Than ôi!!!
Giữa lúc hoa Xuân muôn màu nở rộ
Mà nơi đây bao ... lệ đổ chan ḥa
Vợ khóc chồng - Con, cháu khóc Ông, Cha
Các Chiến hữu cũng xót xa thương tiếc
Thôi rồi! Đành nói lời vĩnh biệt!
Với Người Anh thân thiết: Ngô Minh Hồng.
Anh ra đi để lại trong ḷng
Bao thương tiếc Người Cha, người chồng yêu dấu
Những chân t́nh đậm đà, trung hậu
Với Người Anh, người bạn thân thương
Anh là người hùng trên khắp chiến trường
Là người chiến sĩ yêu quê hương nồng nhiệt.
Ôi! Nhớ về Anh:
Tuổi trẻ vào đời gặp cơn quốc biến
Chí trai cương quyết trả nợ non sông
Anh hiên ngang nhận lănh trách nhiệm chung
Hăng hái lên đường nhập trường Thủ Đức.
V́ quê hương đất nước
Thề chấp nhận gian lao
Rồi từ đấy:
- Đời lính muôn phương, trèo đèo, lội suối,
Ḷng chẳng quản giăi dầu mưa gió.
- Phận trai trăm hướng, lên thác, xuống ghềnh,
Thân không ngại gối đất nằm sương.
Dấu chân Anh đă in khắp nẻo đường
Đem an vui cho quê hương yêu dấu.
- Vùng Một, vùng Hai, tuyến đầu rực lửa
Chiến trường sôi động, Anh đến.
- Nội địa, Ngoại biên, núi rừng hiểm trở
Hang giặc gian nguy, Anh vào.
Thượng cấp tin tưởng
Thuộc hạ kính yêu
Anh sống hoà đồng
Tính t́nh dễ mến
Vang danh Cọp dữ với quân thù
Nổi tiếng hiền huynh cùng đồng độiNhưng không may phận nước nổi trôi
Anh và các bạn vướng ṿng tù tội.
Dù bị đầy đọa thể xác, khủng bố tinh thần
Anh vẫn hiên ngang bất khuất:
- Trước quân thù xảo trá, luôn tṛn khí tiết
- Cùng quê hương đất nước, vẫn vững ḷng son.
Ơn trên thương, hậu vận Anh được vuông tṛn
Xứ sở tự do dang tay chào đón
Cuộc sống thăng hoa
Nhưng hoàn toàn xa lạ
Những vất vả nơi đất nước tạm dung
Không làm Anh giảm t́nh yêu binh chủng
Anh nghĩ rằng:
Người chiến binh nay không c̣n đạn súng
Nhưng đấu tranh vẫn hữu dụng nếu kết đoàn
Anh xả thân đôn đáo lo toan
Quy tụ anh em một ḷng, một ư
Để cùng nhau đấu tranh chính trị
Và góp công cứu giúp Thương Phế Binh
Anh phục vụ với tất cả chân t́nh
Bằng tấm ḷng hy sinh tận lực
Dù cuộc chiến đă làm anh thành thương tật
Nhưng không ngăn được ư chí của Anh
- Chẳng quản nắng mưa, ấm lạnh - Hội họp xa gần anh vẫn đến - Đâu nghĩ tới chân dài, chân ngắn.
- Không ngại đường xa, sương gió - Sinh hoạt ngày đêm đều có mặt - Có biết chăng bước thấp, bước cao.
Mất Anh rồi!!!
T́m đâu thấy dáng đi khập khiễng
Kiếm sao ra câu chuyện vui đùa
Bây giờ chỉ thấy vọng đưa
Tiếng anh cười, nói như vừa bên nhau...
Hỡi ôi!
Cuộc đời là sinh ly tử biệt
Việc ở, đi, ai biết, ai hay
Tự cổ kim Nam Bắc Đông Tây
Đă sinh ra ắt có ngày viên măn...
Hôm nay Anh giă từ gia đ́nh, bè bạn
Ḷng thênh thang không vướng bận ưu phiền
Hồn phách phiêu diêu, du nhập cơi tiên
An nghỉ ngàn thu, nơi miền vĩnh cửu
Gia đ́nh, vợ con, bạn hữu
Thân bằng quyến thuộc - Đồng đội, anh em
Lệ đổ triền miên!
Nghẹn ngào đưa tiễn!
Vĩnh biệt!
Vĩnh biệt Anh Ngô Minh Hồng.
THIỆN XẠ chấp bút
* Chủ Nhiệm TS/BĐQ Trần Tiễn San, thay mặt Tổng Hội, đă trang trọng đọc trước linh cữu trong ngày lễ hoả táng.