Chuyện Làng Em

Ngu Lắm Cơ


       LTS :Chúng tôi đồng ư với tác giả - Tuy là câu chuyện xảy ra tại làng, xă của chị - Nhưng là một kinh nghiệm chung cho tất cả các cộng đồng người Việt trên thế giới, biết để ngăn chặn sự xâm nhập của bọn csVN dưới nhiều h́nh thức - BBT

-//-

       Em biết quư vị đang cầm tờ báo trên tay, muà xuân đă đang ngự trị, nắng xuân đang chan hoà cỏ cây, hoa xuân đang tưng bừng khoe sắc v..v.. và v..v...  Và bài vở trong số đặc biệt nàyt h́ tràn ngập những chuyện xuân xưa, xuân nay, vô cùng hay ho, và cảm động.  Nếu muốn được góp mặt chung vui với quư vị, chắc chắn em cũng phải ngồi nḥm hàng cây đang rụng lá (!!!), lá vang chen lá đỏ ngập đầy ngoài sân kia, mà tưởng tượng rac ảnh xuân xum vầy cho hợp t́nh hợp lư và... hợp ḷng ông chủ nhiệm và chủ bút nữa.

       Thế nhưng (dạ vâng, chán thiệt, lại nhưng với nhị!!!), quư vị đă biết rồi đấy, ở San Jose, cái xứ đất vốn rất lành và chim vẫn đậu bao nhiêu năm trời nay cuả em, đă mới vừa xảy ra câu chuyện cô nghị viên Ma Nữ, và cái shoping center Saigon Business District cuả cô.  Ông Thị trưởng th́ bảo những người có mặt trong buổi họp đầu tiên là "the most vocal but may not be the majority", và "we have 80,000 Vietnamese people in San Jose.  We have 50 people at a conference."  Đến buội họp thứ nh́, số người tham dự lên đến 1,500 người.  Tất cả đều đ̣i Little Saigon, th́ cô Ma Nữ lại đưa ra một "compromise" bằng cách chọn cái tên đứng hạng chót trong tất cả mọi bảng sắp hạng đă được cô và quư đồng viện gửi cho cư dân San Jose hỏi ư.  Khi không phải 50 người, mà tất cả mọi người có mặt đều phản đối cái tên compromise ấy th́ "several council members... expressed disgust with the attitude of the Vietnamese community", và cương quyế chọn cái tên Saigon Business District cuả cô Ma Nữ.  C̣n Ma Nữ th́ tỉnh queo đáp: "tui không đại diện cho quư vị, những người rảnh rỗi có dư giờ, nên mới tới đây theo lời mời cuả tụi tui.  Tui chỉ đại diện cho những người tui mời mà... không đến thôi, v́ họ đi làm tới 2, 3 jobs lận."

       Em suy nghĩ hoài mà vẫn không hiệu, cái cô này là một nghị viên trong Hội Đồng thành phố San Jose cuả em, hay cô là một Union Representative, chỉ đại diện cho những người đi làm, hay cô có đang kiêm cả hai jobs ấy cùng lúc.  Giống như những người cô đại diện, nhưng lạ bị tẩu hoả nhập ma, đến độ lẫn lộn cả job nọ với job kia, và phát ngôn bậy bạ thế.  Ngày hôm sau, cô lại lên trả lời một đài Việt ở đây (em khônd đựoc "nghe và nh́n", mà chỉ đọc lại tường thuật trên báo thôi.  V́ mặc dù em chỉ làm có mỗi một job, chứ không được 2,3 jobs.  Nhunung khi rời sở là em cũng chẳng thấy được nhiều giờ rảnh rỗi như cô tưởng, để ngồi coi một chương tŕnh TV dù rất muốn) rằng cô muốn cho mọi người biế thế nào là lănh đạo.  Trời ạ, hay là em lại đọc lộn nữa chăng nè?  Chức đại diện dân trong hội đồng một thành phố h́nh như là chức thấp bé nhất trong tất cả các chức vụ dân cử.  Trên bảng lương được công khai hoá trên báo chí, lương cô là $79,449.80, thua cả lương một y tá b́nh thường tại Valley Medical Center, hay một cảnh sát viên coi tù nưă.  Nếu không có những chuyện như hôm nay, th́ chẳng mấy ai để ư đến hoạt động cuả cô, cũng như đồng viện, hoặc ngay cả xếp cuả cô cả, v́ toàn những chuyện lẩm cẩm không.  Chuyện nào thấy hơi hơi có vẻ quan trọng một tí thôi là không ông Thống Đốc, th́ cũng quư vị dân biểu tiểu bang, dân biểu liên bang, nghị sĩ tiểu bang, nghị sĩ liên bang dành làm mất hết rồi.  Ngay cả cô muốn lo cũng chẳng đạng v́ vưà không dành nổi, lại vừa chẳng đủ thấm quyền để làm.

       Vậy mà cô muốn mọi người phải biết cho rằng ta đang là nhà lănh đạo đây. Chúa ạ!!!

       Ngộ thiệt.  Chuyện không thể tưởng tượng được nhưng vẫn cứ tỉnh bơ xảy ra giữa một xứ sở dân chủ tự do như nơi đây.

       Như vậy, làm sao em có thể ngồi tưởng tượng được cảnh mùa xuân hoa nở chim ca để viết được đây chứ?!

***

       Hồi trước em cứ thắc mắc hoài không hiểu làm sao mà vừa có nhân dân làm chủ rồi lại có cả đảng lănh đạo nữa, được?  Có dẫm lên nhau tóe máu không?  Nhưng bây ǵờ với cái mô h́nh Saigon Business District của cô Ma Nữ đưa ra đây ở thành phố San Jose này của em.  Một thí dụ thiệt rơ ràng, cụ thể, giản dị đến mức sờ cũng được như thế th́ có ngu lắm lắm cỡ em cũng hiểu ngay được rằng, nhân dân làm chủ nghĩa là, dù hiện tại đang thực là thứ trưởng X, bộ trưởng Y, bí thư Z v.v. và v.v. ở bên nhà chăng nữa, nhưng khi làm chủ một cửa hàng, một cơ sở nào đó ở trong cái khu thương mại này, th́ tất cả đều là những anh X, chị Y, bà Z....  Không bộ trưởng, thứ trưởng, tỉnh ủy, xă ủy... ǵ ǵ hết trơn.  Tất cả cứ thuần là nhân dân hiền khô thôi hà.  Bao nhiêu triệu đô la chuyển từ VN qua bỏ vô kinh doanh ở đây hoàn toàn không có một đồng một cắc nào là từ quỹ nhà nước hết trơn, mà tất cả là tiền riêng của nhà, tiền riêng của gia- đ́nh- nhân- dân nhờ... lao động cật lực mấy năm nay mới có và giờ đem qua đây để tính chuyện lâu dài và an toàn xa lộ (ở quê hương là chùm khế ngọt... ghê thí mồ.  Bao nhiêu là phe là phái lúc nào cũng chực chờ, lăm lăm thủ sẵn búa liềm, chơi được là nó chơi xả láng liền để dành ăn, chẳng đồng chí, chỉ đồng tiền không hà!  Nên chắc ăn nhất vẫn là có là phải đem lẹ ra khỏi nước càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng hay). Như vậy, đúng là nhân dân làm chủ... tiệm chứ c̣n ǵ nữa.  Và v́ toàn là... nhân dân không nên phải cần có những người như cô Ma Nữ đây đại diện cho có tiếng nói với chính quyền sở tại vậy.

       Cô đă tuyên bố là cô chỉ cần ư kiến của những người chủ thương mại trong khu này mà thôi, chứ ư kiến của những cư dân khác không đáng bàn lắm.  Dù thiệt ngộ, tất cả những tiền đang trả cho cô và cho quư đồng nghiệp của cô để quư vị ngồi ngâm cứu vấn đề, in giấy tờ gửi đi hỏi ư kiến bàn dân (xong xếp xó), tổ chức các buổi họp để cô và đồng nghiệp nói mà chẳng cần (và chẳng thích) nghe, cũng như mai mốt đây làm những bảng những hiệu những quảng cáo cho khu thương mại (gồm những nhân- dân- làm- chủ-tiệm của cô mà cô đang gồng ḿnh ra sức để bảo vệ và báo đáp), tất cả lại là tiền thuế của tất cả cư dân ở đây chứ không phải chỉ từ thuế của riêng đám nhân- dân- làm- chủ-tiệm của cô.  Trời, em đi làm hộc x́ bơ từ sáng sớm tới tối mịt, lương ba cọc ba đồng mà cứ một đồng tiền mồ hôi nước mắt vừa làm xong là lại được ưu ái hớt ngay mất hơn ba chục cents (cộng thêm hơn tám cents khi đi mua đồ nữa là vừa gần phíp-ty pờ-sen lương) đóng thuế, th́ những giọt mồ hôi ấy của em và của mọi cư dân khác cũng phải được sử dụng cho nó hợp lư hợp t́nh với chứ.  Cô và quư đồng viện của cô chơi thế sao được!

       Tuy nhiên, nói là nói vậy, nhân dân làm chủ là để giả bộ cho lũ người ngây thơ nhẹ dạ cả tin nghe tưởng thiệt.  Chứ thực ra, phải nhờ có đảng, có mối dây liên kết chặt, không đứt bứt, không rời, ta mới ăn nên làm ra được chứ,.  Nên dù có đi xa ngàn dặm thế này, đảng vẫn trong ta và ta trong đảng, nên tất cả mọi đường lối, chính sách, chỉ thị, nghị quyết của đảng đưa ra, đám dân-làm-chủ-tiệm vẫn răm rắp tuân hành.  Đảng vẫn cứ ung dung mà lănh đạo, đứng xa thật là xa ra lệnh ào ào và đám dân-làm-chủ-tiệm cũng bằng mọi cách triển khai triệt để những công tác, nghị quyết do đảng đề ra vậy.

       Em đọc trên một website một ông nói rằng trận chiến hiện tại ở San Jose của em bây giờ là một trận Xuân Lộc ở quê nhà năm xưa.  Việt cộng thắng được Xuân Lộc là có thể tràn về Saigon.  Cộng sản thắng được ở San Jose sẽ thừa thắng xông lên mà tràn qua quấy phá các nơi khác.  Nhưng Xuân Lộc, theo em, là trận chiến cuối cùng trước khi đất nước hoàn toàn rơi vào tay giặc.  San Jose mới chỉ là trận thử lửa đầu tiên thôi, và chưa biết ai sẽ thắng ai.  Vụ Trần Trường trước đây mới là một bước tiền sát thăm ḍ, chưa đáng gọi là một cuộc tấn công.  Qua kinh nghiệm thất bại, cộng thêm những nhu cầu cấp bách vừa công vừa tư, vừa chung vừa riêng, bây giờ là lúc Cộng sản thực sự khởi động cuộc tấn công.  Nên riêng em, em gọi cuộc chiến ở San Jose này của em là trận Lộc Ninh.  Xưa kia cộng sản chiếm được Lộc Ninh, đặt căn cứ cho đám bộ hạ điển-h́nh-tiên-tiến-bù nh́n-Miền-Nam gọi là thủ đô của mặt trận, để khởi đầu những cuộc tiến công chiếm dần các tỉnh phụ cận.  Hôm nay nếu Cộng sản đặt được bàn chân lên đất San Jose này, nơi cộng đồng tị nạn Việt Nam không nhỏ và không hề yếu, th́ những nơi khác ít người Việt hơn, sẽ có thể chống trả nổi?  Nên bằng mọi sức, họp mọi lực, người Việt San Jose sẽ nhất định phải đập tan được cuộc tấn công này.  Ngày xưa ta thua ở Lộc ninh v́ quá nhiều nguyên nhân không trong tầm tay.  Bây giờ ở đây, giữa một đất nước dân chủ, pháp trị, những mưu mô bất chánh, mờ ám, trái luật, khó thể tồn tại.  Nên, một lần ta mất Lộc Ninh, nhưng không bao giờ có thêm một lần mất nỮa.  San Jose không bao giờ là đất làm ăn của Việt gian được.

       Em cũng thấy thiệt ngộ.  Từ xưa đến nay, chưa từng bao giờ có chuyện đại diện dân cử mà lại đi chống lại ư muốn của người dân nơi ḿnh đại diện cả.  Mà lại chống một cách vô cùng quyết liệt, chết bỏ nữa chứ.  Chuyện đáng lẽ chỉ có ở Việt nam XHCH, nơi đại diện dân không phải do dân mà do đảng chỉ định, hay ở nước của đồng chí Kim hoặc đồng chí Mao mà thôi . Vậy mà bây giờ, trong thế kỷ 21, ở ngay giữa một đất nước được mệnh danh là dân chủ số một trên thế giới này, chuyện vẫn cứ xẩy ra.  Đúng là ở Mỹ này, mọi chuyện đều có thể, phải không quư vị?  Đại diện dân không chỉ chống lại dân thôi, mà c̣n kéo bè kéo đảng, kết vây kết cánh cho thêm phần đông đúc, để chuyện chống lại ư dân được thêm phần xôm tụ nữa.  Ngộ thiệt!

       Nếu quư vị nh́n trên bản đồ thành phố em th́ quư vị sẽ thấy khúc đường Story nơi được cô Ma Nữ ưu ái dành cho cái tên Saigon Business District.  nó chỉ bé tẹo một khúc, trông cũng bé như cô vậy.  Nên em nghĩ, chắc những ông X, bà Y , anh Z, chị S v.v. và v.v. của cô.  mai mốt nếu đă trở thành những người-dân-làm-chủ-tiệm của khu vực này rồi, th́ họ chẳng ngừng lại ở những hoạt động tẻ hơn cơm nếp nát là ngày ngày ngồi đếm bạc lẻ và ngó ông đi qua bà đi lại shop mấy thứ lẩm cẩm đâu, mà phải bung ra làm ăn nhớn, hốt bạc triệu, mới bơ cái công sức và tiền của bỏ ra lót đường cho cô cùng bè đám, và đồng thời thực hiện những nghị quyết của đảng-lănh-đạo ở xa chứ.  Nên có thể lúc đầu đám dân đen như em sẽ chỉ thấy những cửa hiệu rất là nai vàng ngơ ngác, như buôn bán lẻ băng nhạc, nữ trang, cell phone, chuyển tiền, phở v.v. và v.v. như các tiệm khác đang có bây giờ.  Chỉ tới năm bảy năm sau, một bữa không đẹp trời, em và những người như em mới hết hồn khi đọc báo, thí dụ báo SJ Mercury News? đây chẳng hạn, và thấy những quư vị người-dân vô cùng hiền hậu chơn chất ấy, được đưa tên lên báo v́ những hoạt động không phải do làm-chủ-tiệm nữa, mà là hùn vốn ṣng bài, rửa tiền, buôn lậu, trốn thuế, mua tiếp nghị viên làm tay sai v.v. và v.v. - Với những tài nghệ và đức tính đang có sẵn hiện nay của các vị chủ tiệm tương lai ấy, mà mọi người vẫn hằng thấy rất thường ngày ở huyện, th́ con đường kinh doanh kiểu đó là con-đường-tất-yếu-lịch-sử-của-đảng-viên-đảng-cộng-sản-quang-vinh, chắc chắn chết bỏ cũng phải tiến tới cho bằng được, phải không quư vị?

       Bữa qua em coi một phóng sự trên internet về buổi họp để trưng cầu dân ư tại G.I. Forum của cộng đồng VN Bắc Cali.  Cô phóng viên cẩn thận đi đếm từng dẫy ghế rồi nhân từng hàng ghế để được con số khá chính xác là 2,100 người đă có mặt.  Sở dĩ cô phải kỹ lưỡng như thế v́ cô '' đôi lúc rất bực ḿnh v́ một số báo chí ghi không đúng con số.  Như đêm 20 tháng 11 tại City Hall tôi đếm số ghế trong Ball Room và ghế pḥng TW120 cũng như số đồng bào đứng ngoài Cafeteria phải là 1,500 người mới đủ số, thế mà báo San Jose Mercury và một số báo người Việt cho là chỉ có 800 người.  Đúng là những người làm báo mà không có lương tâm''...('' Phóng sự : Ngày Chúa Nhật Thật Dài .. . Bụng Đói Meo'', Xuân Nhi, Vietland Staff,12/10/2007).  Những h́nh ảnh trên net, những khuôn mặt của đủ mọi thành phần, mọi lứa tuổi, quả đă làm nức ḷng cả đến những người không thể có mặt hôm ấy.  Với riêng em, em quả thực thật xúc động khi nh́n hàng ngàn cánh tay dương cao, hàng ngàn cặp mắt ngời sáng cho một cuộc đấu tranh chung, quyết liệt.  V́, đă một thời gian khá dài vừa qua, em đă tưởng rằng bây giờ, khi đời sống đă khá ổn định, khi cuộc sống hàng ngày đă thành gịng sông êm ả hiền ḥa trôi, th́ khó mà c̣n t́m được những người như thế.  Những người thờ ơ với thời cuộc th́ mới nhiều!

       Có một lần em dại dột chui đầu vào một website kia v́ tưởng đó là diễn đàn của những người c̣n mang bầu nhiệt huyết của một thời xa xưa.  ai dè đọc hoài đọc hủy sao cứ thấy không kể chuyện ngày xưa ''tui đi qua tui đi lại tui đi lên tui đi xuống tui đi lui và tui.. anh hùng'' th́ lại post một lô h́nh cũ mới lên để khen qua khen lại.  Em thắc mắc thiệt t́nh bèn hỏi nhỏ là chẳng lẽ một trang gọi là ''diễn đàn'' mà lại chỉ toàn để kể chuyện đời xưa với post h́nh gia đ́nh thôi sao.  Em thực t́nh nghĩ rằng đă gọi là diễn đàn th́ phải là ... diễn đàn, nơi tŕnh bày và trao đổi ư kiến về những vấn đề trọng đại của đất nước, của dân tộc.  Đệ em tụi nó cũng có một trang web, nơi post tất cả h́nh ảnh tin tức của cả đệ, từ những h́nh ảnh ngày mới chui đầu vào đệ thất, tất niên cả lớp đứng chụp h́nh với giáo sư chính mà mặt mũi đứa nào cũng c̣n nghệt ra, ngơ ngơ ngáo ngáo, cho tới những tin tức mới nhất như Đại Hội Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu tại Washington DC 2007, Kỷ Niệm Trưng Vương 90 năm Thành Lập tại Saigon ...Rồi thơ, văn, phú, lục v.v.  hầm bà lằng đủ thứ nữa.  Thế nhưng những trang như thế chỉ dám gọi là trang ''Gia đ́nh Trưng Vương '' thôi.

       Wow, điều mà em không ngờ là câu hỏi của em lại làm quư vị ''anh hùng'' đùng đùng Tạc Giăng nổi giận.  Vị th́ bảo em vừa '' ngu'' vừa '' thúi'' (em được hân hạnh kết hợp cả tên và bút hiệu), vị lại bảo em muốn tranh đấu th́ đi chỗ khác mà chơi, t́m những trang mạng khác mà vô chứ ở đây không có chỗ cho những người như em!  Em quả chưng hửng và bất ngờ.  nhưng cố nghĩ chắc đây chỉ là ư của một vài cá nhân riêng rẽ, diễn đàn là diễn đàn tập thể và những người vẫn c̣n lưu tâm chuyện nước chắc phải nhiều hơn số kẻ chỉ thích chăm sóc chuyện nhà.  Nhưng rồi cuối cùng th́ em đành phải ngậm ngùi mà từ gĩa website đó (không có ngày trở lại) khi nhận ra rằng hầu như mọi người trong đó đều im lặng là vàng hết.  Mà im lặng là một cách đồng t́nh rất vô cùng lịch sự, phải không quư vị?  Đă không cùng chung một hướng như thế th́ thôi ''you go sugar you, me go sugar me'' là tốt nhất.

***

       Ông chồng em khi liếc qua bản nháp của em trên computer vừa bảo em rằng, chuyện ở địa phương ḿnh mà mẹ mang ra bàn đề làm ǵ trên báo phát hành khắp thế giới vậy.  Em th́ em không nghĩ đây là chuyện riêng của xă em, nên em mới dám mạo muội ngày xuân mà không keå chuyện “đón xuân này em nhớ xuân xưa “ mà lại đi kể lể cùng quư vị dài ḍng văn tự thế này.  Chuyện đang xảy ra ở xă em hôm nay, năm này, có thể là chuyện sẽ xảy ra ở nơi quư vị hay bất cứ nơi nào có người Việt tị nạn ở, ngày mai, năm tới, nếu mô h́nh những người-dân-làm-chủ-tiệm thành công ở đây.

       Đặng xếnh xáng c̣n phải chuẩn bị tư tưởng, đưa ra định nghĩa mèo trắng mèo đen trước khi quay cái rẹc 180 độ, chứ với những người bản xứ vô cùng yêu đất nước của ḿnh ở nơi đây th́ em thấy nguyên tắc“cái ǵ có lợi cho đất nước (!??) là có quyền làm“ luôn luôn được thi hành cái rụp khỏi bàn . Tự dưng có một đống vốn ở đâu mang tới đầu tư th́ cần chi lư thuyết tự do dân chủ suông.  Lợi nhuận thực tiễn mới là điều phải nắm.  Chưa kể, ngoài những lợi nhuận trông thấy ấy, biết đâu c̣n những lợi nhuận “tế nhị” không nói ra nhưng trọng lượng th́ nhiều khi nặng chẳng kém, phải không quư vị?

       Xưa, ta đă chiếm lại Cổ Thành Quảng Trị, ta đă đánh bật Cộng quân ra khỏi Đông Hà, ta đă giữ vững An Lộc, ta chỉ thua ở mỗi Lộc Ninh bé tẹo. San Jose của em cũng bé tẹo như thế, nhưng chắc chắn lần này, người San Jose không để thua dù trước sức tấn công họp lại của cả “bạn” lẫn thù.  Xin quư vị yểm trợ tinh thần cho San Jose với.

       Và xin chúc quư vị một mùa xuân yên b́nh, một năm mới không gặp thù trong giặc ngoài, không có “ giặc ở sau lưng nhà vua đó “ như cái làng San Jose này của em bây giờ!