. . . . . . .
Quư Cha trong nhóm « Nguyễn Kim Điền » như cha Lư, cha Lợi, cha Giải, chắc bị các vị đồng toà phiền nhiều lắm - Sao không làm giống «người ta» - Họ được cho đi đây, đi đó, tiền bạc vô ào ào như nước - Ai như các cha, đ̣i hỏi, tự do, công b́nh, bác ái... Muốn giống Chúa làm mục tử tốt lành để bị tù hoài, lại c̣n «cản mũi» anh em nữa chứ!!! .... Việc chăn chiên hay là công tác mục vụ thật vô cùng cao quư, thực hiện được một cách khôn ngoan, chân chính, thật sự không phải là dễ, công việc này vô cùng khó khăn, đ̣i hỏi các chủ chăn phải có tinh thần hy sinh cao độ - Tất nhiên khi nhận lănh trách vụ này, các chủ chăn đă có rất nhiều thời gian chiêm nghiệm, suy xét rồi mới quyết định, đồng thời các đấng bản quyền cũng đă xem xét kỹ lưỡng, lựa chọn khắt khe trước khi tấn phong một người nào đó lên hàng chủ chăn - Khi được lănh nhận chức vụ cao quư này, người chủ chăn được tôn trọng, yêu kính của các con chiên, dù trực tiếp hay gián tiếp dưới sự cai quản - Có điều từ khi nhà nước giành quyền quyết định việc phong chức cho các chủ chăn, th́ bỗng có nhiều vị muốn «nhập thế», «đưa đạo vào đời» để «tốt đời đẹp đạo», «kính Chúa yêu nước» (tôi không muốn diễn giải thêm) v...v... giống như các khẩu hiệu của XHCN.
Xa hơn chút nữa, có vị c̣n lẫn lộn giữa hai công tác «mục vụ» và «mật vụ», công tác nào «ngài» cũng làm, không phân biệt - Hai công tác này tuy đọc lên nghe giông giống nhau, nhưng sự thật khác nhau xa lắm.
Tôi không biết tư ǵ về thần học, chỉ được học ít nhiều về giáo lư căn bản, tôi lấy lương tri của một giáo dân b́nh thường để suy luận th́ thấy quả là hai việc này khác xa nhau thật, xa tít mù tắp, xa ơi là xa, chí ít th́ nó cũng «xêm xêm» khoảng cách từ Thiên Đàng đến «đáy hỏa ngục» chứ chẳng chơi!
Những việc này nếu không có thái độ và hành động thích đáng th́ hậu quả khó lường lắm quư vị ạ! C̣n ai tin tưởng vào công b́nh, bác ái, vào những lời mà tôn giáo chúng ta rao giảng nữa - Một lời công đạo thôi mà chủ chăn c̣n không lên tiếng th́ mong ǵ các chủ chăn đó hy sinh mạng sống ḿnh v́ đàn chiên - Xin thưa lại một lần nữa rằng, không ai đ̣i hỏi các vị phải khích động giáo dân làm thế này, thế nọ, không ai dám, không ai có quyền phê b́nh, hay chỉ trích - Chỉ xin cho một lời, ít ra cũng là một lời thông báo cho các con chiên khác được biết, có một bạn chiên đang gặp sự khốn khó, hăy cầu nguyện cho bạn ḿnh. Sự thật rành rành, phim quay, h́nh chụp đàng hoàng chứ có phải «vu oan giá họa» cho «đảng và nhà nước » đâu mà ngại ngùng đến thế!!! Tôi yêu giáo hội, tôi muốn cho «nước Cha trị đến, ư Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời» - V́ thế, tôi mong lời nói cần đi đôi với việc làm Nếu rao giảng sự công chính, bác ái, th́ chính ḿnh hăy sống như người công chính và nhân ái - Chúa là t́nh yêu, th́ con cái Chúa phải thể hiện t́nh yêu - Đừng để những ngôi thánh đường nguy nga, tráng lệ là nơi thờ phượng Chúa, mai này sẽ trở thành những di tích để người ta thăm viếng, giống như những ngôi thánh đường ở Âu Châu hiện tại - Tôi nghĩ rằng tất cả đều do ḿnh cả thôi!!! C̣n nhiều việc đáng nói, nhưng trong một chừng mực tự cho phép - Tôi chỉ xin phát biểu như vậy - Và thật ḷng cũng rất buồn khi phải nói ra những điều mà không được như ư mọi người.
Ông bà, cô bác nào nếu cũng có những suy tư giống tôi th́ chúng ta cùng hợp ư cầu nguyện......
***
Ai, ai, làm ơn... nói dùm tôi!!!???
Tấm h́nh này đă được phổ biến trên toàn thế giới - Chắc nhiều người đă biết - Có điều lạ lùng là tuy xem nhiều lần mà vẫn không ....nhàm - Càng xem càng thấy thấm thía.
SO SÁNH.
Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi vẫn tạt qua các trang diễn đàn trên internet, để coi thiên hạ bàn luận chơi - Thường tôi nhận thấy có những vị khi trao đổi với nhau không có vẻ thật thà và thiếu sự tương kính, v́ ông nào cũng tự cho ḿnh là giỏi, hay, nổi tiếng, vượt trội hơn mọi người, nên chả ai chịu ai, không muốn nghe người khác nói, mà chỉ muốn nói cho người khác nghe - Dĩ nhiên, tôi cũng giống phần đông quư vị, xem qua cho biết rồi... bỏ - Nhưng mới đây, đọc một bài viết của tác giả Tiêu Dao Bảo Cự, trong bài viết đó, ông có đề cập đến một vấn đề, tôi xin trích nguyên văn một đoạn để quư vị xem:
"Tôi c̣n được nghe một người "quốc gia" kể sau khi ở tù cải tạo hơn 10 năm trở về nêu ra và trao đổi với bạn bè đồng cảnh ngộ của ḿnh một vấn đề hóc búa. Nếu trong cuộc chiến vừa qua, phe Việt Nam Cộng Hoà thắng th́ những người quốc gia sẽ đối xử như thế nào với những người cộng sản chiến bại, tốt hơn hay tồi tệ hơn những ǵ người cộng sản đă làm?
Tôi không được biết cụ thể về nội dung cuộc trao đổi đó và vấn đề được đặt ra hoàn toàn là một giả thiết, nhưng cách đặt vấn đề như thế thật đáng suy ngẫm. Nó cho ta một cái nh́n hai chiều, nhiều chiều và từ đó có thể khách quan, công bằng hơn trong mọi nh́n nhận về những vấn đề lịch sử... (ngưng trích) Tôi thấy sự thiếu thành thật của tác giả, đồng thời thâm ư của ông ta là gởi gấm những tư tưởng riêng về vấn đề này, mà ông muốn mọi người suy nghĩ - Trước hết, ông chỉ nghe một người quốc gia (chữ quốc gia trong ngoặc kép) nói, chứ không phải phe của ông nói - Kế tiếp ông không biết cụ thể về nội dung, vấn đề hoàn toàn giả thiết nhưng đáng suy ngẫm, và cuối cùng ông hé mở ư của ông:
"Nó cho ta một cái nh́n hai chiều, nhiều chiều và từ đó có thể khách quan, công bằng hơn trong mọi nh́n nhận về những vấn đề lịch sử" - Ông chưa nói huỵch toẹt, nhưng ư ông là những người thuộc miền Nam (hay có thể cả nước, nếu tính chung) là nạn nhân cộng sản, th́ những nhận định về những ǵ mà người cộng sản đối đăi với dân mà các nạn nhân của chúng cho là tàn ác, dă man, sắt máu, bịp bợm, lừa đảo v..
v.. đều là cái nh́n một chiều, thiếu khách quan và không công bằng - À, th́ ra ông không muốn những nạn nhân cộng sản lên án chúng, nên ông viết như vậy đấy, ai muốn hiểu sao th́ hiểu.
Rơ ràng là thiếu lương thiện, chứ không, ai đời lại đưa một vấn đề giả thiết ra làm câu hỏi hóc búa, để phản bác lại những sự thật đă rành rành - Nh́n hai chiều, ba chiều chưa đủ, ông c̣n muốn nh́n nhiều chiều, mà làm ǵ trong đó chả có vài ba chiều đứng trên lập trường
"cách mạng giải phóng" hay có "sợi chỉ đỏ xuyên suốt" hoặc
"cứu cánh biện minh cho phương tiện" v.. v.. - Cũng may, những nạn nhân của cuộc
"cách mạng giải phóng" này, có người vẫn sống sót, hoặc nếu đă
"đền tội trước nhân dân", th́ gia đ́nh họ vẫn c̣n nhớ cả, v́ họ chứng kiến tận mắt. Viết những ḍng này, tôi hoàn toàn không có ư trả lời ông, v́ viết như ông, có trả lời cũng bằng thừa. Giả dụ người đặt câu hỏi này là một người trong phe
"cách mạng" th́ cũng c̣n coi là hợp lư, đằng này là một anh
"quốc gia" mà lại ở tù 10 năm, đặt một câu hỏi mang tính cách nhận tội về ḿnh, c̣n
"chạy tội" cho những kẻ đă nhốt ḿnh thật là... không tưởng, khó tin - Hèn chi hai chữ
"quốc gia" ông để trong ngoặc kép là đúng lắm, v́ anh
"quốc gia" nào đó đúng là hoàn toàn đứng trên "nập tường cách mạng"!
Tôi chỉ nghe nói trước đây ông là một thanh niên trí thức miền
Nam, "giác ngộ cách mạng" và đă được kết nạp vào đảng CS từ đầu thập niên
70. vậy là dù thích hay không thích, ông cũng đă sống trong miền Nam (chế độ Cộng Ḥa) và học hành từ nhỏ đến lớn, có bằng nọ, bằng kia - Sau ông đổi chữ
"Ḥa" sang chữ "sản", kết t́nh với cộng sản. Chuyện
"t́nh?" của ông với cộng sản tốt đẹp hay đổ vỡ, họ không trọng dụng ông, hoặc ông rất được tin cậy v́ ở trong hoàn cảnh
"tế nhị", dễ ḥa đồng với "bọn miền Nam", nên có nhiệm vụ đặc biệt ǵ ǵ... th́ đó là chuyện riêng của ông - Nghĩ đến thân thế ông như vậy, một lần nữa, tôi lập lại: chẳng cần thiết phải nói chuyện với nhau - Thôi, xin phép cho tôi... quên ông, để gởi vài hàng tới các người trẻ, những người chào đời sau năm 1975, hay trước đó vài, ba năm, họ đáng tuổi con, cháu tôi, tôi có bổn phận phải nói cho họ biết những ǵ mà họ bị bưng bít, hay những ǵ mà các lư thuyết gia cộng sản hay thân cộng thường viết theo đường hướng tuyên truyền, lèo lái câu chuyện thành sai sự thực. (tương tự như câu chuyện của ông T.D.B.C vậy)
Các em thân mến - Nếu các em đọc đến những hàng chữ này, xin các em dừng lại một chút, trở ngược lên, đọc lại đoạn văn mà tôi trích dẫn, sau đó hăy tiếp tục... Trước hết, tôi không bàn đến hoàn cảnh, nguyên nhân, lư do trong, ngoài nước v..v.. chỉ biết rằng chung cuộc, người cộng sản đă thắng ở VN, sau đó cả nước bị thống nhất trong chế độ cộng sản, mà chính miệng họ nói ra là
"giải phóng" miền Nam, đem tự do, no ấm cho cả nước .
Chính sách của họ đối với nhân dân miền Nam là... trả thù, bất kể là dân, quân, cán chính - Khi các em c̣n
nhỏ, được họ dạy đây là chính sách nhân đạo, tôi cũng không tranh luận về danh xưng, chỉ nhắc các em nhớ rằng, từ khi các em c̣n nhỏ dại, đến khi khôn lớn, các em thấy phần đông các gia đ́nh trong miền Nam hồi đó, gia đ́nh nào cũng có người bị cảnh tù đầy, có gia đ́nh ba, bốn cha con cùng bị tù luôn, mà họ không phải là những người gian manh, trộm cắp - Đơn giản họ chỉ là người sống và làm việc trong chế độ cũ thôi - Bất cứ gia đ́nh nào có tiền bạc dư dả, giàu có, đều bị
"đánh" đến nơi, đến chốn bằng chiến dịch
"cải tạo công thương nghiệp" - Cảnh đói khổ diễn ra trên toàn quốc, ngoại trừ thành phần đảng viên có quyền có chức là có đủ cơm ăn, áo mặc, c̣n toàn dân thường là độn khoai, sắn bo bo, áo quần rách rưới, mỗi năm chỉ được bán cho một vài mét vải - cảnh ngăn sông, cấm chợ, bắt bớ từ bó rau, lon gạo - Các em biết rằng, miền Nam là vựa lúa có thể nuôi được cả nước, vậy mà thóc gạo bị chúng vơ vét hết, khiến dân t́nh đói khổ, thật nghịch lư khi kẻ làm ruộng sản xuất ra lúa gạo lại không có cơm ăn, phải ăn những thứ mà trước đó họ chỉ dành nuôi súc vật - Tất cả quân, cán, chính của miền Nam đều bị cho vào tù, mà người cộng sản gọi là
"tập trung cải tạo" - Chế độ lao tù vô cùng khắc nghiệt, người tù bị đày đọa từ thể xác đến tinh thần, đói khát, khổ sở, nhiều người không chịu nổi đă bị gục ngă trên các băi lao động khổ sai, nghĩa là bọn cầm quyền muốn đày cho chết, mà họ không bị mang tiếng là khát máu...
Bây giờ, có người nói "nếu trong cuộc chiến vừa qua mà phe VNCH thắng th́ những người quốc gia sẽ đối xử như thế nào với những người cộng sản chiến bại, tốt hơn hay tồi tệ hơn những ǵ người cộng sản đă làm?" Các em thấy không, người viết câu này dù không cố ư, ông ta đă ngầm xác nhận là chế độ cộng sản đối xử với phe quốc gia tồi tệ - Không thể chối căi hay bênh vực, nên đưa ra một câu hỏi ngược lại
"nếu người quốc gia thắng th́ đối xử với người cộng sản thế nào, tốt hơn hay tệ hơn" - Các em thấy chứ, đọc câu hỏi, bỗng dưng việc đối xử tàn tệ của cộng sản được ng̣i bút này làm loăng đi, người đọc vô t́nh sẽ tập trung vào suy nghĩ:
"Ờ nhỉ, biết đâu người quốc gia thắng lại chả thế này, thế kia v..
v..", vậy là mắc bẫy - Ai lại đem một sự kiện tưởng tượng để so sánh với sự thật đă và đang xảy ra - mưu đồ ǵ đây? - Thật ra, câu hỏi này đă có câu trả lời sẵn, v́ kiểu đặt câu hỏi như vậy là trả lời rồi đấy - Đồng thời với những suy luận này, những sự kiện đă xảy ra trên thế giới trong những năm vừa qua, mà các em đă biết, là một bằng chứng hùng hồn để trả lời. Dù câu chuyện được kể lại đúng sự thật, hay do tác giả hư cấu, chúng ta cũng cứ đưa ra một vài trường hợp đă xảy ra để so sánh xem
"người quốc gia", phe "thế giới tự do", phía
"tư bản", có tử tế, nhân đạo và bác ái hơn phe cộng sản, xă hội chủ nghĩa, nếu họ là người thắng không?
Phe cộng sản dạy dân chúng phải đấu tranh giai cấp, áp dụng bạo lực cách mạng không khoan nhượng, phải tiêu diệt mọi mầm mống phản động, luôn đứng trên lập trường đấu tranh
"một mất, một c̣n" - Việc giáo dục từ mẫu giáo đến đại học, không có một chút ǵ nhân bản, đạo đức - Họ đào tạo một lớp người chỉ luôn biết tuân lệnh, không một chút suy nghĩ riêng tư, v́ đảng đă là
"đỉnh cao trí tuệ" soi sáng, dẫn dắt toàn dân rồi, nói tóm lại, đảng coi nhân dân như một thứ nô lệ, phục vụ cho đảng, một loại
"vật người" đúng nghĩa thôi. Các em học sinh ở Việt Nam chắc cũng đă làm nhiều bài toán mang đầy sắt máu, chẳng hạn: hôm qua chú du kích gài ḿn giết được 4 thằng Mỹ, (hoặc Ngụy) hôm nay ḿn nổ lại giết thêm được 2 tên nữa - Hỏi trong hai ngày chú du kích diệt được bao nhiêu tên Mỹ? Tất cả các môn học đều nhồi nhét vào đầu óc tuổi trẻ những điều dối trá, làm băng hoại xă hội, chỉ biết nhắm mắt làm theo lời đảng dạy.
Trong năm 1975, phe cộng sản thắng lớn ở Đông Nam Á . Ngày 17- 4 chiến thắng Kampuchia, ngày 30- 4 chiến thắng Việt Nam rồi thống nhất hai miền Nam-Bắc - Đau đớn thay, chỉ sau 2 năm chiến thắng, đất nước Kampuchia có hàng triệu người bị giết, dân Kampuchia bị chính người anh em cộng sản của họ thanh toán bằng mọi h́nh thức, từ bắn, đâm, treo cổ đến đập đầu chôn sống, đă có những nơi được gọi là cánh đồng chết, trải đầy xương trắng...
Bên Việt Nam chuyện thanh toán, chém giết không ồn ào như bên nước bạn - Những người
"anh em cộng sản" cho nó xảy ra âm thầm để che mắt mọi người, nhưng hậu quả thật khôn lường - Hàng triệu người trở thành tù nhân của chế độ, sống cuộc đời lao động khổ sai, đói khát, khổ sở, đau ốm không thuốc men, sự chết được kéo dài ra để dư luận ít chú ư - Dân chúng cũng cách này, cách khác, bị cướp đoạt hết tài sản, những người buôn bán bị tịch thu hàng hóa, nhà cửa - Trí thức hay trung lưu bị lùa đi vùng kinh tế mới nơi rừng rú hoang vu, nhà ở thành phố bị bọn cán bộ miền Bắc chiếm đoạt bằng cách phải làm giấy hiến tặng, hay nhờ nhà nước
"quản lư" - Mọi gia đ́nh trong miền Nam không ai thoát, họ bị
"trấn lột" đến tận cùng bằng cách đổi tiền hai ba lần - Những chuyện này chắc các em c̣n nhớ chứ! Nếu ở lại VN sẽ chết dần, chết ṃn, trong cảnh ngục tù, dân chúng chịu không nổi, nên đă ùn ùn bỏ nước ra đi, họ t́m đủ mọi cách, bất kể mọi hiểm nguy, dù phải bỏ mạng nơi biển cả hay rừng sâu.
Những chuyện do bọn cộng sản làm ở Kampuchia và VN, cả thế giới đều biết, đâu có ǵ dấu diếm được - Ở trong nước các em có được cho biết không... Trăm phần trăm là không, nên mới có những bài viết theo kiểu
"giả mù sa mưa", để ai muốn hiểu sao cũng được, mà hiểu cách nào th́
"đảng và nhà nước" cũng có lợi thôi ! Bây giờ tôi đề cập đến phe
"tư bản" - c̣n có những tên gọi khác như "thế giới tự do"
hay "quốc gia" - Đúng như tên gọi, họ có đủ mọi quyền tự do - nhưng trong bài viết này, tôi không đề cập đến bất cứ một thứ ǵ khác ngoài
"con người"
Từ nhỏ, mới cắp sách đến trường, những con người trong thế giới tự do được giáo dục những điều hết sức nhân bản. Họ được dạy rằng phải yêu kính cha mẹ, yêu thương anh em, đồng loại, trung thành với tổ quốc - Phải có ḷng nhân ái, luôn sống lương thiện và phải giữ công bằng với mọi người... Ngoài giáo dục ở nhà trường, những
"con người" này c̣n được các tôn giáo mà gia đ́nh họ theo, dạy dỗ - Trên phương diện tôn giáo, những việc giáo dục về đức hạnh c̣n có tính cách tích cực hơn nhiều, v́ những điều công bằng, bác ái đó đều nằm trong tín lư cơ bản của các tôn giáo.
Sự giáo dục của phe quốc gia, đưa đến chung cuộc như thế nào - Dĩ nhiên, nó khác hẳn với phe cộng sản - những kết quả đó hầu hết biểu hiện được tinh thần bác ái, đầy t́nh người. Con người đă được giáo dục như vậy, tất nhiên, khi hành sử, những hành động của họ cũng thể hiện những ǵ họ đă được giáo dục thôi - Hăy điểm qua những việc đă xảy ra..
. Từ những ngày c̣n Liên Bang Xô Viết, tuy họ đối đầu với tư bản, nhưng nước Mỹ và thế giới tự do cũng vẫn cung cấp bột ḿ cho Xô Viết, mặc dù là việc mua bán, nhưng chính v́ việc làm nhân đạo này mà dân chúng trong Liên Bang Xô Viết không bị thiếu lương thực, không bị chết đói. Nếu bảo rằng họ không phải v́ ḷng bác ái mà chỉ v́ tiền, th́ đối với nuớc
Mỹ, vài, ba trăm triệu đô la đâu có đáng ǵ để họ phải làm như vậy.
Khi Liên Bang Xô Viết cùng khối cộng sản Đông Âu sụp đổ, chúng ta thấy ǵ khi những người theo chủ nghĩa tự do lật đổ được chế độ cộng sản, có sắt máu, có chết chóc, tù đầy, bắt bớ, thủ tiêu như VN hay Kampuchia khi cộng sản chiến thắng không - Cả một Tây Đức giàu có như vậy mà cũng chới với v́ phải cưu mang dân Đông Đức, có người cộng sản nào bị đánh đập, bắt bớ, bỏ đói đâu - Ba Lan, Tiệp Khắc, Bulgarie, Rumanie, có nước nào mà những người cộng sản bị phe quốc gia cầm tù, đày đọa khổ sở hàng loạt như người quốc gia VN và Kampuchia bị cộng sản đối xử không? Dĩ nhiên cũng có những lănh tụ cộng sản bị lănh án, nhưng chỉ một số rất ít, phạm những tội ác tiêu biểu về chiến tranh, và họ cũng được xét xử công bằng, được quyền có luật sư biện hộ v... v... chứ đâu có phải cứ tống vào tù với cái lệnh
"tập trung cải tạo", hết 3 năm này lại đến 3 năm khác, như cộng sản VN đối xử với dân chúng miền Nam đâu!!! Cho đến bây giờ, hai nước Triều Tiên cũng là một chứng minh rơ ràng ở Châu Á. Bắc Triều Tiên theo chế độ cộng sản bao nhiêu năm nay, dân chúng vẫn đói khổ, những người lănh đạo th́ hoang phí, sống xa hoa c̣n hơn vua chúa thời xưa - Tài nguyên quốc gia được đem ra phục vụ cá nhân và phe đảng - Cơm gạo dân không có ăn, mà có khả năng chế vũ khí nguyên tử để hăm dọa mọi người? Trong khi đó Nam Triều Tiên theo phe tư bản, dù luôn luôn phải đề pḥng sự xâm lăng của phương Bắc, nhưng mọi phương diện đều được phát triển, dân chúng ấm no, sung túc - Hàng năm c̣n viện trợ cho miền Bắc phân bón để trồng trọt, những món hàng tiêu dùng thông thường cho dân chúng, đặc biệt là biết bao lương thực để cứu đói dân chúng? - Bắc Triều Tiên coi Nam Triều Tiên là kẻ tử thù cần tiêu diệt - Vậy mà vẫn được Nam Triều Tiên viện trợ nuôi sống - Bộ mặt của quốc gia và cộng sản rơ rành rành như vậy đấy các em ạ!!! - Nếu phe quốc gia cũng giáo dục con người như phe cộng sản, th́ kết quả sẽ thế nào?
Miền Nam Việt Nam chẳng may nằm trong cuộc cờ thế giới, phải tức tưởi buông súng - Tuy thua nhưng vẫn ngẩng cao đầu, tự hào ḿnh là người công chính, đầu đội trời, chân đạp đất - Chịu đựng biết bao khổ đau nhưng lương tâm vẫn không cho phép làm những điều sai quấy, kể cả việc oán thù không minh bạch. Hỡi những người CS chiến thắng, hăy nghe một Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ, cựu tù binh thời chiến tranh VN, ông Mc Cain, khi đề cập đến cuộc chiến mà ông có tham gia, đă thẳng thắn tuyên bố:
"Những kẻ xấu đă thắng...". Chính nghĩa của miền Nam vẫn ngời sáng dù bị thua trong cuộc chiến - Chắc nó sẽ rực rỡ hơn nếu miền Nam chiến thắng, v́ khi đó ḷng nhân ái của dân chúng miền Nam sẽ có cơ hội bao phủ trên khắp mọi miền đất nước - Điều này hiển nhiên v́ từ nhỏ đến lớn, mọi người Việt Nam đă được giáo dục như vậy, trong khi miền Nam vẫn giữ truyền thống th́ miền Bắc lại giáo dục theo lối cộng sản - Chả thế mà trong suốt cuộc chiến, đă có cả trăm ngàn người cộng sản về với quốc gia qua chiến dịch chiêu hồi của chính phủ VNCH. Số người quốc gia chạy theo CS được mấy...
Rồi đến ngày bỏ nước ra đi, dung thân ở khắp nơi trên thế giới, tại các quốc gia tự do, tiến bộ, người Việt của hai miền cũng có những sinh hoạt khác nhau, những nhận định, về tư tưởng hay về hành động, thường là rất khác biệt nhau, nhất là những việc có liên quan đến đạo đức xă hội, lương tâm con người, t́nh tương thân, tương ái v..v... Trên diễn đàn của một đài phát thanh quốc tế, mà nhiều người Việt thường nghe, có lần họ cũng đă đề cập đến sự khác biệt về đạo đức của con người xuất thân từ hai miền. Từ đó họ đưa đến nhận định sau:
Những con người gốc miền Nam dễ dàng ḥa nhập với cộng đồng thế giới trong tinh thần yêu chuộng tự do và thượng tôn luật pháp. Họ sống có đoàn thể, tổ chức (không phải loại đoàn thể kiểu cộng sản nhằm khống chế đoàn viên) có tinh thần yêu thương, đùm bọc và nhất là có đạo đức gia đ́nh và bản thân. Trong khi đó những người xuất thân từ miền Bắc, qua sự giáo dục của xă hội chủ nghĩa, thường thiếu đạo đức, thiếu tinh thần trách nhiệm, v́ từ nhỏ họ đă không được dạy một chút ǵ về công dân giáo dục, về trách nhiệm với gia đ́nh, xă hội - Họ được dạy trung thành với ?bác? với ?đảng? với thế giới đại đồng - Ai đời quân đội của một quốc gia mà luôn luôn xưng tụng:
"quân đội ta trung với đảng". Đảng mà có quân trang bị vũ khí th́ đúng là đảng cướp chứ đảng ǵ. Một nền giáo dục phi nhân bản như vậy nên họ không biết đến đạo lư - Họ thường hay vướng vào những việc làm bất chính, vô đạo đức, như buôn bán hay vận chuyển ma túy, gái măi dâm, trồng cần sa, nhẹ nhẹ th́ cũng là buôn lậu thuốc lá, đưa người nhập lậu vào các nước tự do - Họ bị bắt hoài, nhiều người tội nặng đă bị tử h́nh, vậy mà vẫn c̣n có người tiếp tục phạm tội - Con người mà thiếu căn bản đạo đức thật khó cải hoá.
Qua những sự kiện tŕnh bày ở trên, về hai nền giáo dục Nam, Bắc, hay nói rơ hơn: quốc gia và cộng sản - chắc các em cũng đă có một số nhận định của riêng ḿnh về câu hỏi do ông Tiêu Dao Bảo Cự đặt ra.
Cuối cùng, cũng xin nhấn mạnh: - Ở đây hoàn toàn không có ư kỳ thị giữa người miền Nam và người miền Bắc - Con dân nước Việt, cùng một gịng giống cả mà - Đây chỉ dựa trên những sự thật đă xảy ra, để so sánh những điều hay, dở, những khác biệt giữa hai nền giáo dục của hai miền Nam, Bắc, đúng hơn của hai chế độ
"quốc gia" và "cộng sản", từ đó mới đào tạo ra hai loại người thật sự có phẩm chất khác nhau như chúng ta đă thấy.
Mũ Nâu Thiện Xạ