Phần 2

Măi Chỉ Là Mơ

Phạm Lương, Liên Đoàn 6 BĐQ


         . . . . .

       Ban nhạc chơi bản paso đầu tiên.  từng cặp, từng căp ra sàn nhảy, bản nhạc vui, besame mucho.  Tôi hỏi Sang:

       - Em biết bài này nghiă là ǵ không?

       - Em không hiểu, tiếng Tây Ban Nha,

       - "Hăy hôn tôi thật nhiều",

       - Vậy mà mấy đám ma hay chơi bài này.  Em buồn cười, chết chóc là buồn mà họ chơi nhac paso.

       - Họ đổi sang Rhumba, chứ đâu chơi Paso.  Tôi cắt nghĩa tiếp.  Họ muốn nói thay cho người chết.  Hăy hôn tôi thật nhiều.

       - Làm sao anh hiểu tiếng Tây Ban Nha.  Sang kêu lên.

       - Anh không hiểu, nhưng đọc sách.  Cũng như em biết vang đỏ, uống khi món ăn có thịt.

       - Anh khéo so sánh ghê.

       Kế tiếp là một bản slow.  Đèn mờ tối, hai cây kèn Saxo và Clarinette, réo rắt.  Bản nhạc hơi lạ.  Tôi và Sang ra sàn.  Đă có nhiều cặp trên sàn, bước chân chầm chậm, họ th́ thầm nói chuyện.

Từ thuở nào ḿnh quen biết nhau. Từ thuở nào t́nh yêu đă trao,
Ṿng tay vẫn đưa t́nh êm ái,
Cất sâu trong tim em đă từ lâu,
Đường thật dài hàng me lá xanh,
Trời thật gần ḿnh em với anh,
Kỷ niệm đó vẫn c̣n măi măi,
Bóng thơ ngây trong ánh mắt u hoài......
Giờ đây em biết em mất anh rồi đấy
Chỉ mong anh biết em nhớ anh nhiều lắm
lại gần bên em cho trái tim thôi lạnh giá.....
Giờ đây em biết em sẽ mất anh...

       Sang quàng tay sát vào người tôi, nói nhỏ:

       - Sao cứ mỗi lần đi nhẩy với anh, là đều nghe những bản nhạc t́nh dang dở.

       - Những t́nh yêu trọn vẹn làm sao đủ ray rứt để nhạc sĩ làm nên những bản nhạc như bản này.  Tôi trả lời.

       Chân Sang bỗng bước chập choạng, Sang cười:

       - Em đạp chân anh rồi.  Xin lỗi nghe.

       Bản nhạc hết, tôi và Sang về.  Hai ly chanh Rhum, uống the the đâu lưỡi.  Tôi cầm ly chanh cho Sang uống,  Sang nói với tôi,

       - Thôi ḿnh trả tiền rồi về đi anh, em không thích nhẩy đêm nay.

       Tôi kêu tính tiền, Sang đẩy chiếc ví cho tôi.  Trả tiền xong, tôi cầm chiếc áo manteau cho Sang, bước chầm chậm ra cửa.  Tôi kêu taxi, chiếc xe đang chờ khách ngay băi đậu xe.  Vưà ngồi vào xe, Sang nói,

       - Chú cho xe về đầu dốc Duy Tân, Đoàn Thị Điểm.  Em muốn ghé quán lấy mấy món ăn rồi về nhà, hai đứa ăn.

       Chiếc xe dừng ngay cạnh quán, tôi trả tiền, cùng Sang bước xuống xe.

       - Anh muốn ăn ǵ? Sang hỏi.

       - Anh đâu biết món ǵ?  Em kêu đi.

       - Thôi, ḿnh ăn bánh chạo tôm chiên nghe,

       Tôi ừ lấy lệ, chẳng biết bánh chạo tôm là món nào trong cả chục món ăn trên quầy hàng.  Sang gọi người bán,

       - Chị cho hai phần bánh, nước mắm để riêng nghe, cho cả ớt xay nữa,

       Sang dí tay vào người tôi,

       - Cho anh cay chết luôn.  Ai mà, không hành, không tỏi, không cay.  Cho anh đi tu là vưà.

       Người bán hàng cười khi nghe Sang nói tôi, Sang nói thêm,

       - Anh ấy khó ăn lắm chị à,

       Chị bán hàng cũng vui:

       - Ăn khó, mà tính dễ là được.

       Tôi nói to cho cả hai người nghe,

       - Em thấy chưa?

       - Chưa thấy.  Sang trả lời.  Em đă ở với anh đâu mà thấy.

       Ngướ bán hàng góp ư thêm:

       - Chết chưa, tôi cứ tưởng anh chị là vợ chồng chứ!

Trung Úy Phạm Lương, 1969. Ft Knox. KY        - Em cũng mong như thế. Sang cười,

       Người bán hàng đưa gói bánh cho Sang.  Sang bảo tôi trả tiền.  tôi cầm chiếc bóp cuả Sang, không thấy tiền.   Sang biết ư:

       - Tiền trăm em để trong ngăn nhỏ đó.

       Tôi nh́n kỹ, khá nhiều tiền, xếp ngay ngắn.  Trả tiền xong tôi và Sang đi bộ về nhà.  Gần tới nhà Sang nói:

       - Em và anh đi xuống nhà chú Tư.  Em dặn xe.  Tới nhà có chiếc taxi, Sang gơ cửa, một người đàn ông mở cửa bước ra, thấy Sang.  Sang nói,

       - Sáng mai, chú ghé nhà cháu chở anh cháu ra phi trường, đúng 9 giờ nghe.  Chú đừng quên nhé.

       Ông ta cười, hứa sẽ tới đúng giờ.  Ông c̣n mời,

        - Tiện cô và trung úy vào nhà tôi một chút

       - Thôi cháu phải về.

       Hai đứa tôi bước ra đường , Sang nói

       - Chú Tư thường chở em đi học khi em c̣n nhỏ.  Ba em và chú biết nhau khi hai người c̣n trẻ.  Em dặn chú là không bao giờ chú tới trễ.

       Về tới nhà, Sang mở gói bánh và bầy ra dĩa.  Hai đứa ngồi ăn.  Sang gắp thêm cho tôi.

       - Bánh ngon không anh?  Kỳ tới khi anh về phép, em làm cho anh xem có bằng chợ không.

       Sang đột ngột hỏi tôi:

       - Nếu đi Pleiku, làm sao t́m ra chỗ anh ở.

       - Em cứ đi vào rừng là gặp!  Tôi ỡm ờ.

       - Thôi , không nói giỡn à nha.  Anh phải nói từ lúc xuống Phi trường, làm sao ra ngoài, từng đoạn, từng đoạn, nếu em có dịp là đi Pleiku cho biết.

       Thú thật tôi cũng ngán khi nghe Sang nói đi Pleiku.  Sang nói là thể nào cũng sẽ đi,

       - Mà khoan, để em lấy quyển vở ghi đă,

       Nói xong, Sang tới bàn học lấy quyển vở, Tôi đành phải nói:

       - Khi em xuống phi cơ, thường Air Vietnam có xe đưa khách ra tới phố.  Tới phố, em phải hỏi bến xe lam đường đi Biển Hồ

       - Không có taxi hả anh. Sang cắn bút ch́.  Thế này mới khó đây, em chuyên đi Taxi.  Chỉ từ khi quen anh, em mới đi xe đ̣, và đi bộ.

       - Em lên xe lam, khi nào tới Biển Hồ th́ xuống.

       - Làm sao biết khi nào tới Biển Hồ?

       - Khi nào không c̣n ai trên xe nưă là Biển Hồ.  Xa hơn nhà anh, khoảng 4 cây số, hai bên đường bằng phẳng..

       - Trời sao mà khó ghê.

       Thấy Sang hơi nản chí, tôi vừa tội nghiệp, vưà mừng thầm.  Sang mà đi Plei Ku, thật khó xử, làm sao đưa Sang đi ngang dọc được.  Pleiku nhỏ, chứ rộng lớn ǵ.  Nếu Sang đ̣i đi Phượng Hoàng th́ hết đỡ, mà lái xe ṿng ṿng th́ cũng khó, Sang đưa bút cho tôi:

       - Anh vẽ rồi đề từng chặng cho em xem. 

       Tôi bật cười, cầm bút bắt đầu vẽ.  Khuôn mặt Sang chăm chú nh́n vào cây bút, tôi vẽ một chữ T thật dài, Sang hỏi:

       - Anh vẽ ǵ kỳ vậy, phi trường, trời phi trường mà chữ T, h́nh chữ nhật chứ.

       - Vẽ theo kiểu lính mà,  tôi nói.

       Tôi vẽ tiếp một số 8 nằm ngang ngay sát gạch ngang, Sang tát nhẹ vào má tôi,

       - Như vậy là cái ǵ?

       - Máy bay.

        Sang bụm miệng tôi

       - Máy bay kiểu lính hả? Em nói trúng ngay mà.

      Tôi vẽ tiếp 4 ṿng tṛn, rồi vẽ mũi tên thật dài, cuối mũi tên, chữ Plei ku (Diệp Kính). Sang nói không cần hỏi,

       - Chiếc xe.  Khu Diệp Kính ngoài phố, anh kể em nghe rồi.

       Tôi vẽ tiếp theo cứ từng mũi tên ngược lại hướng phi trường về, ư nói xe lam chạy ngược lại về phi trường, cuối cùng viết chữ BĐQ, tôi vẽ 3 ô chữ nhật, ô trái cùng gần xe lam, số 22, ô giữa 11, ô bên phải số 23, Sang cười:

        - Tiểu đoàn anh ở giữa, đúng không?

       - Em thông minh thật. Nếu em biết trước em sẽ đi Pleiku, em phải làm sao? Tôi nhắc lại Sang.

       - Đánh điện tín

       - Nhận được điện tín, anh làm sao?

       - Anh đi trốn.

       - Anh mà trốn khỏi em, c̣n lâu, em bỏ bùa anh rồi.   Sang ngây thơ, không để ư câu tôi nói, chỉ cười.  Tiếng chuông đồng hồ gơ 11 tiếng. Sang nói với tôi:

       - Vậy mà đă 11 giờ khuya rồi, em thay đồ ngủ, anh lấy đồ thay đi.

       H ai đứa nằm Sô pha ngủ, Thay quần áo xong, Sang rủ:

       - Chịu khó thức thêm, em nấu chè táo nhăn ăn.  Em nấu nhanh lắm, khoảng nửa giờ là có.

       - Trời ơi.  Tôi than.  Em cứ bắt ăn cả ngày, mai mốt vào rừng nhịn đói không được, chắc chết!

       - Cho chừa, ai bảo cứ dành đi biệt động. Đúng như ḍng chữ bằng đồng đóng trên tường gạch trong doanh trại anh ở, tụi em từ ngoài cổng đă đọc được: "Chúng tôi không cầu an lạc dễ dàng Mà chỉ khát khao gió mưa cùng nguy hiểm".  Suốt mấy năm, ngày nào cũng đọc câu đó thành ra, anh vơ bị nào cũng dành nhau mặc đồ rằn, sướng không muốn, mà muốn khổ.  Anh khổ, làm em khổ lây nữa chứ.

       - Tội nghiệp ghê há?  Tôi bật cười.

       - Chứ Sao.  Em th́ khác. Je t'aime.  Sang trả lời.

       - A, Pardon mois, s'il vous plais.  À em xin lỗi.  Sang nói thêm một tràng thật dài tiếng Pháp,

       Sang múc hai chén chè ra hai chiếc chén thật đẹp.

       - Em nấu nhiều lắm, anh ăn hết chén này, thêm chén nữa, rồi làm bộ cà lăm, chén nữa,,, chén nữa..  Hai đứa cùng cười.

       Tôi và Sang nằm trên hai chiếc sô pha.  Sang hỏi thêm nhiều chuyện,

       - Anh đi hành quân, ai nấu ăn cho anh?

       - Lính nấu.  Họ giỏi lắm.  Thức ăn th́ cũng có gà, có canh chua vậy chứ.

       Sang đang nằm bên kia, nghe tới canh chua, chồm hẳn người xuống đất,

       - Anh nói xạo.  Gà đâu mà nấu, me chua, rau ngổ đâu, mà nấu canh chua.

       - Canh chua lính là thịt gà hộp, lá vang hay lá tai tượng nấu chua!

       - Lá vang, lá tai tượng là lá ǵ, em chưa bao giờ nghe rồi đó.  Anh xạo!  Em chịu thua rồi.  Nội nghĩ tới các anh nhóm bếp ở ngoài rừng là em không biết làm sao rồi, đừng nói tới nấu cơm cho chín.

       - Vậy mà tụi anh đi trong rừng hàng tháng

       - Lại xạo nữa, ai mang gạo nổi cả tháng.

      - Trời ơi vậy mà đ̣i làm vợ lính.  mang 5 ngày hay 7 ngày gạo thôi cô Sang à.  sau 7 ngày, máy bay chở tiếp tế tới

       - Em nghe mới ly kỳ nữa, máy bay xuống làm sao được.  rừng cây cao che cả mặt trời mà máy bay xuống

       - Khoan đă, trông mặt em khờ khờ mà ngô ngố thật,

       - Ngô ngố mới thương anh chứ.  Nếu khôn một chút th́ giờ này em của anh có chồng bác sĩ rồi.  Sang cười,

       - Khi tới đúng ngày tiếp tế thực phẩm, tụi anh sẽ t́m một khoảng rừng trống, rải lính canh gác an toàn và kêu trực thăng tới.  Khi máy bay tới gần tụi anh mới cho dấu hiệu, hoặc trải Pano cho máy bay biết để xuống.  Thường th́ Pano trải h́nh chữ T, gạch ngắn sẽ nằm ngược chiều gió.  Trực thăng luôn xuống ngược gió.  Tôi nói chậm răi.  Bây giờ em thông minh trở lại rồi, thôi ngủ đi em...

       - Ừ ngủ, mai anh c̣n đi sớm.  Em không đưa anh đi đâu.  Đưa anh đi mấy lần, là khóc mấy lần, em sợ lắm.

       Tiếng nói chuyện cuả Sang nhỏ lần, tôi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay... Giật ḿnh thức dậy khi có ánh đèn mở, nh́n sang bên chiếc ghế bên cạnh không thấy Sang, vừa lúc đồng hồ điểm 5 giơ rưỡi sáng.  Sang đă dậy, lui cui trong bếp.  Bộ quần áo của tôi, nằm ngay ngắn trên chiếc bàn, cạnh đó là chiếc giỏ nhỏ, gia tài của tôi từ ngày ra trường tới giờ chỉ gói trọn trong chiếc giỏ.  Ở đơn vị, thường th́ thêm một thùng gỗ đựng đạn tôi lấy để thêm vài món lặt vặt.  Tôi bắt chước thằng bạn, mở một trương mục ngân hàng, nhưng chẳng bao giờ có quá vài ngàn.  Tôi có một chiếc plaque vàng tây hai lượng, cũng bắt chước thằng cùng khoá.  Khi thiếu tiền, chiếc plaque ra tiệm cầm đồ.  Nhiều khi, tiệm vàng ngạc nhiên, chiếc plaque mười mấy ngàn mà cầm chưa tới hai ngàn, đủ để nhẩy hai đêm sau đó là biến về doanh trại, ăn cơm với lính, đầu tháng lănh lương, đưa tiền cho tài xế ra chuộc.  Sau này, khi tết Mậu Thân, chiếc plaque vào tiệm Bùi thị Hiếu liên tục, cô ngồi quầy cầm đồ, người trên ấp Đa Thành, biết tôi từ nhỏ, mỗi lần thấy tôi là cười, gọi tôi là Trung úy Bụi. Đang suy nghĩ vẩn vơ th́ Sang gọi tôi:

       - Anh ơi, em pha cà phê rồi, ra uống, mau lên, cà phê nguội mất ngon.

       Tiếng đồng hồ thong thả đánh 7 giờ, Sang nói như muốn khóc:

       - C̣n hai tiếng nữa, chú Tư tới đón anh rồi!!!  Hai đứa tôi ngồi trên hai chiếc ghế ngay sát bếp, Sang uống ly ca cao.  Hai tô ḿ sợi giống như ḿ Quảng c̣n nóng.  Tôi hỏi Sang,

       - Em nấu khi nào mà hay vậy.

       - Em làm sẵn, để tủ lạnh, khi cần chỉ lấy ra, mau lắm.  Sang vưà nói vưà múc một muỗng lớn đậu phụng chia đều hai chén.  Sang lặt mấy cọng rau thơm bỏ vào chén rồi hối tôi ăn.  Sang hỏi,

       - Ở đơn vị , anh ăn sáng ra sao.

       Khi có, khi không.  Nhiều khi sang lắm là có tô ḿ gói, hoặc một chén cơm chiên sơ, thêm một trái trứng gà là xong.   Tôi t́nh thật.

        - Đời lính khổ quá anh nhỉ, thiếu đủ thứ, giá mà, anh đi lính gần đây.  Sang đăm chiêu, nghĩ ngợi, rồi nói như than.

       Sang bỏ lửng câu nói, ngước mặt nh́n lên trần nhà, cố nén một tiếng thở dài...

       Gần giờ đi, Tôi thay quần áo, bộ đồ đang mặc.  Sang gói lại, nhắc tôi mang giặt ngay.  Tôi nh́n Sang như thầm cảm ơn... .Khi tôi mặc quần áo, thấy sang lén nh́n tôi, tôi vô t́nh cũng không ngờ vực ǵ.

       - C̣n mười phút thôi, em ra trước coi có xe chưa nghe.

       Tôi vừa tính ngăn lại th́ nghe tiếng c̣i xe, Sang nói:

       - C̣i xe cuả chú Tư đến đón anh đó.

       - Tôi cầm chiếc sắc, bước ra cửa.

       Sang bước song song, mở cửa, trời nắng đẹp, hơi lành lạnh.  Chú Tư mở cửa xe, miệng hỏi:

       - Cô Sang không đi ư?

       - Không chú Tư ạ.  Sang nói tiếp.  Chú Tư đưa anh Lương thẳng xuống Liên Khương nghe.

       - Thôi để anh tới nhà Ga, nơi xe Air Viet nam được rồi.  Tôi nói,

       - Chú Tư cứ chở anh Lương con xuống sân bay, tới nhà ga, chờ đợi lôi thôi lắm.  Sang nói như ra lệnh, rồi cố làm ra vẻ b́nh tĩnh nói với tôi:

       - Anh đi nghe, ráng giữ ǵn sức khoẻ.  Viết thư cho em luôn.

       Tôi gật đầu.  Tính tôi tuy vậy cũng hay mủi ḷng, nên bao giờ cũng sợ chia tay, bịn rịn.. Trời se se lạnh, Sang lấy tay bẻ lại chiếc cổ áo cuả tôi, rồi nói:

       - Thôi chú Tư đi đi!

       Nói xong Sang vội vă chạy vào nhà. Tôi nói:

       - Chú Tư đưa cháu ra nhà Ga xe lửa để cháu theo xe hăng đi xuống Liên Khưong cũng được.

       - Tôi không dám đâu Trung úy.  Cô Sang đă dặn tôi là tôi phải làm. Chú Tư lắc đầu. 

       - Thôi chú muốn làm ǵ th́ làm, chú Tư nghĩ tôi giận, phân trần:

      - Cô Sang tốt với tôi lắm, tôi đưa cô Sang đi học mỗi ngày, Trung úy thông cảm.  Trung úy chắc sắp cưới cô Sang hả?  Nói thật, Trung uư hên lắm mớí gặp cô Sang đó.  Cô Sang ngoan, hiền, mà con một.  Tôi và ba cô Sang biết nhau từ khi ông ta c̣n đi phụ hồ, nhưng người có chí nên làm ăn càng ngày càng khá.  Ông ta giàu nhưng tốt bụng, lúc nào cũng không quên gốc gác, bạn bè ḿnh lúc nghèo khổ.  Cô Sang giống hệt tính ba cô.

       Rồi vui vẻ, ông ta kể tiếp:

       - Không hiểu Trung úy biết Dalat lâu hay mau, chứ tôi và ba cô Sang sống ở đây khi chưa có người ḿnh, chỉ có người Thượng nhiều thôi!

       - Chú kêu cháu đi, đừng kêu trung úy, khó nói lắm.  Tôi quay sang chú Tư

       Chú Tư vui vẻ tiếp:

       - Cháu không biết.  Ngày xưa, khu trước chợ Hoà B́nh, không có nhà cửa ǵ, toàn là cỏ ngưạ thôi.  Cháu thấy tiệm đồng hồ Tiến Đạt ngay chợ Hoà B́nh, khi ông ta mới di cư vào, chú nhớ, ông ta đóng một thùng gỗ, ngồi ngay cửa tiệm Bùi thị Hiếu bây giờ sửa đồng hồ, cũng vẽ chữ Tiến Đạt, bây giờ giàu thế đấy.

       Tôi biết khá nhiều về Dalat, nhưng tất nhiên so với chú Tư th́ thua, lâu lâu mới thêm một vài chi tiết.  Xe đă chạy xuống chân đèo Prenn, nh́n những hàng thông chạy theo hai bên đường, tôi nhớ những ngày ḿnh đạp xe đạp đi chơi mấy thác nước, thời gian qua mau thật, mới ngày nào, bây giờ chỉ c̣n lại chút nhung nhớ.  Chú Tư chợt hỏi:

       - Cháu đi về đơn vị ở đâu?

       - Pleiku.Tôi trả lời,

       - Xa ghê nhỉ.  Chú vậy mà cứ loanh quanh ở Dalat suốt cả đời, chẳng có dịp đi đâu cả.  Thời buổi chiến tranh, lính tráng khổ cực, hiểm nguy, nhưng bù lại, đi khắp nơi, cũng vui.  Nếu chú c̣n trẻ, chắc chú cũng đi lính.

       Tôi cười không nói.  Chiếc xe quẹo phải vào phi trường, v́ chạy thẳng tới đây nên pḥng khách phi trường c̣n vắng, chỉ vài người khách điïa phương lác đác. Xe dừng, tôi cầm chiếc giỏ, tḥ tay rút tiền, chú Tư biết ư:

       - Cô Sang trả rồi.  Cô Sang dặn tôi về gặp cô.  Cháu đừng lo.  Tôi và cô Sang như người nhà ấy mà.  Tôi nhận tiền cuả cháu, cô Sang giận tôi chết. 

       Tôi đút tiền vào túi.  Trước khi cho xe chạy, chú Tư chép miệng nh́n tôi ái ngại, nói:

       - Cô Sang nhờ tôi nhắn lại.  Cháu coi túi quần sau, bên trái, có thư.  Coi chừng mất. 

       - Chú nói lại dùm Sang, cháu nhớ Sang.  Có phép cháu về liền. Tôi dặn chú Tư.

       Tôi lấy tay nắn túi sau, chắc thư dày, nhưng thắc mắc.  Sang viết khi nào, tôi ngờ ngợ, chắc Sang không ngủ, hèn nào, khi tôi thức dậy.  Sang đă ủi quần áo tôi rồi, khi tôi thay đồ, Sang cứ lén nh́n tôi.  Chắc sang viết thư xong, bỏ vào túi tôi nên cứ nh́n, sợ thư rớt.

       Bước vào pḥng đợi của phi trường.  Pḥng rộng răi, sang trọng,. Phía trước là phi trường, tôi không xa lạ ǵ vùng này.  Có nhiều khi hành quân cả tháng dọc theo quốc lộ 20, những ngày không hành quân, tụi tôi chạy xe vào mấy quán nho nhỏ, uống cà phê.  Nếu rảnh hơn là chạy lên Dalat, chở Sang đi ṿng ṿng, nhiều khi chạy xuống đây, mua thơm, mua khoai lang khô, mua hồng ươm mang về Dalat.  Khách chuyến bay tôi đi chưa tới, ngồi kêu ly cà phê.  Tḥ tay lấy lá thư cuả Sang, chiếc phong b́ cồm cộm, chưa nh́n, tôi mừng, chắc Sang viết thư thật nhiều, mở phong b́, chỉ một trang giấy cắt đôi, c̣n một xấp tiền chẵn.  Hơi bực ḿnh, tôi không bao giờ muốn đụng tới tiền của bất cứ người nào, ngoại trừ khi đi chơi chung.  Nhưng lúc nào tôi cũng tiêu hết tiền của tôi, rồi mới đụng tới tiền của người đi chung, thường là bạn gái.  Sang viết trên mảnh giấy:

       -"Đừng giận em nghe, em biết anh hết tiền.  Bây giờ mới giữa tháng, cứ tiêu, nếu cần, bất cứ khi nào, đánh điện tín cho em.  Nhưng đừng viết cần tiền, lỡ má thấy - Anh đề ngay hàng số giống như ngày tháng vậy, em sẽ hiểu và gởi cho anh ngay, nhớ anh nhiều lắm?

       Sang không biết, tôi luôn luôn c̣n tiền "sơ cua" - Ngày xưa, khi c̣n học trong Vơ Bị, sĩ quan dậy chiến thuật luôn luôn nhắc tới lực lượng trừ bị, không bao giờ được bung đơn vị trừ bị ra, giống như khi SVSQ đi phố, luôn luôn phải để dành 10 đồng đi xe trở lại trường chiều thứ bảy.  V́ là trừ bị, nên luôn phải cất kỹ, khó lấy - Sang lục túi tôi, không thấy ǵ, nghĩ rằng tôi hết tiền, nhưng thực ra vẫn c̣n.  Tôi thương Sang, lo lắng và kỹ lưỡng, nhất là tôn trọng tôi, không đưa tiền khi tôi đă từ chối nhiều lần, Thầm cảm ơn Sang, tôi dặn ḷng, khi nào gặp lại Sang sẽ kể Sang nghe chiếc Plaque luôn luôn nằm thẳng dưới lớp cuối cùng của phần trong chiếc giỏ, không bao giờ rớt ra được.  Chiếc xe đưa khách đă tới.  Khách xuống hơn 30 người, nói cười vui vẻ, người nào cũng xách giỏ nặng, tay c̣n ṭn ten những hàng mỹ nghệ, hoặc vài gị Lan rừng, hoa trắng điểm nhụy đỏ thật đẹp.  Họ ngồi trong những ghế trống.  Tôi trả tiền, bước ra ngoài, nhường bàn lại cho người mới.  Nh́n thiên hạ nhởn nhơ lui tới mà tôi bồi hồi nhớ lại những phút bên Sang.

***

       Tôi trở về Pleiku trong tâm trạng buồn vui lẫn lộn.  Chuyến đi phép ngoài việc thăm gia đ́nh, c̣n tô đậm thêm mối t́nh giữa Sang và tôi - Càng đậm đà th́ tôi lại càng cảm thấy cách xa vời vợi - V́ thật t́nh, tôi không đủ can đảm đưa Sang vào chia sẻ cuộc đời đầy sóng gió, hiểm nguy của một người lính trận như tôi - Chẳng phải với một ḿnh Sang, mà cả với các cô khác, như Mậu, như Phượng, Mai v..v..  Những người đă yêu tôi và tôi cũng đă yêu họ đều vậy!  Bạn bè nói tôi đa sầu, đa cảm và lại c̣n "đa mang" nữa.  Yêu hết cô này đến cô khác, nhưng không quyết đoán, thành ra tôi làm thất vọng và đau ḷng nhiều người - Tôi cũng có những đau đớn, khổ tâm riêng của tôi vậy - Có điều tôi vẫn cảm thấy vui vui, khi nhớ lại những người đă "đi qua đời tôi", v́ tôi không mắc nợ ai - T́nh yêu giữa tôi và họ vẫn trong sạch, không chung sống được với nhau th́ chỉ là buồn, tiếc, nhớ thương những kỷ niệm đă có với nhau, chứ không "hận thù".  Trong tâm t́nh ấy, tôi nghĩ rằng, có lúc chúng tôi vẫn bâng khuâng khi nhớ đến nhau, với tấm ḷng trong sáng như những ngày c̣n tay trong tay - Những lúc nhớ về nhau như thế, nếu tiếc nuối, có thể gọi thầm tên nhau, gọi thầm tên nhau là đủ.  V́ bây giờ hay măi măi, có chăng cũng chỉ là mơ thôi...

-