Món Nợ Lương Tâm

Mai Văn Tấn


       Nhà thơ Hữu Loan, viết không nhiều có lẽ v́ vấn đề cơm áo, nhưng người ta vẫn luôn nhớ đến ông với những truyện ngắn như " Lộn ṣng" , " Cũng những thằng nịnh hót", nhưng đặc biệt là bài thơ khóc vợ có cái nhan đề " Màu tím hoa sim".  Chính bài thơ này mà ông bị phê b́nh là làm thơ ủy mị, không phục vụ chiến đấu, mặc dầu ông đă chiến đấu hết ḿnh, nhưng thực tế th́ đă hoàn toàn bị phản bội lại lư tưởng của ông, nhất là khi thấy chính quyền cộng sản đấu tố một gia đ́nh đă giúp đở cho ông, cho đơn vị của ông.  Ông đă quyết định trả thẻ đảng, lấy người con gái c̣n sống sót sau cuộc đấu tố.  Trở về cuộc đời dân dă và tuyên bố từ đây bẻ bút, sống bằng sức lao động của chính ḿnh, để lo cho gia đ́nh và bản thân.  Hiện nay ông đang sống rất cơ cực ở ngoại ô Hà nội, tuổi đời trên 90, trả lời trong một cuộc phỏng vấn, ông đă nói:

       - Suốt đời tôi chỉ thờ một chữ tâm.  Mọi việc trên đời này cần có lương tâm.

       Hoàn cảnh đất nước ta ai cũng biết.  Toàn dân phải chịu một cuộc chiến tàn phá hơn 20 năm, chịu đựng bao nhiêu đau khổ ly tán và sự mất mát quá lớn.  Thành phần tham dự chính là những thanh niên ở miền Bắc cũng như miền Nam.  Theo một bài đọc của Giáo sư Nguyễn ngọc Bích tại Đại học Texas với nhan đề " Quân lực VNCH: nh́n lại và tái thẩm định", đă cho biết trong cuộc chiến vừa qua, số bộ đội miền bắc và du kích miền Nam đă mất khoảng 600.000 người c̣n quân nhân miền nam là 230.000 người và quân đội Mỹ là 58.000 người.  Đó là số người đă chết, c̣n lại một số lớn những người bị thương tật và tàn phế cũng là một số lượng khá lớn.  Về phần cộng sản những người này đă có bọn chúng lo, dầu chẳng đáng là bao nhiêu.  C̣n những thương binh của Đồng minh th́ tương đối đầy đủ hơn.  Riêng những Thương phế binh VNCH th́ ai lo cho họ đây.  Nói một cách thật gọn gàng và chua xót là chẳng có ai lo cho họ cả.  Họ đă trải qua cuộc đời c̣n lại trong cơ cực bằng tất cả mọi nghề kể cả xin ăn trên đường phố.  Đời sống tinh thần th́ c̣n tệ hại hơn nữa.  Họ bị khinh miệt và phân biệt đối xử trong chế độ mới.

       Chúng ta những người c̣n sống sót lại sau cuộc chiến với một chính quyền không có ǵ xứng đáng " thắng" mà đă "chiến thắng".  Chúng ta đă bị đối xử vô cùng dă man ở các trại " tập trung cải tạo", gia đ́nh chúng ta bị chúng xô đẩy đi các vùng kinh tế mới, nhà cửa bị chúng tịch thu.  Không thể sống nổi với những vùng đất khốn khổ đó đành phải trở về sống chui rúc ở các vỉa hè, gầm cầu, nghĩa địa.  Sống bằng đủ mọi nghề để có thể tồn tại được.  Con cái chúng ta cũng bị đối xử phân biệt trong học đường và ngoài xă hội với lư lịch của chúng ta.  Chỉ có một số ít thoát được đến bến bờ tự do.  Thật là vô lương tâm khi chúng chủ trương: " Con cái của bọn chúng ta đẩy vào cuộc chiến để chết thế cho con cái chúng ta, vợ chúng ta tùy nghi xử dụng theo ư thích, nhà của chúng ta chiếm lấy cho cán bộ chúng ta."   Đối với những người đành ḷng bỏ nước ra đi, chúng tuyên bố "Đó là thành phần đĩ điếm, những cặn bă của xă hội, ôm chân đế quốc để hưởng bơ thừa sữa cặn."   Chúng t́m mọi cách để miệt thị, phỉ báng.  Cuộc sống tại miền Nam lúc bấy giờ quá ngột ngạt, hoang mang và lo sợ.  Chiến dịch đổi tiền nhiều đợt rồi đánh tư sản mại bản với chủ trương san bằng xă hội miền Nam bằng miền Bắc, nghĩa là đem khốn khổ bần cùng đến cho cả nước.  Chúng đẩy người dân vào một cái thế cùng đường là phải bỏ nước ra đi.  " Cây cột đèn biết đi cũng phải ra đi".  Mọi người đánh đổi Tự do bằng chính sinh mạng của chính ḿnh.  Nếu bị bắt th́ bị ghép tội là phản quốc và bị tù đày chết chóc.

       Hơn 100.000 quân cán chính bị hành hạ, trả thù trong các "trại cải tạo", có người phải chịu hơn 17 năm. C ả thế giới đều bất nhẫn và bất b́nh can thiệp, nên chúng đă phải bắt buộc thả và tống xuất ra khỏi nước, để đến định cư tại một nước thứ ba đa số là Hoa kỳ.  Sau một thời gian ổn định với đời sống cá nhân và gia đ́nh, chúng ta bắt đầu bắt tay vào việc thực hiện những món nợ lương tâm.  Tuy nhiên sự trợ giúp của chúng ta đă vô t́nh giúp cho chế độ CS tồn tại và tạo cơ hội cho những thành phần tham nhũng của tư bản đỏ.  Năm 1975, chính phủ VNCH chỉ cần quốc hội Hoa kỳ thông qua một ngân sách viện trợ khoảng 250 triệu mỹ kim, để chính quyền VNCH có thể sống c̣n, trong khi đó bọn CS hằng năm được hưởng một số tiền khổng lồ là 3.000 triệu mỹ kim do đồng bào khắp nơi trên thế giới gởi về VN, để trả những món nợ lương tâm của họ.  Đó cũng là v́ chúng ta đă phải nghĩ đến cha mẹ, anh chị em, vợ con c̣n kẹt lại ở VN.  Cuộc sống của họ quá đổi cơ cực.  Trước tiên là những món quà t́nh nghĩa, sau đó đến tiền bạc.  Nếu không có sự giúp đở của chúng ta, họ có thể chết đói trước khi chế độ CS sụp đổ.

       Chúng ta nghĩ đến những chiến hửu đă chiến đấu bên cạnh chúng ta, đă từng sống chết với chúng ta trong suốt cuộc chiến vừa qua..  Những người chết đă nằm yên dưới nấm mồ, c̣n gia đ́nh của họ th́ sẽ sống ra sao trước sự trả thù của cs.  Những người đă hy sinh một phần thân thể cho Quê hương th́ bản thân họ và gia đ́nh họ sẽ ra sao?  V́ lương tâm của chúng ta không thể quên họ được, khi chúng ta c̣n tồn tại bất cứ nơi nào trên thế giới, chúng ta luôn luôn bị lương tâm dằn vặt khi chúng ta không làm ǵ để giúp họ phần nào trong cuộc sống, cũng như xoa dịu vết thương đang ăn sâu vào tâm khảm của họ mà suốt đời của họ sẽ không bao giờ quên được, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.  Họ là những thành phần xứng đáng và hợp lư nhất trước sự quan tâm của chúng ta.

       Cộng đồng tỵ nạn của chúng ta đang được sống những ngày tự do, hít thở không khí tự do ở Mỹ hay các quốc gia khác như Canada, Úc, châu Âu, chúng ta không thể nào quên hơn 80 triệu đồng bào ta ở quê nhà.  Bởi thế khi đất nước gặp thiên tai, băo lụt th́ lương tâm ta lại nỗi lên, để phải làm cái ǵ đó để xoa dịu phần nào nỗi khổ của đồng bào ta đang gánh chịu.  Đặc biệt đồng bào miền Trung phải gánh chịu những thiên tai băo lụt gần như hằng năm.

       Chúng ta ai cũng có nơi chôn nhau cắt rún trên quê hương VN.  Chúng ta thường được kêu gọi sự giúp đỡ để tu bổ chùa, nhà thờ, đ́nh làng, trựng học bị xuống cấp hoặc hư hại theo thời gian.  Những nơi người dân sống quá nghèo nàn cơ cực, thiếu nước phải đào giếng để cung cấp cho đồng bào.  Đến những đứa trẻ mồ côi, những người già bịnh tật, những trẻ bị khuyết tật, đều là những tiếng gọi lương tâm cần được sự giúp đỡ của chúng ta.  Nói tóm lại có nhiều điều, nhiều việc réo gọi, lương tâm chúng không tránh khỏi sự động ḷng .

       Tất cả sự giúp đở về VN bất cứ từ một nguyên nhân nào, bất cứ từ một hội từ thiện nào, cũng đóng góp vào sự tồn tại của chế độ cs, cũng tạo cơ hội làm giàu cho bọn tư bản đỏ.  Giúp bọn cộng sản thêm phương tiện dày xéo quê hương đổ nát và gây thêm đau khổ cho hơn 80 triệu đồng bào ta.  Và đó cũng là nổi khổ tâm của chúng ta.

       Chúng ta có thể nghĩ như chiếc áo bị bọn cộng sản đang tâm xé nát trong khi chúng ta lại quyết tâm vá th́ đến bao giờ chiếc áo mới được lành lặn.  Thấy được nguồn lợi to lớn đó, bọn cộng sản đă vừa thay đổi miệng lưỡi và cho chúng ta là " khúc ruột ngàn dặm không thể tách rời ra được".  Đúng là bọn gian manh tráo trở:

Thảm Cảnh cuả những người vượt biên
Ngày đi chúng gọi Việt gian,
Ngày về th́ đảng chuyển sang Việt kiều,
Chưa đi phản động trăm chiều,
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng.

       Bọn chúng cũng thấy được rằng, muốn hưởng được lợi lâu dài, phải t́m cách mua chuộc thế hệ kế tiếp, chúng xử dụng mặt trận tuyên truyền về Quê hương, về đồng bào và t́nh yêu đất nước.. để lôi cuốn thế hệ sau, hầu tiếp tục gởi tiền về giúp đỡ thân quyến bà con, từ đó xây dựng chế độ của chúng tiếp tục tồn tại, chúng tiếp tục được hưởng lợi, trong khi mọi chuyện đă có 3 triệu người tỵ nạn trên khắp thế giới lo liệu cho chúng.

       Thật là một sự vô cùng phi lư và mâu thuẫn, trong khi chúng ta là những thành phần bị chúng xua đuổi ra khỏi đất nước với lời lẽ miệt thị, sau thời gian bị trả thù tàn bạo lên trên thân xác và gia đ́nh chúng ta.  Giờ đây cũng chính chúng ta và gia đ́nh chúng ta lại là thành phần xây dựng chế độ cộng sản, chế độ mà hơn 80 triệu đồng bào VN ai cũng oán ghét.  Như vậy th́ đến bao giờ chế độ mới thật sự cáo chung để xây dựng một nước VN dân chủ, nhân quyền, thật sự tự do và no ấm cho toàn dân.  Tất cả chúng ta ai cũng v́ hai tiếng Tự do, đă đánh đổi mạng sống của chính ḿnh.  Bởi thế không một thế lực nào hay một cá nhân nào có thể xâm phạm Tự do của chúng ta được.  Chúng ta muốn làm ǵ th́ làm, miễn việc làm đó không hại đến tự do của người khác.  Hơn 3 triệu người VN tự do trên khắp thế giới có quyền xử dụng đồng tiền của chính họ theo ư thích riêng tư mà không ai có thể xâm phạm được.  Hằng năm có hằng trăm ngàn người Việt về nước để du lịch, hoặc thăm thân nhân, trong khi đó cũng không ít người về VN để buôn bán thương mại.. đó cũng chính là quyền tự do xử dụng tiền bạc của cải của chính họ.  Họ không có th́ giờ đâu để nghĩ đến những chuyện ǵ khác ngoài sự kiếm lợi cho riêng họ.  Đó cũng là sự hợp lư và công bằng xă hội mà không ai có quyền can thiệp được. 

       Tuy nhiên song song với những điều hợp lư trên, là một sự hợp lư khác, nếu chế độ cộng sản c̣n tồn tại ngày nào, th́ nhân dân VN ngày đó c̣n đau khổ, mất mát và nghèo đói.  Như thế sự đau khổ của họ đến bao giờ mới chấm dứt.  Chúng ta có thể xác định một điều, chế độ cộng sản phải sụp đổ th́ mới chấm dứt sự đau khổ của toàn dân.  Đó là lư do mà chính chúng ta phải làm bằng mọi cách để đóng góp vào sự sụp đổ của chế độ cộng sản càng nhanh th́ càng sớm chấm dứt sự đau khổ của đồng bào ruột thịt.  Lư do về sự sụp đổ của chế độ cộng sản là lư do chính đáng nhất được sự ủng hộ của toàn dân. 

       Do đó trong phạm vi ư kiến thô thiển để đóng góp một phần nào đó, chúng tôi mong rằng tất cả chúng ta xử dụng đồng tiền của chúng ta vào công việc lương tâm này chúng ta nên suy nghĩ một cách cẩn thận vào những trường hợp khẩn cấp mà thôi.  Giảm thiểu tối đa xử dụng tiền bạc vào VN lúc này là góp phần vào sự cáo chung của chế độ cộng sản.  Chúng tôi thiết nghĩ đó là ư kiến nhất thiết của tất cả 80 triệu đồng bào muốn xây dựng một nước VN dân chủ, tự do và phú cường.  Đó là điều ước muốn của tất cả chúng ta khi chúng ta rời khỏi quê hương.  Đó là điều trăn trở khi chúng ta nghĩ đến Quê hương điêu tàn và đổ nát dưới chế độ cộng sản.  Chúng ta phải đóng góp và khuyến khích con em chúng ta tiếp tay để chấm dứt chế độ tàn độc này trên quê hương VN.  Đó là việc làm " lương tâm duy nhất" để giúp cho hơn 80 triệu đồng bào c̣n đang sống đau thương điêu đứng dưới chế độ cộng sản.  Hăy xây dựng một nước VN độc lập, tự do, nhân quyền và không cộng sản.