm nay. Môt vị sư già chuyên khám-chẩn bệnh kê toa. Thầy thảo chữ Hán bay bướm không thua ǵ mấy thầy Tàu ở tiệm thuốc Bắc. Hai chú giúp việc, học việc: người phát số và ghi tên bệnh nhân vào sổ. Người đọc toa, cân lượng thuốc, gói giấy, chỉ dẫn. Năm sáu người làm công quả: một nhóm chuyên môn đi vào rừng hái lá, đào củ. Nhóm ở nhà lo xắt phơi, tán bột, sao khử thổ, tẩm mật.... làm đầy các vị thuốc trên kệ. Tất cả phối hợp đồng bộ, năng nổ, nhịp nhàng, làm thành một pḥng khám nổi tiếng gần xa. Cho nên, dù pḥng ốc chật hẹp mà ngày nào cũng chứa đông nghẹt con bệnh, không phân biệt lương giáo, giàu nghèo... Ḥa ra viện, ông bác sĩ giới thiệu về pḥng khám này. Hai mẹ con được hướng dẫn phần hành làm ra dược thảo. Ḥa siêng năng, chịu khó học hỏi lại thông minh nên thuộc ḷng tên các vị thuốc dễ dàng. Nh́n đôi tay Ḥa xắt lá thuốc, tán thuốc, làm viên... lành nghề, không những trẻ con mà người lớn nể lắm! Nhiều hôm, người phụ trách hốt thuốc bận việc nhà nghỉ làm, Thầy kêu Ḥa lên thay. Chỉ cần nhắc thêm vài vị là Ḥa nhanh chóng hoàn thành toa thuốc. Ḥa trở thành một thanh niên kiên nghị, hào hiệp, thích giúp đỡ người khốn khổ. Anh lao vào công việc từ thiện không biết mệt mỏi. Mẹ anh cần mẫn phụ việc với con, ḷng hân hoan, thư thới chưa bao giờ thấy! Đôi khi h́nh ảnh tệ t́nh ngày nào đan xen vào, khơi dậy một giây ân hận, một thoáng hối tiếc... Người mẹ rùng ḿnh xua đi, đẩy chúng vào quá khứ, khép lại... Mẹ Bảy trân trọng cuộc đổi đời ư nghĩa này. Tuy mới khởi lên nhưng nó đă gắn bó khắng khít hai mẹ con họ về mặt tinh thần, về t́nh mẫu tử thâm sâu; đói no chia sẻ bên nhau; nó c̣n huân tập trong họ t́nh thương rộng lớn đến mọi người. Họ hiểu giá trị chân thật cao quư của cuộc sống nhân ái, vị tha và tự nguyện thực hành hằng ngày, mong đem lại niềm vui sống tốt đẹp cho bao kiếp đời đong đưa... (1985) |