Ponchos Buồn

Bảo Định


       Không biết từ bao giờ, chiếc áo poncho đă trở thành chiếc áo đi mưa của người lính VNCH. Thời chiến tranh Việt -Pháp, người lính Pháp dùng áo đi mưa b́nh thường như ta vẫn dùng, nhưng màu sắc là màu kaki.  Bộ đội Việt Minh th́ dùng "tơi" làm bằng lá cọ, rất bất tiện.  Về sau họ được trang bị bằng tấm vải nylon được lén lút mua từ vùng "Tề".  Trong những món quân trang được cấp phát cho người lính, có tấm poncho màu ô-liu, dùng để làm áo đi mưa.  Ư nghĩ đầu tiên của người lính giản dị chỉ có thế.  Nhưng khi vượt sông, người lính được chỉ cách dùng tấm poncho, gói tất cả ba lô, quân trang quân dụng, cột túm lại để trở thành cái phao mà vượt qua ḍng nước.  Khi đi hành quân, với hai tấm ponchos nối lại với nhau, một sợi dây căng dùng làm đ̣n dong, người lính đă có một "túp lều lư tưởng của anh và của em", của ba người lính, hay ba chàng "ngự lâm pháo thủ".  V́ cần thêm một người lính nữa chung vào, tấm poncho thứ ba làm tấm drap trải nền. 

       Người lính đi hành quân dài ngày, ngoài ba lô quân dụng, phải mang một cấp số rưỡi đạn dược, nhiều trái lựu đạn, hành trang thường nặng trên 20 ki lô, nên ít ai mang theo chăn mền.  Do đó tấm poncho thứ ba, khi đêm khuya lạnh lẻo giữa nơi núi non, hay vùng đồng không mông quạnh, đă trở thành chiếc mền cho ba người lính đắp chung.  Ba người lính cùng dựng "túp lều lư tưởng", cũng là tổ "Tam Tam" trong cơ chế quân đội, là đơn vị nhỏ nhất: tổ Tam Tam, Tiểu đội, Phân đội, Trung đội, Đại đội,...  Khi đi vào những vùng khan hiếm nước, hay không có nước như mật khu Hắc Dịch thuộc tỉnh Phước Tuy chẳng hạn, người lính đào một cái hố cạn, phủ poncho lên trên, tạo thành một cái giếng cạn để hứng những giọt sương đêm, hay gặp may, có một cơn mưa nào bất ngờ chợt đến để hứng nước.  Sau cùng, khi người lính hy sinh nơi chiến địa, tấm poncho đă trở thành chiếc áo quan "phủ kín thân xác của người chiến sĩ".

* * *

       Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Tiểu đoàn 2/43 cùng Đại đơn vị Sư đoàn 18BB nhảy vào An Lộc thay thế Sư đoàn 5BB, trấn giữ Thị xă này của "B́nh Long Anh Dũng".

       Ngày 12 tháng 6 năm 1972, khi lá cờ vàng ba sọc đỏ phất phới tung bay trên đỉnh đồi Đồng Long, người hùng An Lộc, Tướng Lê Văn Hưng tuyên bố với phái viên VTVN: "Thành phố An Lộc đă được hoàn toàn giải tỏa".  Sau hơn hai tháng giao tranh, lực lượng tấn công cộng sản xâm lăng Bắc Việt với quân số đông gấp 4 lần lực lượng của QLVNCH, nhưng quân trú pḥng đă gây cho chúng thiệt hại ít nhất là 30 ngàn quân trong tổng số 4 sư đoàn quân CSBV.  Tổn thất về phía QLVNCH cũng khá nặng nề.  Nhưng điều quan trọng là họ đă giữ vững được Thị xă.  Mặc dù An lộc đă trở thành một địa ngục của trần gian!  Mưu đồ của CSBV mong chiếm được An Lộc để đặt làm Thủ đô của cái gọi là "Chính phủ Lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam", con đẻ của Hà nội, và làm bàn đạp tiến đánh Thủ đô Sàig̣n hoàn toàn bị bẻ găy.  Cuối cùng bọn đầu lĩnh Bắc Bộ Phủ đành phải chọn Lộc Ninh, một quận nhỏ của tỉnh B́nh Long, nằm cách biên giới Việt - Miên vài cây số để làm thủ đô!  Thật là khôi hài!

       An Lộc đứng vững là nhờ sức chịu đựng, tinh thần chiến đấu dũng cảm, và ḷng hy sinh vô bờ bến của người lính VNCH.  Họ là những chiến sĩ Nghĩa Quân, Địa Phương Quân tỉnh B́nh Long của Đại tá Trần Văn Nhựt, Sư đoàn 5 của Tướng Lê Văn Hưng, vài đơn vị của Sư đoàn 9, Sư đoàn 18, Sư đoàn 21, Biệt Động Quân, và lực lượng Nhảy Dù.  Hai câu thơ của một cô giáo An Lộc, được viết lên trên một tấm gỗ của thùng đạn pháo binh, cắm trước Nghĩa trang Biệt Cách Dù, ngay giữa khu phố chợ B́nh Long:

"An Lộc Địa, sử ghi chiến tích,
Biệt Cách Dù, vị quốc vong thân"
       đă nói lên ḷng biết ơn sâu xa của người dân địa phương đối với sự hy sinh cao cả của người lính VNCH.

       An Lộc đă đứng vững, các ngọn đồi chung quanh như Đồi Đồng Long, Đồi Gió, Đồi 169,... đă được tái chiếm.  Quân CSBV bị thua nặng, bị kiệt quệ, nên thôi mở những cuộc tấn công thiêu thân.  Nhưng ṿng vây bao quanh thị xă vẫn xiết chặt.  Không đủ khả năng hay không c̣n dám mở những cuộc tấn công bằng bộ chiến, chúng tấn công bằng trận địa pháo.  Những trận mưa pháo liên tục trút lên thị xă nhỏ bé, ngày cũng như đêm.  Những người lính VNCH tử trận không có phương tiện để mang về Hậu cứ trong hoàn cảnh súng pḥng không dày đặc, đường bộ th́ bị cắt tại Tàu Ô trên QL13, đành phải "vùi nông một nấm" tại chỗ.  Nhưng mỗi tấc đất của An Lộc là một tấc lănh đạn pháo của địch.  Do đó chuyện "người chết hai lần, thịt xương nát tan" như lời một bài ca của Trịnh Công Sơn là chuyện thường t́nh.  Tại An Lộc, Tiểu đoàn 2/43 đă có những người lính chết ba lần, bốn lần, thậm chí năm lần!  Thử hỏi thịt xương c̣n ǵ?  Không chỉ là nát tan!

       Sư đoàn 18BB của Đại tá Lê Minh Đảo, sau khi nhảy vào An Lộc, để cùng với Trung đoàn 52 và một Tiểu đoàn của Trung đoàn 48 tăng phái cho Sư đoàn 5, đă có mặt tại đây ngay từ những ngày đầu của trận chiến, liền cấp tốc mở những cuộc hành quân tái chiếm những vùng đất bị mất, nới rộng ṿng đai pḥng thủ, hầu giảm thiểu những trận mưa pháo của địch.  Phi trường Quản Lợi nằm cách xa thị xă An lộc lối 10 cây số về hướng Đông-Bắc.  Trong thời kỳ quân đội đồng minh c̣n tham chiến ở VN, nơi đây là căn cứ của một Lữ đoàn Quân đội Hoa Kỳ.  Người bạn đồng minh đă xây dựng tại đây những pháo đài, những bunkers rất là kiên cố để bảo vệ sân bay.  Khi trận chiến An Lộc xảy ra, đây là địa điểm tốt để đặt sở chỉ huy của chúng, nhất là những dàn đại pháo để bắn vào An Lộc.  Do đó, Tư lệnh Mặt trận Lê Minh Đảo quyết định bằng mọi giá, phải tái chiếm Phi trường Quản Lợi.

       Vào một ngày đầu thu năm 1972, Sư đoàn 18BB đă mở cuộc hành quân cấp Trung đoàn để tái chiếm Phi trường Quản Lợi.  Đây là vùng đồn điền cao su Đất Đỏ (Terre Rouge) của người Pháp.  Từ An Lộc đi về hướng Đông theo con đường 303.  Trước khi đến Phi trường, phải vượt qua một thung lũng hẹp.  Đây là thung lũng mà những người lính của Tiểu đoàn 2/43 gọi là "Thung lũng Tử thần".  Chính cái thung lũng nhỏ hẹp này đă cướp mất biết bao nhiêu là sinh mạng của các chiến sĩ Tiểu đoàn 2/43.

       Từ sáng sớm, những phi cơ chiến đấu thay nhau trút bom đạn lên đầu giặc; tiếp theo là những tràn đạn pháo 105ly, 155ly.  Những khẩu pháo này đă hoạt động liên tục trong suốt trận chiến, ṇng súng bị nở rộng, đường khương tuyến bị ṃn, nên bây giờ tác xạ không c̣n chính xác.  Độ sai số có thể lên đến 500 mét!  Sau những đợt mưa bom và đạn pháo, Tiểu đoàn 2/43 của Đại úy Nguyễn hữu Chế, khóa 13 Vơ khoa Thủ Đức, và Tiểu đoàn 3/43 của Thiếu tá Lê Thanh Quang, khóa 16 Vơ bị Đàlạt bắt đầu mở cuộc tấn công.  Trước khi mặt trời lặn, hai tiểu đoàn đă tiến chiếm được một đầu phi đạo.  Trận chiến diễn ra rất ác liệt, sự thiệt hại của cả hai bên đều khá cao!  Nhưng quân bạn đă lập được đầu cầu, xua quân địch về bên kia và về cuối phi đạo!  Cuộc hành quân chỉ tiến đến được ngang đó.  Bên kia phi đạo là một dăy pháo đài và bunkers kiên cố của quân đội Mỹ để lại.  Sức chống trả của địch thật mănh liệt, quân bạn không thể tiến xa hơn.  Sau nhiều ngày tạm nghỉ ngơi, một trận đánh quyết liệt đă diễn ra mà nỗ lực chính là Tiểu đoàn 2/43 để giải quyết trận địa.

       Tiểu đoàn được tăng phái Đại đội Trinh sát 43 của Đại úy Nguyễn Tấn Chi, khóa 12 Vơ khoa Thủ Đức.  Từ sáng sớm, bom và đạn pháo thay nhau trút xuống mục tiêu.  Thời gian của cơn mưa bom đạn kéo dài gần suốt ngày.  Trước khi tấn công, một màng khói nhân tạo, do những trái đạn khói pháo binh tạo thành, dày đặc, làm màng che cho bộ binh tiến lên.  Trận đánh kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ để vượt qua một phi đạo không rộng lắm.  Nhưng quân bạn không thể nào chiếm được những pháo đài và bunkers.  Cộng quân với các khẩu súng cộng đồng 12ly7, đại liên, trung liên, SKZ, B40, B41 đă chống trả quyết liệt.  Một vài toán quân tiến được qua bên kia phi đạo, nhưng không thể nào xâm nhập vào bên trong, đành phải bỏ cuộc, rút lui.  Con số thương vong khá cao.  Trời vừa tối, trước mặt vị Tiểu đoàn trưởng là 19 chiến sĩ QLVNCH nằm ngay hàng với tấm poncho phủ kín:

"Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại?
Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về.
Anh trở về chiều hoang trốn nắng,
Poncho buồn liệm kín hồn anh.
Anh trở về bờ tóc em xanh,
Chít khăn sô lên đầu vội vă...Em ơi!"
                           (Kỷ Vật Cho Em - Phạm Duy)

        C̣n nỗi buồn nào hơn nỗi buồn này.  Chỉ trong một cuộc tấn công ngắn ngủi, con số thiệt hại đă lên quá cao! Nhiệm vụ chưa hoàn thành.  Mục tiêu vẫn chưa bị thanh toán.  Bóng đêm đến nhanh.  Ta và địch đều phải bận rộn lo việc tản thương và tiếp tế.  Địch bên kia phi đạo.  Ta ở bên này, mặt đối mặt, tất cả đều mệt mỏi ră rời!  Không ai buồn bắn pháo vào nhau.  Một đêm yên tĩnh trôi qua.  Trời thu ảm đạm, mây đen vần vũ.  Cơn mưa chợt đến.  Gió núi từng cơn thổi qua.  Người lính VNCH áo quần ướt nhẹp, co ro trong cái lạnh đầu mùa.  Nhưng súng không rời tay, mắt đăm đăm nh́n về hướng địch đang cố bám bên kia phi đạo, để theo dơi động tĩnh của đối phương.  Ngày hôm sau, trận đánh lại tiếp tục.  Nhưng lần này Tiểu đoàn được tăng cường Trung đội Hỏa tiễn TOW của Chuẩn úy Phương, vị sĩ quan tốt nghiệp Trường Fort Benning bên Mỹ.  Khi đưa Trung đội Hỏa tiễn TOW vào, Tư lệnh cho biết mỗi trái đạn trị giá 7 triệu đồng (vàng lúc đó là 20 ngàn/lượng).  Hỏa tiễn TOW là loại vũ khí chống xe tăng ra đời vào khoảng năm 1945.  Nhưng h́nh như chưa được tung ra mặt trận th́ cuộc Đại chiến Thế giới lần thứ hai chấm dứt.  Không biết trong trận chiến tranh Cao Ly, quân đội đồng minh đă có dịp xử dụng loại hỏa tiễn này chưa.  Trong chiến tranh Việt Nam, loại hỏa tiễn này chỉ mới trang bị cho QLVNCH từ hồi mùa hè đỏ lửa năm 1972, và chỉ mới xuống đến cấp Trung đoàn Bộ binh.  Mỗi Trung đoàn có một Trung đội gồm hai khẩu, gắn trên xe jeep.  Tầm bắn của viên đạn là 3000 mét.  Khi viên đạn rời ṇng súng, nó kéo theo một sợi dây kim tuyến.  Chính nhờ sợi dây kim tuyến này mà ta có thể điều khiển viên đạn đến mục tiêu theo ư muốn.  Trên ống nhắm có một chữ thập.  Ta chỉ cần đưa chữ thập vào mục tiêu th́ nhất định viên đạn phải trúng mục tiêu.  Khi nổ, sức nóng tơa ra trên 3000 độ.  Đặc biệt viên đạn có thể luồn lách qua những hàng cây như cây cao su.  Đây là loại vũ khí chống xe tăng rất hữu hiệu.  Chỉ tiếc rằng người bạn đồng minh đă viện trợ cho ta quá trễ. "Mất ḅ rồi mới làm chuồng!"  Cũng giống như hồi Tết Mậu Thân năm 1968, khi quân CSBV xâm lăng xử dụng AK47 để tấn công trên toàn cơi VNCH th́ người bạn đồng minh mới cung cấp cho ta súng M16.  Sau này khi bộ đội CSBV xử dụng xe tăng T-54, ta mới được ông bạn quư nhượng lại cho M48, do họ rời chiến trường VN, nặng quá không tiện mang theo!  Có lẽ ông bạn Mỹ không muốn ta thắng VC, chỉ muốn ta thủ huề!  Họ sợ ta thừa thắng rồi mở cuộc Bắc tiến! làm mất thế cân bằng toàn cầu của họ.  Ôi!  Thương thay cho thân phận người lính của một nước nhược tiểu.

       Vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2/43 hân hạnh được bắn phát đạn đầu tiên.  Viên đạn chạm trúng mục tiêu, vị trí của khẩu thượng liên 12ly7.  Viên đạn nổ, khẩu súng câm họng ngay.  Hàng mấy chục tên bộ đội bỏ chạy tán loạn.  Chúng t́m cách nhào xuống triền đồi, lủi nhanh vào rừng sâu.  Thêm hai viên đạn nữa rời ṇng súng.  Những ổ kháng cự mạnh nhất của cộng quân bị vở.  Tiểu đoàn trưởng cho lệnh tấn công.  Chỉ trong một khoảnh khắc, toàn bộ trận địa của địch đă bị quân bạn chiếm lĩnh.  Xác địch nằm la liệt . Nhiều tên bị xiềng vào chân súng, vào bunkers.  Nhiều tiếng rên, nhiều tiếng khóc la.  Nào là "Bác ơi!  Đảng ơi!  Con chết mất.  Tuyệt nhiên không có tiếng "Bố ơi!  Mẹ ơi!" hay "Trời ơi!  Phật ơi!" như ta vẫn thường thốt lên mỗi khi đau đớn hay gặp cơn nguy biến.  Khói súng, và mùi da thịt cháy khét lẹt của giặc toả ra cả một vùng.  Súng cá nhân, súng cộng đồng vất bỏ ngổn ngang.  Kết quả ta thu được 1 súng thượng liên 12ly7, 1 súng cối 82ly, 2 khẩu 61ly, nhiều AK, B40 và B41.  Bên ta hoàn toàn vô sự!  Phi trường Quản Lợi đă được tái chiếm.

       Nhưng chiến thắng này Tiểu đoàn đă phải trả cái giá quá đắt!  Đó là mười chín sinh mạng của các Chiến sĩ Tiểu đoàn 2/43.  Những người lính dũng cảm, ra đi không hẹn ngày về.  Họ đă nằm lại trên mảnh đất quê hương, đă hy sinh thân xác để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam được ĐỘC LẬP, TỰ DO, và mang lại HẠNH PHÚC, ẤM NO cho toàn dân.  Họ đă hy sinh thân xác để chống lại làn sóng đỏ tràn vào từ phương Bắc.  Nhưng cuối cùng, v́ sự ngu dốt của bọn người "ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản", bọn người ngây thơ và nhẹ dạ, và v́ sự phản bội của đồng minh; sự hy sinh của những người lính VNCH xem ra có vẻ oan uổng!  Họ đă bỏ phí đời trai trẻ. K hi nằm xuống, những tấm ponchos đă phủ kín đời họ.  Là những chiếc áo quan buồn, ra đi giữa vùng lửa đạn.  Nhưng cũng là cái may!  Họ đă chết vinh quang!  Họ không phải sống nhục sau ngày 30/4/1975, để phải chứng kiến cảnh "nước mất nhà tan".  Chỉ có những người c̣n lại là phải sống nhục, sống trong nỗi đau triền miên!

Michigan, tháng tư đen năm 2007.