Phần 2

PHẾ THẢI

Mũ Nâu Thiện Xạ


       . . . . .

       Ít lâu nay, dư luận khu Little Saigon đang ồn ào trước các vụ biểu t́nh chống tuần báo Viet Weekly, đăng những bài viết ca tụng cộng sản, th́ bỗng lại càng xôn xao hơn nữa v́ một bài viết của ông Hồ văn Xuân Nhi đăng trên tờ tuần báo này số 5-31 (07-26-07).  Bài viết được coi là một lời miệt thị các cựu quân nhân đang định cư tại Mỹ theo diện HO (v́ trong thành phần tham dự biểu t́nh phản đối tờ báo VW có mấy ông HO này) - Mấy anh già HO chúng tôi thấy cực thân quá, chẳng biết bày tỏ cùng ai, thôi th́ mượn trang báo này làm nơi giăi bày tâm sự - Nhưng trước khi đi vào câu chuyện chính, tôi xin phép nói qua vài hàng về tờ báo Viet Weekly, tờ báo đang là nguyên nhân chống đối của cộng đồng, tờ báo có ông Hồ văn Xuân Nhi cộng tác, để độc giả ở xa hiểu rơ hơn.

       Viet Weekly là một tờ tuần báo do một số người trẻ chủ trương - Gia đ́nh tôi là độc giả thường xuyên của tờ báo này thời gian đầu - chỉ đến khi chúng tôi được "thưởng thức" một vài bài viết và h́nh ảnh cũng như những lời tuyên bố của những người chủ trương, chúng tôi mới thôi không dám đọc nữa - Đó là khi tôi đọc được một bài viết của ông Trần nhật Phong - Ông này là người đa tài, khi tôi thấy trên báo giới thiệu ông là nhà báo, khi là nhà truyền thông, khi th́ là nhà phê b́nh, khi th́ là nhà đạo diễn (h́nh như lại c̣n là nhà tổ chức mấy show cải lương cho bà vợ đào hát mới lấy nữa).

       Tôi không c̣n nhớ tựa đề của bài viết và cũng không nhớ số nào, ngày nào - Nhưng điều tôi nhớ rất kỹ, v́ từ khi tôi có trí khôn đến nay, chưa bao giờ được đọc một bài báo như vậy - Đại khái sau khi ông ta nói về khả năng của ḿnh, chê bai vài người, khen vài người tạm được, ông hạ bút viết: so với ông th́ khả năng làm truyền thông của các ông Vũ quang Ninh và Nguyễn hữu Công chỉ đáng xách dép cho ông - Tôi không nhớ để ghi lại nguyên văn, nhưng ư chính 100% là như vậy - Bà con tỵ nạn ở Little Saigon ai cũng biết về khả năng và tuổi đời cũng như tuổi nghề của ông Vũ quang Ninh và Nguyễn hữu Công, từ đó, có thể đánh giá được... tài nghệ cũng như căn bản giáo dục của người viết - Tôi không cần góp ư thêm.

       Nhân vật thứ hai tôi muốn nhắc đến là ông Tổng Thư Kư báo VW Nguyễn quang Trường - Etcetera (theo ông cho biết, ông cũng là con của một sĩ quan QLVNCH) - Trong một số báo, có đăng tấm ảnh ông đứng trước Ṭa soạn báo Người Việt, một tay bịt mũi, một tay chỉ xuống đất thái độ hết sức khinh bỉ - Một bài báo khác ông tuyên bố, nếu có 3 triệu Mỹ kim, ông sẽ làm cho tờ Người Việt chết luôn.

       Những h́nh ảnh và bài viết này, tôi không nhớ đăng ở số nào, ngày nào, v́ cảm thấy không cần thiết, nhưng phải thành thật thú nhận, những bài báo này, tôi chỉ đọc một lần là... nhớ đời, v́ nhiều ư tưởng khủng khiếp quá - nhất là ông Tổng Thư Kư Etcetera luôn luôn nhận ông Đỗ Ngọc Yến, người sáng lập tờ Người Việt là Thày, điều này tôi chỉ đọc trên báo, không biết khi nói đến chữ "Thày" th́ giọng nói của ông thật hay đùa.  Tôi lại phải nhắc lại: tùy quư vị đánh giá.

      Theo họ tự giới thiệu, đây là các nhà báo trẻ, nhiều khả năng, sẽ tiến mạnh trên đường sự nghiệp, nhưng khi tôi thấy họ không dùng khả năng của họ để tiến, mà chỉ muốn hạ người khác để họ lên, nhất là những người bị họ hạ lại là những người đáng tuổi cha, chú, lại đă rất vững vàng trong nghề nghiệp, có khi tuổi nghề của họ c̣n hơn tuổi đời của các ông nhà báo trẻ.  Mấy ông trẻ làm báo và viết lách kiểu này thật không hạp với tôi - Để tránh "ô nhiễm" cho gia đ́nh, con cái, tôi chia tay tờ Viet Weekly từ ngày đó??

       Rồi bỗng dưng tôi nghe tin tuần báo này đă cho đăng những bài ca tụng cộng sản, ca tụng HCM, cho cuộc khủng bố 11-9 là... đáng, là cái giá phải trả của nước Mỹ...  Tôi đang bàng hoàng không biết họ thuộc thành phần nào.  Tại sao họ lại có mặt trên đất nước này để lợi dụng quyền tự do ngôn luận gây tổn thương cho nhiều người, cả Việt lẫn Mỹ - những nạn nhân của cộng sản và nạn nhân của khủng bố như vậy.  Đang lời qua tiếng lại giữa hai phe bênh vực cộng và chống cộng th́ xuất hiện bài báo của ông Hồ văn Xuân Nhi, một cộng tác viên cốt cán của tờ báo (ông cũng cho biết ông là con một vị sĩ quan Không Quân, sang Mỹ năm 1975) - Đó là bài "Đối thoại thẳng thắn và minh bạch, không có ǵ phải lén lút sợ hă" - Mở đầu bài viết đă đọc được một câu mạt sát chung: "đám người hung hăng chống cộng" - Trong đám hung hăng chống cộng mà ông nói đó có mấy anh già HO chúng tôi - Có lẽ v́ anh em HO chúng tôi cùng đồng hương tỵ nạn không để các ông tự tung tự tác, làm tay sai cho cộng sản, mà lại ra mặt chống đối một cách tận t́nh, nên ông bực ḿnh, bèn có lời nhục mạ anh em chúng tôi phải không? - Hỏi chơi thôi, chứ tôi không mong ông trả lời và thật sự tôi cũng không muốn nói chuyện với ông - Không muốn nói chuyện với ông không có nghĩa là tôi chấp nhận những điều ông viết - Trái lại, tôi cực lực phản đối và sẽ nói ra những sai lầm của ông, nhưng người đáng để tôi nói chuyện phải quấy không phải là ông, các ông - mà là tôi muốn nói chuyện thẳng với những người đă sinh ra các ông, đă nuôi nấng và dạy dỗ các ông - Những người này mới là bằng vai, phải lứa với anh em HO chúng tôi, mới có cùng một dĩ văng vui, buồn - cùng một quá khứ đạn bom - cùng một tâm t́nh chiến đấu bảo vệ quê hương - cùng một mất mát của những con người tha hương, dù trước hay sau, dù đă lâu hay mới - Trong tâm t́nh ấy chúng tôi mới c̣n có thể giữ được chừng mực khi trao đổi với nhau.

       Cũng xin bộc bạch với các ông rằng, chúng tôi hoàn toàn không phải là những kẻ yếm thế, không đủ lư lẽ để đối đầu với các ông, phải về "mách" lại với các bậc trưởng thượng của các ông để... xin can thiệp - Chúng tôi cũng không phải những người trịch thượng, mở miệng ra là quát tháo với những người đáng con cháu: "Về bảo bố mày ra đây nói chuyện...   Hoàn toàn không phải như vậy - Chúng tôi chỉ muốn nói với cha mẹ các ông, những người cùng thế hệ đă từng đứng chung chiến tuyến, (và mong rằng cho đến phút này, họ vẫn cùng chung chiến tuyến) hầu dễ dàng thông cảm hơn - Và nếu có "lời nặng tiếng nhẹ" với nhau, ít ra nó cũng tương xứng !

***

       Thưa các Anh Chị,

       Trước hết, xin phép được xưng hô với các anh chị thế này, (khác cách xưng hô với những ông con của các anh chị) để thể hiện tinh thần "huynh đệ chi binh", cùng một nguồn gốc của QLVNCH - Tuổi tác anh em chúng ta có thể hơn kém nhau dăm ba tuổi, cấp bậc th́ một vài cấp, cũng chẳng lấy ǵ là xa cách nhau lắm - Tiền thân chúng ta cùng là cựu quân nhân VNCH cả, dù quư anh chị có là Trung Tá Y Sĩ hay Trung Sĩ Y Tá, chúng tôi vẫn tôn trọng như nhau trong tinh thần trọng giả, kính chung, của những con người có giáo dục - Cho dù các anh chị có may mắn thoát khỏi đất nước trước ngày 30-4-75, hay không may bị kẹt lại, rồi tù tội năm này qua năm khác, cho đến khi te tua, tơi tả mới được sang định cư ở bên này, chúng tôi cũng không hề có một chút thành kiến hay ghen tỵ - Thưa trước với các anh chị như vậy để ḿnh dễ nói chuyện và để các anh các chị đừng nghĩ rằng anh em HO chúng tôi sang sau không ưa và thường kèn cựa với những người sang trước...

       Từ vài tuần nay, không hiểu các anh chị có bị nhảy mũi, hắt hơi nhiều không?  Tôi nghĩ nhiều ít ǵ chắc phải có, v́ từ mấy hôm nay, dư luận nhắc nhở đến mấy người con của các anh chị hơi nhiều và trong tinh thần liên đới trách nhiệm bởi câu "con dại, cái mang", mà đôi lúc có những người đề cập đến các anh chị là những người sinh thành ra nhóm chủ trương tờ báo Viet Weekly và các cộng tác viên, để trách cứ sự vô tâm của các anh chị trong việc giáo dục con cái.

       Các anh chị ạ!  Sau khi nhóm người con cái các anh chị bị cộng đồng phản đối v́ đăng những bài viết ca tụng tên tội đồ dân tộc Hồ chí Minh là thánh nhân, so sánh hắn với các bậc Đế Nghiêu, Đế Thuấn - Biểu đồng t́nh với bọn khủng bố 11-9 và cho rằng nước Mỹ bị như vậy là... đáng đời - Dĩ nhiên với tinh thần chống cộng triệt để, cộng đồng tỵ nạn ở đây đă không nhân nhượng và phản đối mănh liệt, trong những người tỵ nạn phản đối, có anh em chúng tôi, thành phần HO, những cựu sĩ quan QLVNCH như các anh chị.

       Thay v́ phục thiện, từ bỏ những việc làm phản bội chính thân phận "tỵ nạn cộng sản" của ḿnh, của cha, chú ḿnh - Con cái các anh chị lại vin vào quyền tự do ngôn luận của xứ sở tự do này, vẫn phát biểu những lời làm lợi cho cộng sản, họ bảo họ có quyền "tự do ngôn luận tuyệt đối" - Trong những người áp dụng quyền tự do ngôn luận tuyệt đối đó có "nhà văn" Hồ văn Xuân Nhi, con của các anh chị - Để miệt thị và sỉ nhục những người HO già, những người đă đi biểu t́nh phản đối, "cậu cả" đă ném vào mặt anh em chúng tôi những lời sau: (Trích) "Trải qua cuộc dâu bể, đổi đời, mất cả tổ quốc mà họ đă cầm súng chiến đấu, bị ở tù nhiều năm, vợ mất, con lạc từ kết quả một cuộc chiến đă chấm dứt không công bằng cho họ. Qua đến Mỹ, họ trở thành vô dụng, gần như bị phế thải, bất lực trước đời sống mới, vô tài v́ ngôn ngữ mới. Họ không có, không c̣n ǵ? (ngưng trích) -

       Thưa các anh chị!  Nhiều, rất nhiều người mất tổ quốc, và cách này cách khác, họ bị bọn cầm quyền cộng sản cướp đoạt, rồi tống xuất ra khỏi nơi cư ngụ từ bao đời, chứ không phải chỉ có dân HO mới mất tổ quốc - Gia đ́nh các anh chị nếu ra khỏi nước sớm, không bị tù đày như anh em chúng tôi, có coi ḿnh là người "mất tổ quốc" không?  Nếu lư luận là đất nước VN c̣n đó, do người Việt điều hành, cai trị, có bị ngoại xâm đâu mà bảo mất nước, th́ mời các anh chị đưa các cháu về nước sống, tội ǵ mà phải tha phương cầu thực - Riêng HO chúng tôi c̣n được "cậu cả" cấp thêm cho cái chứng chỉ mất vợ, lạc con nữa mới là "triệt để thi hành chỉ thị của đảng và nhà nước" chứ: "nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con cái Ngụy ta sai phái" - Thật lầm lẫn v́ quá chủ quan, HVXN chắc cho rằng cái chính sách đó của bọn cộng sản đă thành công hoàn toàn và những anh tù HO về là "mất vợ, lạc con ráo trọi" - Coi thường chúng tôi quá, coi thường những người phụ nữ vợ của mấy ông HO đáng tuổi mẹ của cậu quá!  Cũng có một số rất ít người mắc phải đấy, c̣n hầu hết các bà vợ HO chúng tôi vẫn một ḷng chung thủy, cùng chồng chịu đựng đắng cay, giữ vững nền nếp gia đ́nh, giáo dục con cái - Các bà vợ HO đă anh dũng đập tan cái âm mưu khốn nạn của bọn cộng sản là phá nát gia đ́nh, triệt đường sống của các sĩ quan QLVNCH - V́ thế, chúng tôi không bị mất vợ, lạc con như mong ước của bọn thú vật cầm quyền cộng sản, mà "cậu cả" nhà anh nghĩ là chúng đă thành công nên gán vào cho chúng tôi đâu!!!

       Câu kế tiếp: "Qua đến Mỹ, họ trở thành vô dụng, gần như bị phế thải, bất lực trước đời sống mới, vô tài v́ ngôn ngữ mới.  Họ không có, không c̣n ǵ..." - Thế này th́ quá tệ, nước Mỹ, hay nói đúng hơn là chính phủ Mỹ quá dở, hốt vào một mớ dân nhập cư vô dụng, phế thải, bất tài, không c̣n ǵ - Những anh bất tài vô tướng này chỉ trông vào trợ cấp xă hội, chẳng được tích sự ǵ, chỉ được cái... lắm chuyện.  Người ta bợ đỡ cộng sản th́ kệ đời người ta, mắc mớ ǵ mà chống với đối.

       Đúng là "cậu cả" nhà các anh chị c̣n một chút thiếu sót chưa kể ra, với những ông già HO đó, họ vẫn c̣n nhiều thứ lắm, trong đó có hai món khó giữ được bền vững là yêu quê hương, dân tộc và đạo đức - Họ không được may mắn như gia đ́nh các anh các chị, đem đuợc con cái sang Mỹ sớm để bây giờ các cô cậu ấy thành ông này, bà nọ.  Mà xét cho cùng, tôi thấy con cái các anh chị cũng chẳng có ǵ gọi là xuất sắc - Sống trên đất Mỹ một thời gian dài hơn, chúng cũng chỉ học xong đại học bên này, lấy được bằng BA, BS hay Kỹ sư v.v.. - nghĩa là cũng vẫn chỉ thường thường bậc trung, bằng cấp so ra không bằng Bác sĩ, Luật sư, v́ những người này phải học lâu hơn - Như vậy th́ con cái chúng tôi cũng đâu có kém ǵ con cái các anh chị - HO chỉ được sang Mỹ từ năm 1990, nhưng đến ngày hôm nay, con cái HO biết bao người thành tài, BA, BS, MA, PhD, ngay cả Bác sĩ, Luật sư đâu có thiếu, họ thành công trên mọi lănh vực mà vẫn giữ được đạo đức, văn hoá của dân tộc - Rồi chính những HO già cũng c̣n cắp sách đến trường làm gương cho con cháu, họ cũng đạt được bằng cấp như con cái các anh chị (thành phần trẻ tuổi) có thua ǵ đâu - và như thế, chẳng lẽ tôi lại nói, nếu so với các anh chị th́ HO già... trội hơn là cái chắc.

       Tuy vậy mà cũng chẳng có ông HO nào thắc mắc, moi móc cuộc đời của các anh chị bằng những lời nói: "Tưởng qua Mỹ từ năm 75 là làm được vương, tướng ǵ chứ, không dè cũng chẳng hơn ai, thua cả những người sang sau gần 20 năm - Ngẫm ra đâu có ǵ hay ho" - Dù đó là phần nào sự thực, nhưng các anh chị có vui khi nghe như vậy không?  Huống hồ chúng tôi là những người bị dựng chuyện để mạt sát, sỉ nhục.

       Nếu muốn so sánh th́ c̣n nhiều lắm, kể ra không hết, chỉ chứng minh cho các anh chị và con cái, là anh em HO chúng tôi không phải dân "ăn hại, đái nát" - không phải bất lực, vô tài v́ ngôn ngữ mới đâu! - Chúng tôi cũng không phải đua chen ǵ mà nhắc đến thành quả của anh em HO chúng tôi và con cái để vỗ ngực, xưng tên - Chúng tôi chỉ bị buộc phải trả lời luận điệu hàm hồ, mang tính cách mạ lỵ, miệt thị của con cái các anh chị mà thôi.  Tôi nghĩ anh chị hiểu chuyện này và mong rằng các anh chị lên tiếng dạy bảo con cái - V́ các anh chị đă thấy, có rất nhiều những người trẻ, trẻ lắm, mà vẫn giữ được truyền thống giáo dục của người Việt quốc gia - Họ xuất hiện nhan nhản trong các sinh hoạt cộng đồng, rất lễ phép và năng động.  Họ là số đông yêu thương đoàn kết với cộng đồng tỵ nạn cộng sản.  Họ xác định rơ ràng thân phận và lập trường chống cộng của họ, không như một nhóm nhỏ dăm ba người như nhóm Viet Weekly, con cái của các anh chị, được một chút thành công trên trường đời đă "mục hạ vô nhân", đă tấp tểnh làm chuyện "nối giáo cho giặc".  Lời thật mất ḷng, nếu các anh chị có buồn v́ những ư kiến của tôi, tôi cũng phải chịu - Phải nói những lời này với các anh chị, tôi cũng rất cám cảnh, và có thể thông cảm với các anh chị, nếu các anh chị đă răn dạy rồi mà con cái các anh chị không nghe - Ông bà ḿnh có câu "sinh con ai nỡ sinh ḷng" hay "cha mẹ sinh con trời sinh tính" mà!!! Trong trường hợp đă dạy mà không nghe, tôi xin thành thật chia buồn - Các anh chị đă làm hết bổn phận, mặc dù có thể hơi trễ, đáng lẽ phải làm từ lúc chúng c̣n nhỏ ḱa...  Thôi!   Tôi xin nhắc lại một câu mà ông bà ta thường nói:

       Đẻ con chẳng dạy, chẳng răn
       Thà rằng nuôi lợn cho ăn... ấy ḷng!

       Thật đáng buồn, gặp heo bị "lở mồm, long móng", lại c̣n dịch tai xanh, tai đỏ, c̣n mong ǵ...  miếng ḷng!

       Anh em chúng tôi dù sao cũng đă kinh qua nhiều đau khổ, bị sỉ nhục thêm chút nữa cũng không giận hờn, thù oán ǵ các cháu đâu, hơn nữa tư cách như các cháu, chúng tôi cũng không cần chấp - Nhưng chúng tôi cảm thấy phải có bổn phận nói với các anh chị, để bảo ban các cháu - Mong sao chúng sẽ vâng lời các anh chị th́ phúc đức cho các anh chị lắm lắm!!!