Phần 2Đêm XuânHUY VĂN. . . . . . Tôi bật cười: - Tôi chưa đầy ba năm lính th́ mười phút là xong chuyện. Nghe ba cô kể mới đúng. Quay sang Ông Thái, tôi tiếp : - Thôi để tôi đi bộ. Từ đây về Duy Tân cũng chẳng bao xa. Tôi sẽ trở lại ngay, chỉ có một túi xách thôi nên gọn nhẹ lắm! Nói xong, tôi chào mọi người rồi đi ra cửa. Con đường Hải Thượng vàng vọt ánh sáng, nằm im ĺm trong cơn mát lạnh của cao nguyên. Không khí thật dễ chịu. Ḷng tôi cũng lâng lâng. Không uổng công về thăm Đà Lạt chút nào. Định t́m bè bạn hay đồng môn th́ gặp lại đồng đội cũ. Đúng là trái đất tṛn. Gom mọi thứ cho vào túi xách, kiểm soát căn pḥng lần cuối, trả ch́a khóa cho văn pḥng, ra khỏi khách sạn th́ mới gần 9 giờ nên tôi lưỡng lự một chút trước khi ṿng qua Minh Mạng với ư định mua vài ly chè cho gia đ́nh Ông Thái, rồi xuống tiệm Tàu gần Ngọc Hiệp t́m món ǵ đó để nhâm nhi với nhau qua đêm.
- Thiếu úy đi đâu đây!? Tâm nói là đă theo cậu về nhà lâu rồi mà! Tôi nhận ra Thảo, nên dừng lại, chỉ vào quán cơm Tàu: - Tôi định vào đây t́m món đưa cay mời Bác Phương và Thượng Sĩ Thái nhâm nhi cho vui. C ̣n cô th́ chắc là xong việc rồi phải không? Thảo vừa khóa xe, vừa trả lời: - Người em họ ra trễ. Mùa Tết, lại nhằm thứ bảy nên càng về đêm càng bận. Chúng tôi cùng bước vào một lượt. Thảo vừa lom khom nh́n các quầy hàng, vừa nói với lại phía sau: - Ba mẹ thích xá xíu của nơi này lắm. - C̣n Ông Thái th́ vịt quay. Thảo quay lại, tṛn xoe mắt : - Sao Thiếu úy biết hay vậy. - Đồng đội cũ mà . - Mợ ba nói thịt vịt mỡ nhiều,ăn khó tiêu. C̣n cậu ba th́ xơi luôn cả da. Ổng nói nốc chừng vài chung th́ thứ ǵ cũng sắp xếp thứ tự trong bụng cả . Chúng tôi cùng cười sau câu nói đùa, và khi ra cửa th́ trên tay Thảo là một gói xá xíu và một túi vịt quay: qùa của tôi dành cho hai gia đ́nh, coi như mừng ngày tao ngộ bất ngờ. Đến chỗ đậu xe th́ tôi mới nhớ là cần phải mua rượu th́ Thảo bật cười: - Tưởng ǵ chứ rượu th́ cậu và ba lúc nào cũng có vài chai trong nhà. Thiếu úy đừng lo. - Sắm mồi mà không mua rượu th́ coi không được đâu. - Đă hơn 9 giờ. Đâu c̣n chỗ nào bán. Tôi thừ người một lúc rồi chợt nghĩ đến một người: - Cô đói bụng chưa? Thảo ngẩn người, nhướng mắt. Tôi lật đật nói tiếp: -Tôi biết một người có thể giúp tôi ít nhứt là một chai Cognac. Nếu cô không gấp về th́ theo tôi đi t́m rượu ngon. -Trời ơi! Đặc sản ĐàLạt cũng ngon rồi. Cần ǵ rượu tây! - Cô cho tôi quá giang qua nhà thờ Con Gà nha. Thảo bật cười lớn : - Thiếu úy định xin rượu lễ của mấy Cha hả - Cô đi với tôi rồi sẽ biết. - Được thôi. Thiếu úy lái xe đi. Nhà binh mà ngồi sau lưng con gái th́... -Th́ cứ coi như hậu phương yểm trợ tiền tuyến vậy mà... Nếu cô không run th́ để tôi lái cũng được. Thảo chỉ cười, rồi tự nhiên ngồi lên phía sau. Tôi dừng ngay cuối dốc nhà thờ, ngay trước Cà Phê Không Tên. Thảo vừa xuống xe đă hỏi ngay: - Chỗ này à? - Chỗ này. Cô chờ tôi một chút. Tôi ra ngay. Nói xong là tôi vội vă đi vào quán, không để ư, dường như Thảo cũng có điều ǵ đó muốn nói nhưng không kịp. Chú Phúc thấy tôi liền reo lên: - Đi đâu mất biệt vậy? - Cháu gặp người Trung Đội Phó. Ổng ở bên Hải Thượng. Xin chú để lại cho cháu một chai Cognac. Đêm nay cháu tâm t́nh với ổng rồi mai đi luôn. - Đúng là hữu duyên thiên lư. Cháu muốn Hennessy hay Remy Martin? - Dạ, loại nào cũng được. Chú Phúc vào bên trong chừng một hai phút là trở ra đưa cho tôi một bao giấy: - Chú tặng cháu. Tôi lắc đầu: - Cháu kẹt nên qua đây làm phiền chú. Đâu dám nhận không! - Thằng này lạ nhỉ. Coi như ĺ x́ cho mày không được à. Cầm lấy đi. Tôi biết không thể từ chối nên đành cám ơn rồi nhận chai rượu. Chú Phúc đưa ra cửa, nói: - Chú có một ông bạn nhậu, rất thân, làm bưu điện nay đă về hưu, cũng ở bên Hải Thượng. Lâu nay không có dịp gặp nhau. Nghe nói cũng có tiệm chi đó. Tôi buột miệng: - Có phải tên Phương không? Chú Phúc trợn mắt, vừa định hỏi lại th́ đă thấy Thảo ngoài sân: - Cháu Thảo. Chờ ai ngoài này vậy? Thảo chỉ vào tôi, chưa kịp trả lời th́ chú Phúc hỏi tiếp: - Cháu quen với Huy hồi nào ? - Dạ mới vài tiếng đồng hồ thôi. Chú Phúc nh́n tôi chờ câu trả lời. Tôi kể sơ về cuộc hạnh ngộ vừa qua. Chúc cười, vỗ vai tôi: - Đúng là hữu duyên. Chuyện lạ đó nha. Rồi quay sang Thảo, chú nói: - Thảo về nói với ba mẹ là chú gửi lời thăm. Nếu không có ǵ trở ngại th́ chú sẽ chạy qua cụng ly với ba và cậu của cháu. Nói với mẹ là chú không ép rượu ba cháu đâu. Trên đường về, tôi kể cho Thảo nghe về người chủ quán tốt bụng. Chỉ là bạn học với cháu của ông, nhưng chú Phúc xem tôi như là con cháu trong nhà. Mặc dù thời gian trọ học không bao lâu, nhưng hầu như ngày nào tôi cũng ghé ủng hộ croissant của ông, và thường hay ngồi nghe ông kể chuyện Paris nên thân thiết từ lúc nào không biết. Con đường về không xa. Chỉ chừng mười phút lái xe. Đủ để trao đổi những ǵ cần biết về về cuộc sống của nhau. Qua Thảo tôi biết được gia đ́nh người Trung đội phó đang sống thật đơn sơ nhưng hạnh phúc. Và h́nh ảnh của Tâm hôm nay cũng là Thảo của mấy năm trước, khi phải bỏ dở mơ ước vào đại học để đi làm phụ lo cho gia đ́nh. Nếu không...
- Không dám đâu! Đồng viện mới đúng v́ Thảo sẽ chọn Sư Phạm giống như anh Tường. Và bù lại, tôi kể cho Thảo nghe về những ngày đầu khi mới về đơn vị, về Thượng sĩ Thái, chiến sĩ xuất sắc trong trận tái chiếm Sa Hùynh hai năm trước, người thầy của tôi trên mọi phương diện - nhất là kinh nghiệm chiến trường - và cũng là người đă làm cho vị Tiểu Đoàn Trưởng tin tưởng vào khả năng của tôi hơn, v́ ông đă từng than với mọi người là "Hết người rồi hay sao mà Bộ Chỉ Huy lại đem thằng cận thị này về đây chớ? - Không nghe cậu ba nói ǵ nhiều. Nhưng hai nhóc t́ th́ nhắc tới Thiếu úy hoài. - Là v́ có chút kẹo bánh cho hai đứa mà thôi. Tóm lại, ông Thái vừa là thầy, vừa là bạn và chị Thái th́ như một bà chị cả trong nhà. Cũng may là chị đă không c̣n trách tôi về chuyện tàn phế của ông Thái. Nếu không, chắc khó có một ngày vui như hôm nay. Vừa chạy vào sân th́ đă thấy ông Thái chờ trên thềm, có vẻ ngạc nhiên khi thấy chúng tôi về chung, nhưng không hỏi mà chỉ tươi cười: - Thấy lâu quá mà Thiếu úy chưa về nên tôi vừa mới ra đây ḍm ḍm một chút. Chỉ vào Thảo, tôi nói: - T́nh cờ gặp nhau ở Phan Đ́nh Phùng. Sau đó... - Sau đó th́ Thiếu úy chạy t́m rượu ngon để cụng ly với cậu đó. - Với bác Phương nữa. Tôi nói thêm. - Trời ơi! Mua làm ǵ cho tốn tiền. Bà xă tôi đă làm hai ba món ǵ đó cho ḿnh lai rai rồi. Bả c̣n đang nấu thêm, mai khỏi làm ǵ hết, để cho Ông Táo nghỉ xả hơi đó. Thôi sẵn đây cậu nhờ Thảo về mời ba qua đây nhậu chút đỉnh, c̣n con trở qua ăn tối luôn nha. Bên ngoài, đêm đă vào xuân. Trong căn nhà nhỏ cũng ấm t́nh chiến hữu. Câu chuyện hàn huyên vẫn là những kỷ niệm đă có với nhau ngoài vùng một. Thêm vài âu lo về thời sự và chiến cuộc, nhưng mọi thứ đều tạm nhường cho niềm vui bất ngờ của sự hữu duyên. Và tôi cũng không mong ǵ hơn. Hạnh phúc lâng lâng khi trở lại Đà Lạt đă tăng thêm cường độ. Nỗi man mác, lăng đăng, buồn buồn, hụt hẫng, đă không c̣n nữa. Thay vào đó là những nồng nàn trong t́nh cảm dành cho gia đ́nh người Trung đội phó, cùng với chút rộn ràng vừa t́m thấy được sau câu chuyện trao đổi với một mái tóc dài mới quen. Chú Phúc không thấy qua. Bác Phương về sớm. Thảo cũng cáo từ sau đó không lâu để c̣n lo phụ mẹ chuẩn bị cho hàng quán ngày mai. Tâm theo mẹ và hai em đi ngủ từ lâu, mặc dù rất muốn ngồi lại để nghe chuyện xưa và nay. Chỉ c̣n lại ông Thái và tôi bên ḷ sưởi. Thêm vài câu chuyện kể, vài lần nhấm nháp, là người chiến sĩ một thời ngang dọc nằm ngay dưới sàn nhà ngủ ngon lành. H́nh như tôi cũng đă thiếp đi một chút. Khi tỉnh thức th́ thấy trên ḿnh có một tấm mền, đắp chung với ông Thái. Chiếc bàn nơi pḥng khách đă được lau sạch hồi nào không hay . Và ghế cũng đă được sắp qua một bên để cho rộng chỗ nằm. Có lẽ Chị Thái đă ra thu dọn mọi thứ, cả túi xách và giỏ bánh mứt cũng đuợc gom vào một chỗ trong góc pḥng. Tất cả đều ngăn nắp, trật tự: dấu ấn của một bàn tay nội trợ tuyệt vời! Ánh đèn từ nhà bếp dọi qua đủ để tôi thấy những nếp nhăn trên trán và mớ tóc muối tiêu bên thái dương của người Trung đội phó. Ông Thái đang ngủ ngon, tiếng ngáy nhỏ, đều đặn. Nh́n người chiến sĩ thương binh mà thấy mang mang một sự thương cảm nào đó thật khó diễn đạt thành lời. Một thời ngang dọc bây giờ đành khoanh ḿnh như đang hứng chịu sức nặng của quang gánh mưu sinh. Một cánh tay đă dâng hiến cho tổ quốc. Bây giờ là phần đời c̣n lại dành cho gia đ́nh. Mănh hổ về chiều có vẻ mệt mỏi làm sao! Và tôi chạnh nghĩ đến ḿnh. Đến lúc bằng tuổi ông Thái bây giờ th́ tôi sẽ ra sao? Không t́m được câu trả lời và cũng không muốn suy nghĩ vẩn vơ, tôi quay lưng dỗ giấc muộn màng trong đêm về sáng. Nhưng tôi không ngủ lại được. Chỉ chập chờn bằng những suy tư miên man về mọi thứ trên đời. Tôi tỉnh người khi nghe tiếng xe bắt đầu vọng lại. Một ngày mới đang bắt đầu. Chúa Nhựt 04-02-1975. Ngày đưa Ông Táo về trời. Ngày tôi rời Đà Lạt để trở về đơn vị. Chuyến xe sớm nhất sẻ đưa tôi xuống Phan Rang. Kịp th́ có xe đ̣ ra Nha Trang ngay. Không kịp th́ đứng dọc đường quá giang quân xa. Dù sao đi nữa, tôi cũng chắc chắn sẽ có mặt tại Đà Nẵng vào ngày kế tiếp nếu không muốn tŕnh diện thẳng tại vùng đơn vị hành quân, ngoài Quảng Ngăi. Hai tờ giấy bạc làm quà Tết cho Toàn và Thiện. Một vài chữ chúc xuân cho gia đ́nh. Một ṿng mắt để thu hết tổ ấm của người chiến hữu. Một thoáng bùi ngùi khi nhè nhẹ đẩy cánh cửa bước ra ngoài đủ để tôi cảm khái thở dài. Muốn gọi ông Thái dậy để nói lời từ giă, nhưng lại e bịn rịn khó rời. Sau một lúc ngập ngừng, tôi quyết định đóng hẳn cánh cửa. Khi quay lưng lại th́ đă thấy Thảo đứng dưới thềm từ bao giờ không biết. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, Thảo lên tiếng trước: - Có chút quà của gia đ́nh. Hồi đêm mang qua th́ thấy mọi người đều ngủ cả. Tôi nhận gói giấy nhỏ, mềm. Chưa kịp đoán ra là món ǵ th́ Thảo tiếp: - Chỉ là chút kỷ niệm về Đà Lạt thôi. Tôi cám ơn, cất vào túi xách, vừa đi ra cổng vừa nói: - Thảo cho tôi gởi lời chào hai bác. Chắc chắn là tôi sẽ về đây mỗi khi có dịp đi phép. - Hay là lấy xe đi cho nhanh. Cũng xa lắm đấy. Tôi cười: - Cám ơn Thảo. Hăy c̣n sớm lắm. Tôi muốn nh́n Đàlạt trong cơn ngái ngủ xem cảnh vật ra sao . Thảo vào đi. Coi chừng cảm lạnh. Thảo vừa chúc b́nh an là tôi vội bước đi. Chần chờ thêm một chút là có lẽ tôi sẽ quay vào nhà, rồi tới đâu th́ tới. Vừa được vài bước th́ có tiếng Thảo nói với: - Khi rảnh nhớ viết vài chữ cho mọi người biết tin nha. Tôi không dừng lại, chỉ quay nh́n rồi đưa tay vẫy. Người con gái vẫn c̣n đứng dưới ṿm sáng mờ mờ của ngọn đèn ngoài cổng, vẫy tay, làm tôi thoáng nao nao trong ḷng. Chút lăng mạn bất chợt hay dấu hiệu của sự bắt đầu cho một t́nh cảm đậm đà hơn? Tôi không có cơ hội nh́n Đà Lạt trong cơn ngái ngủ như đă nói. Suốt đoạn đường ra phố để xuống bến xe là những suy nghĩ về hạnh phúc t́nh cờ thật ngắn ngủi, cùng với h́nh ảnh chia tay trong màn sương với người con gái mới quen mà như đă biết nhau lâu rồi. Khi xe chuyển bánh, tôi bất giác lấy gói quà Thảo đưa ra xem. Một chiếc khăn quàng cổ màu nâu và một mảnh giấy nhỏ . " Qùa mọn để nhớ Đà Lạt..." Chỉ có vậy thôi, nhưng cũng đủ hiểu tấm ḷng sau ba dấu chấm lửng lơ, mời gọi, làm tôi nhớ lại sáng nay đă không gọi Thảo bằng cô và lời lẽ của nàng cũng không có chủ từ. Cả cấp bậc Quân Đội gắn cho tôi cũng được bỏ quên đâu đó. Tôi chợt mỉm cười khi nhớ ḍng nhật kư viết trong đêm sau cùng ba năm về trước: " Măi măi Đà Lạt sẽ sống trong tôi như là khung trời của mơ mộng và cô đơn". Lần này tôi không kịp ghi chữ nào, nhưng chắc chắn sẽ không phải là tiếng thở dài như thời trọ học. Tôi nh́n lại thành phố thêm một lần nữa, khi xe vừa chạy ngang Thủy Tạ. Sau màn sương nhẹ giăng trên mặt hồ là ánh hừng đông đang ló dạng trên sân cù. Chắc chắn sẽ là một ngày nắng ấm để làm đẹp cho phố núi lúc vào xuân. Và trong cơn bồi hồi, tôi lại nhớ đến lúc chia tay với Thảo, nhớ từng gương mặt trong gia đ́nh người chiến hữu thương binh. Chưa rời khỏi thị xă mà đă nghĩ đến ngày quay trở lại. Chỉ mong là ngày ấy sẽ không xa, cũng là một ngày phố núi đang vào xuân và đẹp như hôm nay. |