Tôi và Đại Hội BĐQ

Hoàng Đức


       Tối nay, 22-7-2007, sau một ngày bầu trời âm u mây phủ tứ bề, báo hiệu một cơn mưa có thể đến bất cứ lúc nào, tôi thúc hối bà chủ nhà của tôi lên đường đi tham dự ngày kỷ niệm bốn mươi bảy năm thành lập binh chủng Biệt Động Quân, theo lời mời của Ban Biên Tập Tập San BĐQ.

Ông Bà Hoàng Đức        V́ đây là ngày trọng đại của binh chủng Mũ Nâu, nên tôi phải dùng hai chữ "lên đường" cho có vẻ quan trọng, đao to búa lớn, chứ thực ra từ nhà tôi đến nhà hàng Paracell nơi tổ chức ngày hội lớn của Biệt Động Quân chỉ mất chừng 15 phút lái xe.  Vừa đọc nhan đề bài viết của tôi chắc có bạn đă vội tưởng tôi cũng là Biệt Động Quân thứ dữ, đă từng làm khiếp vía bay hồn Việt Cộng hay ít nhất cũng là dân "nhà banh găy súng" theo vận nước nổi trôi lưu lạc sang xứ Cờ Hoa.  Xin thưa rằng, tôi cũng có số quân như ai, nhưng không c̣n nhớ là số bao nhiêu.  Mà có anh hùng mũ nâu nào c̣n nhớ số quân của ḿnh không nhỉ?  Xin nghiêm chỉnh chào kính thượng cấp: Em là Binh Nh́ đă từng thụ huấn quân sự tại Trung Tâm Huấn Luyện Đống Đa.  Năm 1968, chúng tôi, những nhà giáo đă hân hạnh được "tham chiến" bằng cách giă từ phấn trắng bảng đen, khăn gói đi vào các trung tâm huấn luyện quân sự để qua một chương tŕnh huấn luỵện đào tạo những chiến binh cấp bậc Binh Nh́ trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà.  Khoá huấn luyện chỉ kéo dài đúng 9 tuần, rồi sau khi tốt nghiệp, chúng tôi, thay v́ được điều động về các đơn vị bộ binh để ra chiến trường ǵn giữ quê hương, chúng tôi lại được đặc ân trở về lại các trường trung học để tiếp tục hành nghề "Godautre" tức là gơ đầu trẻ.  V́ nếu đưa chúng tôi ra chiến trường th́ các trường học có thể phải đóng cửa v́ thiếu giáo sư trầm trọng, và cũng thật khổ cho các sĩ quan trung đội trưởng phải đón nhận những anh lính mới ṭ te, thiếu kinh nghiệm chiến trường, vẫn c̣n dáng vóc mô phạm, tuy đă thực sự được huấn luyện thành lính tráng hẳn hoi, không thua ǵ các anh lính chuyên nghiệp.  Chúng tôi đă được bắn súng Garant M1, Garant "ôm mà mệt" v́ nặng như cái cùm, khi so sánh với Carbin, với Em16 thơm như múi mít.  Chúng tôi đă qua những bài học về vũ khí, đă thán phục ḷng can đảm của vị sĩ quan huấn luyện môn lựu đạn, khi ông ta mở chốt một trái lựu đạn ǵ đó tôi quên mất tên, chỉ nhớ là ông ta bảo loại lựu đạn này các mảnh bay lên trên chứ không toả lan xung quanh.  Và để chứng minh điều này, ông ta thản nhiên đặt trái lựu đạn trên chiếc nón sắt đang đội trên đầu.  Trong tiếng lựu đạn nổ vang, khói bay mù mịt, các mảnh vụn bay tung toé trên đầu, ông ta mĩm cười, đẹp trai như chưa bao giờ đẹp trai như thế giữa tiếng vỗ tay reo ḥ của các giáo chức khoá sinh dự bị sĩ quan.  Nghe đâu sau này ông ta không được phép biểu diễn liều mạng như thế nữa và bị mất chức huấn luyện viên vũ khí.  Tôi c̣n nhớ rơ đă mục kích tài thiện xạ của huấn luyện viên M 79.  Em nay hơi già so với M16 hay M 60 nhưng thật hấp dẫn.  Một chiếc cḥi canh đặt trong tầm đạn, xa thật là xa với một thùng nhiên liệu để trong đó và chỉ với một quả đạn M 79, chiếc cḥi canh đă bị ăn đạn, cháy bùng như pháo bông ngày quốc khánh.  Tôi phải dài gịng kể lể như thế để tự thấy rằng ḿnh cũng có hơi hướm nhà banh, nên mới được đi dự ngày kỷ niệm bốn mươi bảy năm thành lập binh chủng Biệt Động Quân.  Nói cho oai và cho sướng mồm một chút thôi chứ tôi được ông bạn học thời Trung Học, biệt động quân Trần Tiễn San, chủ nhiệm tập san Biệt Động Quân ưu ái mời tham dự ngày hội lớn này, v́ tôi thỉnh thoảng cũng có viết một vài bài lăng nhăng theo lối tạp ghi cho tập san này.  Cảm ơn bạn nối khố!

       Vừa đến cửa nhà hàng Paracell, đang hồi hộp, e lệ, rụt rè không biết làm sao để chen chân vào một vùng trời áo rằn ri, mũ nâu th́ Trần Tiễn San trong đồng phục kaki vàng của sĩ quan văn pḥng, mũ nâu đội lệch trên đầu, hàm râu cánh kiến hào hoa (Coi chừng bị nhận lầm với hàm râu kẽm của ông hàng tướng Không Quân mặt trơ trán bóng th́ uổng một đời trai!) đă ra đón vợ chồng tôi vào và hướng dẫn đến tận bàn dành riêng cho những người có bài viết cho tập san Biệt Động Quân.  Vừa vào khỏi cửa nhà hàng th́ lại được hân hạnh bắt tay một anh hùng mũ nâu từ xứ cao bồi Texas sang, Trung Tá Hoàng Phổ.  À th́ ra ḿnh cũng "quen lớn" trong binh chủng oai hùng này!  Được Thiếu tá Trần Tiễn San ra đón tận cổng rồi lại được Trung Tá Hoàng Phổ tay bắt, mặt mừng, tôi tự nhiên thấy ḿnh có đủ tư cách để đến chung vui cùng gia đ́nh Mũ Nâu.  Thật ra th́ cũng chẳng khác ǵ thấy sang bắt quàng làm họ v́ phu nhân của Hoàng Phổ là bạn học của "Nhà" tôi và tôi là bạn học của Trần Tiễn San nên tôi đă đi vào binh chủng Mũ Nâu bằng ngơ tắt, chứ không phải đường vào thênh thang của các anh hùng Mũ Nâu thứ thiệt.

       Đến bàn tiệc, tôi được ông bạn San chỉ cho xem tấm b́a cứng đặt trên bàn với gịng chữ Tập San Biệt Động Quân.  Hách thật!  Trong bụng cứ sướng rên mé đ́u hiu!  Chưa kịp dứt cơn sướng th́ ông bạn ngồi bên cạnh, trang phục dân sự hỏi tôi thuộc binh chủng nào, có phải dân Mũ Nâu không và tốt nghiệp khoá nào của Vơ Bị Đà Lạt hay Thủ Đức.  Thế là không thể mập mờ đánh lận con đen được, tôi bèn phải khai lư lịch, hồ sơ quân bạ Binh Nh́ của tôi ra.  Cũng không sao!  Ông ta tốt nghiệp khoá 19 Vơ Bị Đà Lạt, cùng khoá với San, binh chủng Lục Quân.  Ông vượt biên, phát xuất từ bến sông Cư xá Thanh Đa, nơi tôi cư ngụ trước 1975.  Như vậy th́ cũng xem như là có họ hàng với tôi.  Khổ thật, đi đến một nơi không phải thuộc thành phần xuất thân của ḿnh, nên cứ nơm nớp lo sợ và thấy ḿnh bị lạc lơng, nên cứ cố t́m một cái phao để bám víu vào, nh́n bà con lung tung cả lên cho thêm phần can đảm.

       Ngày hội lớn Biệt Động Quân được tổ chức thật long trọng và hoàn hảo, với sự hiện diện của hầu hết các giới chức công quyền địa phương Quận Cam và đại diện của các quân binh chủng bạn.  Đặc biệt là các ông bà đại diện các chức quyền của Quận Cam trong lúc phát biểu cảm tưởng và chào mừng binh chủng Mũ Nâu, nhân ngày kỷ niệm đánh dấu ngày thành lập binh chủng đều không quên ước mong một ngày mai tươi sáng cho quê hương yêu dấu của ta được hoàn toàn tự do dân chủ và tôn trọng nhân quyền.  Họ phát biểu bằng Anh ngữ nhưng thật là quư hoá khi họ cảm thông với nguyện vọng của người Việt chúng ta, mong muốn một đất nước thanh b́nh tôn trọng mọi quyền tự do của con người.  Một chi tiết khá ngộ nghĩnh là cô thông dịch viên người Việt ḿnh có lẽ là nhân viên trong văn pḥng của một giới chức nào đó đă tự nguyện thông dịch các lời phát biểu của các vị quan khách này, chắc v́ "khớp" trước các đấng Mũ Nâu oai phong vẫn c̣n đậm nét sau nhiều năm gác súng, nên thay v́ dịch là kỷ niệm 47 năm thành lập Biệt Động Quân cô lại cứ một mực dịch là 40 năm và khi một chức sắc bảo là ước mong ngày kỷ niệm thứ 48 sang năm 2008 th́ đất nước Việt Nam sẽ hoàn toàn tự do và dân chủ th́ cô ta lại thông dịch là kỷ niệm lần thứ 41.  Nếu quả đúng như thế này th́ thật là "bù trớt", v́ chẳng khác ǵ ngày hôm nay mà lại ước hẹn gặp nhau ngày hôm qua.  Lỗi không phải tại thông dịch viên mà lỗi ở Mũ Nâu oai hùng làm người đẹp bị hớp hồn.  Không phải chỉ một ḿnh giai nhân này lầm lỗi, mà ngay chính mấy ông "Thần Hổ" Biệt Động Quân, sau một thời gian hưu chiến, không đi hành quân, cũng đă để súng cướp c̣ lung tung, chẳng hạn như thay v́ mời mọi người đứng lên nghiêm chỉnh chào quốc kỳ hai nước Mỹ và Việt th́ xướng ngôn viên lại bảo: Xin mời quư vị đứng lên "làm" quốc kỳ.  "Chào cờ", theo ư nghĩa ma bùn th́ cũng có liên quan đến hành động "làm" thật đó!  Nhưng ở nơi chốn trang nghiêm này chắc xướng ngôn viên không dám chơi chữ như thế đâu, mà chỉ v́ tôi có đầu óc ma bùn nên mới liên tưởng đến chuỵện lăng nhăng này.  Lại một ông "thần đầu cọp" khác cũng để súng cướp c̣ khi chưa ra lệnh thượng kỳ đă vội mở máy cho quốc ca Hoa Kỳ trổi lên.  Rồi ông lại khớp thêm một lần nữa khi quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà đang tung bay trong gió "trên ngọn đỉnh trời" th́ ông ta ra lệnh cử quốc thiều Hoa Kỳ.  Những trở ngại kỷ thuật vụn vặt này thật không đáng kể bên cạnh một chương tŕnh văn nghệ cây nhà lá vườn thật xuất sắc gồm đồng ca, tứ ca, đơn ca rồi song ca.  Một màn múa súng trong trong lúc quư vị Biệt Động Quân phu nhân và các bạn trong binh chủng đồng ca Biệt Động Quân hành khúc cũng đă được tán thưởng nồng nhiệt.  Tôi tưởng tượng cảnh xáp la cà trên chiến địa với những thế tấn công vũ bảo bằng tay chân, bằng báng súng, bằng lưỡi lê như thế này chắc hẳn bọn VC đă nhiều phen thất điên bát đảo bỏ thây trên chiến trường lúc đụng trận với Biệt Động Quân.  Và đặc sắc nhất là màn song diễn hai vợ chồng thương phế binh t́m kế sinh nhai bằng đàn ca xướng hát ở các chốn công cộng nơi quê nhà.  Thật là một tuyệt chiêu rất "ăn tiền" vừa nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!  Cảm động khó cầm được nước mắt!

       Cảm ơn ban tổ chức đă có sáng kiến cho tŕnh diễn hoạt cảnh độc đáo này và cảm ơn cùng là ngợi khen tài diễn xuất của hai ông bà Biệt Động Quân.  Tôi lại xin đưa thêm một đường nhận vơ rằng có bà con quen biết với Biệt Động Quân: bà phu nhân của Biệt Động Quân đóng vai hiền thê của thương phế binh là chỗ quen biết của tôi, v́ cô ta lúc c̣n bé là học tṛ của Mẹ tôi ở bậc tiểu học.  Với những liên hệ vừa nêu trên, quư vị có cho phép tôi đi bằng đường tắt vào sinh hoạt với gia đ́nh Biệt Động Quân không, thưa quư vị?

NT Nguyễn thành Chuẩn và NT Nguyễn văn Toàn        Cảm ơn ông chủ nhiệm tập san Biệt Động Quân đă dành nhiều ưu ái cho những cộng tác viên của tập san.  Chúng tôi đă bỏ vào phong b́ tiền phí tổn cho bữa tiệc thịnh soạn như một tiệc cưới thế mà ông ta nhất định bắt chúng tôi phải lấy tiền lui, v́ bàn tiệc này được đặc biệt miễn phí và do tập san Biệt Động Quân tài trợ.  Hoan hô Biệt Động Quân Trần Tiễn San, chủ nhiệm tập san.  Hoan hô không thôi vẫn chưa đủ nên tôi phải viết lăng nhăng mấy gịng này để nói lên nỗi cảm kích của chúng tôi đối với gia đ́nh Mũ Nâu.

       Ra về vội vàng v́ bà chủ nhà của tôi phải về nhà lo cơm đùm, cơm bới chuẩn bị cho bữa cơm trưa tại sở làm ngày hôm sau, thứ Hai đầu tuần, nên cả hai vợ chồng tôi đă quên mang về chiến lợi phẩm gồm hai cái tách có biểu tượng đầu cọp của Biệt Động Quân và gịng chữ lưu niệm.  Không thể thiếu món quà quư báu này, nên sáng sớm ngày hôm sau tôi vội vàng phone cho ông bạn San của tôi hỏi xem có c̣n giữ cái tách nào không để tôi đến nhà xin mang về làm kỷ niệm.  Và thật là may mắn, San c̣n có mấy cái tách dự trữ.  Vậy bạn nào quên mang về cái tách lưu niệm th́ hảy nhanh chân đến nhà Trần Tiễn San để xí phần, v́ tôi chắc chắn rằng các bạn không thể nào t́m ra cái tách loại này ở chợ trời hay ở bất cứ nơi nào trên quận Cam, v́ không ai dại ǵ đem bán món qùa kỷ niệm này.  Hơn nữa phải là cái tách phân phối đúng ngày kỷ niệm bốn mươi bảy năm thành lập Biệt Động Quân mới có giá trị, cũng như những người sưu tầm tem thư phải mua tem đúng ngày phát hành mới có giá trị.  Một ngày vui cùng gia đ́nh mũ nâu đă trôi qua, nhưng t́nh nghĩa anh em, t́nh chiến hữu sắt son sẽ c̣n măi măi thấm đậm trong ḷng chúng ta nơi đất khách quê người phải không các bạn thân mến?

(California tháng Bảy năm 2007)