Như Nước Trong Nguồn
Phạm Kim Khôi
Khôn lớn con làm con núi sông
Ấu thơ nay đã khỏi tay bồng
Tiễn con ra nẻo giang đầu sóng
Suối lệ rưng rưng đổ mấy giòng
Có những đêm dài thao thức luôn
Rền vang tiếng súng nơi tiền phương
Run tay thắp nén nhang cầu Phật
Lòng cũng theo con ở chiến trường
Từ đó bao mùa Xuân trôi qua
Tết vui đơn vị không thăm nhà
Mỗi năm con viết thư mừng tuổi
Thư đến không mừng chỉ xót xa
Sông núi điêu linh vận nước tàn
Lưu đầy con gặp bước gian nan
Đường xa dốc thẳng thân nào quản
Góp nhặt đi về thăm nuôi con
Con trở về hờn đau tang thương
Xuân huyên mưa nắng dãi dầu sương
Công ơn không biết bao giờ trả
Lại cúi đầu xin ly cố hương
|